Chương 11
Tiếng rít ken két của cửa sắt bị bứt ra khỏi khung tường vẫn còn vang vọng trong tai, đánh dấu sự kết thúc của cuộc bao vây ngắn ngủi nhưng khốc liệt.
Không khí bên trong căn phòng nhỏ nồng nặc mùi hôi thối của xác chết và mùi kim loại tanh tưởi từ vết thương trên vai trái anh.
Lục Minh thở dốc, từng hơi thở xé toạc lồng ngực đau nhói.
Anh không có thời gian để xử lý vết thương.
Sự sống và cái chết ở đây được đo bằng giây, không phải phút.
Anh quỳ xuống bên cạnh xác một người đàn ông trẻ tuổi – nạn nhân của virus Shenmu từ giai đoạn đầu.
Cơ thể kẻ này đang co giật trong những cơn đau đớn tột cùng khi tế bào lão hóa nhanh chóng ăn mòn cơ bắp.
Nhưng đó không phải là mối đe dọa hiện tại.
Mối đe dọa thực sự đến từ phía ngoài, nơi bóng tối đang dần thít chặt lấy căn phòng tồi tàn này.
Lục Minh lau máu khỏi mắt bằng cổ áo đã rách nát.
Ánh sáng yếu ớt từ khe hở trên trần nhà chiếu xuống, tạo nên những vệt vàng nhạt trên sàn bê tông bẩn thỉu.
Anh kiểm tra lại con dao quân dụng trong tay.
Lưỡi dao còn sắc, nhưng cán cầm đang trơn trượt vì mồ hôi và máu của chính anh.
Đây là vũ khí duy nhất anh có sau khi bỏ rơi khẩu súng đã hết đạn ở phía sau.
Sự lựa chọn đó từng khiến anh chần chựt một giây – đủ lâu để sự nghi ngờ len lỏi vào tâm trí lạnh lùng thường ngày của anh.
Nhưng giờ, không còn chỗ cho hối hận.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ hành lang ngoài kia, kèm theo tiếng cười khinh bạc đặc trưng của những người già trẻ hóa.
Họ đến rồi.
Lục Minh nín thở.
Cơ thể anh run nhẹ, không phải vì sợ hãi mà vì phản ứng sinh học khi virus trong máu bắt đầu kích hoạt cơ chế phòng thủ bản năng.
Tim đập thình thịch như trống chiến tranh trong lồng ngực hẹp hòi.
Anh nhớ lại lời Thiên Vân: *Giai đoạn 2 bắt đầu.* Có lẽ đây là khởi đầu của sự biến đổi hoàn toàn mà anh đã sợ hãi từ sâu thẳm đáy lòng.
Nhưng giờ, nỗi sợ ấy chỉ còn là nhiên liệu cho sự tàn nhẫn cần thiết để sống sót.
Cánh cửa bếp vỡ tung.
Không phải một người, mà là một nhóm ba người.
Người dẫn đầu là một phụ nữ từng là bà nội, giờ đây cơ thể cô ta trông như một vận động viên thể thao đỉnh cao, cơ bắp cuồn cuộn, da căng bóng dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn pin chiếu thẳng vào mặt Lục Minh.
Đôi mắt cô ta đỏ ngầu, đầy hung tàn và sự trẻ trung giả tạo – sản phẩm grotesque của virus Shenmu đang ăn mòn nhân tính.
"Đừng chạy nữa," giọng nói của bà ta ồm ồm, trầm thấp một cách bất thường so với ngoại hình hiện tại.
"Chúng tôi chỉ muốn mượn chút máu thôi."
Hai gã đàn ông phía sau bước vào, cầm theo những thanh sắt gỉ sét và dao rựa cùn.
Họ cũng mang vẻ ngoài trẻ trung giả tạo đó – cơ thể săn chắc nhưng khuôn mặt lộ rõ sự trống rỗng của kẻ mất trí nhớ, bị chi phối hoàn toàn bởi bản năng sinh tồn và đói khát.
Lục Minh nhận ra họ thuộc loại 'Thợ Săn' – những người già nhiễm virus đã tiến hóa thành dạng hung bạo, không còn khả năng lý trí, chỉ biết săn đuổi nguồn dinh dưỡng từ máu trẻ con hoặc người chưa ổn định gen để duy trì trạng thái giả tạo này.
Lục Minh lùi lại một bước, gót chân chạm vào bức tường lạnh lẽo phía sau.
Không có đường lui.
Anh quay lưng về tường, hai tay giương dao trước ngực trong tư thế phòng thủ chuẩn mực mà anh đã rèn luyện qua hàng ngàn giấc mơ xấu và thực tế tàn khốc của thế giới mới này.
"Đừng phí thời gian," Lục Minh nói, giọng trầm lạnh băng giá.
"Các người sẽ chết ở đây."
Người phụ nữ cười lớn, một âm thanh chói tai xé toạc không khí im lặng căng thẳng giữa hai bên.
Cô ta giơ tay lên, những ngón dài ngoằng và móng vuốt sắc nhọn lóe sáng dưới ánh đèn pin.
Chúng tôi đã quên từ đó nghĩa là gì rồi, con chuột nhắt."
Lục Minh cảm thấy sự nguy hiểm đang dâng trào.
Virus trong người anh phản ứng với adrenaline, làm mờ đi phần nào nỗi đau ở vai trái.
Anh tập trung hoàn toàn vào chuyển động của đối thủ.
Người phụ nữ tấn công trước tiên – nhanh như一道 lightning bolt màu nâu sẫm xuyên qua bóng tối.
Lục Minh né sang bên trái, tránh cú đấm của người phụ nữ.
Cú đấm đó đập vào tường, làm vỡ nát lớp vữa và bụi bê tông bay mù mịt.
Mùi hôi thối từ những viên gạch cũ kỹ xộc vào mũi anh, kích thích sự buồn nôn nhưng anh nén lại.
Anh quay người, đâm dao vào sườn cô ta một cách dứt khoát nhất có thể.
Lưỡi dao xuyên qua áo khoác rách nát của nạn nhân trước đây, đi sâu vào thịt mềm bên dưới lớp cơ bắp dày cộm bất thường do virus biến đổi cấu trúc tế bào.
Nhưng cô ta chỉ rên lên một tiếng ngắn ngủi rồi dùng tay còn lại tóm lấy cổ tay Lục Minh với sức mạnh khủng khiếp khiến xương khớp anh kêu lên bực tức.
Máu từ vết thương mới trên người nạn nhân chảy ra, dính dờn trên da thịt và làm trơn trượt thêm cán dao trong tay anh.
Sự kháng cự của kẻ thù không giống như những con quái vật thông thường – nó có ý thức chiến đấu, thậm chí còn biết tận dụng cơ hội phản công ngay lập tức thay vì hoảng loạn trước nỗi đau thể xác.
"Đừng tưởng mình là trung tâm vũ trụ!" Người phụ nữ gầm lên, đôi mắt đỏ rực phát sáng lạ lùng trong bóng tối.
Cô ta siết chặt bàn tay hơn nữa, cố gắng bẻ gãy cổ tay anh thành từng khúc nhỏ dễ tiêu để chấm dứt mối đe dọa ngay lập tức trước khi những đồng đội của cô ta kịp hỗ trợ từ phía sau phòng bếp vừa bị phá vỡ cửa ra vào lúc nãy bởi cú va chạm mạnh ban đầu khiến toàn bộ căn phòng rung lắc dữ dội làm rơi vãi đồ đạc khắp nơi.
Lục Minh nghiến răng ken két, cảm nhận từng sợi dây thần kinh trên cổ tay mình đang dần tê liệt dưới áp lực ghê gớm từ bàn tay sắt thép của đối phương.
Virus Shenmu bên trong anh dường như cũng bắt đầu phản ứng mạnh mẽ hơn với tình huống căng thẳng này – những mạch máu nổi lên chằng chịt dưới làn da trắng bệch, phát ra ánh sáng xanh nhạt kỳ lạ giống hệt màu sắc đặc trưng khi virus hoạt động ở mức độ cao nhất mà Thiên Vân từng mô tả trong cuốn nhật ký nghiên cứu bí mật anh đã đọc qua trước đây.
Thay vì cố gắng挣脱 tay bị giữ chặt, Lục Minh quyết định hy sinh tạm thời sự toàn vẹn của bàn tay phải để thực hiện đòn tấn công bất ngờ vào điểm yếu duy nhất còn lại trên cơ thể đối phương – đó là khu vực hõm cổ nơi giáp với vai trái đang lộ ra do tư thế tiến công quá đà vừa rồi.
Anh dùng lực từ hai chân đạp mạnh xuống sàn nhà bê tông lạnh lẽo, tạo đà đẩy người mình lao về phía trước đồng thời rút thật nhanh lưỡi dao còn lại trong tay trái (vốn đã bị giấu kỹ bên hông quần áo) nhằm đâm thẳng vào vị trí hiểm hóc nhất mà bất kỳ sinh vật nào cũng không thể chịu đựng nổi nếu bị tổn thương nghiêm trọng tại đó.
Sự im lặng kéo dài vài giây, đủ lâu để Lục Minh nghĩ rằng mình đã an toàn.
Nhưng rồi, một giọng nói vang lên từ phía sau những người trẻ đang co ro trên sàn nhà – nơi mà anh vừa dùng vũ lực thô bạo nhất để hạ gục họ trước khi chúng kịp phục hồi sức mạnh đáng sợ vốn có của loại virus Shenmu biến thể mới này.
"Anh làm tốt lắm, nhưng anh đã để chúng biết vị trí của chúng ta."
Lục Minh quay đầu lại thật chậm rãi – quá trình xoay người ấy diễn ra trong khoảng thời gian cực kỳ ngắn ngủi đến mức khiến cơ cổ anh phát ra tiếng kêu lạo xạo khó chịu – và nhìn thấy Bạch Thanh đứng ngay cửa sổ phía sau lưng mình.
Cô gái mặc bộ đồ bảo hộ màu xám nhạt đã cũ kỹ, tay cầm một khẩu súng lục nhỏ gọn nhưng được chăm sóc rất cẩn thận, ống ngắm vẫn còn nguyên vẹn không hề bị trầy xước dù cho hoàn cảnh xung quanh đầy rẫy sự hỗn loạn và chết chóc.
Khuôn mặt thanh tú của Bạch Thanh hiện lên trong ánh sáng mờ ảo từ bên ngoài cửa sổ – đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Lục Minh với vẻ bình thản đáng sợ, khác xa đi hình ảnh dịu dàng kiên nhẫn mà anh từng biết trước đây khi họ còn chưa rơi vào hoàn cảnh khốn cùng này.
Gương mặt cô ta không hề có biểu cảm gì cả – không giận dữ, cũng chẳng tỏ ra bất ngờ hay kinh ngạc trước màn đấu đá tàn bạo vừa mới xảy ra ngay bên cạnh nơi hai người đang đứng đối diện nhau trong khoảng cách gần đến mức nguy hiểm chết người nếu một trong số họ quyết định khai hỏa bất cứ lúc nào mà không cần báo hiệu gì cả.
"Mày..." Lục Minh mở miệng, giọng khàn đặc vì đau đớn lẫn shock hoàn toàn bởi sự xuất hiện đột ngột của kẻ được coi là đồng minh thân cận nhất thời gian gần đây – Bạch Thanh vốn luôn tuyên bố sẽ bảo vệ anh bằng mọi giá kể từ khi họ gặp nhau tại trại tị nạn số 7 cách đây vài tháng trước kia, nơi mà cả hai đều phải đối mặt với những cuộc tấn công bất ngờ từ bên ngoài hàng rào phòng thủ tạm bợ được xây dựng vội vàng bởi chính quyền địa phương đã sụp đổ hoàn toàn sau đợt bùng phát virus lần thứ ba gây ra thảm họa kinh hoàng nhất lịch sử nhân loại tính đến thời điểm hiện tại.
"Không cần phải nói thêm nữa đâu, Lục Minh," Bạch Thanh đáp lại nhẹ nhàng, giọng điệu vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh lạ thường của cô ta ngay cả trong những tình huống căng thẳng nhất như thế này – "Mày cũng hiểu rõ mà đúng không?
Chúng tôi đã thỏa thuận từ lâu rồi: Máu của Zero Patient là chìa khóa duy nhất có thể giúp Hội Lão Gia hoàn thành Dự Án Thiên Thu một cách trọn vẹn nhất trước khi virus tiến hóa vượt khỏi tầm kiểm soát và biến toàn bộ loài người trở thành những con quái vật mất trí nhớ lang thang khắp nơi chỉ biết tìm kiếm nguồn dinh dưỡng từ máu thịt đồng loại mình mà thôi."
Lục Minh sững sờ – thông tin này giống như một cú sốc điện mạnh mẽ đánh thẳng vào tâm trí anh, làm cho mọi suy nghĩ logic trước đó bỗng chốc trở nên vô nghĩa hoàn toàn trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy.
Anh nhận ra ngay lập tức rằng đây không phải là sự phản bội ngẫu nhiên mà đã được lên kế hoạch từ rất lâu rồi – có lẽ ngay từ khi Bạch Thanh bắt đầu tiếp cận anh tại trại tị nạn số 7, cô ta đã định sẵn vai trò của mình trong cái gọi là "Dự Án Thiên Thu" điên rồ này: Sử dụng Lục Minh làm công cụ thu thập dữ liệu virus sống còn quý giá nhất để mang về cho Hội Lão Gia nghiên cứu phát triển loại thuốc ổn định gen hoàn hảo cuối cùng có thể kiểm soát toàn bộ quá trình tiến hóa của Shenmu theo hướng họ mong muốn – tức là chỉ duy trì sự trẻ hóa vĩnh viễn dành riêng cho tầng lớp tinh hoa già nua giàu quyền lực như Thiên Vân và những người ủng hộ ông ta mà thôi.
Lục Minh không nói gì.
Anh chỉ nhìn Bạch Thanh, nhìn chai thuốc trong tay cô gái, nhìn sự phản bội đang hiện rõ trên khuôn mặt lạnh lùng của kẻ mà anh vừa cứu mạng chỉ vài phút trước đó.
Sự im lặng giữa hai người trở nên nặng nề hơn bất kỳ tiếng hét hay lời chửi rủa nào khác – nó là thứ âm thanh đáng sợ nhất mà một con người có thể tạo ra trong hoàn cảnh sinh tử này: sự từ bỏ tuyệt đối niềm tin vào nhân tính còn sót lại của chính mình cũng như những ai xung quanh.
Anh từ từ bước về phía họ, không rút súng (vốn đã hết đạn), không rút dao nữa – thay vào đó, anh đưa cả hai tay lên cao trước ngực trong tư thế đầu hàng giả tạo nhưng thực chất là chuẩn bị cho đòn tấn công bất ngờ cuối cùng mà virus Shenmu bên trong cơ thể anh đang thúc giục mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Mỗi bước chân đi đều khiến vết thương trên vai trái đau nhói lên dữ dội, máu tiếp tục chảy ra thấm đẫm quần áo cũ kỹ của Lục Minh nhưng anh vẫn giữ vững thần thái lạnh lùng đáng sợ vốn có – thứ ánh mắt trống rỗng đầy sự tuyệt vọng tột độ mà bất kỳ ai nhìn vào cũng sẽ cảm thấy run rẩy đến tận xương tủy nếu họ còn chút lương tri con người sót lại trong mình.
"Thiên Vân đã sai," Lục Minh thì thầm, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng chết chóc của căn phòng nhỏ tồi tàn này – "Virus không phải là sự thanh lọc...
Nó là sự kết nối."
Bạch Thanh nhíu mày, vẻ mặt lần đầu tiên xuất hiện biểu cảm bối rối thực sự thay vì sự lạnh lùng tính toán như trước đây.
Cô ta giơ khẩu súng lên cao hơn một chút nữa nhưng vẫn chưa dám khai hỏa – có lẽ do sợ làm vỡ chai thuốc quý giá đang được giữ cẩn thận trong hộp kim loại đặc biệt chống sốc đặt trên bàn gỗ phía sau lưng mình chăng?
"Và giờ..." Lục Minh mỉm cười – nụ cười đầy máu và nước mắt mà anh đã từng thấy chính mình trong gương vỡ trước khi bước vào bóng tối của thế giới mới này vài ngày về trước kia – "...tôi sẽ trở thành virus."
Cơ thể anh bỗng chốc phát ra ánh sáng xanh nhạt kỳ lạ lan tỏa khắp căn phòng nhỏ, làm cho mọi thứ xung quanh đều nhuốm màu sắc siêu nhiên đáng sợ ấy.
Virus Shenmu đang tiến hóa vượt khỏi tầm kiểm soát của cả Lục Minh lẫn những ai từng nghĩ rằng họ có thể thao túng nó theo ý muốn độc đoán của mình – kể cả Thiên Vân hay Hội Lão Gia tàn bạo nực đó nữa đi chăng nữa!
Bạch Thanh hoảng loạn, vội vã rút súng ra định bắn nhưng đã quá muộn rồi: Ánh sáng xanh bao trùm lấy toàn bộ không gian căn phòng nhỏ ấy trước khi tắt ngấm hoàn toàn trong bóng tối dày đặc nhất mà con người chưa từng trải qua kể từ lúc virus Shenmu bắt đầu bùng phát lan rộng khắp mọi nơi trên trái đất này – và cùng với đó là tiếng cười khinh bạc của Thiên Vân vang lên đâu đây trong khoảng không gian vô định phía xa xăm nào đó ngoài tầm nghe thấy bình thường của những kẻ đang sống sót còn lại giữa thế giới tàn phá bởi chính sự tham vọng điên rồ của con người muốn đoạt lấy quyền lực sinh tử từ bàn tay tạo hóa ban tặng cho họ cách đây hàng ngàn năm trước kia...
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận