Chương 14
Tiếng bước chân nặng nề, kèm theo tiếng sùi bọt mép và những âm thanh quát tháo vô nghĩa của đám người trẻ hóa đang đóng lại nhanh chóng phía sau lưng anh.
Cánh cửa sắt căn hộ tầng mười hai bị va đập mạnh đến mức rung chuyển toàn bộ khung xương thép gỉ sét.
Anh lao vào không gian tối tăm, mùi mốc mọt xộc lên mũi cay mắt.
Ánh sáng từ khe hở hẹp của cánh cửa đang khép dần chiếu rọi những đống rác thải tích tụ qua nhiều năm bỏ hoang.
Những chiếc túi nilon bay lơ lửng trong luồng gió xoáy tạo bởi cú va chạm dữ dội vừa rồi.
Lục Minh trượt dài trên sàn nhà bê tông nhám, bụi bẩn bám vào da thịt anh như một lớp vỏ bọc chết chóc.
Anh cuộn người lại, dùng vai hất mạnh cánh cửa đóng sập lại trước khi đám đông quái vật có thể chen qua.
Tiếng kim loại va chạm với kim loại tạo ra âm thanh chói tai, cắt ngang sự tĩnh lặng đáng sợ của căn hộ.
Anh nằm im một lúc, lắng nghe nhịp tim mình đập thình thịch trong lồng ngực.
Máu từ vết thương ở cánh tay trái chảy xuống thấm vào áo sơ mi rách nát, ấm nóng và nhớt nháp.
Cảm giác sống còn đang bào mòn lý trí từng chút một.
Nhưng anh không thể dừng lại ngay bây giờ.
Tiếng cào cấu bắt đầu vang lên bên kia tấm kim loại dày đặc.
Những ngón tay dài ngoằng, khớp xương biến dạng đang cố bẻ cong thanh khóa cửa.
Kim loại phát ra tiếng kêu réo rắt khó chịu dưới áp lực khủng khiếp của bàn tay những kẻ đột biến.
Chúng không chỉ là xác sống thông thường nữa.
Virus Shenmu đang tiến hóa theo cách mà khoa học chưa kịp hiểu rõ.
Lục Minh đứng dậy, chân anh run rẩy nhưng ý chí vẫn cứng rắn như thép.
Căn hộ này từng thuộc về một gia đình giàu có trước khi thế giới sụp đổ.
Những bức tranh trừu tượng còn treo trên tường, nay chỉ là những mảng màu hỗn độn trong bóng tối.
Một chiếc ghế sofa da vỡ nát nằm giữa phòng khách, đệm mút trắng xóa lộ ra ngoài như ruột thừa của con thú đã chết.
Anh di chuyển theo bản năng, tìm kiếm vũ khí hoặc lối thoát.
Tay anh chạm vào một vật gì đó lạnh lẽo trên bàn ăn.
Đó là một cái đèn pin cũ kỹ, nút bấm bị gãy nhưng vẫn còn chút ánh sáng yếu ớt.
Ánh sáng xanh nhạt quét qua căn phòng, chiếu rõ những vết nứt trên sàn nhà và bóng đen của các đồ đạc.
Bên ngoài cánh cửa, tiếng đập mạnh trở nên dồn dập hơn.
Một kẽ hở nhỏ xuất hiện ở mép dưới của cánh cửa.
Một bàn tay nhăn nheo, da thịt xám xịt thò vào không khí trong lành bên trong.
Ngón tay đó dài bất thường, móng vuốt đen bóng như sắt thép.
Lục Minh lùi lại một bước, nắm chặt chiếc đèn pin bằng cả hai tay.
Móng vuốt chạm vào sàn nhà và bắt đầu trườn sâu hơn vào căn hộ, giống như một con rắn đang tìm kiếm nơi ẩn nấp.
Da thịt của nó co giãn kỳ lạ, không tuân theo bất kỳ quy luật giải phẫu học nào mà anh từng biết.
Anh nhận ra sự thật kinh hoàng: chúng không muốn ăn thịt anh ngay lập tức.
Chúng muốn kéo anh vào thế giới hỗn loạn của chúng.
Một thế giới nơi tuổi tác là một lời nguyền và cái chết mới chỉ là khởi đầu cho những biến dạng vĩnh cửu.
Lục Minh hít thở sâu, cố gắng giữ bình tĩnh trong khi nỗi sợ hãi lan tỏa khắp cơ thể như độc tố lạnh giá.
Không phải do một cú đập mạnh từ bên ngoài, mà do sức ép nội tại của chính cánh cửa bị biến dạng dưới bàn tay quỷ dị kia.
Thanh thép khóa cong vẹo rồi gãy đôi với âm thanh kim loại rít lên chói tai.
Cánh cửa sắt nặng nề bay vào trong phòng, va chạm xuống sàn nhà tạo thành đám bụi mù mịt che khuất tầm nhìn tạm thời.
Khi lớp bụi lắng xuống dần, hình dáng của kẻ xâm nhập hiện ra rõ ràng hơn dưới ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin.
Đó là một người đàn ông, hay ít nhất từng là như vậy trước khi virus Shenmu làm chủ cơ thể hắn.
Bộ dạng lão già đáng sợ với da thịt chảy xệ nhưng đôi mắt lại rực cháy ánh sáng đỏ ngầu của sự trẻ hóa bệnh hoạn.
Hắn bước vào căn hộ chậm rãi, dáng vẻ uyển chuyển khác thường cho một người có tuổi tác như vậy.
Những khớp xương phát ra tiếng lạo xạo mỗi khi cử động, giống như gỗ khô bị bẻ gãy trong bóng tối.
Hắn không gầm gừ hay rít lên mà chỉ đứng đó, quan sát Lục Minh với cái nhìn đầy tò mò và hung bạo tiềm ẩn.
Lục Minh nhận thấy sự khác biệt rõ rệt giữa sinh vật này và những kẻ lang thang trước đây.
Nó có ý thức.
Nó đang đánh giá con mồi của mình một cách chiến lược thay vì tấn công mù quáng theo bản năng săn mồi hoang dã đơn thuần thôi thúc từ sâu thẳm tiềm thức bị virus kiểm soát hoàn toàn không còn chút nhân tính nào sót lại trong tâm trí trống rỗng ấy nữa đâu cả rồi giờ đây chỉ còn là cái vỏ bọc xác thịt đang dần mục nát.
thôi chứ gì khác hơn được nữa đâu.
Hắn đưa tay lên, vuốt ve chiếc bàn ăn cũ kỹ bằng những ngón tay dài ngoằng.
Gỗ sần sùi dưới đầu ngón tay biến thành bột mịn ngay lập tức như thể bị axit vô hình ăn mòn từ bên trong cấu trúc phân tử của nó vậy đó chứ không phải do tác động vật lý thông thường đâu.
Đây chính là biểu hiện rõ ràng nhất cho thấy virus Shenmu đang ở giai đoạn tiến hóa mới hoàn toàn chưa từng được ghi nhận trước đây bao giờ cả trên thế giới này nữa đâu.
Lục Minh lùi lại phía sau, lưng áp vào tường lạnh giá.
Anh cần không gian để suy nghĩ và phản ứng nhanh chóng nếu tình hình trở nên tồi tệ hơn nữa bất cứ lúc nào sắp tới ngay trước mắt.
thôi chứ còn gì khác được nữa đâu.
Nhưng hiện tại thì hắn ta vẫn chưa di chuyển tiến về phía anh một bước chân duy nhất nào cả chỉ đứng đó im lìm quan sát như thể đang thưởng thức màn trình diễn nghệ thuật cuối cùng của con mồi sắp chết trong tuyệt vọng mà thôi.
Không khí trở nên ngột ngạt hơn khi mùi hôi thối từ cơ thể kẻ đột biến lan tỏa khắp căn phòng nhỏ hẹp kín không có lối thoát nào khác ngoài cửa sổ kính vỡ nát ở phía xa kia nữa đâu.
Ánh sáng mặt trời buổi chiều tà chiếu qua những mảnh kính vụn tạo thành những tia nắng vàng óng ánh nhưng lại mang đến cảm giác chết chóc hơn là sự sống tươi mát như thường lệ vậy đó.
Lục Minh nắm chặt chiếc đèn pin, chuẩn bị cho cuộc chiến sinh tử sắp xảy ra bất cứ lúc nào.
Hắn biết rằng mình không thể chạy trốn thêm được nữa trong căn hộ nhỏ hẹp này với những đồ đạc chắn ngang lối đi đầy nguy hiểm tiềm ẩn khắp nơi xung quanh anh ta bây giờ rồi đây nữa đâu.
Chỉ còn cách đối mặt và chiến đấu đến cùng bằng mọi giá để sống sót qua đêm kinh hoàng thứ hai liên tiếp mà thôi.
Kẻ tấn công thứ hai xuất hiện, lần này là một nhóm ba người phối hợp nhịp nhàng đáng sợ.
Họ bước vào căn hộ với sự uyển chuyển của những con thú săn mồi đã thuần hóa được bản năng hoang dã dưới sự kiểm soát tinh thần tập thể kỳ lạ nào đó từ sâu thẳm bên trong virus Shenmu đang lan tỏa mạnh mẽ hơn bao giờ hết khắp khu vực thành phố này rồi đây nữa đâu.
Họ không gầm gừ hay rít lên mà chỉ đứng đó, quan sát Lục Minh với cái nhìn đầy tò mò và hung bạo tiềm ẩn.
Một kẻ cầm thanh sắt gỉ sét dài khoảng một mét, kẻ thứ hai mang theo chiếc búa đập vỡ cửa kính phòng tắm cũ kỹ còn lại bên trong căn hộ này nữa đâu.
Và kẻ cuối cùng thì hoàn toàn trần trụi cơ thể nhưng da thịt lại đen xì bóng loáng như được phủ lên bởi lớp nhựa đường nóng chảy vậy đó.
Lục Minh biết anh không thể thắng bằng lực thuần túy lúc này đây vì sức khỏe của mình đã suy kiệt nghiêm trọng sau nhiều ngày chạy trốn liên tục không ngừng nghỉ cùng với những vết thương đang dần nhiễm trùng nặng hơn mỗi giờ trôi qua nhanh chóng như thế nào ấy.
Anh nhắm mắt, tập trung vào cảm giác lạnh lẽo trong máu.
Đó là cảm giác kỳ lạ mà anh trải nghiệm từ khi bắt đầu nhiễm virus Shenmu cách đây vài ngày trước.
thôi chứ không phải ngay lúc này đâu.
Cảm giác đó giống như một dòng sông băng chảy chậm rãi qua tĩnh mạch và động mạch khắp cơ thể anh ta vậy đó.
Nó mang theo sự tê liệt nhưng đồng thời cũng cho anh khả năng nhận thức rõ ràng hơn về thế giới xung quanh mình đang tồn tại trong bóng tối dày đặc này nữa đâu.
Anh mở mắt ra, nhìn thấy những kẻ đột biến tiến gần lại với tốc độ đáng sợ bất ngờ vượt xa mọi kỳ vọng ban đầu của Lục Minh lúc trước đây kia rồi đấy.
Thanh sắt lao vào người anh từ bên trái nhưng anh né tránh dễ dàng bằng cách nghiêng thân người sang phải một góc độ chính xác tuyệt đối không hề sai lệch chút nào cả đâu.
Chiếc búa đập xuống sàn nhà ngay sát chân anh tạo thành hố lõm sâu thẳm làm rung chuyển toàn bộ căn phòng nhỏ hẹp kín này rồi đây nữa!
Bụi đất và mảnh vụn gỗ bay lên khắp nơi che khuất tầm nhìn tạm thời khiến cho Lục Minh không thể xác định được vị trí chính xác của những kẻ thù đang ẩn nấp trong bóng tối dày đặc bao vây anh từ mọi phía xung quanh lúc này giờ đây.
Anh cảm thấy sợ hãi nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh tuyệt đối để tìm ra giải pháp sinh tồn tốt nhất có thể áp dụng ngay lập tức trước khi quá muộn màng không kịp trở tay nữa đâu.
Virus trong cơ thể anh đang phản ứng dữ dội với sự hiện diện của những kẻ đột biến khác, tạo thành một mối liên kết cộng hưởng kỳ lạ nào đó mà khoa học chưa từng ghi nhận được bao giờ cả trên thế giới này rồi đây thôi!
Lục Minh không giết những kẻ còn lại.
Anh chỉ cần một cái chạm nhẹ vào vai chúng, và chúng sụp đổ, biến thành những đống xương khô trong tích tắc ngắn ngủi đến đáng kinh ngạc vậy đó.
Sự sống của chúng bị rút cạn hoàn toàn bởi năng lượng sinh học tiềm ẩn bên trong cơ thể anh ta lúc này giờ đây.
thôi chứ không phải do vũ khí thông thường đâu.
Anh nhìn bàn tay mình, những ngón tay đen lại dần từng chút một dưới ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin cũ kỹ sắp hết pin bất cứ lúc nào nữa kia rồi đấy!
Cảm giác lạnh lẽo lan tỏa mạnh mẽ hơn bao giờ hết khắp cơ thể anh ta khiến cho da thịt trở nên cứng đờ và không còn cảm nhận được nỗi đau vật lý thông thường nào cả đâu.
Những kẻ đột biến xung quanh bắt đầu co giật dữ dội trước khi hoàn toàn mất đi sinh khí.
Cơ thể họ teo tóp nhanh chóng chỉ trong vòng vài giây đồng hồ ngắn ngủi.
Da thịt nhăn nheo rồi khô xác lại như giấy cũ kỹ bị đốt cháy dưới ánh nắng mặt trời gay gắt mùa hè khắc nghiệt vậy đó chứ không phải do tác động bên ngoài nào khác đâu.
Lục Minh thở hổn hển, cảm thấy kiệt sức tột độ sau cú phóng năng lượng khủng khiếp vừa rồi kia!
Anh nhận ra rằng virus Shenmu trong cơ thể mình đang tiến hóa theo hướng hoàn toàn trái ngược với những gì Hội Lão Gia từng dự đoán trước đây bao giờ cả trên thế giới này nữa đâu.
Nó không chỉ làm lão hóa con người mà còn cho phép kiểm soát và điều khiển quá trình sinh học của chính nó một cách có ý thức chủ động hơn nhiều so với kỳ vọng ban đầu.
Máu từ vết thương ở cánh tay trái chảy chậm lại đáng kể dưới tác động lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể anh ta lúc này giờ đây rồi đấy.
Những giọt máu đỏ thẫm rơi xuống sàn nhà bê tông nhám tạo thành những vệt dài ngoằng giống như dấu chân của con thú hoang dã đang tìm kiếm thức ăn trong bóng tối dày đặc bao vây căn hộ nhỏ hẹp kín này nữa đâu.
Lục Minh bước qua đống xương khô còn sót lại trên sàn nhà, cảm thấy lạnh run toàn thân dưới tác động kép vừa là nỗi sợ hãi tột độ về khả năng kiểm soát virus Shenmu đang ngày càng gia tăng mạnh mẽ hơn mỗi giờ trôi qua nhanh chóng như thế nào ấy.
Vừa là sự tuyệt vọng sâu sắc trước thực tế phũ phàng rằng anh ta đã trở thành một phần không thể tách rời khỏi cuộc chiến sinh tồn tàn khốc này rồi đây thôi!
Anh biết rằng mình cần phải tìm ra cách đảo ngược virus để cứu người em gái bị mắc kẹt trong trạng thái 'già trẻ' nguy hiểm tiềm ẩn khắp nơi xung quanh khu vực thành phố đổ nát này nữa đâu.
Nhưng hiện tại thì anh chỉ có thể sống sót qua đêm kinh hoàng thứ hai liên tiếp mà thôi bằng mọi giá bất chấp hậu quả gì xảy ra sau đó kia rồi đấy!
Lục Minh bế Tiểu Uy lên, cảm thấy trọng lượng của bé nhẹ bẫng, như thể bé đang hòa tan vào không khí lạnh lẽo dày đặc bao vây căn hộ nhỏ hẹp kín này nữa đâu.
Anh bước ra khỏi căn hộ, không quay lại nhìn những đống xương khô còn sót lại trên sàn nhà bê tông nhám kia rồi đấy.
Hành lang tối tăm, đầy mùi máu và sự thối rữa của xác thịt đang phân hủy nhanh chóng dưới tác động kép vừa là virus Shenmu lan tỏa mạnh mẽ hơn bao giờ hết khắp khu vực thành phố này.
Ở đầu hành lang, một bóng người cao lớn đứng chắn ngang lối đi duy nhất còn lại có thể thoát ra khỏi tòa nhà bỏ hoang nguy hiểm tiềm ẩn kia rồi đây.
Đó không phải là kẻ đột biến mất trí hay sinh vật quái dị nào khác đâu.
Mà là Thiên Vân, người đàn ông trong bộ vest đen vẫn giữ nguyên dáng vẻ lịch lãm đáng sợ dưới ánh sáng mờ ảo từ những bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy chập chờn bất cứ lúc nào nữa kia rồi đấy!
Thiên Vân mỉm cười lạnh lùng nhìn Lục Minh với đôi mắt đỏ ngầu rực cháy ánh sáng kỳ lạ giống hệt như đám đông quái vật vừa bị tiêu diệt bên trong căn hộ nhỏ hẹp kín kia vậy đó chứ không phải do ảo giác tạm thời đâu.
Anh ta giơ tay lên, chỉ về phía Lục Minh bằng ngón trỏ dài ngoằng đen xì bóng loáng như thể đang phán quyết số phận cuối cùng của anh ta ngay tại nơi này lúc hiện tại.
"Cuối cùng thì chúng ta cũng gặp nhau rồi, Zero Patient," Thiên Vân nói với giọng điệu trầm ấm nhưng mang theo sự đe dọa chết chóc tiềm ẩn sâu thẳm bên trong từng lời phát ra từ miệng hắn ta kia rồi đấy.
"Và bây giờ, hãy cho tôi xem sức mạnh thật sự của ngươi trước khi quá muộn màng không kịp trở tay nữa đâu."
Chiếc chùy đen vỡ tan, lộ ra lõi máu tươi đang nhấp nháy ánh sáng kỳ lạ.
Zero Patient lùi bước, mồ hôi lạnh túa ra khi cảm nhận được sự sống từ lõi đó.
Nó không phải
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận