Chương 13

Không khí trong hành lang tầng B2 dày đặc đến mức khó thở, nặng mùi hôi thối của xác thịt đang phân hủy lẫn kim loại tanh tưởi từ những vết thương cũ.

Lục Minh không kịp phản ứng khi một bàn tay sắt siết chặt lấy cổ anh.

Gã đàn ông trước mặt anh trông như thể vừa bước ra từ nghĩa địa: da nhăn nheo, mắt trũng sâu, nhưng cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo rách rưới lại căng phồng đầy sức sống quái đản.

Đó là kết quả của sự trẻ hóa cưỡng bức — một món quà độc ác mà virus Shenmu ban tặng cho những kẻ đã từng già nua.

Mùi hôi thối xộc vào mũi Lục Minh, kích thích các dây thần kinh khứu giác đến mức anh suýt nôn mửa.

Gã đàn ông cười, tiếng cười khàn đặc vang lên trong họng như đá cuội cọ xát nhau.

"Zero Patient," gã thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào má lạnh toác của Lục Minh.

"Ngươi mang nó bên trong ngươi.

Ngươi là nguồn gốc." Lục Minh cố gắng hít thở, nhưng không khí bị cắt đứt hoàn toàn.

Máu ứ đọng ở đầu anh, làm cho tầm nhìn trở nên đỏ ngầu và mờ ảo.

Anh cảm nhận được sự đập thình thịch của tim mình qua cổ họng, một nhịp điệu hỗn loạn báo hiệu cái chết sắp kề cận.

Nhưng nỗi sợ hãi tột độ không khiến anh panick hay van xin.

Nó chỉ làm lạnh đi từng tế bào trong cơ thể anh, biến nó thành băng giá.

Anh là kẻ đầu tiên nhiễm virus.

Nếu gã này đúng, thì máu của Lục Minh chứa đựng mã gen gốc — thứ có khả năng chữa lành hoặc hủy diệt tất cả tùy thuộc vào người kiểm soát nó.

Anh từ từ đưa tay phải vào túi áo bên ngoài, ngón tay chạm vào vật lạnh cứng ở đó.

Không phải là súng — anh đã hết đạn cách đây hai ngày.

Đó là một chai nhỏ chứa dịch lỏng lấy từ xác một con quái vật cấp thấp mà anh vừa giết trước khi bước vào khu vực này.

Một vũ khí tự chế, độc hại và bất ổn định.

Lục Minh không rút nó ra ngay.

Anh cần biết thêm thông tin.

Cậu cần mua thời gian cho cơ thể suy kiệt của mình tìm lại chút oxy để chiến đấu.

"Tại sao là bé này?" Lục Minh hỏi, giọng đều đều, cố gắng che giấu sự run rẩy trong bụng do thiếu oxy.

Ánh mắt anh quét nhanh qua bóng dáng nhỏ nhắn đang bị gã đàn ông giữ bên hông trái bằng một cánh tay còn trống.

Bé gái đó chỉ khoảng bảy tám tuổi, tóc bạc trắng như tuyết, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng nhưng không hề rơi lệ.

Sự già trẻ hóa ở người này diễn ra chậm hơn, hoặc có lẽ cô ấy đã được tiêm thuốc ổn định trước đó.

Gã đàn ông nhún vai, cử chỉ vô cùng tự nhiên, trái ngược hoàn toàn với tình thế sinh tử đang đè nặng lên cổ Lục Minh.

"Đứa bé là chìa khóa," gã nói, giọng điệu mang chút kiêu hãnh của kẻ nắm giữ bí mật.

"Virus cần một vật chủ sạch để nhân bản.

Trẻ con có hệ miễn dịch chưa bị ô nhiễm bởi ký ức và sự sợ hãi.

Nó sẽ cho chúng ta...

vĩnh cửu." Lục Minh nhận ra sự ngu ngốc trong lập luận đó, nhưng cũng thấy được nỗi tuyệt vọng ẩn sâu sau nó.

Hội Lão Gia không chỉ muốn sống sót; họ muốn thống trị bằng cách loại bỏ những yếu tố bất ổn — tuổi trẻ với sự bốc đồng và dễ lây nhiễm virus gốc.

Nhưng gã đàn ông này sai lầm.

Virus Shenmu không cần vật chủ sạch.

Nó cần một vật chủ mạnh mẽ để tiến hóa.

Và Lục Minh, kẻ mang trong người mầm bệnh từ ngày đầu tiên, chính là nơi nó đang chờ đợi bùng nổ.

Lục Minh lao tới, không phải để lấy thuốc hay giải cứu bé gái ngay lập tức, mà để đánh lạc hướng.

Anh dùng vai húc mạnh vào gã đàn ông, hy vọng lực va chạm sẽ làm hắn buông tay.

Tuy nhiên, gã đàn ông dễ dàng xoay người, né tránh cú va chạm trực diện và dùng bàn tay còn lại nắm chặt cổ tay Lục Minh.

Sức mạnh của gã kinh khủng hơn bất kỳ ai từng gặp trước đây — cơ bắp được tái tạo bởi virus khiến chúng trở nên bền bỉ như thép.

Cú húc trượt đi, nhưng nó đủ để làm gã đàn ông mất thăng bằng một giây.

Một giây là tất cả những gì Lục Minh cần.

Anh không rút chai dịch độc ra mà dùng khuỷu tay trái đập mạnh vào mắt phải của đối phương.

Máu tươi bắn ra, hòa lẫn với mồ hôi nhờn nhớt trên mặt gã.

Gã hét lên, tiếng rít chói tai xé toạc sự im lặng của hành lang.

Cơ thể Lục Minh đau đớn dữ dội khi cổ anh bị siết chặt hơn nữa, nhưng anh không ngừng lại.

Anh dùng chân đá mạnh vào đầu gối gã đàn ông — khớp xương phát ra tiếng lách cạch đáng sợ dưới áp lực hủy diệt.

Gã đàn ông thốt lên một âm thanh nửa người nửa thú, cơ thể hắn co giật và buông lỏng tay đang giữ bé gái.

Lục Minh không chần chừ.

Anh lao về phía trước, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể đẩy gã kia ngã xuống sàn bê tông lạnh lẽo.

Tiếng va chạm沉闷 vang vọng trong không gian kín mít.

Gã đàn ông nằm sấp trên nền nhà, ngực phập phồng gấp gáp, cố gắng hít thở những mảng không khí bị ô nhiễm mà anh vừa làm xáo động.

Khi gã đàn ông ngã, một chai thuốc rơi ra từ túi áo của hắn, lăn vài mét và dừng lại ngay trước mũi giày cũ kỹ của Lục Minh.

Nhưng đó không phải là Thuốc Ổn Định Gen màu vàng nhạt mà họ thường săn lùng ở các trạm y tế bỏ hoang.

Đó là một lọ dịch lỏng màu xanh lá cây phát sáng mờ ảo trong ánh đèn nhấp nháy, nhãn ghi rõ ràng "Shenmu Type-3".

Lục Minh nhận ra ngay: đây không phải là thuốc chữa bệnh.

Đây là mẫu virus gốc, hoặc một biến thể đột biến nguy hiểm hơn mà Hội Lão Gia đang nghiên cứu bí mật.

Gã đàn ông này không chỉ là lính canh; hắn là người vận chuyển thử nghiệm.

Và nếu Lục Minh chạm vào nó...

Cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng anh.

Virus Type-3 có khả năng ăn mòn cơ thể vật chủ nhanh gấp mười lần so với chủng gốc, biến họ thành những xác thịt lang thang mất kiểm soát chỉ trong vài giờ.

Nhưng đồng thời, nó cũng là thứ duy nhất có thể kích hoạt phản ứng miễn dịch cực đoan bên trong Lục Minh — phản ứng mà anh đã kìm nén suốt hai năm qua để không bị phát hiện.

Anh cần nó.

Hoặc anh sẽ chết vì sợ hãi và bỏ lỡ cơ hội cứu em gái mình khỏi trạng thái 'già trẻ' vĩnh viễn.

Lục Minh nhìn xuống bé gái đang run rẩy bên cạnh, rồi quay sang gã đàn ông vẫn nằm bất động nhưng mắt lóe lên ánh sáng đỏ ngầu — dấu hiệu của sự biến đổi sắp xảy ra.

Gã bắt đầu gào thét, tiếng gào không còn là âm thanh con người mà giống như kim loại bị bẻ gãy dưới áp lực lớn.

Da thịt trên mặt gã nứt nẻ, những mảng da già nua bong tróc để lộ cơ bắp đỏ ngầu đang co rút dữ dội bên dưới.

Sự trẻ hóa cưỡng bức của hắn đang sụp đổ vì chấn thương và mất máu.

không hiểu..." gã đàn ông khạc ra một đống bọt máu đen sẫm, giọng nói trở nên kỳ dị, như thể có nhiều người cùng lên tiếng trong một cơ thể duy nhất.

"Thiên Vân...

ngươi là Zero Patient." Lục Minh cứng đờ.

Tên Thiên Vân — kẻ đứng sau Dự Án Thiên Thu — đã biết anh là nguồn gốc của virus?

Nếu vậy, thì việc anh còn sống đến giờ không phải do may mắn hay khả năng ẩn nấp thông minh.

Đó là một sự tính toán có chủ đích.

Họ đang để anh lớn lên.

Họ đang chờ đợi virus trong cơ thể anh tiến hóa đủ mạnh để thu thập nó — hoặc tiêu diệt cả thế giới cùng lúc với anh.

Lục Minh cúi xuống, ngón tay run rẩy chạm vào lọ Type-3 lạnh giá trên sàn.

Dịch lỏng bên trong dường như sôi sùng sục khi tiếp xúc với da thịt anh, truyền lại một cảm giác tê tái lan tỏa nhanh chóng lên cánh tay.

Không có lựa chọn nào là đúng đắn ở đây.

Uống nó có thể giết anh ngay lập tức hoặc biến anh thành quái vật mạnh nhất từ trước đến nay.

Bỏ qua nó nghĩa là chấp nhận rằng Thiên Vân sẽ bắt được anh, lấy máu của anh và thực hiện giấc mơ "vĩnh cửu" đầy kinh dị của hắn.

Bé gái bên cạnh bật khóc khi nhìn thấy cảnh tượng gã đàn ông biến dạng, những ngón tay của hắn đang dài ra thành móng vuốt sắc nhọn cắm sâu vào bê tông.

Lục Minh đứng dậy, nhặt lọ virus lên bằng một bàn tay và kéo bé gái dậy bằng tay kia.

Anh cảm thấy trọng lượng của quyết định này đè nặng hơn bất kỳ vật thể nào từng tồn tại trên thế giới cũ.

"Đi," anh ra lệnh với cô bé, giọng nói lạnh băng đến mức chính bản thân anh cũng ngạc nhiên.

"Chạy về phía ánh sáng đỏ ở cuối hành lang." Nhưng trước khi anh có thể bước đi, những bóng đen xuất hiện từ hai đầu hành lang.

Không phải một hay hai người.

Là hàng chục.

Những kẻ đã qua quá trình trẻ hóa hoàn chỉnh — da thịt mịn màng như sứ, mắt không đồng tử, và nụ cười rộng mở lộ ra hàm răng nhọn hoắt.

Chúng di chuyển với tốc độ đáng kinh ngạc, bao vây Lục Minh từ cả hai phía.

Và ở giữa chúng, một người đàn ông cao ráo trong bộ vest đen tuyền bước ra, tay cầm một khẩu súng năng lượng phát sáng xanh lét.

Thiên Vân mỉm cười, nụ cười nhân từ và bi thương như một vị thánh cứu rỗi đang nhìn xuống kẻ tội lỗi.

"Lục Minh," anh ta nói, giọng vang vọng qua hệ thống âm thanh được khuếch đại trong hành lang.

"Con đã về nhà." Không khí trong hành lang dường như đặc lại, trở nên nặng nề đến mức khó thở.

Mùi ozone nồng nặc pha lẫn mùi máu tanh tưởi của những kẻ trước đây đã chết ở nơi này len lỏi vào mũi Lục Minh, kích thích phản ứng bản năng sơ khai nhất: chạy hoặc chiến đấu.

Nhưng chân anh dán chặt xuống sàn bê tông lạnh lẽo, không vì sự sợ hãi, mà vì trí tuệ đang cố gắng phân tích tình thế trong vài phần nghìn giây cuối cùng trước khi mọi thứ sụp đổ.

Thiên Vân nói "nhà".

Từ đó treo lơ lửng trong không khí độc hại, mang theo một ý nghĩa biếm cảnh đáng gờm.

Nhà là nơi bạn trở về để tìm kiếm sự an toàn, nơi vỏ bọc xã hội được cởi bỏ và con người thật lộ diện.

Nhưng ở đây, dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt trên trần nhà cao vút, "nhà" chỉ là một cái bẫy tử thần hoàn hảo.

Lục Minh cảm thấy cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực, nhưng anh nén nó lại, ép nó xuống sâu thẳm cùng với nỗi sợ hãi đang gnawing (gặm nhấm) lấy nội tạng của mình.

Giận dữ làm mờ nhận thức.

Trong thế giới này, sự rõ ràng là thứ tài sản quý giá hơn cả đạn dược và nước sạch.

Hai bên cánh cửa hành lang mở ra từ các phòng thí nghiệm cũ, những sinh vật đó—những cái bóng với đôi mắt không đồng tử—bắt đầu di chuyển.

Chúng không gầm gừ, không sủa rên như những con thú hoang.

Sự im lặng của chúng đáng sợ hơn bất kỳ âm thanh nào.

Những bàn tay dài ngoằng, khớp xương biến dạng phát ra tiếng kẽo kẹt khô khan khi chúng chụm vào nhau trên nền nhà trơn trượt do máu cũ đọng lại.

Chúng bao vây anh từ hai phía, tạo thành một vòng tròn thu hẹp dần, giống như những con cá mập đang chờ đợi nạn nhân kiệt sức trước khi lao vào cắn xé.

Lục Minh lùi bước nhẹ nhàng, gót chân chạm phải một mảnh kính vỡ.

Tiếng lạo xạo nhỏ bé nghe vang dội như tiếng sét trong không gian tĩnh mịch chết chóc này.

Thiên Vân nhướng mày, ánh mắt lạnh băng xuyên qua khoảng cách giữa họ.

Khẩu súng năng lượng màu xanh lét trên tay anh ta phát ra âm thanh rè nhẹ, một hiệu ứng phụ của việc tích tụ năng lượng đủ mạnh để xé toạc xương thịt người thường.

"Con không hiểu," Thiên Vân nói tiếp, giọng điệu vẫn giữ nguyên vẻ từ bi giả tạo đó, "tại sao con lại phải chịu đựng tất cả những đau đớn này.

Tại sao con không chấp nhận sự giải thoát?" Giải thoát.

Lại một từ ngữ khác được dùng để che đậy cái chết.

Lục Minh liếc nhìn xung quanh.

Hành lang dài hun hút về phía sau lưng anh, nơi cửa ra vào chính đã bị khóa chặt bởi lớp thép dày mà anh vừa phải phá vỡ trước đó.

Không có lối thoát theo chiều dọc.

Chỉ còn lại hai lựa chọn: đối mặt với Thiên Vân và những con quái vật bao vây, hoặc lao thẳng vào đám đông sinh vật đột biến để tìm một khoảng trống hẹp giữa chúng rồi cố gắng chạy trốn ra bên ngoài tòa nhà.

Cả hai đều là án tử hình.

Cả hai đều có xác suất sống thấp hơn 10%.

Anh hít sâu một hơi, không khí lạnh buốt đốt cháy phế quản.

Cơ thể anh run lên nhẹ—not vì sợ hãi, mà vì cơ bắp đang căng cứng đến mức tối đa, chuẩn bị cho chuyển động bùng nổ sắp tới.

Anh nhớ lại cảm giác của những ngày đầu tiên sau khi thế giới sụp đổ: sự hỗn loạn, tiếng la hét, và mùi đốt cháy xác người.

Bây giờ thì khác.

Sự im lặng này là một dạng bạo lực âm thanh, nó nhấn mạnh vào từng nhịp đập của tim anh, làm cho mỗi giây trôi qua trở nên dài đằng đẵng.

Thiên Vân giơ cao khẩu súng.

Tia sáng xanh bắt đầu tụ tập ở đầu nòng, tạo ra một cột ánh sáng nhỏ chiếu thẳng vào trán Lục Minh.

Ánh sáng đó không nóng, nhưng nó lạnh—lạnh đến mức làm tê liệt da thịt nơi nó chạm phải.

Đó là dấu hiệu cho thấy viên đạn năng lượng đã sẵn sàng phóng đi với tốc độ gần bằng âm thanh.

"Con nghĩ mình có thể thay đổi điều này," Thiên Vân nói, giọng anh ta bắt đầu rung lên một chút, lộ ra vẻ狂 (điên cuồng) ẩn sâu bên dưới lớp vỏ bọc trí tuệ giả tạo.

"Nhưng con chỉ là một biến số không ổn định trong phương trình hoàn hảo của chúng tôi." Lục Minh mỉm cười.

Một nụ cười đầy khinh miệt và mệt mỏi.

Anh không nói gì.

Ngôn ngữ đã chết cùng với thế giới cũ.

Bây giờ, chỉ còn lại hành động mới có ý nghĩa.

Anh cúi thấp người, hai tay co duỗi về phía trước như một vận động viên ném lao đang chuẩn bị cho cú tung cuối đời.

Mái tóc đen rối bời của anh che khuất đôi mắt, khiến Thiên Vân không thể đọc được ý định tiếp theo trong ánh nhìn ấy.

Những con quái vật ở bên trái bắt đầu tiến lại gần hơn.

Chúng di chuyển bằng cách lê người trên sàn nhà, những ngón tay dài và sắc nhọn cào vào bê tông tạo ra tiếng rít chói tai.

Mùi hôi thối từ chúng tỏa ra nồng nặc, mùi của sự phân hủy và bệnh tật.

Lục Minh có thể thấy rõ từng vết rách nhỏ trên da thịt chúng, nơi máu đen sẫm đang rỉ ra chậm chạp.

Chúng không cảm nhận được đau đớn, hoặc nếu có, nó cũng đã bị thay thế bởi một bản năng săn mồi thuần túy.

Phía bên phải, những con khác đứng yên bất động, đôi mắt trống rỗng quay theo chuyển động của Lục Minh như những chiếc camera giám sát sống.

Sự đối lập này—một bên tấn công dữ dội, một bên quan sát tĩnh lặng—tạo ra một áp lực tâm lý khủng khiếp lên anh.

Nó giống như việc bị mắc kẹt giữa hai bức tường đang khép lại dần, và bạn biết rằng không có chỗ nào để thở.

Tiếng nổ vang lên không phải là tiếng súng truyền thống mà là âm thanh của không khí bị xé toạc—một luồng sóng xung kích mạnh mẽ đẩy Lục Minh lùi về phía sau.

Anh ngã xuống sàn nhà, vai trái va chạm đau đớn với cạnh bàn đá cứng.

Máu từ một vết cắt nhỏ trên trán chảy xuống mắt anh, làm mờ tầm nhìn bên phải.

Nhưng anh không hề bối rối.

Trong khi tia năng lượng xanh xé toạc bức tường ngay sau lưng anh, tạo ra một đám khói bụi dày đặc và mùi cháy khét, Lục Minh đã dùng lực phản động đó để lăn người sang phía trái.

Anh trượt qua kẽ hở giữa hai con quái vật đang lao về phía mình.

Một trong chúng quay lại, chiếc miệng mở rộng đến mức bất thường, lộ ra những hàng răng nhỏ li ti như kim châm.

Nó cố gắng cắn vào lưng anh, nhưng chỉ kịp cào rách lớp áo khoác dày dặn bằng da thuộc của Lục Minh.

Cơn đau nhói lên ở vai phải khi móng vuốt của nó chạm vào da thịt, sâu và sắc lạnh.

Lục Minh không dừng lại.

Anh biết rằng nếu dừng lại dù chỉ một giây, cái chết sẽ đến ngay lập tức.

Anh dùng tay trái—tay cầm dao găm mà anh luôn đeo trong lòng bàn chân—đâm thẳng vào mắt con quái vật thứ hai đang chặn đường thoát của mình bên phải.

Cảm giác mềm mại và ẩm ướt khi lưỡi dao xuyên qua hốc眼眶 (xương ổ mắt) lan truyền lên cánh tay anh, nhưng anh không thèm nghĩ về nó.

Anh rút dao ra với một cú giật mạnh, mang theo một khối thịt não nhỏ li ti dính trên lưỡi thép, rồi tiếp tục lao thẳng vào đám đông những sinh vật đột biến còn lại.

Đây là khoảnh khắc mà mọi quyết định đều trở nên vô nghĩa.

Không có đạo đức, không có lý trí.

Chỉ còn lại bản năng sinh tồn thuần túy nhất: sống sót trong vài phút nữa để có thể chết sau này thay vì chết ngay bây giờ giữa sự hỗn loạn và kinh tởm.

Anh lao vào đám đông những cái bóng đen, dùng vai đập vỡ chúng, đạp gãy xương sườn của chúng, và cắt ngang cổ họng của chúng bằng lưỡi dao găm dính đầy máu nhớt.

Hành lang trở thành một mê cung của bạo lực câm lặng.

Tiếng xé thịt hòa quyện với tiếng bước chân vội vã của Lục Minh tạo nên bản nhạc nền cho màn trình diễn tử thần này.

Anh không nhìn thấy Thiên Vân nữa, người đàn ông trong bộ vest đen có lẽ đã lùi lại hoặc đang chuẩn bị cho đòn tấn công tiếp theo từ xa.

Điều đó cũng tốt hơn.

Một kẻ thù duy nhất ở gần là dễ đối phó hơn một mạng lưới bao vây vô hình và những sinh vật mất trí.

Lục Minh chạy qua lối đi phụ bên trái, nơi các phòng thí nghiệm nhỏ dẫn ra hành lang kỹ thuật phía sau tòa nhà.

Cánh cửa kim loại nặng nề trước mặt anh đang đóng hờ, chỉ còn lại một
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập