Chương 12

Lục Minh không chờ ánh sáng buổi sáng.

Anh đang nằm úp mặt trên sàn bê tông lạnh lẽo của tầng hầm B2, mùi sắt gỉ và máu khô bám chặt vào mũi như một lời nguyền dai dẳng.

Da anh rát bỏng dưới lớp bụi dày, nhưng nỗi đau thể xác ấy chỉ là nền tảng cho cơn kinh hoàng sâu thẳm hơn đang cuộn xoáy trong bụng.

Ánh sáng xanh kỳ lạ từ khoảnh khắc trước đó đã tắt, để lại bóng tối dày đặc và sự im lặng chết chóc.

Không có tiếng cười khinh bạc của Thiên Vân nữa.

Chỉ còn tiếng thở dốc of anh – ngắn, gấp, và đầy sợ hãi.

Anh cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể phản kháng dữ dội.

Mỗi cử động đều kéo theo những dây thần kinh tê dại như bị lửa đốt.

Virus Shenmu không chỉ đang tiến hóa; nó đang ăn mòn ý chí của Lục Minh từ bên trong.

Anh nhìn xuống bàn tay mình.

Những đường vân trên lòng bàn tay trở nên rõ rệt hơn, đen sạm và lổm nhổm như rễ cây cổ thụ khô héo.

Anh là Zero Patient.

Nguồn gốc mọi thứ.

Và giờ, anh cảm thấy sự sống đang rò rỉ ra khỏi những lỗ chân lông này.

Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ hành lang phía trước.

Không đều nhịp.

Lôi thôi nhưng có chủ đích.

Lục Minh nín thở, ép người vào tường lạnh lẽo.

Anh không mang theo vũ khí nào ngoài đôi tay run rẩy và khối virus đang sôi sục trong máu.

Sự thực dụng tàn nhẫn vốn dĩ là tấm khiên của anh giờ đã vỡ vụn trước nỗi sợ tột độ về cái chết – không phải chết đi, mà là trở thành thứ gì đó đáng khinh hơn cả cái chết.

Anh lết người sang góc phòng tối nhất, nơi mùi ẩm mốc của nấm mốc và sự thối rữa bao trùm.

Ở đây, bóng đổ dài như những lưỡi dao sắc bén chờ sẵn để cắt đứt nhịp thở của bất kỳ ai dám xâm phạm.

Lục Minh nhắm mắt lại, cố gắng lắng nghe.

Tiếng bước chân đó...

nó quen thuộc.

Quá quen thuộc đến mức đau lòng.

Đó là tiếng giày da cũ kỹ của ông lão Vương – người từng dạy anh cách phân biệt nấm độc với nấm ăn được trong những ngày đầu thế giới sụp đổ.

Nhưng giờ đây, âm thanh ấy mang theo một nhịp điệu sai lệch, như thể bộ xương bên trong đang bị kéo dãn và vặn xoắn bởi sức mạnh phi lý nào đó.

Lục Minh không đuổi theo ngay.

Anh biết rằng sự vội vã là cái chết.

Thay vào đó, anh lết người về phía tủ đồ cũ kỹ ở góc phòng, nơi anh giấu đồ đạc trước khi di chuyển vào tầng hầm.

Tiếng bước chân của ông lão Vương và tiếng càoScratch – như móng vuốt sắt trên bê tông – đang tiến lại gần hơn từng giây một.

Lục Minh kéo mạnh cánh cửa gỗ mục rỗng, lấy từ bên trong một mảnh kính vỡ sắc lẹm và một cuộn dây thừng mỏng manh.

Tay anh run lên bần bật, không phải vì lạnh, mà vì sự bất lực tột cùng trước quy luật sinh học đã bị đảo ngược này.

Ông lão Vương bước vào ánh sáng yếu ớt của bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy ở cuối hành lang.

Nhưng đó không còn là Vương nữa.

Cơ thể ông ta phình to ra, da thịt căng bóng và hồng hào một cách bệnh hoạn trên khung xương vốn dĩ gầy guốc.

Mái tóc bạc trắng nay đã đen nhánh, óng mượt như của một thanh niên đôi mươi.

Đôi mắt đỏ ngầu, tròng trắng biến mất hoàn toàn dưới lớp màng máu dày đặc.

Sự trẻ hóa cưỡng bức này không mang lại sức mạnh cho tâm trí; nó chỉ phóng đại bản năng hung bạo nhất trong con người ông ta – sự thèm khát sống còn bằng mọi giá, kể cả phải nuốt chửng kẻ khác để lấy nguồn dinh dưỡng tế bào.

Vương nhìn thấy Lục Minh.

Cười một cách méo mó, hàm răng trắng bóng lộ ra từ đôi môi đỏ mọng.

"Minh à..." giọng nói của ông ta trầm khàn, vang lên như tiếng gầm gừ của thú vật bị thương.

"Máu của ngươi...

nó ngọt ngào hơn tất cả những thứ thuốc ổn định gen giả dối kia."

Lục Minh lùi lại, lưng va vào tường bê tông lạnh giá.

Anh không thể chạy thêm được nữa.

Tầng hầm B2 là một cạm bẫy kín mít, và Vương đang chặn lối thoát duy nhất.

Sự thực dụng trong đầu Lục Minh quay cuồng tính toán: Đánh trực diện?

Chết chắc chắn.

Bị đuổi bắt và xé xác.

Chỉ còn một lựa chọn – hy sinh bản thân để kích hoạt phản ứng của virus bên trong mình, biến anh thành nguồn độc mà Vương không thể tiêu hóa được.

Nhưng trước khi Lục Minh có thể đưa ra quyết định cuối cùng đó, một bóng hình nhỏ bé lao ra từ phía sau lưng Vương.

Một đứa trẻ.

Khoảng mười tuổi, mặc bộ đồ bệnh viện rách nát.

Đứa trẻ hét lên – âm thanh尖锐 như kim loại va chạm vào kính vỡ – và đâm thẳng chiếc đinh ghim vào cổ tay của Vương.

Ông lão quay đầu lại, giận dữ, nhưng thay vì tấn công ngay lập tức, cơ thể hắn bắt đầu co giật dữ dội.

Máu từ vết thương nhỏ xíu ấy không chảy ra; nó bốc hơi thành những luồng khói xanh nhạt, giống hệt thứ ánh sáng đã bao trùm căn phòng trước đó.

Lục Minh lao ra khỏi bóng tối, không phải để chạy, mà để tấn công.

Anh nhắm vào đứa trẻ, hy vọng làm ngã nó để tách nó khỏi Vương – vì anh nhận ra rằng sự kết nối giữa hai kẻ này đang tạo ra một phản ứng cộng hưởng nguy hiểm hơn bất kỳ quái vật nào.

Nhưng khi anh với đến, đứa trẻ không ngã.

Nó cười, một nụ cười rộng rãi, méo mó, và cơ thể nó co lại, biến đổi nhanh chóng trong chớp mắt.

Những chiếc răng sữa rụng ra khỏi hàm miệng đỏ tươi của nó, thay vào đó là những nanh nhọn sắc như dao cạo da người lớn.

Da thịt đứa trẻ nứt nẻ, lộ ra lớp mô xanh đen bên dưới – dấu hiệu rõ ràng nhất của sự nhiễm trùng giai đoạn cuối mà Lục Minh đã từng thấy trong xác chết ở bệnh viện bỏ hoang.

Đứa trẻ không phải là nạn nhân vô tội.

Nó là một cái bẫy sinh học sống.

Thiên Vân đã gửi nó đến đây, hoặc có lẽ chính virus trong cơ thể đứa trẻ đang phản ứng lại với sự hiện diện của "Zero Patient".

Lục Minh cảm thấy sức hút mạnh mẽ từ phía trước, như thể máu trong tĩnh mạch anh đang chảy ngược về tim để chuẩn bị bùng nổ.

Anh giơ mảnh kính vỡ lên, nhưng tay phải của mình đột nhiên tê liệt hoàn toàn.

Virus Shenmu bên trong anh đang giao chiến với virus trong đứa trẻ – một cuộc tranh chấp quyền thống trị giữa hai dòng mã gen biến dị.

Lục Minh đẩy thực thể ra với tất cả sức mạnh, nhưng thay vì bị đẩy ngã, thực thể tan rã thành sương mù xanh lục dày đặc.

Mùi hương của ozone và máu thối lan tỏa khắp không gian kín bí.

Vương đứng đó, cơ thể run rẩy, trở lại trạng thái già nua, yếu ớt trong tích tắc.

Sự trẻ hóa cưỡng bức sụp đổ khi đứa trẻ – vật chủ trung tâm của sự cộng hưởng – bị đẩy lui bởi lực tác động từ Lục Minh.

Ông lão ngã quỵ xuống sàn nhà, thở hồng hộc, đôi mắt đục ngầu nhìn lên trần nhà với vẻ mặt tuyệt vọng thuần túy.

Nhưng chiến thắng này không mang lại cảm giác nhẹ nhõm.

Nó chỉ để lại sự trống rỗng và nỗi kinh hoàng sâu sắc hơn.

Đứa trẻ nằm trên sàn, bất tỉnh, nhưng bình yên, không còn ánh mắt đỏ ngầu đáng sợ.

Tuy nhiên, khi Lục Minh tiến lại gần kiểm tra pulse của nó, anh thấy những đốm sáng xanh li ti đang di chuyển dưới lớp da mỏng manh của cổ tay đứa bé – và chúng đang lan truyền theo hướng trái tim mình.

Virus trong cơ thể Lục Minh không chỉ dừng ở việc tự vệ; nó đang tìm kiếm vật chủ mới để hoàn tất chu kỳ tiến hóa.

Và đứa trẻ này, với hệ miễn dịch non nớt nhưng khả năng tái tạo khủng khiếp do virus Shenmu ban tặng, là mảnh ghép cuối cùng mà anh cần – hoặc là mối đe dọa lớn nhất cho toàn nhân loại nếu anh không kiểm soát được nó.

Lục Minh cúi xuống, nhặt chiếc thẻ từ lạnh giá rơi ra khỏi túi áo của Vương trước khi ông ta bị trẻ hóa.

Thẻ này mở cửa lên tầng B1 – khu vực lưu trữ dữ liệu y tế cũ mà Hội Lão Gia từng sử dụng để theo dõi sự phát triển của virus.

Anh nhìn vào gương mặt đờ đẫn của đứa trẻ, rồi quay sang xác chết đang thoi thóp của Vương.

Không có lựa chọn nào là đúng đắn ở đây.

Cứu đứa trẻ?

Có thể cứu được người em gái bị mắc kẹt trong trạng thái già trẻ của anh, nhưng đồng nghĩa với việc mang theo một quả bom hạt nhân sinh học bên mình.

Đứa trẻ sẽ chết hoặc biến thành quái vật, và Lục Minh sẽ mãi mãi sống trong sự dằn vặt của kẻ đã bỏ rơi hy vọng cuối cùng.

Anh quyết định bế đứa trẻ lên.

Nó nhẹ bẫng, như thể chỉ còn là bộ xương khô cỏi được bao bọc bởi lớp da giả tạo.

Trọng lượng thực sự không nằm ở cơ thể bé nhỏ này, mà ở trách nhiệm và lời nguyền đang gắn liền với nó.

Lục Minh bước về phía cầu thang bộ, mỗi bước chân đều khiến khớp gối anh kêu lên rít chói tai.

Cơ thể anh kiệt sức, nhưng tinh thần lại tỉnh táo đến mức đáng sợ – một sự tỉnh táo lạnh lùng của kẻ đã chấp nhận rằng mình không còn là con người theo nghĩa đen nữa.

Lục Minh leo lên thang bộ, mỗi bước chân đều nặng nề hơn trước đó.

Không phải vì thể lực, mà vì trọng lượng của sự thật đang đè nén lên lồng ngực anh.

Anh mang theo đứa trẻ trong vòng tay run rẩy và chiếc thẻ từ lạnh giá trong túi áo sơ mi rách nát.

Tiếng động ở tầng trên vang lên – không phải tiếng rít gào của những kẻ đột biến thông thường, mà là âm thanh có cấu trúc, nhịp nhàng như một bản giao hưởng hỗn loạn được chơi bởi hàng trăm giọng nói cùng lúc.

Đó là tiếng cười.

Hàng trăm giọng cười chồng chéo lên nhau, tạo thành một hòa tấu kinh dị vang vọng trong lòng cầu thang bê tông tối tăm.

Lục Minh dừng lại ở bậc thềm cuối cùng, lưng áp vào tường lạnh giá để lắng nghe kỹ hơn.

Âm thanh đó không đến từ những con quái vật lang thang.

Nó có trí tuệ.

Nó有组织 (có tổ chức).

Và tệ hại nhất là anh nhận ra giọng điệu quen thuộc trong hỗn loạn ấy – giọng của Bạch Thanh.

Nhưng nếu cô ở đây, và cô đang cười...

thì điều gì đã xảy ra với lý tưởng về ký ức mà họ từng chia sẻ?

Lục Minh siết chặt cánh tay ôm đứa trẻ, cảm thấy da thịt nó nóng lên dưới lòng bàn tay anh như một ngọn lửa ngầm chờ bùng cháy.

Anh bước ra khỏi bóng tối của tầng hầm B2 và tiến vào ánh sáng nhân tạo nhấp nháy phía trên – nơi cái chết không còn là kết thúc, mà chỉ là khởi đầu cho sự thật tàn khốc hơn.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập