Chương 4

Chương 4 — "Lục Minh: Giết Chết Để Tiến Hóa"



Máu của Trương Vĩ, nóng hổi và mang mùi tanh thối đặc trưng của sự thối rữa sinh học, bám dính trên gò má Lục Minh.

Thay vì gây ra cảm giác bỏng rát hay ngứa ngáy khó chịu như những trường hợp phơi nhiễm virus cấp tính khác, chất lỏng ấy lại len lỏi vào các lỗ chân lông mở rộng bất thường trên da mặt anh.

Một cảm giác ngứa ran, giống như hàng ngàn con kiến đang bò dưới da, lan tỏa từ má xuống cổ.

Lục Minh không chớp mắt.

Trong ký ức timeline gốc, anh biết đây là dấu hiệu của sự "Hấp Thụ Gen Ngoại Lai".

Virus không giết chết anh; nó đang dùng cơ thể anh làm lò phản ứng.

Trước mặt anh, xác Trương Vĩ đang co giật.

Cơ bắp con người này, vốn đã biến đổi thành chất sợi đàn hồi cứng rắn, đang co rút lại một cách kinh hoàng, như thể đang cố gắng tách rời khỏi bộ xương đang vỡ vụn.

Lục Minh nhìn chằm chằm vào đôi mắt mở to của kẻ vừa chết.

Đôi mắt ấy không còn là của một con người.

Mống mắt đã chuyển sang màu vàng đục, đồng tử co lại thành một khe hẹp thẳng đứng, giống như loài bò sát.

Đó là dấu hiệu của Bậc 1 — *Sinh Vật Thích Nghi Cơ Bản*.

Trương Vĩ đã chết, nhưng cơ thể hắn vẫn đang cố gắng sống, một nghịch lý sinh học đầy ghê tởm.

Lục Minh đưa tay lên, dùng ngón tay cái quệt đi vệt máu trên má.

Anh ngửi mùi máu.

Nó ngọt ngào, nồng nặc, kích thích tuyến nước bọt trong miệng anh tiết ra một cách vô thức.

Một tiếng rên rỉ thấp thoáng vang lên từ sâu trong cổ họng anh, không phải do đau đớn, mà do sự thèm khát.

Anh nghiến chặt răng, cố gắng kìm nén bản năng dã man đang trỗi dậy.

anh ổn chứ?" Giọng nói run rẩy của Tiêu Hàn cắt ngang dòng suy nghĩ của Lục Minh.

Cậu trai trẻ đang nép sau một cột bê tông vỡ nát, tay cầm một thanh sắt gỉ sét, mắt nhìn chằm chằm vào xác Trương Vĩ với vẻ kinh tởm lẫn sợ hãi.

Lục Minh quay sang nhìn Tiêu Hàn.

Ánh mắt của anh lạnh lẽo, không chút cảm xúc.

"Đừng nhìn vào nó," anh nói, giọng khàn đặc.

"Nhìn vào nó sẽ khiến ngươi cảm thấy đói."

Tiêu Hàn rùng mình, vội vàng quay mặt đi.

Anh nói gì vậy?

Chúng ta vừa mới ăn xong bữa sáng."

"Không phải đói bụng," Lục Minh đáp, bước qua xác Trương Vĩ.

Bàn chân anh dẫm lên ngực kẻ chết, cảm nhận được sự mềm mại đáng sợ của thịt người đã biến đổi.

Đói sự sống.

Virus 'Hư Không' không chỉ thay đổi cấu trúc DNA.

Nó viết lại bản năng sinh tồn.

Nó biến chúng ta thành những kẻ săn mồi."

Lục Minh dừng lại, nhìn lên bầu trời xám xịt.

Bảng Xếp Hạng Tử Vọng vẫn lơ lửng ở góc nhìn bên phải của anh, con số '2' nhấp nháy đỏ rực, như một lời nhắc nhở tàn khốc.

Anh cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương.

Ký ức về em gái mình lại ùa về, nhưng lần này, nó bị méo mó.

Trong ký ức đó, em gái anh không chết trong phòng thí nghiệm.

Cô ấy chết vì bị anh ta...

Không, đó không thể đúng.

Nhưng hình ảnh ấy cứ bám lấy tâm trí anh, dai dẳng như một vết sẹo không lành.

"Chúng ta phải đi," Lục Minh nói, quay lại với Tiêu Hàn.

"Nơi này không an toàn.

Mùi máu sẽ thu hút những thứ tồi tệ hơn Trương Vĩ."

Tiêu Hàn gật đầu, nuốt nước bọt.

"Đi đâu?"

"Về phía trung tâm thành phố," Lục Minh đáp.

"Nơi có nhiều xác chết, nhiều sự hỗn loạn.

Đó là nơi chúng ta có thể ẩn náu tốt nhất.

Và đó cũng là nơi gần nhất với 'Cái Nhìn'."

Tiêu Hàn nhíu mày.

Anh nói đến tổ chức đó sao?

Tôi nghe nói họ giết bất kỳ ai có dấu hiệu tiến hóa."

"Họ không giết," Lục Minh sửa lại, giọng lạnh lùng.

"Họ thu thập.

Và họ thí nghiệm.

Giống như họ đã làm với tôi."

Lục Minh không giải thích thêm.

Anh bắt đầu di chuyển, bước chân nhẹ nhàng, tránh gây ra tiếng động.

Cơ thể anh cảm thấy nhẹ hơn, linh hoạt hơn.

Những mảng da xám trên cơ thể anh, vốn đã co lại sau trận chiến, giờ đây lại bắt đầu lan rộng ra, bao phủ một phần cổ và vai.

Đó là dấu hiệu của sự tiến hóa đang tiếp diễn.

Anh đang tiến gần đến ngưỡng Bậc 2.

Và anh biết, khi vượt qua ngưỡng đó, con người bên trong anh sẽ mất đi một phần nữa.

Họ di chuyển qua những con phố hoang tàn, nơi những tòa nhà chọc trời đổ nát tạo thành những hẻm núi bê tông khổng lồ.

Ánh sáng mặt trời yếu ớt xuyên qua lớp mây bụi dày đặc, tạo nên một khung cảnh u ám, giống như một thế giới đã chết.

Tiếng gió rít qua những khe hở của các tòa nhà, tạo nên những âm thanh giống như tiếng khóc than của những linh hồn lang thang.

Lục Minh dẫn đường, mắt luôn quan sát xung quanh.

Anh để ý đến mọi chi tiết nhỏ nhất: một vết chân trên nền đất, một tiếng động lạ từ phía sau một đống đổ nát, hay thậm chí là mùi hương thay đổi trong không khí.

Kinh nghiệm sống sót trong thế giới cũ, kết hợp với khả năng cảm nhận mới của cơ thể tiến hóa, giúp anh tránh được những cạm bẫy chết người.

"Anh thấy chưa?" Tiêu Hàn thì thầm, chỉ tay về phía trước.

Lục Minh nhìn theo hướng Tiêu Hàn chỉ.

Ở cuối con phố, một nhóm bóng đen đang di chuyển chậm chạp.

Chúng không phải là con người.

Chúng là những xác sống, những nạn nhân của virus 'Hư Không' không thể kiểm soát được sự biến đổi.

Cơ thể chúng sưng phồng lên, da thịt bị xé toạc, lộ ra những cơ bắp đỏ au và bộ xương biến dạng.

Chúng đi lại bằng bốn chi, miệng há rộng, phát ra những tiếng gầm gừ không rõ nghĩa.

"Xác sống Bậc 0," Lục Minh nhận định.

"Chúng không có trí tuệ, chỉ còn bản năng săn mồi.

Đừng nhìn vào mắt chúng.

Đừng để chúng ngửi thấy mùi máu của ngươi."

Tiêu Hàn gật đầu, nắm chặt thanh sắt.

"Chúng ta có thể đi vòng qua không?"

"Không," Lục Minh lắc đầu.

"Con đường duy nhất để đến trung tâm thành phố là qua đây.

Và chúng ta không thể tránh được chúng.

Chúng ta phải tiêu diệt chúng."

Tiêu Hàn nhìn Lục Minh, vẻ mặt đầy do dự.

"Tiêu diệt?

Nhưng có đến mười con, có lẽ nhiều hơn.

Chúng ta chỉ có hai người."

"Chúng ta không chiến đấu bằng số lượng," Lục Minh nói, giọng bình thản.

"Chúng ta chiến đấu bằng sự hiểu biết về sinh học.

Nhìn vào cổ chúng.

Đó là điểm yếu nhất.

Não bộ của chúng nằm ở đó, chưa được bảo vệ bởi lớp sừng hóa như ở Bậc 1 trở lên."

Lục Minh rút ra từ thắt lưng một con dao nhỏ, lưỡi dao bằng kim loại đen, sắc bén đến mức có thể cắt đứt sợi tóc.

Đó là vũ khí duy nhất anh còn lại sau trận chiến với Trương Vĩ.

Anh quan sát nhóm xác sống.

Chúng đang tiến lại gần, bị thu hút bởi mùi máu trên người anh.

"Hãy đứng sau lưng tôi," Lục Minh nói.

"Đừng can thiệp trừ khi tôi ra lệnh."

Tiêu Hàn lùi lại, nhưng ánh mắt cậu vẫn dán chặt vào nhóm xác sống.

Tim cậu đập thình thịch.

Đây là lần đầu tiên cậu đối mặt với cái chết thực sự.

Không phải trong những trò chơi điện tử, không phải trong những bộ phim hành động.

Mà là cái chết thật, với mùi tanh tưởi và sự kinh hoàng tột cùng.

Nhóm xác sống đã đến gần.

Chúng gầm gừ, mắt đỏ ngầu, miệng nhả ra những bọt nhớt.

Lục Minh đứng yên, thở đều đặn.

Anh cảm thấy nhịp tim mình chậm lại, một phản ứng sinh học giúp anh tập trung tối đa.

Cơ bắp anh căng cứng, sẵn sàng cho cú tấn công.

Khi con đầu đàn lao tới, Lục Minh không né tránh.

Anh bước vào, né đòn cắn của con vật, và dùng con dao đâm thẳng vào cổ nó.

Lưỡi dao xuyên qua lớp da dày, cắt đứt động mạch cổ và tủy sống.

Con vật ngã xuống,抽搐 (co giật) vài lần rồi bất động.

Máu phun ra, bắn lên mặt Lục Minh.

Lần này, anh không quệt đi.

Anh để nó bám trên da, cảm nhận được sự ấm áp và sức sống đang chảy ra từ con vật.

Một cảm giác thỏa mãn, ghê tởm, nhưng cũng đầy quyền lực, lan tỏa trong anh.

Tiếp theo là một cuộc chiến hỗn loạn.

Lục Minh di chuyển như một bóng ma, tấn công chính xác vào điểm yếu của từng con xác sống.

Mỗi cú đâm đều dứt khoát, không thừa một động tác.

Máu chảy khắp nơi, nhuộm đỏ nền đất bê tông.

Tiêu Hàn đứng đó, run rẩy, nhưng không chạy trốn.

Cậu nhìn Lục Minh chiến đấu, một sự kết hợp giữa sự tàn bạo và sự chính xác toán học, khiến cậu cảm thấy vừa sợ hãi vừa ngưỡng mộ.

Sau khi con cuối cùng ngã xuống, Lục Minh đứng giữa đống xác thịt, thở hổn hển.

Máu dính đầy người anh, từ đầu đến chân.

Bảng Xếp Hạng trong đầu anh nhấp nháy.

Con số '2' tăng lên '3', rồi '4', '5'...

Mỗi cái chết đều được ghi nhận, không thể xóa bỏ.

Anh vừa giết năm con xác sống.

Nhưng với anh, chúng không phải là con người.

Chúng là những vật thể sinh học lỗi thời, cần được thanh lọc.

"Anh..." Tiêu Hàn thì thào.

"Anh thật đáng sợ."

Lục Minh quay sang nhìn cậu.

Đôi mắt anh đỏ ngầu, không phải do giận dữ, mà do sự kích thích của adrenaline và virus.

"Đây là cách để tồn tại, Tiêu Hàn.

Nếu ngươi không thể chấp nhận điều này, ngươi sẽ chết."

Tiêu Hàn nhìn vào những xác chết, rồi nhìn vào Lục Minh.

Cậu thấy một sự thay đổi trong ánh mắt của Lục Minh.

Nó lạnh lẽo, vô cảm, giống như một cỗ máy giết người.

Cậu cảm thấy sợ hãi.

Không phải sợ những xác sống, mà sợ chính người bạn của mình.

"Chúng ta cần nghỉ ngơi," Lục Minh nói, giọng khàn đặc.

"Cơ thể tôi cần thời gian để xử lý lượng protein vừa hấp thụ."

Họ tìm một căn hộ đổ nát để ẩn náu.

Bên trong, mùi ẩm mốc và phân dơi nồng nặc.

Lục Minh ngồi xuống, cởi áo ra.

Những mảng da xám trên cơ thể anh đã lan rộng hơn, bao phủ toàn bộ vai và ngực.

Chúng có vẻ ngoài giống như vảy cá, nhưng cứng hơn, bóng loáng hơn.

Anh cảm thấy một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng, như thể cột sống đang bị kéo giãn ra.

"Đó là gì?" Tiêu Hàn hỏi, chỉ vào những mảng da xám.

"Biến đổi Bậc 1," Lục Minh đáp.

"Da tôi đang cứng hóa, tăng khả năng phòng thủ.

Nhưng nó cũng làm giảm độ linh hoạt.

Tôi sẽ cần thời gian để thích nghi."

Tiêu Hàn nhìn chằm chằm vào cơ thể Lục Minh.

Cậu thấy những mạch máu xanh nổi rõ trên da, đập mạnh như những con rắn nhỏ.

nó đẹp một cách kỳ lạ."

"Đẹp?" Lục Minh cười nhạt.

"Đây là cái giá phải trả cho sự sống.

Mỗi bước tiến hóa đều đòi hỏi một sự hy sinh.

Và tôi đã hy sinh quá nhiều rồi."

Anh nhắm mắt lại, cố gắng thư giãn cơ bắp.

Nhưng ký ức lại quay trở lại.

Lần này, nó rõ ràng hơn.

Anh thấy mình trong một phòng thí nghiệm trắng tinh.

Anh thấy những bác sĩ mặc đồ bảo hộ đang nhìn anh qua cửa kính.

Và anh thấy em gái mình, nằm trên một bàn mổ, mắt nhắm nghiền, miệng mỉm cười.

*"Anh sẽ phá hủy cái bảng đó,"* giọng nói trong đầu anh vang lên.

*"Và em sẽ được tự do."*

Lục Minh mở mắt, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng.

Anh nhìn vào tấm ảnh trong ví da, tấm ảnh anh tìm thấy ở phần trước.

Em gái anh cười tươi, hạnh phúc.

Nhưng trong ký ức mới, cô ấy chết.

Ai là người nói dối?

Hay cả hai đều đúng, ở những timeline khác nhau?

Đêm xuống nhanh chóng, bao phủ thành phố trong bóng tối.

Nhiệt độ giảm xuống, khiến không khí trở nên lạnh lẽo và ẩm ướt.

Lục Minh và Tiêu Hàn nằm nghỉ trong căn hộ đổ nát.

Tiêu Hàn đã ngủ, nhưng giấc ngủ của cậu không yên tĩnh.

Cậu run rẩy, mơ màng, đôi khi phát ra những tiếng rên rỉ.

Lục Minh không ngủ.

Anh ngồi dậy, nhìn ra cửa sổ vỡ nát.

Thành phố bên ngoài im lặng, nhưng anh biết sự im lặng ấy là giả tạo.

Dưới lớp đất, trong những cống rãnh, trong những tòa nhà đổ nát, những sinh vật tiến hóa đang rình rập.

Và những con người tiến hóa, những kẻ săn mồi như anh, cũng đang săn đuổi lẫn nhau.

Bảng Xếp Hạng trong đầu anh vẫn nhấp nháy.

Con số '5' rực sáng.

Anh nhìn xuống, thấy tên của mình nằm ở vị trí thứ 10.

Chỉ còn cách vị trí top 10 là một bước.

Và anh biết, khi anh bước vào top 10, mọi thứ sẽ thay đổi.

'Phúc Lợi Tử Thần' sẽ đến, nhưng cùng với đó là sự chú ý của 'Cái Nhìn' và những kẻ săn mồi khác.

Bỗng nhiên, một tiếng động nhỏ vang lên từ phía sau.

Lục Minh quay lại, con dao trong tay đã sẵn sàng.

Nhưng đó chỉ là Tiêu Hàn, đang thức dậy, mắt đỏ hoe vì khóc.

"Anh..." Tiêu Hàn thì thào.

"Anh có nghe thấy tiếng động không?"

Lục Minh lắng nghe.

Không có gì.

Chỉ có tiếng gió.

"Không," anh đáp.

"Ngươi nghe nhầm thôi."

Tiêu Hàn lắc đầu.

"Không, tôi thề.

Tôi nghe thấy tiếng bước chân.

Nhưng nó đang lại gần."

Lục Minh nhíu mày.

Anh đứng dậy, di chuyển về phía cửa.

Anh dùng khả năng cảm nhận mới của mình, lắng nghe nhịp đập của trái đất, của không khí.

Và rồi, anh cảm thấy nó.

Một nhịp đập yếu ớt, nhưng đều đặn.

Nó đang đến từ phía dưới sàn nhà.

"Nó ở dưới đây," Lục Minh nói.

"Ai đó đang đào hầm."

Tiêu Hàn hoảng hốt.

Để làm gì?"

"Để ám sát," Lục Minh đáp, giọng lạnh lùng.

"Hoặc để bắt giữ.

Chúng ta đã bị phát hiện."

Lục Minh nhìn quanh căn hộ.

Anh thấy một vết nứt nhỏ trên sàn nhà, gần góc tường.

Từ vết nứt đó, một缕 (sợi) khói mỏng manh đang tỏa ra.

Mùi hương của nó ngọt ngào, nhưng ẩn chứa một độc tính chết người.

"Hãy giữ hơi thở," Lục Minh ra lệnh.

"Đừng hít vào."

Tiêu Hàn bịt mũi, mắt mở to.

"Đó là gì?"

"Khí độc," Lục Minh đáp.

"Dùng để gây mê.

Người gửi nó muốn bắt sống chúng ta."

Lục Minh bước về phía vết nứt.

Anh cúi xuống, nhìn vào đó.

Dưới sâu, anh thấy một ánh sáng xanh lét.

Và một giọng nói vang lên, trầm ấm, nhưng đầy sát khí.

"Lục Minh, ngươi đã làm tốt hơn tôi nghĩ.

Nhưng ngươi vẫn chưa hiểu hết về thế giới này."

Lục Minh nhận ra giọng nói đó.

Nó quen thuộc, nhưng anh không thể nhớ ra mình đã nghe nó ở đâu.

"Ai đang nói chuyện đó?" anh hỏi.

"Ta là người đã tạo ra ngươi," giọng nói đáp.

"Và ta sẽ là người tiêu diệt ngươi, nếu ngươi không tuân theo luật chơi."

Lục Minh cảm thấy một cơn giận dữ bùng nổ trong lồng ngực.

Không phải giận dữ thông thường, mà là một sự phẫn nộ sâu xa, bắt nguồn từ những ký ức bị chôn vùi.

"Luật chơi?" anh lặp lại.

"Ngươi muốn nói đến cái bảng xếp hạng đó sao?"

"Đúng vậy," giọng nói đáp.

"Cái bảng đó là công cụ để kiểm soát.

Để loại bỏ những kẻ yếu.

Để giữ cho nhân loại tiến hóa.

Nếu ngươi phá hủy nó, ngươi sẽ phá hủy chính nền tảng của sự sống."

"Và nếu tôi không phá hủy nó?" Lục Minh hỏi.

"Thì ngươi sẽ trở thành nô lệ của nó," giọng nói đáp.

"Giống như tất cả những người khác.

Giống như chính ngươi, trong những timeline trước."

Lục Minh im lặng.

Những timeline trước?

Anh không nhớ.

Nhưng anh cảm thấy sự thật trong lời nói đó.

Anh là một bản sao.

Một mẫu thử.

Và anh đã thất bại nhiều lần trước đó.

"Ngươi muốn gì?" anh hỏi.

"Ta muốn ngươi tham gia vào trò chơi," giọng nói đáp.

"Tham gia vào vòng loại cuối cùng.

Nếu ngươi thắng, ngươi sẽ được tự do.

Nếu ngươi thua, ngươi sẽ bị xóa sổ.

Vĩnh viễn."

Lục Minh nhìn vào vết nứt.

Anh biết đây là một cạm bẫy.

Nhưng anh cũng biết, đây là cơ hội duy nhất để tìm ra sự thật.

Để tìm ra Lâm Thiên Vũ.

Để phá hủy cái bảng đó.

"Tôi chấp nhận," anh nói.

Giọng nói dưới hầm im lặng.

Sau đó, một tiếng động lớn vang lên.

Sàn nhà bên dưới bắt đầu rung chuyển.

Những vết nứt lan rộng, như mạng nhện, bao phủ toàn bộ căn hộ.

"Chạy đi!" Lục Minh hét lên, kéo Tiêu Hàn dậy.

Nhưng chưa kịp chạy, một bóng người lao ra từ vết nứt trên sàn.

Nó không phải là một con người bình thường.

Nó có hình dáng giống như Lục Minh, nhưng cao hơn, gầy hơn, và cơ thể nó được bao phủ bởi một lớp da đen bóng, giống như quan tài.

Đó là một bản sao.

Một bản sao của chính Lục Minh.

Bản sao đó nhìn vào Lục Minh, đôi mắt đỏ rực, không chút nhân tính.

Nó cười, một nụ cười đầy khinh miệt.

"Xin chào, anh trai," nó nói, giọng nói giống hệt Lục Minh, nhưng méo mó, như thể phát ra từ một chiếc loa cũ.

"Lâu rồi không gặp."

Lục Minh đứng đó, kinh hoàng.

Anh nhìn vào bản sao, rồi nhìn vào Tiêu Hàn.

Cậu trai trẻ đang nhìn anh với vẻ mặt đầy sợ hãi và nghi ngờ.

anh sao?" Tiêu Hàn thì thào.

Lục Minh không đáp.

Anh chỉ nhìn vào bản sao.

Và anh thấy trong đôi mắt của nó, một sự trống rỗng, một sự tuyệt vọng tột cùng.

Đó là con mắt của một kẻ đã mất hết mọi thứ.

Một kẻ đã thất bại trong tất cả các timeline.

Bản sao giơ tay lên, những móng tay sắc nhọn của nó lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt.

"Hôm nay, tôi sẽ lấy lại thứ thuộc về tôi," nó nói.

"Và tôi sẽ giết chết ngươi, Lục Minh.

Để kết thúc vòng lặp này."

Và rồi, nó lao tới.

Với tốc độ của một tia chớp.

Lục Minh không kịp phản ứng.

Anh chỉ cảm thấy một cơn đau nhói ở ngực, khi móng tay của bản sao xuyên qua cơ thể anh.

Máu phun ra, nhuộm đỏ áo anh.

Và trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi bất tỉnh, Lục Minh nhìn thấy bảng xếp hạng trong đầu anh.

Con số '5' biến mất.

Thay vào đó, là một dòng chữ mới, màu đỏ tươi, rực sáng như lửa:

*Hệ Thống Cảnh Báo: Mẫu Thử 01 Đã Bị Tiêu Diệt.

Kích Hoạt Mẫu Thử 02.*

Và rồi, bóng tối bao trùm.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập