Chương 10

Chương 10 — Lục Minh: Đổi Thay Tuổi Thọ

Lục Minh quỳ sụp xuống, đầu gối va vào nền xi măng lạnh lẽo, phát ra một tiếng động khô khốc trong sự im lặng chết chóc của căn phòng.

Bàn tay anh run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kháng cự của cơ thể.

Anh chạm vào má mình.

Da thịt vẫn mịn màng, căng bóng, thiếu những đường gân xanh nổi rõ của sự già nua mà anh từng quen thuộc.

Nhưng nhiệt độ...

Lạnh như xác chết vừa mới được ướp đá.

Trong vũng nước mưa đọng lại từ cơn mưa đêm qua, phản chiếu hình ảnh một kẻ dị dạng.

Đôi mắt anh không còn là màu đen sâu thẳm nữa.

Iris của chúng chuyển sang một sắc tím sẫm, như mực tàu pha loãng trong nước, xung quanh là những mao mạch vỡ vụn tạo thành một vòng tròn đỏ ngầu.

Anh nheo mắt, cố gắng tập trung.

Thế giới xung quanh anh không còn là những vật thể tĩnh tại.

Anh thấy những sợi dây mờ ảo, xanh nhạt, nối liền giữa các đồ vật, giữa các bức tường, và đặc biệt là giữa những xác chết còn nằm ngổn ngang ở lối vào.

Đó là mạng lưới sinh học.

Virus Shenmu không chỉ thay đổi gen; nó đang tái cấu trúc cách thức tồn tại của vật chất hữu cơ.

Một cơn đau nhói buốt xé toạc lồng ngực.

Không phải đau cơ, mà là đau tế bào.

Những tế bào trong cơ thể anh đang phân chia, nhân đôi với tốc độ đáng sợ, nhưng chúng không ổn định.

Chúng hung hãn.

Lục Minh khạc ra một ngụm máu.

Máu không đỏ tươi, mà sẫm màu, gần như đen, sệt và nặng.

Nó dính trên môi anh, vị kim loại và mùi thối rữa của sự phân hủy lan tỏa.

Anh không còn là Lục Minh, chàng thanh niên 25 tuổi từ thế giới cũ.

Anh là một cái thùng chứa.

Một bình chứa cho thứ dịch thể đang đói khát này.

Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ hành lang phía sau.

Không phải bước chân của con người.

Đó là tiếng khớp xương khô creak, tiếng da thịt bị kéo căng quá mức.

Một bóng dáng đổ dài qua khe cửa sổ vỡ.

Lục Minh quay lại, cơ thể anh phản ứng nhanh hơn so với những gì lý trí kịp xử lý.

Anh lăn sang bên, tránh một cú đấm sledgehammer từ một gã "Trẻ Hóa" – một cựu giáo viên 70 tuổi, nay cơ thể trở lại độ 20, nhưng ánh mắt trống rỗng, chỉ còn lại bản năng săn mồi.

Gã giáo viên lao vào tường, làm vỡ nát lớp sơn cũ.

Bụi bay mù mịt.

Lục Minh không chạy.

Anh đứng dậy, cơ bắp căng cứng dưới lớp da lạnh lẽo.

Anh cảm thấy sự kích thích.

Virus trong anh gọi anh.

Nó muốn thịt.

Nó muốn sự sống.

Lục Minh mỉm cười, một nụ cười lạnh giá, thiếu chút nữa là lộ ra những chiếc răng đã trở nên sắc nhọn hơn.

Anh bước về phía gã giáo viên.

Gã hét lên, một âm thanh không có ý nghĩa, chỉ là tiếng gầm gừ của sự hung bạo.

Lục Minh giơ tay lên.

Anh không dùng lực.

Anh chỉ cần chạm.

Khi lòng bàn tay anh tiếp xúc với vai gã giáo viên, một luồng năng lượng lạnh lẽo truyền đi.

Gã giáo viên dừng lại.

Mắt nó mở to.

Nó không bị thương, nhưng nó *đóng băng*.

Virus trong Lục Minh đang áp chế virus trong gã kia.

Sự thống trị tuyệt đối.

Lục Minh rút tay ra.

Gã giáo viên ngã xuống, co giật rồi bất động.

Không chết.

Chỉ bị tê liệt tạm thời.

Lục Minh nhìn vào bàn tay mình.

Những mạch máu màu tím dưới da sáng lên, rồi mờ dần.

Anh vừa mới kiểm soát được nó.

Nhưng cái giá là gì?

Anh cảm thấy trống rỗng.

Một phần ký ức về mẹ mình, hình ảnh khuôn mặt bà trong ngày sinh nhật lần thứ 60, bỗng nhiên mờ nhạt, tan biến như sương mai.

Anh đã trả giá bằng ký ức để lấy sức mạnh.

Lục Minh quay lại cửa.

Anh không thể ở đây.

Căn cứ này đã trở thành bẫy.

Và giờ, anh cần thông tin.

Anh cần hiểu rõ cơ chế của sự "đổi thay" này trước khi nó ăn mòn hoàn toàn nhân cách còn lại của anh.

Anh nhớ đến cuốn sổ tay.

Phòng thí nghiệm cũ.


Cánh cửa tầng hầm đóng sầm lại sau lưng Lục Minh, nhưng không phải do anh.

Một bóng dáng cao lớn bước ra từ bóng tối, chặn đường lui của anh.

Đại đội trưởng Hàn.

Cơ thể Hàn là một sự mâu thuẫn sống động.

Nửa mặt bên trái của hắn vẫn trẻ trung, cơ bắp cuồn cuộn, nhưng nửa mặt bên phải thì già nua, da thịt chảy xệ, mắt trũng sâu.

Hắn đang sử dụng một loại thuốc ổn định gen rẻ tiền, chỉ kéo dài sự sống thêm vài giờ mỗi ngày.

Nhưng nó làm hắn mất kiểm soát.

"Tôi đã biết anh sẽ đến đây, Lục Minh," Hàn nói, giọng nói vang lên trong căn phòng nhỏ, vang vọng như tiếng của một con thú đói khát.

Tay hắn cầm một khẩu súng trường săn bắn, nhưng ống nhắm đã bị tháo ra.

Hắn không cần nó.

Hắn có trực giác của kẻ săn mồi.

Lục Minh đứng yên.

Tim anh đập thình thịch, nhưng không vì sợ hãi.

Nó đập vì sự kích thích.

Virus trong anh đang phân tích Hàn.

Nó thấy sự yếu đuối.

"Anh muốn gì, Hàn?" Lục Minh hỏi, giọng anh lạnh lẽo, không có cảm xúc.

Hàn cười, một nụ cười méo mó, lộ ra những chiếc răng vàng hoe.

"Tôi muốn thứ mà anh đang mang.

Sự ổn định.

Sự trẻ vĩnh cửu.

Thiên Vân hứa hẹn.

Nếu tôi đưa anh đến, tôi sẽ được trao đổi.

Tôi sẽ không còn phải chịu đựng sự già nua này."

Lục Minh nhìn vào đôi mắt Hàn.

Hắn không nói dối.

Hắn thực sự tin vào lời hứa đó.

Và đó là lý do khiến hắn nguy hiểm.

Một kẻ tuyệt vọng sẽ không ngại gì cả.

"Và nếu tôi từ chối?" Lục Minh hỏi.

Hàn nhún vai.

"Thì anh sẽ chết.

Và tôi sẽ lấy cơ thể anh.

Thiên Vân không cần một Zero Patient còn sống.

Anh ta chỉ cần *virus* của anh."

Lục Minh cảm thấy sự tức giận dâng lên.

Không phải tức giận vì cái chết, mà vì sự vô nghĩa của tất cả những điều này.

Cuộc đời anh, nỗi sợ hãi của anh, hy vọng cứu em gái anh...

tất cả chỉ là những con số trong một phương trình tàn khốc.

Nhưng anh không chấp nhận số phận đó.

Lục Minh đặt tay xuống sàn nhà.

Anh nhắm mắt lại.

Anh không tập trung vào cơ thể.

Anh tập trung vào *sự kết nối*.

Anh cảm nhận những sợi dây tuổi thọ xung quanh mình.

Và anh thấy chúng.

Những sợi dây nối liền giữa anh và Hàn.

Và giữa Hàn và những người lính bên ngoài.

Anh không thể phá vỡ chúng.

Nhưng anh có thể *đảo ngược* chúng.

"Anh định làm gì?" Hàn nghi ngờ, ngón tay siết chặt cò súng.

Lục Minh mở mắt.

Đôi mắt tím sẫm của anh sáng lên trong bóng tối.

"Tôi định cho anh thấy sự thật," anh nói.

Lục Minh đẩy mạnh tay xuống sàn.

Một xung năng lượng lan tỏa.

Không phải là lực vật lý.

Mà là sự truyền tải virus.

Virus trong anh, thông qua những sợi dây sinh học vô hình, lao vào cơ thể Hàn.

Hàn hét lên.

Hắn không bị thương.

Nhưng hắn cảm thấy.

Hắn cảm thấy sự già nua của mình bị hút đi.

Và thay vào đó, sự trẻ hóa của Lục Minh bị truyền sang hắn.

Cơ thể Hàn bắt đầu co giật.

Da thịt hắn chuyển màu.

Nếp nhăn trên mặt hắn biến mất.

Tóc hắn chuyển từ trắng sang đen.

Nhưng cùng lúc đó, mắt hắn mở to.

Hắn không chỉ trẻ lại.

Hắn đang mất đi nhân tính.

Ký ức của hắn đang bị virus của Lục Minh ăn mòn.

không..." Hàn lắp bắp, rơi xuống quỳ.

Súng trường rơi xuống sàn.

Lục Minh bước về phía hắn.

Anh không giết Hàn.

Anh chỉ cần hắn bất động.

"Đừng lo," Lục Minh nói, giọng anh lạnh như băng.

"Anh sẽ ổn thôi.

anh sẽ không còn là Hàn nữa."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập