Chương 2
Khối sinh khối đen không ngừng co giật, phát ra mùi amoniac nồng nặc lẫn với mùi máu thối rữa, một hương vị của sự phân hủy nhanh chóng mà tự nhiên không kịp xử lý.
Lục Minh không chạm vào nó.
Trong ký ức gốc — hay ít nhất là thứ anh gọi là ký ức, những mảnh vỡ đau đớn từ những lần chết trước đó — việc chạm vào chất dịch này sẽ kích hoạt đột biến ngẫu nhiên, khiến người đó trở thành thực thể lai tạp mất trí trong ba ngày trước khi chết vì suy đa cơ quan.
Anh lùi lại một bước, gót chân va vào một mảnh kính vỡ, âm thanh nhỏ bé nhưng vang lên như tiếng súng trong sự im lặng chết chóc.
Mắt anh liếc nhanh vào góc phải thị giác.
Cái gọi là "Bảng Xếp Hạng Tử Vong" (Death Count Leaderboard) hiện lên, trong suốt như kính, bám chặt vào võng mạc, không thể tắt, không thể che khuất.
Nó không phải là một giao diện đồ họa đẹp mắt, mà là một vết sẹo kỹ thuật số in hằn lên ý thức.
Con số "1" ở mục Đếm Thể vẫn còn đó, nhỏ bé và vô nghĩa giữa hàng tỷ linh hồn đã bị xóa sổ.
Nhưng điều khiến Lục Minh cảm thấy lạnh toát sống lưng không phải là thứ hạng, mà là dòng chữ nhỏ li ti, nhấp nháy yếu ớt phía dưới tên anh: .
Lỗi hệ thống.
Trong thế giới nơi virus Hư Không đã tái cấu trúc DNA của nhân loại, không có gì là "lỗi".
Mọi thứ đều là tính năng.
Mọi cái chết đều có mục đích.
Nếu có lỗi, thì chính anh là lỗi đó.
Hoặc là thực tại này đang sụp đổ.
Tiêu Hàn quỳ gối bên cạnh xác con *Cynocephalus*, ngực anh ta phập phồng dữ dội.
Mồ hôi và máu trộn lẫn trên khuôn mặt trẻ trung, đôi mắt mở to, ánh nhìn mê muội nhìn vào xác quái vật đang tan rã.
"Lục Minh...
nó chết rồi," Tiêu Hàn thì thào, giọng khàn đặc vì sợ hãi lẫn phấn khích.
"Chúng ta đã làm được.
Chúng ta còn sống."
Lục Minh không đáp.
Anh đang quan sát quá trình phân hủy.
Thay vì tan biến thành những hạt giống sinh mệnh như trong những dòng dữ liệu anh nhớ, xác con quái vật đang co rút lại, da thịt đen sì bị ăn mòn bởi chính enzyme trong cơ thể nó.
Một âm thanh ướt át, giống như thịt sống bị ném vào chảo nóng, vang lên liên tục.
"Đừng nhìn vào mắt nó," Lục Minh nói, giọng anh bình thản đến mức đáng sợ, cắt ngang sự ngây thơ của Tiêu Hàn.
"Nếu ngươi nhìn thấy bóng dáng của chính mình trong đó, ngươi sẽ không bao giờ muốn rời đi."
Tiêu Hàn giật mình, quay đầu nhìn Lục Minh.
Ánh mắt của Lục Minh trống rỗng, không có cảm xúc, chỉ có sự tính toán.
Anh ta thấy anh trai mình vừa trải qua một sự biến đổi.
Cơ bắp của Lục Minh vẫn đang nóng rực, mạch máu nổi lên dưới da như những con rắn nhỏ, nhưng ánh mắt...
ánh mắt của anh ta đã già đi hàng chục tuổi trong vài giây qua.
"Lục Minh, tay anh..." Tiêu Hàn chỉ vào cánh tay phải của Lục Minh.
Lục Minh nhìn xuống.
Vết thương do móng vuốt quái vật cào vào trước đó không còn chảy máu.
Thay vào đó, da thịt đang đóng vảy lại.
Những mảng da mới, xám xịt và cứng như đá granite, đang mọc lên bao phủ vết thương.
Quá trình lành vết thương không diễn ra theo cơ chế sinh học thông thường.
Nó giống như sự tái tạo của một loài bò sát, nhanh chóng, thô bạo và không để lại sẹo.
Đây là Bậc 1.
Sự thích nghi đầu tiên.
Cơ thể anh đang học cách tồn tại bằng cách từ bỏ sự mong manh của con người.
"Làm sạch máu," Lục Minh ra lệnh, bước qua xác quái vật đang co giật.
"Và đừng chạm vào chất dịch đen.
Nó ăn mòn xương."
Tiêu Hàn gật đầu, tay run rẩy lấy khăn tay ra lau máu trên gậy sắt.
Nhưng anh ta không nhìn Lục Minh.
Anh ta đang nhìn vào bóng tối phía sau lưng Lục Minh, nơi mà ánh sáng từ ngọn đèn khẩn cấp đang nhấp nháy yếu ớt.
"Lục Minh," Tiêu Hàn nói, giọng thấp hơn.
"Anh có nghe thấy tiếng đó không?"
Lục Minh dừng bước.
Không có tiếng bước chân.
Không có tiếng gầm gừ.
Chỉ có tiếng thở hổn hển của hai người họ và tiếng co giật của xác chết.
"Nghe thấy cái gì?" Lục Minh hỏi, tay vẫn nắm chặt con dao găm, ngón tay cái day day lên lưỡi dao để kiểm tra độ sắc.
đếm ngược," Tiêu Hàn nói, mắt anh ta mở to, đồng tử co lại.
"Trong đầu anh.
Nó đang đếm ngược."
Lục Minh nhíu mày.
Anh nhắm mắt lại, lắng nghe.
Trong sâu thẳm ý thức, dưới lớp vỏ bọc của nỗi sợ và sự mệt mỏi, có một nhịp đập.
Không phải tim.
Mà là một tín hiệu.
Một xung điện tử.
1...*
Không phải đếm ngược thời gian.
Mà là đếm ngược *sự chú ý*.
### PHẦN 3: Bản Năng Của Kẻ Săn Mồi
Lục Minh cảm thấy sự hiện diện của họ.
Không phải bằng mắt, cũng không bằng tai.
Mà bằng da thịt.
Những sợi lông tơ trên cánh tay anh dựng lên, phản ứng với sự thay đổi áp suất không khí.
Có nhiều người.
Rất nhiều người.
Họ đang ẩn náu trong bóng tối, quanh co như những con rắn chờ đợi con mồi kiệt sức.
Anh quay sang Tiêu Hàn.
"Chúng ta không đơn độc," anh nói, giọng trầm xuống.
Tiêu Hàn gật đầu, nắm chặt gậy sắt.
"Anh biết rồi phải không?"
"Biết," Lục Minh đáp.
"Họ không muốn giết chúng ta ngay.
Họ muốn xem chúng ta làm gì tiếp theo."
Lục Minh nhìn quanh.
Tòa nhà này từng là một trung tâm thương mại.
Bây giờ, nó là một mê cung của bê tông, thép và xác chết.
Ánh sáng từ cửa sổ vỡ chiếu vào, tạo ra những vệt sáng và bóng tối xen kẽ.
Và trong bóng tối đó, có những đôi mắt đang nhìn.
Anh nhớ lại quy luật đầu tiên của sự sinh tồn: *Không bao giờ đứng yên khi bị bao vây.*
"Chạy," Lục Minh nói.
"Về đâu?" Tiêu Hàn hỏi.
"Lên trên," Lục Minh chỉ vào cầu thang bộ phía sau.
"Tầng 3 có lối thoát hiểm ra mái nhà.
Từ đó, chúng ta có thể quan sát toàn cảnh."
Tiêu Hàn do dự.
"Nhưng nếu họ đang ở trên đó?"
"Thì chúng ta sẽ chiến đấu," Lục Minh nói, ánh mắt anh sắc lạnh.
"Nhưng nếu chúng ta ở lại đây, chúng ta sẽ chết.
Đó là lựa chọn duy nhất."
Họ bắt đầu di chuyển.
Lục Minh đi trước, bước chân nhẹ nhàng, tránh những mảnh vỡ phát ra tiếng động.
Cơ thể anh mới tiến hóa Bậc 1 đang hoạt động hoàn hảo.
Sức mạnh cơ bắp tăng lên 15%, khả năng phản xạ nhanh hơn 20%.
Anh cảm thấy mỗi bước chân đều chính xác, mỗi hơi thở đều được kiểm soát.
Nhưng khi họ vừa bước vào hành lang cầu thang, một bóng đen lao ra từ phía sau.
Không phải quái vật.
Mà là một con người.
Người đó mặc bộ đồ bảo hộ màu xám, mặt nạ che kín khuôn mặt, tay cầm một cây búa chiến được gắn thêm lưỡi dao xoay.
Hắn lao vào Tiêu Hàn với tốc độ kinh hoàng.
"Ra sau!" Lục Minh hét lên, nhưng đã quá muộn.
Cây búa đập vào lưng Tiêu Hàn, lực đạo mạnh đến mức anh ta ngã quỵ, xương sườn vỡ vụn.
Tiếng xương gãy vang lên sắc bén, như tiếng kính vỡ.
Tiêu Hàn gục xuống, máu phun ra từ miệng.
Lục Minh dừng lại.
Thời gian như chậm lại.
Anh nhìn thấy biểu cảm đau đớn trên khuôn mặt Tiêu Hàn.
Anh nhìn thấy kẻ tấn công đang rút búa ra, chuẩn bị cho cú đánh kết liễu.
Và trong khoảnh khắc đó, Lục Minh cảm thấy một cơn thịnh nộ.
Không phải sự giận dữ thông thường.
Mà là một sự thức dậy của một thứ gì đó nguyên thủy, hung bạo, nằm sâu trong tiềm thức.
*Tiến hóa.*
Cơ thể anh rung lên.
Những mảng da xám trên cánh tay lan rộng, bao phủ cả bàn tay.
Móng tay anh dài ra, sắc nhọn như dao cạo.
Cơ bắp phồng lên, gân guốc, mạnh mẽ hơn gấp đôi so với trước đó.
Lục Minh lao tới.
Không phải chạy.
Mà là phóng đi như một viên đạn.
### PHẦN 5: Lối Thoát Không Tồn Tại
Con *Panthera Sapiens* không lao vào ngay.
Nó đứng đó, quan sát, như một vị thần chết đang chờ đợi con cái hiến tế.
Lục Minh cảm thấy mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng.
Anh biết rằng với cấp độ Bậc 1, anh không thể đánh bại một quái vật Bậc 3.
Sự chênh lệch về sức mạnh là quá lớn.
Da thịt anh có thể chịu được một vài cú vuốt, nhưng không thể chịu được một cú cắn vào cổ.
Nhưng anh không có lựa chọn nào khác.
"Tiêu Hàn, nằm xuống," Lục Minh ra lệnh, giọng lạnh lùng.
"Lục Minh, không!" Tiêu Hàn hét lên, cố gắng đứng dậy.
"Làm theo lệnh!" Lục Minh quay lại, ánh mắt anh sắc bén, đáng sợ.
Tiêu Hàn run rẩy, nằm xuống, che đầu bằng tay.
Lục Minh bước về phía con quái vật.
Anh không rút dao.
Anh mở rộng hai tay, như một cử chỉ đầu hàng.
Nhưng trong lòng anh, anh đang tính toán.
Con quái vật tiến lại gần.
Mùi hôi thối từ miệng nó phả vào mặt Lục Minh.
Đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào anh, soi rọi vào sâu thẳm tâm trí.
Và rồi, một tiếng nói vang lên trong đầu anh.
Không phải tiếng nói của con quái vật.
Mà là tiếng nói của *Hư Không*.
Lục Minh nhắm mắt lại.
Anh nhớ lại em gái mình.
Ký ức về ngày cô ấy chết.
Ký ức về máu.
Về nỗi đau.
Và anh nhận ra.
Con quái vật này không phải là kẻ thù.
Nó là một phần của anh.
Một phần của sự tiến hóa mà anh đang từ chối.
"Lâm Thiên Vũ," Lục Minh thì thầm.
"Anh đang xem à?"
Anh mở mắt ra.
Và anh thấy một bóng người đứng ở mép mái nhà, cách đó vài chục mét.
Lâm Thiên Vũ.
Hắn đang nhìn anh, tay cầm một thiết bị ghi hình.
Và rồi, con quái vật lao tới.
Lục Minh không né.
Anh đứng yên.
Và trong khoảnh khắc cuối cùng, trước khi móng vuốt chạm vào da thịt, Lục Minh cảm thấy một sự giải thoát.
Một sự buông bỏ.
Và rồi, thế giới đen lại.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận