Chương 9
Đồng tử anh co lại, thu hẹp thành hai chấm đen nhỏ xíu trong lòng trắng mắt đã chuyển sang màu tím nhạt.
Thế giới xung quanh đột ngột trở nên sắc nét hơn, chi tiết hơn, nhưng cũng đáng sợ hơn.
Những đường nứt trên tường bê tông vỡ vụn hiện ra như những vết sẹo trên da thịt.
Tiếng thở phập phồng của kẻ thù vang lên trong tai anh, rõ ràng như tiếng trống chiến tranh.
Đối diện anh là một "Kẻ Trẻ Hóa" – một cựu bảo vệ an ninh năm mươi bảy mươi tuổi, nay có cơ thể cường tráng của một vận động viên thể hình hai mươi lăm tuổi.
Da thịt hắn căng bóng, cơ bắp nổi rõ từng thớ dưới lớp da nhẵn bóng, nhưng đôi mắt thì trống rỗng, đỏ ngầu máu.
Hắn không có ký ức, không có nhân cách, chỉ còn lại bản năng săn mồi thuần túy và sức mạnh vật lý khủng khiếp.
Hắn lao vào, nhanh như一道 sét.
Lục Minh né sang bên trái, cảm nhận luồng gió xé toạc áo khoác trên vai.
Cánh tay của gã bảo vệ đập vào cột bê tông, tạo ra một tiếng động沉闷 như búa tạ.
Bê tông vỡ vụn, bụi bay mù mịt.
Lục Minh không có vũ khí.
Thanh sắt anh dùng để giết Triệu Phong đã bị bỏ lại trong phòng thí nghiệm.
Anh chỉ có đôi tay và nỗi sợ hãi đang biến thành sự hung bạo.
Gã bảo vệ quay lại, tốc độ đáng kinh ngạc.
Nó không gầm gừ, không la hét.
Nó chỉ im lặng, một sự im lặng đáng sợ của kẻ săn mồi đã quen với việc giết chóc.
Nó nắm chặt tay thành nắm đấm, cơ bắp tay căng lên như những sợi dây thép.
Lục Minh lùi lại, gót chân va vào một thùng carton rỗng.
Tiếng kêu rít của giấy carton trong sự tĩnh lặng của căn phòng như một lời phán quyết.
Không có lựa chọn nào khác.
Lục Minh lao vào.
Anh không tấn công vào đầu, nơi xương sọ dày và cứng.
Anh nhắm vào khớp gối.
Anh hạ thấp trọng tâm, dùng hông đập vào chân gã bảo vệ.
Một va chạm dữ dội.
Xương khớp của gã bảo vệ kêu lên tiếng lạo xạo, nhưng nó không ngã.
Nó thậm chí không hề hấn gì.
Sức mạnh của người già trẻ hóa là ở khả năng phục hồi và sức chịu đựng phi thường.
Gã bảo vệ quay người, một cú đấm thẳng vào mặt Lục Minh.
Xương hàm Lục Minh rung lên, đau nhói.
Máu chảy từ khóe miệng anh.
Thị giác anh mờ đi một giây, nhưng ngay lập tức, virus trong cơ thể anh phản ứng.
Nó không chữa lành vết thương.
Nó *đổi mới* nó.
Tế bào da của anh tái tạo nhanh chóng, nhưng quá trình đó gây ra một cơn đau bỏng rát, như bị axit ăn mòn.
Anh lùi lại, ho ra một ngụm máu đỏ tươi.
"Đừng..." anh thì thầm, không biết là nói với ai.
Có lẽ là với chính mình.
Gã bảo vệ không cho anh cơ hội nghỉ ngơi.
Nó lao vào lần nữa,这次 là một cú móc tay vào sườn.
Lục Minh cố gắng đỡ, nhưng lực量的 chênh lệch quá lớn.
Anh bị hất văng ra xa, đập vào tường.
Xương sườn anh kêu lên một tiếng đau đớn.
Anh trượt xuống sàn, thở dốc.
Hơi thở của anh tạo thành những đám mây trắng trong không khí lạnh giá.
Gã bảo vệ đứng đó, nhìn xuống anh.
Đôi mắt đỏ ngầu của nó không có cảm xúc.
Nó nâng tay lên, chuẩn bị cho cú đấm cuối cùng.
Lục Minh nhìn lên, thấy bàn tay khổng lồ của nó đang phóng xuống.
Anh nhắm mắt lại, chờ đợi cái chết.
Nhưng cái chết không đến.
Thay vào đó, anh cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ bùng nổ trong cơ thể mình.
Virus trong anh đang tiến hóa.
Nó không chỉ ăn mòn.
Nó đang *hòa nhập*.
Lục Minh mở mắt.
Đôi mắt anh giờ hoàn toàn màu tím.
Anh không né tránh.
Anh nắm tay gã bảo vệ khi nó đang đánh xuống.
Một va chạm của hai lực lượng.
Không khí xung quanh họ rung lên.
Gã bảo vệ dừng lại, kinh ngạc.
Nó chưa từng gặp phải một con mồi nào dám đối đầu trực diện như vậy.
Lục Minh cười, một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn.
Anh dùng tay còn lại, nắm chặt một mảnh kính vỡ từ tấm gương trong phòng, và đâm vào cổ của gã bảo vệ.
Máu phun ra, bắn lên mặt anh.
Gã bảo vệ gầm lên, một tiếng gầm đầy đau đớn và sự không tin.
Nó cố gắng giật tay ra, nhưng Lục Minh không buông.
Anh xoay người, dùng toàn bộ sức mạnh của virus trong cơ thể mình, kéo gã bảo vệ ngã xuống.
Họ nằm trên sàn, vật lộn.
Máu, mồ hôi, và bụi đất trộn lẫn.
Lục Minh cảm thấy mỗi cú đấm của gã bảo vệ như một trận động đất, nhưng anh không yếu đi.
Anh cảm thấy mạnh hơn.
Nhanh hơn.残忍 hơn.
Anh cắn vào vai gã bảo vệ, xé ra một mảng thịt.
Vị máu mặn chát và đắng chát trong miệng anh.
Gã bảo vệ hét lên, cố gắng hất anh ra, nhưng Lục Minh đã tìm được điểm yếu.
Anh đâm mảnh kính vào mắt gã.
Mọi thứ dừng lại.
Gã bảo vệ ngừng cử động.
Lục Minh nằm trên xác nó, thở hồng hộc.
Cơ thể anh run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự hưng phấn.
Anh vừa giết một người.
Và anh cảm thấy...
Điện thoại di động của gã bảo vệ, vốn tưởng đã hỏng, bỗng rung lên.
Màn hình sáng lên trong bóng tối, ánh sáng xanh lạnh lẽo chiếu lên mặt Lục Minh.
Là một tin nhắn từ một số không rõ, nội dung:
*"Giai đoạn 1 hoàn thành.
Điểm tập hợp: Nhà thờ St.
Mang theo 'Chìa Khóa' nếu muốn sống."*
Lục Minh nghi ngờ.
Đây có thể là bẫy của Thiên Vân.
Một cái bẫy để bắt anh, để lấy cơ thể anh.
Nhưng nếu không đi?
Nếu anh ở lại đây, chờ đợi cái chết đến từ sự đói khát hoặc từ những kẻ trẻ hóa khác?
Anh nhìn vào xác của gã bảo vệ.
Máu của nó vẫn còn ấm.
Anh nhìn vào cuốn sổ tay.
Những dòng chữ đen kịt trên trang giấy trắng.
Và anh nhìn vào đôi tay của mình.
Đôi tay đã giết người.
Đôi tay đã nuốt thịt.
Lục Minh đứng dậy.
Anh nhặt điện thoại lên.
Anh không trả lời.
Anh chỉ lưu lại địa chỉ.
Nhà thờ St.
Đó là nơi anh phải đi.
Dù đó là thiên đường hay địa ngục.
Anh bước ra khỏi phòng, đóng cửa lại sau lưng.
Tiếng khóa cửa khóa lại vang lên, như một lời phán quyết.
Anh không biết mình đang đi đến đâu.
Anh chỉ biết rằng, anh không thể dừng lại.
Virus trong anh đang đói.
Và nó cần được nuôi dưỡng.
Lục Minh lê bước ra khỏi tòa nhà.
Ánh sáng ban đầu của buổi sáng hôm sau chiếu xuống, nhưng với đôi mắt đã thay đổi của anh, thế giới trông khác hẳn.
Anh có thể nhìn thấy những "sợi dây" màu xanh nhạt nối giữa những con người còn sống – đó là kết nối tuổi thọ.
Những sợi dây đó đang yếu đi, đang đứt gãy.
Nhưng rồi, anh nhìn xuống phản chiếu trong một vũng nước mưa.
Hình ảnh của anh trong đó không còn là Lục Minh nữa.
Đôi mắt anh hoàn toàn màu tím.
Và trên mặt anh, những vết nứt nhỏ li ti đang lan tỏa, như thể da thịt anh đang vỡ ra.
Và từ sâu thẳm trong tâm trí anh, một giọng nói thì thầm.
Không phải giọng của anh.
Không phải giọng của Triệu Phong.
Mà là giọng của Thiên Vân.
*"Chào mừng bạn đến với giai đoạn mới, Lục Minh.
Bạn đã sẵn sàng để trở thành Chúa tể của thế giới mới chưa?"*
Lục Minh nhìn lên.
Ở phía xa, giữa làn sương mù dày đặc, anh nhìn thấy một bóng dáng đứng đó.
Bóng dáng đó không di chuyển.
Nó chỉ đứng đó, chờ đợi.
Và trong tay nó, một chiếc chìa khóa vàng óng ánh.
Lục Minh không biết đó là bẫy hay là sự cứu rỗi.
Anh chỉ biết rằng, anh phải đi.
Vì nếu anh không đi, virus trong anh sẽ ăn thịt anh từ bên trong.
Và nếu anh đi, anh sẽ mất đi nhân tính cuối cùng của mình.
Anh bước về phía bóng dáng đó.
Bước chân anh không còn run rẩy.
Chúng vững chãi.
Quyết đoán.
Và trong sâu thẳm tâm trí trống rỗng của anh, một câu hỏi duy nhất vang lên: *Tôi còn là con người không?*
Không có câu trả lời.
Chỉ có sự im lặng.
Và sự đói khát.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận