Chương 20
Không khí ở đây lạnh lẽo, khác hẳn với cái nóng bức oi nồng của thế giới bên ngoài đang thối rữa.
Mùi hương trầm cổ xưa pha lẫn mùi sắt gỉ từ máu khô bám vào mũi Lục Minh, khiến dạ dày anh co quắp khó chịu.
Bạch Thanh đứng yên như một pho tượng đá phía sau hắn.
Hơi thở cô đều đặn nhưng tay phải vẫn đặt hờ trên chuôi vũ khí.
Sự tĩnh lặng này đáng sợ hơn cả tiếng gầm của những con quái vật ngoài kia.
Nó mang đến cảm giác của một cái bẫy đang từ từ khép lại, chậm rãi và chắc chắn.
Lục Minh bước về phía trước.
Mỗi bước chân của anh vang lên rõ rệt trong không gian kín mít, tạo ra âm thanh khô khốc như xương gãy dưới giày boot cũ kỹ.
Ánh mắt hắn quét ngang căn phòng.
Không có cửa sổ.
Không có lối thoát trừ cánh cổng sắt đang đóng sầm lại sau lưng họ vừa nãy.
Ông Hoàng vẫn ngồi đó trên chiếc ghế bành cao quý.
Bộ vest màu xám tro của gã đàn ông không hề bám bụi, sạch sẽ đến mức phi lý trong thế giới tàn khốc này.
Gã nâng tách trà nhỏ lên môi, đôi mắt trống rỗng ấy giờ đây lại ánh lên một thứ sáng lạnh lẽo, đáng sợ hơn cả sự điên cuồng.
"Mày đã đọc được rồi," Ông Hoàng nói.
Giọng điệu trầm thấp, không có chút cảm xúc nào, giống như đang phán xét bản án tử hình cho một tội phạm vô danh.
"Mày biết mình là gì."
Lục Minh siết chặt hàm răng đến mức đau nhói.
Cánh tay phải của anh run lên nhẹ nhàng.
Không phải vì sợ hãi mà vì sự giận dữ bùng cháy trong lòng.
Anh đã sống mười lăm năm với cái tên 'Zero Patient' như một con quái vật, nay lại được xác nhận nó là sự thật.
"Mẹ mày cứu tao," Lục Minh khàn tiếng nói ra.
Giọng anh , khô hoắc như hai hòn đá ma sát vào nhau.
"Hay đó chỉ là lời dối trá để giữ chân tao làm thí nghiệm?"
Ông Hoàng khẽ cười.
Nụ cười đó không chạm đến khóe mắt, nó chỉ dừng lại ở môi, tạo nên một biểu cảm giả tạo và ghê tởm.
Gã đặt tách trà xuống bàn gỗ đen bóng trước mặt.
Tiếng ceramic va vào đá granite vang lên sắc nhọn, cắt ngang bầu không khí ngột ngạt.
"Đừng nhầm lẫn giữa lòng thương xót và sự tính toán," Ông Hoàng đáp lại.
"Thế giới này cần những người như mày để tồn tại trong ngắn hạn.
Nhưng về dài hạn.
nó cần sự thanh lọc."
Lục Minh nghiến răng.
Cơn đau đầu dữ dội quay trở lại, những hình ảnh ký ức vỡ vụn từ khi còn bé ùa vào tâm trí anh.
Những ngày tháng trốn chạy, những lần tiêm chích bí mật, và khuôn mặt già nua của người phụ nữ luôn che giấu trong bóng tối.
Người đàn bà đó.
Hay chỉ là một kẻ giám hộ tàn nhẫn đã nuôi dưỡng con virus này bên trong cơ thể anh từ thuở nhỏ?
Bạch Thanh bước sang ngang.
Cô tiến lại gần bàn đá, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào Ông Hoàng.
"Mày nói thanh lọc," cô lên tiếng, giọng điệu bình tĩnh nhưng ẩn chứa sát khí.
"Ý mày là giết hết người trẻ để giữ người già sống mãi?"
Ông Hoàng quay đầu về phía Bạch Thanh.
Đôi mắt gã quét qua vẻ mặt kiên định của cô gái một cách đầy khinh miệt.
"Không phải giết," gã sửa lại từ ngữ với sự chính xác đáng sợ.
"Mà là loại bỏ nguồn lây nhiễm.
Người trẻ mang theo virus Shenmu trong máu.
Họ là những kẻ mang bệnh, những kẻ hủy diệt tiềm năng chỉ cần một cú hắt hơi cũng có thể xóa sổ cả một khu vực."
Gã đứng dậy.
Chiều cao của Ông Hoàng khiến không gian căn phòng dường như thu hẹp lại.
Aura áp đảo tỏa ra từ cơ thể gã cổ xưa ấy nặng nề đến mức Lục Minh cảm thấy khó thở, lồng ngực bị đè nén bởi sức ép vô hình.
"Người già có trí tuệ," Ông Hoàng tiếp tục, giọng điệu trở nên hùng hồn hơn, mang màu sắc của một nhà truyền giáo cuồng tín.
"Họ đã trải qua đau khổ, mất mát và hỗn loạn.
Họ xứng đáng được sống vĩnh cửu trong cơ thể trẻ trung mà chúng ta đang tạo ra.
Đó là Dự Án Thiên Thu.
Một xã hội không có sự ngu ngốc của tuổi trẻ, chỉ còn lại trí tuệ thuần khiết."
Lục Minh cảm thấy máu trong người mình sôi lên sùng sục.
Anh nhìn vào bàn tay run rẩy của chính mình.
Những tĩnh mạch xanh nổi rõ dưới da, đập thình thịch theo nhịp tim điên cuồng.
Virus Shenmu đang hoạt động mạnh mẽ bên trong anh, chờ đợi cơ hội để bùng nổ hoặc.
"Mày nói tao là nguồn lây," Lục Minh lên tiếng, giọng lạnh băng.
"Vậy tại sao mày không giết tôi ngay bây giờ?
Tại sao lại dẫn chúng ta đến đây?"
Ông Hoàng nhếch môi cười khẩy.
Gã quay sang phía bức tường đá cẩm thạch bên trái ghế bành của mình.
Một cử chỉ đơn giản, nhưng nó phá vỡ sự cân bằng quyền lực trong phòng.
"Vì mày không phải là nguồn lây," Ông Hoàng nói chậm rãi, từng từ một vang lên như tiếng chuông báo tử.
"Mày là cái kho chứa."
Lục Minh nhíu chặt lông mày.
Từ 'kho chứa' nghe quá mơ hồ nhưng lại gợi lên nỗi sợ hãi sâu thẳm trong tiềm thức anh.
Anh liếc nhìn Bạch Thanh.
Cô gái cũng đang trợn mắt, khóe môi nhún nhẹ như muốn nói *đừng tin gã này*.
"Kho chứa cái gì?" Lục Minh hỏi, tay vẫn siết chặt cán dao găm.
Cơn khát máu và sự phòng thủ tự nhiên khiến cơ thể anh căng thẳng đến cực hạn.
Sợi dây thần kinh nào đó trong đầu anh sắp đứt đoạn.
Ông Hoàng không trả lời ngay.
Thay vào đó, gã bước về phía bức tường đá đen bóng loáng.
Gã đưa tay ra, đặt lòng bàn tay lên bề mặt lạnh lẽo của đá cẩm thạch.
Một âm thanh kỳ lạ vang lên, giống như tiếng mạch máu đập bên trong thành phòng.
Ánh nến leo lét đột ngột tắt ngấm hoàn toàn.
Chỉ còn lại ánh sáng xanh lè phát ra từ những đường nứt trên tường đá.
Những tia sáng đó không phải là điện hay hóa chất thông thường mà mang màu sắc của năng lượng sinh học đang bị biến đổi, méo mó và đầy độc hại.
Chúng chiếu rọi lên một thứ gì đó được nhúng sâu bên trong bức tường, phía sau lớp đá trang trí giả tạo này.
Lục Minh cảm thấy da đầu mình tê dại.
Không phải vì ánh sáng mà vì mùi hương.
Một mùi hương ngọt ngào, thơm ngát đến kỳ lạ, hoàn toàn trái ngược với sự thối rữa và chết chóc đang bao trùm thế giới bên ngoài.
Nó giống như mùi hoa nhài nở trong đêm hè, nhưng nồng đậm hơn gấp ngàn lần, khiến anh muốn nôn mửa vì quá mức kích thích khứu giác.
"Đây là phòng thí nghiệm gốc," Ông Hoàng nói, giọng điệu trở nên trang nghiêm và tôn kính lạ thường.
"Nơi mà virus Shenmu được sinh ra không phải do thiên nhiên hay sự cố ngẫu nhiên."
Gã quay lại nhìn Lục Minh với ánh mắt phức tạp.
Trong đó có sự khinh thường, nhưng cũng ẩn chứa một tia tò mò bệnh hoạn.
Gã giơ tay chỉ về phía thứ đang phát sáng xanh lè bên trong tường đá.
"Đó là di sản của Thiên Vân," Ông Hoàng tuyên bố.
"Và đó là lý do tại sao mày không thể chết."
Lục Minh sững sờ.
Tên 'Thiên Vân' vang lên như một lời nguyền trong đầu anh.
Hắn đã nghe những kẻ phản bội và Hội Lão Gia thì thầm về cái tên này hàng trăm lần, nhưng chưa bao giờ hiểu rõ nó đại diện.
Giờ đây, trước mắt anh là bằng chứng sống động nhất mà hắn từng thấy.
Bạch Thanh tiến lại gần hơn một bước nữa.
Cô không sợ hãi trước ánh sáng xanh độc hại ấy.
Thay vào đó, cô đang quan sát với sự tập trung cao độ của một nhà khoa học hoặc một kẻ săn mồi thông minh đang phân tích con mồi tiềm năng.
"Thiên Vân là ai?" Bạch Thanh hỏi, giọng cô sắc lạnh hơn bao giờ hết.
"Một người?
Hay một tổ chức?"
Ông Hoàng mỉm cười lần nữa.
Lần này nụ cười trên mặt gã mang vẻ hả hê của kẻ đã thắng cược lớn nhất trong cuộc đời mình.
Gã quay sang nhìn bức tường đá đang phát sáng, như thể đó là thánh giá mà gã đang thờ phụng suốt bao năm qua.
"Thiên Vân không phải là con người," Ông Hoàng nói chậm rãi, để từng từ chữ rơi xuống căn phòng như những giọt nước độc.
"Đó là ý thức tập thể của hàng ngàn bộ não già nua đã bị kết nối lại với nhau thông qua mạng lưới nấm mốc sinh học dưới lòng đất."
Lục Minh cảm thấy máu trong người mình lạnh toát đi.
Ý tưởng đó nghe điên rồ, hoang đường đến mức anh muốn cười nhạo vào mặt gã đàn ông già trước mắt.
Nhưng sâu thẳm bên trong, nỗi sợ hãi tột độ về cái chết và sự vô nghĩa của cuộc sống lại khiến anh phải đối mặt với nó một cách nghiêm túc nhất có thể.
"Và mày nói tôi là kho chứa," Lục Minh lặp lại câu hỏi cũ nhưng giờ đây mang ý nghĩa hoàn toàn khác biệt.
Anh cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, không còn vì adrenaline mà vì sự nhận thức kinh hoàng đang dấy lên trong lòng anh.
"Kho chứa cái gì?
Cho ai?"
Ông Hoàng bước đến sát mặt Lục Minh.
Khoảng cách giữa họ chỉ còn vài centimet.
Hơi thở hôi hám của gã đàn ông già phả vào mặt anh, mang theo mùi vị của thuốc lá cũ và sự thối rữa từ bên trong cơ thể đang cố gắng trẻ hóa một cách bệnh hoạn.
"Kho chứa ký ức," Ông Hoàng thì thầm sát tai Lục Minh.
Giọng nói đó khiến da gà nổi lên toàn thân anh.
"Virus Shenmu không chỉ đảo ngược tuổi tác.
Nó xóa bỏ những gì yếu đuối và giữ lại những gì mạnh mẽ nhất trong di truyền học của loài người."
Gã lùi ra sau, mở rộng hai tay như đang trình bày một kiệt tác nghệ thuật điên rồ trước khán giả câm lặng.
"Thiên Vân cần ký ức để duy trì sự trẻ hóa vĩnh cửu cho Hội Lão Gia.
Nhưng nguồn cung cấp từ những thí nghiệm thông thường đã cạn kiệt.
Chúng tôi cần một cái bể chứa sống, một người mang đủ sức chịu đựng để lưu trữ và chuyển giao khối lượng dữ liệu sinh học khổng lồ đó."
Lục Minh sững sờ đứng tại chỗ.
Đầu anh quay cuồng như muốn nổ tung.
Những ký ức về em gái mình bị mắc kẹt trong trạng thái già trẻ ùa vào tâm trí.
có phải cô cũng là một phần của cái bể chứa này không?
Hay cô chỉ là nạn nhân ngẫu nhiên đầu tiên mà hắn đã vô tình gây ra khi virus bắt đầu tiến hóa bên trong cơ thể anh từ thuở nhỏ?
"Vậy nên," Ông Hoàng tiếp tục, giọng điệu trở nên mềm mại và đầy cám dỗ hơn.
"Mày có hai lựa chọn cho mình."
Gã giơ lên một ngón tay cái màu xám nhợt nhạt của bàn tay già nua ấy.
Lựa chọn thứ nhất: Mày chết ngay tại đây, để chúng tôi lấy nội tạng mày ra làm vật hiến tế cho Dự Án Thiên Thu.
Ông Hoàng dừng lại.
Ánh mắt gã nhìn thẳng vào đôi mắt trống rỗng của Lục Minh.
Gã muốn thấy sự tuyệt vọng trong đó, nhưng thay vào đó là một ngọn lửa lạnh lùng đang bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết.
"Lựa chọn thứ hai," Ông Hoàng nói chậm rãi, như thể đang đọc lời phán xét cuối cùng từ thượng đế tàn nhẫn nhất của thế giới này.
"Mày sẽ trở thành linh hồn sống cho hệ thống mạng lưới dưới lòng đất."
Lục Minh cảm thấy cơ thể mình cứng đờ tại chỗ.
Không phải vì sợ hãi mà vì sự nhận thức kinh hoàng vừa mới dấy lên trong đầu anh rằng mọi nỗ lực sinh tồn trước đây của hắn đều là trò đùa chết chóc được thiết kế sẵn từ ngày hắn chào đời cho đến giờ phút này ngay bên cạnh người đàn ông già đang mỉm cười thỏa mãn kia.
Bạch Thanh hét lên một tiếng ngắn gọn và rút vũ khí ra khỏi vỏ trong tích tắc.
Nhưng không phải để tấn công Ông Hoàng mà là để ngăn chặn Lục Minh làm gì đó điên rồ trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn vào vực thẳm bóng tối bất tận phía sau bức tường đá đang phát sáng xanh lè đầy mê hoặc kia ngay lúc này đây kiba!
Nhưng khi Ông Hoàng nhấn mạnh tay xuống một nút bấm ẩn trên bàn gỗ đen bóng, thứ nằm giữa hai khối đá cẩm thạch tách ra để lộ khoảng trống sâu thăm thẳm bên dưới sàn nhà khiến cả Lục Minh và Bạch Thanh quên hẳn việc hít thở vào phổi mình nữa.
Một luồng khí huyết lạnh lẽo xộc lên từ đáy vực, mang theo mùi sắt gỉ quen thuộc đến kinh hoàng.
Lục Minh chết lặng, đồng tử co rút lại khi nhận ra thứ đang lơ lửng trong bóng tối kia chính là linh cốt đã thất tích của hắn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận