Chương 22

Máu chảy xuống trán, ấm áp và nhớt dính.

Nó không chỉ làm mờ tầm nhìn mà còn che lấp khứu giác của Lục Minh trong mùi sắt gỉ tanh tưởi.

Hắn nấp sau thân xe sedan bị lật úp, kim loại lạnh lẽo xuyên qua áo sơ mi mỏng manh, cứa vào da thịt.

Bên kia lớp vỏ thép rỉ sét, tiếng bước chân nặng nề rung chuyển mặt đất.

Mỗi cú dậm chân đều là một lời tuyên chiến từ những sinh vật từng được gọi là con người.

Những kẻ đó không còn giống sinh viên đại học nữa.

Cơ bắp của chúng phình to bất thường, nứt nẻ dưới lớp da căng bóng.

Máu mạch xanh thẫm nổi rõ trên cổ họng, đập mạnh như cái búa tạ.

Virus Shenmu đã biến họ thành những cỗ máy giết người thuần túy, loại bỏ lý trí để thay thế bằng bản năng sinh tồn tàn bạo nhất.

Mắt đỏ ngầu của chúng quét qua từng góc khuất trong ánh sáng yếu ớt của bình minh sắp lụi tàn.

Lục Minh siết chặt tay cầm khẩu súng lục đã hết đạn.

Kim loại lạnh buốt truyền vào lòng bàn tay đổ mồ hôi.

Hắn không có lựa chọn nào khác ngoài chạy, nhưng chân hắn như bị đóng băng bởi nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất.

Không phải vì những quái vật trước mặt.

Mà vì sự im lặng chết chóc phía sau lưng.

Bạch Thanh đứng ngay bên cạnh hắn, hơi thở gấp gáp.

Cô gái trẻ này đang run rẩy không phải vì lạnh hay sợ hãi, mà vì nỗ lực giữ bình tĩnh để phân tích tình thế.

Ánh mắt cô dán chặt vào những bóng dáng khổng lồ đang tiến gần hơn từng giây một.

Sự kiên nhẫn của Bạch Thanh là thứ vũ khí sắc bén nhất họ còn lại khi mọi nguồn lực khác đều đã cạn kiệt.

"Chúng ta không thể ở đây lâu," giọng nói của Lục Minh khàn đặc, vỡ vụn bởi sự mệt mỏi tột độ.

"Nếu chúng phát hiện ra vị trí chính xác, cả hai sẽ bị xé thành từng mảnh."

Bạch Thanh gật đầu khẽ, mắt vẫn không rời khỏi phía trước.

"Có một lối đi tắt ở phía sau nhà kho cũ.

Tôi đã thấy dấu hiệu của nó khi chúng ta chạy qua đây lúc nãy.

Nhưng đó là con đường chết nếu không có kế hoạch B."

Hắn nhếch mép cười nhạt, một nụ cười đầy vẻ mỉa mai và tuyệt vọng.

Kế hoạch B?

Trong thế giới này, ngay cả kế hoạch A cũng chỉ là may mắn ngẫu nhiên được gói trong vỏ bọc tính toán.

Hắn quay sang nhìn cô gái, ánh mắt lạnh lùng đánh giá nhanh chóng mức độ tổn thương trên người cô.

Không có vết máu mới, nhưng sự căng thẳng đang bào mòn ý chí của Bạch Thanh từng phút một.

"Đi," hắn ra lệnh ngắn gọn, giọng điệu không cho phép tranh luận.

"Nhưng đừng chạm vào bất cứ thứ gì bên trong nhà kho đó nếu tôi chưa kiểm tra trước."

Họ di chuyển như những bóng ma trong màn sương mù dày đặc bao trùm khu vực đổ nát này.

Những mảnh kính vỡ dưới chân kêu réo rít, âm thanh sắc lạnh vang lên giữa khoảng không tĩnh lặng đáng sợ.

Mùi hôi thối từ xác chết và đất ẩm ướt xâm nhập vào mũi khiến dạ dày Lục Minh quặn thắt.

Hắn cố gắng hít thở đều đặn để che giấu sự hoảng loạn đang lan tỏa trong từng tế bào cơ thể mình.

Nhà kho cũ đứng sừng sững như một khối u đen tối giữa vùng hoang tàn.

Cửa sắt khổng lồ bị gỉ sét, phần lớn đã biến thành những mảng màu nâu đỏ loang lổ.

Một khe hẹp phía dưới cửa cho thấy bóng tối dày đặc bên trong, nơi mà ánh sáng mặt trời chưa từng chạm tới từ khi thế giới sụp đổ.

Lục Minh cúi xuống, luồn qua khe hở nhỏ xío.

Mùi mốc meo và mùi gì đó ngọt ngào kỳ lạ vào mũi hắn.

Không phải là mùi thối rữa của xác thịt hay hóa chất độc hại.

Đó là mùi hương của.

Trong cái thế giới chết chóc này, làm sao có thể tồn tại thứ gì mang vẻ đẹp mong manh như vậy?

Bạch Thanh theo sau, thở hổn hển khi cố gắng vượt qua khoảng trống chật hẹp.

Ánh mắt cô mở to tròn xoe trước cảnh tượng hiện ra bên trong nhà kho.

Không phải là đống đổ nát hay xác chết khô héo.

Mà là một khu vườn nhỏ bé được bảo vệ bởi những bức tường bê tông dày cộp, nơi mà sự sống đang nở rộ giữa cái chết bao quanh.

Những bông hoa trắng muốt mọc lên từ lớp đất màu mỡ dưới nền xi măng nứt nẻ.

Cánh hoa mỏng manh rung động trong luồng gió nhẹ thổi qua khe cửa sổ vỡ vụn ở phía xa.

Nhưng điều khiến Lục Minh dừng bước lại không phải là vẻ đẹp siêu thực của những cánh hoa ấy.

Trên mỗi thân cây nhỏ xío mọc lên giữa khu vườn, treo lơ lửng là những tấm thẻ nhựa màu trắng.

Chúng trông giống như thẻ nhận diện sinh viên mà hắn từng thấy ở trường đại học trước khi virus bùng phát.

Nhưng thay vì tên và số hiệu cá nhân, trên mỗi tấm thẻ lại khắc dòng chữ máu đỏ tươi: "Đổi lấy năm."

Hắn tiến gần hơn, lòng bàn tay run rẩy chạm vào một tấm thẻ treo lơ lửng trước mặt mình.

Chất liệu nhựa cứng lạnh ngắt dưới đầu ngón tay, nhưng mực viết bằng máu vẫn còn ẩm ướt như thể vừa mới được vẽ lên cách vài phút trước đây thôi.

Dòng chữ "Đổi lấy năm" hiện rõ ràng đến ghê tởm, kèm theo một con số phía sau: 50.

"Năm tuổi thọ," giọng nói của Bạch Thanh vang lên yếu ớt bên tai hắn, đầy vẻ kinh hãi pha lẫn tò mò bệnh hoạn.

"Đây là cách họ.

trao đổi?"

Lục Minh không đáp lời.

Ánh mắt lạnh lùng quét qua hàng trăm tấm thẻ khác treo trên những thân cây nhỏ bé xung quanh khu vườn bí ẩn này.

Mỗi tấm đều mang một con số khác nhau, từ 10 đến 80 năm tuổi thọ đã được "đổi lấy".

Và bên dưới mỗi dòng chữ là ký hiệu nhận dạng của chủ nhân chiếc thẻ ấy – những nạn nhân vô tình bước vào cái bẫy tử thần này mà không hề biết hậu quả đang chờ đợi họ ở phía trước.

Một giọng nói trầm ấm vang lên từ bóng tối sâu thẳm nhất trong nhà kho, làm cho cả hai người đột ngột quay lại với sự cảnh giác tột độ.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng tiếp cận, mang theo mùi hương trầm cổ điển hòa quyện cùng cái không khí ẩm ướt đặc trưng của nơi này.

"Các bạn đã đến muộn hơn dự kiến," giọng nói đó cất lên, đầy vẻ hài lòng pha chút châm biếm lạnh lùng.

"Nhưng may mắn thay, tôi vẫn còn đủ thời gian để chào đón những vị khách quý."

Ông Hoàng bước ra từ bóng tối, khuôn mặt già nua nhưng đôi mắt trẻ trung đáng sợ nhìn thẳng vào Lục Minh với nụ cười thỏa mãn đến rợn người.

Chiếc áo choàng đen dài phủ kín cơ thể gầy guộc của ông ta, làm nổi bật lên vẻ ngoài ma quái và quyền lực tuyệt đối trong không gian nhỏ bé này.

"Chào mừng bạn đã tìm thấy bí mật cuối cùng," Ông Hoàng nói, giọng điệu trầm thấp vang vọng khắp khu vườn chết chóc.

"Và giờ đây, chúng ta sẽ bắt đầu cuộc trò chuyện thực sự về giá trị của sự sống."

Lục Minh đứng chết cứng tại chỗ.

Máu trong tĩnh mạch hắn như đông lại thành băng giá.

Không phải vì sự hiện diện của kẻ thù, mà là mùi hương.

Mùi thối rữa nồng nặc từ xác người đã mục nát dưới đất hòa quyện với mùi hoa cỏ khô héo tạo nên một thứ khí độc vô hình khiến phổi hắn rát buốt.

Hắn không dám chớp mắt.

Cơ bắp chân run lên bần bật, nhưng ý chí sinh tồn ép buộc chúng phải cứng đờ như sắt thép.

Ông Hoàng không chỉ là một người đàn ông già nua trong chiếc áo choàng đen.

Hắn ta là biểu tượng của sự tuyệt vọng mà Lục Minh đã từng nhìn thấy hàng trăm lần trên những bức tường bê tông nứt vỡ bên ngoài khu cách ly.

"Giá trị của sự sống," Lục Minh lặp lại, giọng khàn đặc như tiếng cào xát kim loại.

"Ông nói về giá trị?

Hay ông đang định rao bán nó?"

Câu hỏi hung hãn là vũ khí duy nhất hắn còn có.

Trong thế giới này, yếu đuối chết nhanh hơn đói khát.

Ông Hoàng không đáp lời ngay.

Đôi mắt trẻ trung đáng sợ kia đảo quanh Lục Minh như một con rắn mồi ngon trước khi đớp vào.

Sự im lặng kéo dài, nặng nề và suffocating, bóp nghẹt từng nhịp thở của gã đàn ông cầm súng này.

Bỗng nhiên, tay áo choàng đen xõa xuống che khuất bàn tay phải của Ông Hoàng.

Một âm thanh kim loại leng keng vang lên nhẹ nhàng trong không gian chết chóc.

Đó là tiếng đồng xu rơi vào một cái bát sắt cũ kỹ.

Nhưng ở đây không có bát nào cả.

Lục Minh nheo mắt, cố gắng phân tích từng chi tiết nhỏ nhất trong bóng tối dày đặc bao quanh khu vườn giả tạo này.

"Con người luôn nhầm lẫn giữa giá trị và số lượng," Ông Hoàng nói, giọng điệu vẫn trầm thấp nhưng giờ thì lạnh lẽo hơn.

"Bạn nghĩ mình sống sót nhờ may mắn?

Nhờ kỹ năng bắn súng tồi tệ đó?" Hắn chỉ tay vào khẩu Glock đang run rẩy trong tay Lục Minh.

Lục Minh siết chặt cò súng.

Ngón cái hắn đã trắng bệch vì lực ép quá mức.

Hắn không cần đến lời khiêu khích này để biết rằng mình là con mồi dễ dàng nhất trong vòng vây của kẻ thù.

Nhưng bỏ chạy bây giờ thì sao?

Hậu phương đã bị chặn bởi những bức tường vô hình mà hắn vừa mới phát hiện ra.

Những hàng rào điện từ, hay đơn giản hơn, chỉ là sự bất lực trước một trí tuệ vượt trội?

"Đưa nó ra đây," Ông Hoàng yêu cầu.

Không phải súng.

Hắn đang nhìn vào cái túi đeo chéo bên hông Lục Minh.

Nơi chứa đựng thứ duy nhất khiến cuộc đời gã trở nên có ý nghĩa trong địa ngục này: ba viên thuốc kháng sinh cuối cùng và một tấm bản đồ cũ kỹ được vẽ tay bằng máu khô.

Lục Minh lùi lại nửa bước.

Gót chân chạm phải một cái xác nhỏ bé nằm co quắp dưới gốc cây cổ thụ đã chết từ lâu.

Xác đó còn mặc đồng phục học sinh, màu xanh dương phai nhạt bị nhuộm đỏ sẫm bởi thời gian và đất sét dính đầy bùn lầy.

Cái nhìn chằm chằm vào khuôn mặt biến dạng của đứa trẻ khiến dạ dày Lục Minh quặn thắt dữ dội.

Hắn phải hít thật sâu để ngăn chặn cảm giác nôn mửa đang dâng trào lên cổ họng.

"Không," hắn nói một từ duy nhất, ngắn gọn và dứt khoát như tiếng đạn nổ.

Ông Hoàng nhếch mép cười.

Nụ cười đó không hề vui vẻ.

Nó giống như vết nứt trên bề mặt kính vỡ dưới áp lực cực đại.

"Bạn chọn con đường chết, Lục Minh à?

Thông minh đấy.

Nhưng buồn thay, nó cũng là con đường duy nhất dẫn đến sự thật."

Sự thật từ đâu mà ra trong cái hầm mộ khổng lồ này?

Lục Minh nghiến răng.

Hắn nhớ lại những gì đã xảy ra trước khi bước vào đây.

Những bóng đen lù mù chạy trốn khỏi ánh sáng đèn pin của hắn.

Tiếng la hét bị cắt ngang bởi âm thanh thịt nát bằm.

Và giờ, kẻ đứng giữa sự hỗn loạn đó đang mời hắn ngồi xuống uống trà?

"Đây không phải là trò chơi," Lục Minh gầm lên, giọng gào thét vang vọng trong lòng chảo bê tông kín mít.

"Tôi muốn gặp người chỉ huy thực sự của các ngươi."

"Có một mình tôi đây thôi, kẻ đáng thương ạ," Ông Hoàng đáp lại nhẹ nhàng như đang nói chuyện với đứa trẻ nhũn yếu.

"Và bạn đã tìm thấy bí mật cuối cùng rồi đấy.

Bí mật không nằm trong kho tàng vàng bạc hay công nghệ vũ trụ nào cả.

Nó nằm ngay dưới chân chúng ta."

Hắn giơ bàn tay trái lên, vung mạnh xuống đất trước mặt Lục Minh.

Một tảng đá lớn bị đẩy sang một bên, lộ ra một cái hố sâu thẳm được lót đầy những mảnh giấy nát nhàu và các cuộn băng từ cũ kỹ.

Mùi mốc meo xộc thẳng vào mũi khiến mắt Lục Minh cay xè.

"Đó là nhật ký của họ," Ông Hoàng giải thích, giọng nói vang lên như tiếng vọng từ đáy giếng sâu.

"Những người trước bạn.

Những kẻ nghĩ rằng mình đủ thông minh để vượt qua thử thách này."

Lục Minh tiến lại gần một bước, dấn thân vào vùng nguy hiểm.

Instinct sinh tồn hét lớn trong đầu hắn cảnh báo sự bẫy chết chóc đang chờ đợi phía trước.

Nhưng tò mò — thứ cảm xúc độc hại nhất của con người — đã chiến thắng nỗi sợ hãi.

Hắn cúi xuống, ánh mắt sắc lạnh quét qua đống giấy tờ mục nát kia.

Những trang giấy đó không phải là tài liệu kỹ thuật hay sơ đồ phòng thủ.

Chúng là những bức thư tuyệt mệnh.

Hàng trăm, hàng nghìn dòng chữ viết vội vã bằng bút mực phai màu hoặc thậm chí là máu tươi.

Mỗi bức thư đều kết thúc với cùng một lời nhắn nhủ kinh hoàng: *Đừng tin vào sự im lặng.*

"Im lặng?" Lục Minh ngẩng đầu lên, mắt đỏ ngầu vì giận dữ và hoang mang.

"Ý ông là gì?"

Ông Hoàng không trả lời ngay.

Thay vào đó, hắn bắt đầu hát.

Một giai điệu chậm rãi, đều đặn đến rợn người.

Đó không phải bài hát ru em bé mà là một bản nhạc tang lễ cổ điển bị bóp méo bởi giọng khàn đặc của gã đàn ông già nua này.

Âm thanh lan tỏa trong không gian kín mít, khiến những hạt bụi nhỏ lơ lửng trong không khí cũng rung động theo tần số đáng sợ ấy.

Lục Minh cảm thấy đau nhói bên thái dương.

Tiếng hát đó như có một sức mạnh xâm nhập vào não bộ hắn, phá vỡ mọi phòng thủ tâm lý mà gã đã dày công xây dựng suốt hai năm sống sót ngoài kia.

Ký ức về gia đình mình — những khuôn mặt mờ ảo trong sương mù ký ức — bắt đầu tan biến, thay thế bằng những hình ảnh máu me và tiếng khóc thảm thiết của những nạn nhân vô tội.

"Đủ rồi!" Lục Minh hét lên, bịt chặt hai tai lại.

Hắn rút súng ra khỏi vỏ hoàn toàn, nhắm thẳng vào ngực Ông Hoàng.

Cò súng đã được kéo căng đến mức tối đa.

Chỉ cần một cử động nhỏ nữa là tất cả sẽ kết thúc trong tiếng nổ lớn và mùi cháy khét của thuốc súng lẫn thịt người.

Nhưng Ông Hoàng vẫn tiếp tục hát.

Và tệ hơn thế, từ phía sau lưng Lục Minh, những bóng đen bắt đầu hiện hình.

Chúng không phải là zombie hay quái vật đột biến thông thường mà hắn đã quen thuộc qua vô số trận chiến sinh tử trước đây.

Những kẻ này.

chúng trông giống như con người quá mức đáng sợ.

Da thịt trắng bệch, mắt trợn lờ đờ nhưng miệng thì cười một cách thỏa mãn đến rùng mình.

Chúng bao vây hắn từ phía sau, chặn đứng mọi đường thoát về phía cửa ra vào mà hắn vừa bước qua vài phút trước đó.

Con người đôi khi nguy hiểm hơn quái vật vì chúng biết cách thao túng tâm lý bạn cho đến lúc tự hủy diệt chính mình.

Lục Minh nhận ra điều này quá muộn.

Hắn đã không khám phá được bí mật của khu vườn chết chóc này, mà ngược lại, hắn mới là kẻ bị rơi vào bẫy săn mồi tinh vi nhất từng tồn tại trong lịch sử tận thế khốc liệt này.

Ông Hoàng ngừng hát đột ngột.

Sự im lặng trở lại, nhưng lần này nó nặng nề hơn gấp mười lần so với trước kia.

Gã già nua bước chậm rãi về phía Lục Minh, mỗi bước chân đều tạo ra tiếng vang khô khan như xương khớp gãy vỡ trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy khu vườn giả tạo này.

"Nhìn xuống dưới," Ông Hoàng chỉ vào cái hố chứa đầy những trang giấy tuyệt vọng kia một lần nữa với giọng điệu lạnh băng đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa trực tiếp nào trước đây từng vang lên trong không gian chết chóc nơi mà hy vọng sinh tồn đã hoàn toàn bị xóa sạch khỏi tâm trí gã đàn ông cầm súng run rẩy này.

Lục Minh cúi xuống nhìn vào đống giấy tờ mục nát kia lần cuối cùng với cặp mắt đỏ ngầu đầy sự kinh hoàng tột độ khi nhận ra dòng chữ viết bằng máu tươi mới nhất nằm ngay trên cùng bề mặt ướt át phản chiếu ánh sáng đèn pin yếu ớt đang tắt dần của hắn: *Chào mừng bạn trở thành một phần vĩnh cửu trong bộ sưu tập ký ức đau thương của chúng ta.*

Bóng đen từ vách đá rít lên, lao thẳng vào mặt hắn với tốc độ vượt xa ánh mắt thường.

Hắn chết lặng, cổ họng nghẹn lại khi cảm giác lạnh lẽo xâm nhập sâu vào tủy sống.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập