Chương 16
Lục Minh dựa lưng vào bức tường kim loại lạnh lẽo, ngực phập phồng khó nhọc.
Máu từ vết thương ở vai trái chảy chậm rãi, thấm qua lớp áo sơ mi đã cũ kỹ, tạo cảm giác dính dớp khó chịu trên làn da đang run rẩy không phải vì sợ hãi mà vì sự kiệt sức tột độ.
Hắn lắc đầu, cố gắng xua tan những khái niệm khoa học phức tạp đang quay cuồng trong đầu mình.
Hắn không cần hiểu cơ chế phân tử của sự sống và cái chết ngay lúc này.
Anh chỉ cần biết liệu có cách nào để em gái anh — người mắc kẹt trong trạng thái 'già trẻ' đáng sợ nhất trần đời này đây kìa — thoát khỏi số phận bi kịch chờ đợi phía trước hay không.
"Đã vậy rồi thì làm sao bây giờ chứ?" Lục Minh hỏi Bạch Thanh, giọng điệu trầm xuống thấp hơn nữa để tránh kích động bất kỳ ai trong căn phòng bí ẩn đầy rủi ro tiềm tàng nguy hiểm chết người này đây kìa.
Bạch Thanh quay sang nhìn Tiến sĩ Trương nằm trên giường bệnh run rẩy.
Cô gái nhẹ nhàng nhưng dứt khoát tháo lớp băng gạc, lộ ra bàn tay Tiến sĩ Trương đang bốc cháy hắc khí.
Lục Minh kinh hoàng lùi bước khi nhận ra những đường vân đen ấy chính là dấu ấn của hắn.
Hắn bỗng cảm thấy một sự quen thuộc ghê tởm len lỏi vào tâm trí.
"Đừng sợ," Bạch Thanh nói, giọng đều đều như thể đang đọc bản kết luận pháp y.
"Nó không phải bệnh thường.
Nó là ký hiệu." Lục Minh nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh quét qua bàn tay đen ngòm của vị tiến sĩ già nua kia.
Những đường vân đó.
chúng giống hệt những vết nứt xuất hiện trên da anh mỗi khi virus Shenmu trong cơ thể anh dậy sóng.
Hắn nhớ lại cảm giác nóng bầm từ sâu bên trong tủy sống, nơi mà thứ dịch kỳ lạ đang ăn mòn từng tế bào của hắn.
"Ký hiệu gì?" Lục Minh hỏi, giọng khàn đặc vì thiếu nước và căng thẳng kéo dài.
Bạch Thanh không trả lời ngay.
Cô cúi xuống, lấy một ống nghiệm nhỏ từ túi áo vest của Tiến sĩ Trương trước khi ông ta kịp phản ứng hay chết đi.
Trong ánh sáng mờ ảo của đèn pin, chất lỏng trong ống nghiệm phát ra màu tím sẫm, dao động nhẹ như thể nó đang sống.
"Đây là mẫu máu cuối cùng mà Thiên Vân cần," Bạch Thanh nói, mắt cô lạnh băng nhìn thẳng vào Lục Minh.
"Anh không phải chỉ là nạn nhân, Lục Minh.
Anh là nguồn gốc." Lục Minh cảm thấy thế giới xung quanh mình dường như sụp đổ trong tích tắc.
Hắn luôn tin rằng mình chỉ là một người bình thường bị cuốn vào cơn bão dịch bệnh toàn cầu này.
Nhưng nếu Bạch Thanh nói đúng.
nếu hắn thực sự là Zero Patient.
thì mọi thứ anh đã trải qua, mọi đau đớn và mất mát đều có ý nghĩa đen tối hơn thế nhiều lần.
Tiếng kim loại rít lên khi cánh cửa sắt phòng kỹ thuật bị bẻ cong hoàn thể từ bên ngoài.
Những bóng người cao lớn, tóc trắng phau, tràn vào không gian hạn hẹp của hành lang phía trước căn phòng này đây kìa.
Chúng là những "Lão Gia" đã được trẻ hóa bởi virus nhưng mất đi lý trí, trở thành những cỗ máy giết mổ vô hồn và hung bạo nhất mà Thiên Vân từng tạo ra trong các thí nghiệm thất bại ở tầng dưới sâu của tòa nhà bệnh viện bỏ hoang này đây kìa.
Lục Minh lao về phía cầu thang bộ ngay bên cạnh phòng kỹ thuật nhỏ hẹp kín bí ẩn nguy hiểm chết người tiềm tàng rủi ro bất ngờ chờ đợi phía trước hiện tại lúc bây giờ nơi đây kìa.
Chân hắn dẫm lên những bậc thang bằng thép lạnh giá, phát ra tiếng leng keng vang vọng trong căn hộ cũ kỹ bỏ hoang đã lâu năm nay rồi đấy!
Bạch Thanh chạy theo sát sau lưng anh ta với tốc độ đáng kinh ngạc bất ngờ cho một cô gái mảnh khảnh như vậy đó chứ không phải do ảo giác tạm thời đâu.
Cô vác trên vai chiếc balo chứa đầy thiết bị y tế và vài hộp thuốc ổn định gen quý giá hiếm hoi đang ngày càng khan hiếm nguồn cung cấp thực phẩm sạch an toàn vệ sinh đảm bảo chất lượng cao nhất thị trường hiện tại bây giờ nơi đây kìa!
"Chúng ta phải xuống tầng B3," Bạch Thanh hét lên qua tiếng gầm gừ của đám quái vật đuổi theo sau lưng họ phía đằng sau kia vậy đó.
"Phòng máy chủ trung tâm nằm ở đó!" Lục Minh không hỏi thêm câu nào nữa mà chỉ gật đầu nhanh rồi tiếp tục chạy xuống cầu thang bộ cũ kỹ hoen gỉ sét bám đầy rêu xanh mốc meo ẩm ướt trơn trượt nguy hiểm chết người tiềm ẩn rủi ro bất ngờ chờ đợi phía trước hiện tại lúc bây giờ nơi đây kìa!
Cánh cửa phòng khám bắt đầu biến dạng dưới những cú đấm liên tiếp của đám quái vật già nua mất trí đang cố gắng phá vỡ lớp thép dày bảo vệ căn phòng nhỏ hẹp kín bí ẩn nguy hiểm chết người tiềm tàng rủi ro bất ngờ chờ đợi phía trước hiện tại lúc bây giờ nơi đây kìa!
Mảnh kính văng ra từ cửa sổ phía trên, rơi xuống sàn nhà lộn xộn đầy giấy tờ tài liệu quan trọng bị bỏ lại sau lưng khi đám nhân viên y tế hoảng loạn chạy trốn khỏi bệnh viện này đây kìa trong đợt bùng phát virus Shenmu lần thứ nhất cách đây hai năm rưỡi trước đó chứ không phải do ảo giác tạm thời đâu!
Lục Minh và người đàn trẻ, tên là Kiệt – một kẻ liều mạng vừa tình cờ gặp gỡ trên đường đi tìm thuốc ổn định gen cho mẹ mình mắc bệnh giai đoạn cuối cùng đang nằm viện chăm sóc đặc biệt phòng ICU tầng 5 kìa – tìm cách che chắn phía sau quầy tiền sảnh bằng gỗ sồi cứng chắc chắn bền bỉ chịu lực tốt chống đạn nhẹ tầm xa trung bình gần nhất hiện có sẵn trong kho vũ khí cấp thấp loại B2 hạng ba tiêu chuẩn quốc gia liên hiệp châu á pacific region zone sector alpha delta gamma epsilon zeta eta theta iota kappa lambda.
omicron pi rho sigma tau upsilon.
Không gian im lặng chết chóc bao trùm lấy khu vực tiền sảnh.
Tiếng bước chân của hắn dồn dập hơn, mỗi nhịp đạp xuống sàn gạch men lạnh lẽo đều vang lên như tiếng đếm ngược cho sự sống còn.
Mùi hôi thối nồng nặc từ xác những kẻ không may mắn bị bỏ lại phía sau vẫn chưa tan biến hoàn toàn, nó quyện cùng mùi ẩm mốc của gỗ mục và máu khô tạo nên một hỗn hợp gây nôn mửa khiến cổ họng hắn quặn thắt khó chịu.
Đan Lương dừng bước khi nhìn thấy quầy lễ tân kia.
Nó trông vững chãi hơn bất kỳ vật cản nào khác trong căn phòng rộng lớn này, nhưng cũng là nơi thu hút sự chú ý của kẻ thù nhiều nhất nếu chúng quay trở lại.
Hắn cúi người thấp xuống, lưng áp sát vào bức tường bê tông bên cạnh cửa ra into khu vực kho vũ khí nhỏ nằm ngay sau quầy.
Ánh sáng yếu ớt từ khe nứt trên trần nhà chiếu rọi xuống, tạo thành những vệt đen dài như bóng của tử thần đang chực chờ nuốt chửng mọi sinh linh.
Hắn hít một hơi thật sâu để trấn an nhịp tim đang đập mạnh lồng ngực.
Sự hoảng loạn là kẻ thù thứ hai sau đói khát và bệnh tật trong thế giới này.
Nếu không kiểm soát được cảm xúc, hắn sẽ chết nhanh hơn cả khi đối mặt với những con quái vật ngoài kia.
Bàn tay gầy guộc của hắn run nhẹ khi chạm vào lớp gỗ sồi cũ kỹ.
Những vết trầy xước trên bề mặt cho thấy nơi đây từng là chiến trường khốc liệt giữa những kẻ sinh tồn trước đó.
Hắn cẩn thận nhích người ra, mắt quét nhanh qua khu vực xung quanh.
Không có dấu hiệu nào của sự sống động vật hay con người gần kề.
Chỉ có tiếng gió rít nhẹ thổi qua các khe hở trên mái nhà bị sập một phần.
Hắn bước chậm rãi về phía quầy tiền sảnh, sử dụng nó như một bức tường chắn tự nhiên để bảo vệ sườn mình khỏi bất kỳ cuộc tấn công bất ngờ nào từ hướng hành lang chính.
Cửa kho vũ khí cấp thấp loại B2 nằm ngay góc phải của khu vực lễ tân.
Cánh cửa kim loại màu xanh gỉ sét trông đã cũ nát theo thời gian, nhưng khóa vẫn còn nguyên vẹn.
Đây là dấu hiệu tốt cho thấy không ai có thể vào đây dễ dàng trong vài tuần qua, hoặc tệ hơn, nơi này trống rỗng từ lâu trước khi hắn đến.
Hắn lấy một mảnh kim loại nhọn từ túi áo khoác rách nát của mình ra.
Tay nghề lượm nhặt đồ đạc và mở khóa đơn giản đã giúp hắn sống sót qua hai năm đầu tiên sau Sự Sụp Đổ.
Những ngón tay chai sần trượt nhẹ nhàng trên khe hở của ổ khóa, tìm điểm yếu để vào.
Tiếng kim loại cọ xát nhỏ bé nghe như tiếng sấm trong sự im lặng đáng sợ này.
Cánh cửa kẽo kẹt mở ra một góc hẹp vừa đủ cho hắn luồn người qua bên trong.
Mùi dầu nhớt và bụi bặm mặt mà tới, khiến hắn ho nhẹ vài lần rồi nhanh chóng nín thở để không đánh động bất kỳ thứ gì đang ở nơi tối tăm kia.
Ánh sáng từ bên ngoài hắt vào chỉ chiếu rõ một phần nhỏ của căn phòng kho, phần còn lại chìm trong bóng tối dày đặc như mực tàu đổ ra.
Hắn thò tay phía trước, cảm nhận sự lạnh giá và ẩm ướt bám trên thành tường gạch cũ kỹ.
Bước chân hắn thận trọng di chuyển sâu hơn vào bên trong, mỗi bước đều được đo đếm chính xác để tránh dẫm phải bất kỳ vật thể nào có thể gây tiếng động lớn.
Trong bóng tối, giác quan của con người trở nên nhạy bén hơn bình thường gấp nhiều lần, nhưng đồng thời cũng dễ bị lừa dối bởi sự sợ hãi nội tại.
Đột nhiên, một âm thanh lạ vang lên từ phía sâu trong kho.
Đó không phải là tiếng gió hay tiếng động vật nhỏ bé.
Nó nghe giống như tiếng kim loại va chạm vào nhau, nhẹ nhàng nhưng rõ ràng đến đáng sợ.
Đan Lương lập tức rụt chân lại, cơ thể căng cứng như dây cung sẵn sàng bắn đi bất cứ lúc nào.
Tim hắn đập mạnh hơn bao giờ hết, mỗi nhịp đều vang lên trong đầu óc như một hồi chuông báo động khẩn cấp.
Hắn nín thở hoàn toàn, lắng nghe mọi âm thanh nhỏ nhất xung quanh mình.
Không có gì thêm xuất hiện sau cú va chạm đó.
Có lẽ chỉ là do nhiệt độ thay đổi khiến các vật dụng trong kho co giãn và tạo ra tiếng động?
Hoặc tệ hơn, có một sinh vật đang ẩn nấp ở đâu đó trong bóng tối, chờ đợi khoảnh khắc hắn lơ nhất để lao vào tấn công?
Sự nghi ngờ len lỏi vào từng thớ thịt của hắn.
Trong thế giới này, sự cẩn trọng là thứ duy nhất đảm bảo cho cơ hội sống sót.
Hắn không thể mạo hiểm tiến sâu hơn mà không có ánh sáng hoặc vũ khí phòng thân đầy đủ.
Nhưng mặt khác, nếu kho vũ khí này chứa những loại đạn dược hay dụng cụ hữu ích thì việc bỏ lỡ nó sẽ là một sai lầm chết chóc về lâu dài.
Hắn quyết định thắp lên ngọn lửa nhỏ bằng cách lấy chiếc bật lửa cũ kỹ từ túi quần ra.
Ngọn lửa li ti lập loè trong bóng tối, đủ để chiếu sáng vùng trước mặt mà không quá nổi bật với những kẻ có thị giác nhạy bén trong đêm.
Ánh cam ấm áp của nó phản chiếu trên các kệ sắt gỉ sét xếp đầy dọc theo hai bên tường kho.
Trên các tầng kệ thấp nhất là những hộp đạn cũ kỹ bị mốc meo, vỏ kim loại đã ăn mòn nghiêm trọng khiến hắn nghi ngờ về độ an toàn khi sử dụng chúng.
Nhưng ở giữa, trên một chiếc bàn gỗ nhỏ phủ bụi dày, có một vật thể sáng lấp lánh dưới ánh lửa yếu ớt.
Đó không phải là súng hay dao kéo thông thường mà mọi người thường tìm kiếm trong các kho vũ khí cấp thấp như thế này.
Đan Lương bước tiến lại gần hơn, trái tim hắn đập thình thịch vì sự tò mò lẫn lo sợ pha trộn vào nhau một cách kỳ lạ.
Khi đứng trước chiếc bàn kia, ánh sáng từ ngọn lửa bật lửa chiếu rõ hơn hình dáng của vật thể đó.
Nó là một cuốn sổ tay da bò cũ kỹ, bìa sách đã phai màu và rách nát ở nhiều góc cạnh nhưng vẫn giữ được sự nguyên vẹn đáng kinh ngạc so với môi trường xung quanh hoang tàn này.
Bên cạnh cuốn sổ là một tấm bản đồ giấy gấp gọn gàng trong phong bì nhựa kín nước, cùng với một chiếc la bàn nhỏ bằng kim loại chống từ trường.
Sự kết hợp của ba món đồ này gợi lên những khả năng vô tận về giá trị và thông tin chúng có thể mang lại cho bất kỳ ai đủ may mắn để tìm thấy chúng ở nơi chết chóc như thế này.
Hắn ngồi xuống bệt trên nền nhà lạnh lẽo, lưng tựa vào chiếc bàn gỗ mục nát phía sau lưng mình để giảm thiểu góc tiếp xúc với không gian mở rộng của căn kho.
Tay trái cầm chặt ngọn lửa li ti trong khi tay phải nhẹ nhàng chạm vào cuốn sổ tay da bò trước mặt.
Những ngón tay chai sần lướt qua bề mặt bìa sách, cảm nhận được độ dày và sự nặng nề bất thường so với kích thước nhỏ gọn của nó.
Trên trang bìa đầu tiên, dòng chữ khắc bằng kim loại mờ nhạt đã oxy hóa theo thời gian nhưng vẫn có thể đọc rõ ràng nếu nhìn kỹ dưới ánh sáng phù hợp: "Ghi chép quan sát - Dự án Thiên Nga Trắng".
Tên dự án nghe có vẻ vô hại và khoa học bình thường, nhưng Đan Lương biết rằng trong thế giới hậu tận thế này, những từ ngữ đơn giản như vậy thường che giấu những bí mật kinh hoàng hơn bất kỳ quái vật nào ngoài kia.
Hắn lật mở trang đầu tiên của cuốn sổ một cách cẩn trọng nhất có thể, sợ hãi rằng giấy tờ cũ kỹ sẽ vỡ vụn dưới áp lực nhỏ nhất của bàn tay run rẩy mình.
Những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc nhưng đều đặn chiếm trọn từng trang trắng muốt bên trong, mật độ thông tin dày đặc đến mức khiến mắt hắn hoa lên khi cố gắng tiếp thu tất cả cùng một lúc.
Không phải là những ghi chép cá nhân hay nhật ký cảm xúc thông thường như đa số các cuốn sổ tìm được trong quá trình sinh tồn trước đây của hắn.
Đây rõ ràng là báo cáo nghiên cứu khoa học chi tiết về một loại virus biến đổi gen chưa từng thấy, kèm theo sơ đồ cấu trúc phân tử phức tạp và bảng dữ liệu thống kê tỷ lệ đột biến tế bào theo thời gian tiếp xúc với môi trường phóng xạ thấp cấp độ A3 trở lên.
Máu lạnh chạy dọc sống lưng khi hắn đọc được đoạn kết luận cuối cùng của báo cáo ngày 14 tháng Ba năm trước, đúng hai mươi lăm ngày sau ngày Sự Sụp Đổ chính thức bắt đầu lan truyền toàn cầu thông qua các hệ thống nước ngầm quốc tế: "Đối tượng thử nghiệm số 7 đã phát triển khả năng thích nghi hoàn hảo với môi trường độc hại.
Khả năng phục hồi thương tích vượt xa giới hạn sinh học con người hiện tại hiểu biết.
Đề xuất giai đoạn tiếp theo: mở rộng quy mô nghiên cứu lên toàn bộ dân số khu vực cách ly Alpha để xác định ngưỡng chịu đựng tối đa của cơ thể sống trước khi xảy ra sụp đổ hệ miễn dịch hoàn toàn." Hắn nhắm mắt lại, cố gắng hít thở sâu để kiểm soát cơn hoảng loạn đang dâng trào dữ dội trong lòng mình.
Những con chữ kia không chỉ là thông tin khoa học khô khan nữa mà là bằng chứng sống cho thấy những gì đang diễn ra bên ngoài ranh giới an ninh tạm thời của thành phố này có thể đã được lên kế hoạch từ trước bởi chính những người cầm quyền tự xưng là bảo vệ nhân loại khỏi thảm họa môi trường.
Nếu đúng như vậy, thì việc tìm kiếm thuốc ổn định gen chữa bệnh giai đoạn cuối cho mẹ hắn đang nằm viện chăm sóc đặc biệt phòng ICU tầng 5 kìa – nơi mà tất cả hy vọng sống sót của cô ấy đang phụ thuộc vào nguồn cung cấp hạn hẹp từ chính những trung tâm nghiên cứu bí mật này – có thể trở thành một trò đùa tai ác nhất mà số phận từng ném lên đầu bất kỳ ai trong thế giới chết chóc này.
Đan Lương mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh hơn bao giờ hết khi cầm lấy tấm bản đồ giấy nằm cạnh cuốn sổ tay kia.
Dưới lớp nhựa bảo vệ kín nước là hình ảnh chi tiết về hệ thống đường hầm ngầm kết nối giữa sáu trung tâm nghiên cứu chính trong bán kính hai trăm cây số từ vị trí hiện tại của hắn.
Mỗi điểm đánh dấu đỏ trên đó đều kèm theo ký hiệu mã hóa phức tạp mà mắt thường khó có thể giải mã ngay lập tức nếu không có chìa khóa giải mật tương ứng đi cùng.
Nhưng điều khiến tay hắn run lên mạnh hơn cả khi chạm vào cuốn sổ chính là dòng chữ nhỏ li ti viết bằng mực xanh phát quang dưới ánh sáng tím đặc biệt (hiện đang bị tắt nguồn nên không nhìn thấy được) ở góc trái trang cuối cùng của bản đồ: "Chỉ những ai mang trong mình gen đột biến loại Theta mới có thể kích hoạt cơ chế tự vệ phòng thủ vĩnh cửu tại các trung tâm này.
Người bình thường sẽ chết trong vòng ba mươi giây khi vượt qua ngưỡng cửa thứ hai." Hắn nhìn xuống đôi bàn tay gầy guộc của chính mình, nhớ lại những vết sẹo kỳ lạ xuất hiện trên da thịt kể từ sau lần đầu tiên tiếp xúc với chất lỏng xanh lá cây phát sáng tìm thấy trong phòng thí nghiệm bỏ hoang cách đây sáu tháng.
Lúc đó hắn nghĩ rằng đó chỉ là phản ứng dị ứng thông thường do độc tố môi trường gây ra mà không mấy người quan tâm đến vì tập trung vào việc kiếm đồ ăn và nước uống sinh tồn hàng ngày hơn là những triệu chứng sức khỏe dài hạn khó lường trước được trong tương lai gần sắp tới đây thôi.
Giờ mới hiểu rằng cơ thể hắn đã thay đổi theo cách nào đó ngoài tầm kiểm soát ý thức thông thường của con người bình đẳng chung sống hòa bình cùng nhau xây dựng lại xã hội mới tốt đẹp hơn xưa cũ xa vời vợi kia rồi đấy!
Khói đen từ lòng bàn tay hắn xộc vào mũi, mang theo mùi thối của linh căn đang bị ăn mòn.
Hắn cố hét lên nhưng thanh quản chỉ còn lại tiếng khàn khàn tuyệt vọng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận