Chương 3
Không khí trong hành lang tầng ba nồng nặc mùi máu tươi và ozone.
Mùi kim loại rỉ sét từ những thanh thép gãy trộn lẫn với mùi thối rữa của xác thịt đang phân hủy, tạo nên một hương vị đặc trưng của thế giới mới.
Lục Minh đứng bất động, hơi thở dồn dập nhưng được kiểm soát chặt chẽ.
Máu của kẻ tấn công — người đàn ông mặt nạ vỡ — vẫn còn ấm trên găng tay da của anh.
Nó chảy xuống cổ tay, dính vào những mảng da xám đang dần co lại.
Tiêu Hàn nằm co quắp trên sàn bê tông lạnh lẽo, ngực phập phồng khó khăn.
Mỗi nhịp thở của cậu ta đều kèm theo tiếng khò khè của phổi bị tổn thương.
Lục Minh quỳ xuống, ngón tay run rẩy chạm vào mạch cổ của chiến hữu.
Nhịp đập yếu ớt, nhưng vẫn còn đó.
Sự sống bấp bênh như một ngọn nến trong bão tố.
"Đừng ngủ," Lục Minh thì thầm, giọng nói khàn đặc, thô ráp như cát ma sát.
"Ngủ đi là chết."
Tiêu Hàn mở mắt, tròng trắng lộ nhiều hơn phần đồng tử đen.
Cậu ta cố gắng mỉm cười, nhưng chỉ tạo nên một vết nhăn đau đớn trên khóe miệng.
"Lục Minh...
anh đã thay đổi.
Cơ thể anh...
nó nóng quá."
Lục Minh không đáp.
Anh đang bận nhìn vào bàn tay mình.
Những móng tay sắc nhọn, trước đó nhọn hoắt như dao cạo, giờ đây đang thu ngắn lại, trở về hình dạng bình thường nhưng cứng hơn, dày hơn.
Da trên cánh tay anh sần sùi, màu xám nhạt lan tỏa như mạng nhện dưới da.
Đây không phải là tiến hóa hoàn chỉnh.
Đây là sự bất ổn.
Cơ thể anh đang chiến đấu với chính nó, giữa bản năng hung bạo của thú vật và lý trí của con người.
Bỗng nhiên, một tiếng bíp ngắn gọn vang lên trong đầu anh.
Không phải từ tai.
Mà từ sâu trong võng mạc.
*Lưu ý: Đối thủ bị tiêu diệt.
Điểm số cập nhật.*
Lục Minh nhắm mắt lại, cố gắng tập trung.
Trong tầm nhìn của anh, một bảng hiển thị ảo (HUD) mờ ảo hiện lên, lơ lửng trong không khí như một hologram lỗi.
Nó không đẹp đẽ hay khoa học viễn tưởng bóng bẩy.
Nó thô sơ, đỏ rực, và đáng sợ.
Lâm Thiên Vũ - 4,102
...
[Dữ liệu bị ẩn]
10.
[Dữ liệu bị ẩn]
Một cái chết.
Nhưng con số '1' đó rực sáng như một vết sẹo trên tâm trí anh.
Nó vĩnh viễn.
Không thể xóa.
Không thể phủ nhận.
Mỗi lần ai đó chết vì tay anh, con số này sẽ tăng lên.
Và khi nó đạt đến ngưỡng nhất định, anh sẽ trở thành mục tiêu.
Anh sẽ trở thành 'thịt' cho những kẻ săn đuổi top đầu.
"Chúng ta không thể ở đây," Lục Minh đứng dậy, kéo Tiêu Hàn dậy bằng một lực mạnh đến mức khiến cậu ta rên lên.
"Họ đang đến.
Tôi nghe thấy tiếng bước chân."
Tiếng bước chân ấy không phải của quái vật.
Nó đều đặn, nhịp nhàng, và có tổ chức.
Đó là tiếng bước chân của con người.
Nhưng không phải là con người vô tội.
Lục Minh nhìn ra cửa sổ vỡ.
Ánh sáng mặt trời buổi sáng chiếu vào, nhưng nó không mang lại sự ấm áp.
Nó chỉ làm nổi bật những vệt máu trên sàn nhà, biến chúng thành những dòng sông đỏ tươi dẫn lối cho kẻ thù.
Anh nhớ lại lời của Lâm Thiên Vũ trong ký ức mơ hồ: *"Ký ức là gánh nặng.
Xóa bỏ nó để tồn tại."*
Nhưng Lục Minh không muốn xóa bỏ.
Anh muốn nhớ.
Muốn nhớ từng giọt máu, từng tiếng xương gãy, và sự đau đớn này.
Vì đó là bằng chứng rằng anh vẫn còn là con người.
Hoặc ít nhất, là thứ gì đó gần gũi với con người nhất.
"Chạy," anh ra lệnh.
"Về phía cầu thang phụ.
Tầng hầm có lối thoát hiểm dẫn ra đường phố."
Tiêu Hàn gật đầu, dựa vào vai Lục Minh.
Họ bắt đầu di chuyển, bước chân nặng nề trên những bậc thang bê tông lạnh lẽo.
Mỗi bước chân đều vang lên như một tiếng chuông báo tử.
Họ không biết phía trước là gì.
Chỉ biết rằng phía sau, cái chết đang đuổi theo họ với tốc độ ánh sáng.
### PHẦN 2: ÁNH NHÌN CỦA KẺ SĂN MỒI
Họ vừa bước xuống tầng hai, một bóng đen lao ra từ góc khuất của hành lang.
Không phải là con người.
Mà là một con *Rat-kin* — chuột đột biến lớn bằng kích thước của một con chó sói, với bộ lông lởm chởm và đôi mắt đỏ ngầu.
Con quái vật gầm lên, tiếng gầm chói tai như kim loại cào vào kính.
Nó lao vào Tiêu Hàn, móng vuốt sắc nhọn nhắm vào cổ cậu ta.
"Rẽ phải!" Lục Minh hét lên, nhưng đã quá muộn.
Con chuột đột biến đã quá gần.
Lục Minh không kịp phản ứng.
Anh chỉ có thể đứng nhìn, cảm thấy cơ thể mình tê liệt vì kinh hoàng.
Nhưng rồi, một điều kỳ lạ xảy ra.
Cơ thể Lục Minh di chuyển trước khi ý thức của anh kịp ra lệnh.
Anh lao tới, không phải bằng sức mạnh của con người, mà bằng sự bùng nổ của cơ bắp đột biến.
Bàn tay anh, với những móng tay vừa mới thu ngắn, đập vào lưng con quái vật.
Lực đạo mạnh đến mức làm vỡ xương sống của nó.
Con chuột đột biến gục xuống, co giật vài lần rồi bất động.
Lục Minh đứng đó, thở hổn hển.
Anh nhìn vào bàn tay mình.
Lần này, những mảng da xám không thu lại.
Chúng lan rộng hơn, bao phủ cả cẳng tay.
Những gân xanh nổi lên, rắn chắc như dây thừng.
*Tiến hóa đang diễn ra,* anh nghĩ.
*Nhưng nó đang ăn mòn tôi.*
"Anh ổn chứ?" Tiêu Hàn hỏi, giọng run rẩy.
Cậu ta nhìn Lục Minh với ánh mắt sợ hãi.
Không phải sợ quái vật.
Mà sợ chính Lục Minh.
"Đi," Lục Minh nói, quay lưng lại.
"Đừng nhìn lại."
Họ tiếp tục chạy xuống tầng hầm.
Không khí ở đây ẩm ướt, lạnh lẽo, và đầy mùi mốc.
Ánh sáng yếu ớt từ những bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy chiếu xuống, tạo ra những bóng ma lung lay trên tường.
Khi họ vừa bước vào khu vực bãi đỗ xe ngầm, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau.
"Đừng chạy nữa.
Các ngươi đã kiệt sức."
Lục Minh dừng lại.
Anh quay đầu lại.
Năm bóng người xuất hiện từ bóng tối.
Họ mặc đồ bảo hộ màu đen, mặt nạ che kín khuôn mặt, tay cầm những khẩu súng ngắn được cải tạo.
Trên ngực họ, một logo màu đỏ tươi nổi bật: *Chiến Đồn 09*.
Người đứng đầu nhóm bước ra.
Hắn cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, mặc dù bị lớp đồ bảo hộ che phủ.
Hắn tháo mặt nạ ra, lộ ra khuôn mặt thô kệch, với một vết sẹo dài chạy ngang qua mắt trái.
"Lục Minh," hắn nói, giọng ồm ồm.
"Ngươi là 'Mẫu thử 01'.
Chúng tôi đã tìm thấy ngươi."
Lục Minh cảm thấy tim mình đập thình thịch.
*Mẫu thử 01*.
Cụm từ đó vang lên trong đầu anh như một tiếng sét.
Ký ức đau thương bắt đầu ùa về.
Phòng thí nghiệm.
Ánh sáng trắng.
Những tiếng hét.
Và em gái anh...
"Tiêu Hàn, nằm xuống," Lục Minh ra lệnh, giọng lạnh lùng hơn bao giờ hết.
"Đừng cử động."
Tiêu Hàn tuân lệnh, nằm xuống sàn nhà, che đầu bằng tay.
Lục Minh đứng đối diện với năm kẻ địch.
Anh không có vũ khí.
Anh chỉ có cơ thể đang biến đổi và sự căm thù đang bùng cháy trong tim.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể thắng chúng tôi?" Kẻ đứng đầu cười nhạo.
"Ngươi chỉ là một con người tiến hóa Bậc 1.
Chúng tôi là Bậc 3.
Sự chênh lệch là quá lớn."
Lục Minh không đáp.
Anh chỉ nhìn vào đôi mắt của kẻ đứng đầu.
Và trong khoảnh khắc đó, anh thấy một thứ gì đó trong ánh mắt của hắn.
Không phải sợ anh.
Mà sợ cái chết.
*Sự sợ hãi là điểm yếu,* Lục Minh nghĩ.
*Và tôi sẽ tận dụng nó.*
### PHẦN 3: LUẬT PHÁP CỦA DÃ THỊ
"Ngươi không hiểu," Lục Minh nói, giọng trầm thấp.
"Đây không phải là chiến đấu.
Đây là sinh tồn.
Và trong sinh tồn, không có luật pháp.
Chỉ có kết quả."
Kẻ đứng đầu nhíu mày.
"Luật pháp?
Trong thế giới này, luật pháp là thứ yếu.
Sức mạnh mới là tất cả.
Ngươi giết một người.
Ngươi đã trở thành tội phạm.
Và tội phạm phải bị trừng phạt."
"Trừng phạt?" Lục Minh cười lạnh.
Một nụ cười không có tiếng cười.
"Ngươi gọi sự giết chóc vô cớ là trừng phạt?
Ngươi gọi việc săn đuổi những người yếu đuối là công lý?"
"Chúng tôi đang duy trì trật tự," kẻ đứng đầu đáp, giọng điệu cứng rắn.
"Nếu không có chúng tôi, thế giới này sẽ rơi vào hỗn loạn.
Chúng tôi loại bỏ những kẻ kém thích nghi.
Chúng tôi bảo vệ những kẻ mạnh.
Đó là cách tự nhiên vận hành."
"Tự nhiên?" Lục Minh bước về phía trước.
"Tự nhiên không có bảng xếp hạng.
Tự nhiên không ghi nhận cái chết.
Tự nhiên không biến con người thành những con rối trong một trò chơi tử thần."
Anh dừng lại, cách kẻ đứng đầu chỉ còn ba mét.
"Lâm Thiên Vũ đã tạo ra cái bảng đó," Lục Minh nói.
"Để kiểm soát chúng ta.
Để biến chúng ta thành những kẻ săn mồi cho nhau.
Và các ngươi...
các ngươi chỉ là những con chó săn của hắn."
Kẻ đứng đầu sững sờ.
"Ngươi biết hắn?"
"Biết," Lục Minh đáp.
"Và tôi sẽ giết hắn.
Và tôi sẽ phá hủy cái bảng đó."
Kẻ đứng đầu cười lớn.
"Ngươi điên rồi.
Ngươi không thể làm được điều đó.
Hắn là vị thần của thế giới mới."
"Thần?" Lục Minh nhếch mép.
"Thần cũng có thể chết."
Và rồi, anh lao tới.
Không phải là một cú đấm.
Mà là một cú nhảy.
Cơ thể anh bật lên khỏi mặt đất, cao hơn bất kỳ con người bình thường nào có thể đạt được.
Những mảng da xám trên cơ thể anh phát sáng nhẹ, như một thứ năng lượng sinh học đang tích tụ.
Kẻ đứng đầu hoảng hốt, giơ súng lên.
Nhưng anh ta chậm hơn.
Lục Minh đã ở ngay trước mặt anh ta.
Bàn tay anh, với những móng tay sắc nhọn, chụp lấy cổ họng của kẻ đứng đầu.
Lực đạo mạnh đến mức làm gãy xương cổ của hắn.
Tiếng "rắc" vang lên, sắc bén và dứt khoát.
Kẻ đứng đầu gục xuống, bất động.
Bốn kẻ còn lại đứng đó, kinh hoàng.
Chúng nhìn vào xác đồng đội, rồi nhìn vào Lục Minh.
Chúng không dám nổ súng.
Chúng sợ hãi.
Sợ hãi trước sức mạnh đáng sợ mà Lục Minh vừa thể hiện.
Lục Minh đứng đó, thở hổn hển.
Máu của kẻ đứng đầu dính lên tay anh.
Anh cảm thấy một sự giải thoát.
Nhưng cũng là một sự trống rỗng.
Anh vừa giết một người.
Lần thứ hai.
Bảng xếp hạng trong đầu anh nhấp nháy.
Con số '2' rực sáng, như một lời nguyền.
### PHẦN 4: CĂN BỆNH CỦA SỰ TIẾN HÓA
Bốn kẻ còn lại bỏ chạy.
Chúng bỏ lại vũ khí, bỏ lại đồng đội, và chạy trốn vào bóng tối.
Lục Minh không đuổi theo.
Anh mệt mỏi.
Cơ thể anh đang rung lên, như một chiếc lá trong gió.
Những mảng da xám bắt đầu co lại, nhưng chậm hơn lần trước.
Chúng để lại những vết sẹo trên da anh, như những dấu hiệu của sự biến đổi vĩnh viễn.
"Anh..." Tiêu Hàn thì thào, bò lại gần.
"Anh đã giết hắn."
"Đã xong," Lục Minh đáp, giọng vô cảm.
"Đừng nhìn vào hắn."
Tiêu Hàn nhìn vào xác kẻ đứng đầu.
Khuôn mặt của hắn vẫn còn giữ nguyên biểu cảm kinh hoàng.
Đôi mắt mở to, nhìn vào khoảng không vô định.
"Chúng ta phải đi," Lục Minh nói.
"Họ sẽ gọi viện binh."
Họ bắt đầu di chuyển về phía lối thoát hiểm.
Bước chân của Lục Minh nặng nề hơn.
Mỗi bước chân đều đau đớn.
Không phải đau đớn về thể xác.
Mà là đau đớn về tinh thần.
Anh nhớ lại em gái mình.
Cô ấy đã chết như thế nào?
Trong phòng thí nghiệm?
Hay trong chiến tranh?
Anh không nhớ rõ.
Chỉ nhớ được cảm giác mất mát.
Cảm giác trống rỗng.
Và bây giờ, anh đang lặp lại lịch sử.
Anh đang giết chóc.
Anh đang trở thành một kẻ sát nhân.
*Đây có phải là con đường duy nhất?* anh tự hỏi.
*Hay có một cách khác?
Một cách để tồn tại mà không cần giết chóc?*
Anh không có câu trả lời.
Khi họ bước ra khỏi lối thoát hiểm, ánh sáng mặt trời chiếu vào mặt anh.
Nó chói lòa, làm anh phải nhắm mắt lại.
Khi anh mở mắt ra, anh thấy một thành phố hoang tàn.
Những tòa nhà đổ nát.
Những chiếc xe hơi bị bỏ rơi.
Và những xác chết.
Hàng trăm, hàng ngàn xác chết.
Và trên bầu trời, một bảng hiển thị khổng lồ lơ lửng.
Không phải ảo ảnh.
Mà là một thực thể vật lý, được chiếu sáng bởi năng lượng từ dưới lòng đất.
Tên của Lục Minh xuất hiện ở cuối bảng.
Con số '2' nhỏ bé, nhưng nó rực sáng như một ngọn đuốc.
Nó thu hút ánh nhìn của mọi người.
Của những kẻ sống sót.
Của những quái vật.
Và của những kẻ săn mồi.
Lục Minh nhìn vào bảng xếp hạng.
Và anh thấy một cái tên ở vị trí thứ 10.
Và bên dưới nó, một dòng chữ nhỏ:
*Cảnh báo: Người dùng đạt mốc 1000 giết chóc sẽ nhận được 'Phúc Lợi Tử Thần'.
Đồng thời, họ sẽ trở thành mục tiêu ưu tiên của tất cả các tổ chức.*
Lục Minh cảm thấy lạnh toát.
Anh không muốn đạt mốc đó.
Anh không muốn trở thành mục tiêu.
Nhưng anh không có lựa chọn nào khác.
"Chúng ta phải tìm nơi ẩn náu," anh nói với Tiêu Hàn.
"Trước khi họ tìm thấy chúng ta."
Tiêu Hàn gật đầu.
"Và sau đó?"
"Và sau đó," Lục Minh đáp, ánh mắt anh sắc lạnh.
"Chúng ta sẽ tìm ra Lâm Thiên Vũ.
Và chúng ta sẽ giết hắn."
### PHẦN 5: CÁI BẮT BẰNG TỪ QUÁ KHỨ
Họ đi bộ trong thành phố hoang tàn.
Không khí im lặng, trừ tiếng gió thổi qua những khe hở của các tòa nhà đổ nát.
Lục Minh đi trước, dẫn đường.
Anh cẩn thận tránh những vùng có dấu hiệu của quái vật.
Anh dùng kinh nghiệm của mình để nhận biết nguy hiểm.
Bỗng nhiên, anh dừng lại.
Anh nhìn thấy một thứ gì đó nằm trên nền đất.
Một chiếc ví da.
Nó cũ kỹ, rách nát, nhưng vẫn còn nguyên vẹn.
Lục Minh cúi xuống, nhặt nó lên.
Anh mở nó ra.
Bên trong là một tấm ảnh.
Tấm ảnh của anh và em gái anh.
Hai đứa trẻ cười tươi, đứng trước một cánh đồng hoa hướng dương.
Lục Minh run rẩy.
Anh chưa từng thấy tấm ảnh này trước đây.
Nhưng anh biết đó là em gái anh.
Anh biết đó là anh.
Bên cạnh tấm ảnh, là một tờ giấy nhỏ.
Trên đó, có dòng chữ viết tay:
*"Nếu em đọc được điều này, nghĩa là anh đã thất bại.
Anh không thể bảo vệ em.
Nhưng em đừng sợ.
Anh sẽ tìm ra sự thật.
Anh sẽ phá hủy cái bảng đó.
Và em sẽ được tự do."*
Lục Minh nhìn vào chữ ký.
*Lục Minh.*
Anh không nhớ mình đã viết nó.
Nhưng anh biết đó là chữ của anh.
*Anh là mẫu thử 01,* anh nghĩ.
*Anh là người đầu tiên.
Và anh là người duy nhất nhớ lại.*
Nhưng tại sao anh lại quên?
Tại sao anh lại không nhớ?
Và quan trọng hơn, ai đã đặt tấm ảnh này ở đây?
Ai đã biết anh sẽ đi qua đây?
Lục Minh nhìn quanh.
Không có ai.
Chỉ có sự im lặng đáng sợ.
Rồi, một giọng nói vang lên trong đầu anh.
Không phải từ tai.
Mà từ sâu trong tiềm thức.
*"Ngươi đã sẵn sàng chưa, Lục Minh?
Sự thật sẽ giết ngươi.
Nhưng nó cũng sẽ cứu ngươi."*
Lục Minh không đáp.
Anh chỉ nhìn vào tấm ảnh.
Và anh hứa với chính mình.
Anh sẽ tìm ra sự thật.
Dù phải trả giá bằng mạng sống của mình.
Và rồi, anh bước tiếp.
Về phía bóng tối.
Về phía cái chết.
Và về phía sự tiến hóa.
Bảng xếp hạng trong đầu anh nhấp nháy một lần nữa.
Và bên dưới nó, một dòng chữ mới xuất hiện:
*Cảnh báo: Người dùng đang tiếp cận ngưỡng tiến hóa Bậc 2.
Biến đổi thể xác sẽ trở nên vĩnh viễn.
Nhân tính có thể bị suy giảm.*
Lục Minh nhìn vào dòng chữ đó.
Và anh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Anh không biết mình còn là con người được bao lâu nữa.
Nhưng anh biết một điều.
Anh sẽ không chết.
Không phải bây giờ.
Không phải ở đây.
Và rồi, từ bóng tối phía sau, một tiếng gầm vang lên.
Không phải của quái vật.
Mà của một con người.
Một con người đang tiến hóa.
Và đang đói khát.
Lục Minh quay lại.
Và anh thấy một bóng người đang chạy về phía anh.
Với đôi mắt đỏ rực.
Và những móng tay sắc nhọn.
Đó không phải là kẻ thù.
Đó là một bản sao.
Một bản sao của chính anh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận