Chương 29
Hắn chờ đợi cảm giác đau đớn xé toạc da thịt.
Chờ đợi máu tuôn trào nhuộm đỏ áo sơ mi rách nát trên vai trái.
Nhưng không có gì xảy ra.
Không có tiếng rít của lưỡi kim loại cắt qua sụn khí quản.
Chỉ có một cảm giác kỳ lạ, giống như chạm vào nước đóng băng dày đặc.
Lục Minh mở mắt.
Bóng dáng người phụ nữ đứng trước mặt hắn bắt đầu vỡ vụn thành những hạt pixel ánh sáng xanh nhạt.
Những mảnh vỡ đó không rơi xuống đất mà lơ lửng trong không trung, xoay tròn chậm rãi như thể bị hút bởi một lực vô hình từ chính cơ thể của hắn.
Không khí xung quanh đột ngột trở nên nặng nề đến nghẹt thở.
Mùi ozone nồng nặc trước đây giờ đã tan biến, thay vào đó là mùi kim loại sắt gỉ và một hương vị ngọt ngào bệnh hoạn mà Lục Minh chưa từng ngửi thấy ở bất kỳ đâu trong thế giới ngầm này.
Hắn hạ tay xuống khỏi cổ mình.
Những ngón run rẩy vẫn còn giữ nguyên tư thế phòng thủ bản năng.
Không có vết thương.
Chỉ có một đường mờ nhạt màu đỏ sẫm trên da, như thể ai đó vừa dùng bút lông vẽ lên.
Hắn quay người lại, nhìn về phía Tiêu Hàn.
Cậu chiến hữu trung thành đang đứng ở bậc thang đầu tiên của hành lang hầm sâu hơn.
Nhưng ánh mắt cậu ta không còn hồn nhiên hay kích động nữa.
Đôi mắt Tiêu Hàn trống rỗng, đồng tử co nhỏ lại thành hai chấm đen li ti phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ màn hình máy chủ phía sau lưng Lục Minh.
"Anh đã thấy rồi," Tiêu Hàn nói, giọng điệu phẳng lặng đến đáng sợ, thiếu hẳn sự nhiệt huyết chiến đấu vốn có của hắn.
"Hệ thống nhận diện ký ức hoàn chỉnh.
Mẫu thử 01 ổn định." Lục Minh bước lùi lại một bước, gót chân chạm vào cạnh bậc thang kim loại lạnh giá.
Cơn hoảng loạn dâng lên trong lồng ngực không phải vì nỗi sợ hãi trước cái chết, mà là sự vỡ mộng tột độ khi nhận ra mọi thứ xung quanh đều đã được sắp đặt sẵn từ lâu.
Hắn không thoát khỏi ảo ảnh.
Hắn đang ở giữa một phòng thí nghiệm rộng lớn hơn hắn tưởng tượng rất nhiều.
Những bức tường bê tông thô sơ thực chất là lớp vỏ bọc che đậy cho những tấm kính cường lực trong suốt bao phủ toàn bộ căn hầm sâu thẳm bên dưới.
Ánh sáng từ phía trên cao bắt đầu thay đổi tần số, chuyển từ trắng xanh lạnh lẽo sang một sắc đỏ tía mờ ảo.
Lục Minh nhìn xuống bàn tay mình.
Da thịt đang rung động nhẹ nhàng, những mạch máu dưới lớp da mỏng trở nên rõ rệt hơn bình thường, phát ra ánh sáng sinh học yếu ớt màu tím nhạt.
Đây không phải là tiến hóa tự nhiên do virus Hư Không kích hoạt ngẫu nhiên như hắn đã nghĩ suốt nhiều tháng qua.
Đây là phản ứng có chủ đích của một cơ chế kiểm soát từ xa.
Hắn cảm nhận được sự kết nối kỳ lạ giữa não bộ và những tế bào đang biến đổi bên trong cơ thể mình.
Như thể có hàng tỷ sợi dây thần kinh vô hình đang kéo dãn ra, xâm nhập vào không gian xung quanh hắn.
Cảm giác này giống như việc bị lột đi lớp vỏ bọc an toàn cuối cùng của nhân tính.
Hắn nhớ lại lời nói của Lâm Thiên Vũ trên những bản tin phát sóng: *Xóa ký ức là ân huệ.* Giờ đây, Lục Minh hiểu ý nghĩa thực sự của câu nói đó.
Ký ức không chỉ là dữ liệu cần được bảo quản hay xóa bỏ.
Nó là chất xúc tác cho một dạng sinh học mới mà Tổ Chức Cái Nhìn đang cố gắng nuôi dưỡng trong chính những kẻ họ coi là rác thải.
Hắn di chuyển về phía trước, bước đi thận trọng như thể đang dẫm trên những mảnh thủy tinh vỡ vô hình.
Hành lang dẫn xuống tầng hầm sâu hơn không còn tối đen như mực nữa.
Ánh sáng đỏ tía chiếu rọi qua khe hở của trần nhà lưới sắt, tạo thành những tia sáng cắt ngang bóng tối dày đặc.
Những âm thanh kỳ lạ vang lên từ phía dưới, giống như tiếng thở nặng nề được khuếch đại hàng nghìn lần.
Không phải là tiếng quái thú gầm gào mà hắn từng nghe thấy ở tầng địa ngục bên trên.
Đây là một loại âm thanh có nhịp điệu đều đặn, cơ học nhưng lại mang tính sinh học rõ rệt.
Thump-thump.
Thump-thump.
Nhịp tim của cái gì đó khổng lồ đang đập trong lòng đất sâu thẳm này.
Lục Minh dừng chân trước cửa sắt rỉ sét đã bị bẻ cong từ bên trong.
Mảnh kim loại dày đặc biến dạng như thể chịu sức ép từ một lực lượng khủng khiếp phía sau nó.
Hắn đưa tay chạm vào bề mặt lạnh lẽo, cảm nhận được sự rung động nhẹ nhàng truyền qua lòng bàn tay lên cánh tay và lan tỏa khắp cơ thể.
Sự run rẩy không phải vì sợ hãi nữa mà là do kích thích sinh học quá mức.
Lục Minh nhắm mắt lại, tập trung lắng nghe những gì đang diễn ra bên trong chính mình.
Những biến đổi ở Bậc 0 thường bị coi là giai đoạn chuyển tiếp vô hại trước khi bước vào Bậc 1 với những thay đổi thể xác rõ rệt như tăng cường cơ bắp hoặc khả năng tái tạo tế bào nhanh chóng.
Nhưng cảm giác này khác biệt hoàn toàn.
Nó giống như việc DNA của hắn đang được giải mã và viết lại theo một trình tự mới, phức tạp hơn nhiều so với cấu trúc ban đầu mà virus Hư Không mang đến.
Hắn mở mắt ra, nhìn thấy những ký hiệu phát sáng lơ lửng trước tầm mắt mình.
Chúng không phải là dữ liệu số từ Bảng Xếp Hạng Tử Vong hiển thị trên retina thông thường.
Đây là những chuỗi mã di truyền sống động, cuộn tròn và xoáy vào nhau như những con rắn nhỏ xíu đang nhảy múa trong ánh sáng đỏ tía.
Lục Minh nhận ra rằng hắn có thể "đọc" được chúng bằng trực giác sinh học của mình hơn là bằng lý trí logic vốn có.
Mỗi ký hiệu đại diện cho một đặc tính cụ thể: khả năng kháng độc, sức bền xương cốt, tốc độ phản xạ thần kinh.
và quan trọng nhất là mức độ ổn định về mặt tâm lý khi đối mặt với sự tiến hóa cưỡng bức.
Hắn hít thở sâu để cố gắng bình tĩnh lại trong cơn bão cảm xúc đang tràn ngập tâm trí mình.
Nếu Tiêu Hàn thực sự chỉ là một phần của thí nghiệm này, thì mọi hành động trung thành mà cậu ta thể hiện trước đây có ý nghĩa gì?
Những trận chiến sinh tử cùng nhau chống lại quái thú đột biến ở khu ổ chuột phía Bắc thành phố cổ.
những đêm ngồi bên đống lửa tàn tro chia sẻ ít ỏi thức ăn thừa tìm được từ các cửa hàng bị bỏ hoang.
Tất cả chỉ là kịch bản được thiết kế để đo lường phản ứng của Mẫu thử 01 trong môi trường căng thẳng cao độ?
Suy nghĩ này khiến dạ dày Lục Minh co thắt lại dữ dội.
Cảm giác buồn nôn dâng lên mạnh mẽ, nhưng hắn nuốt ngược nó xuống cùng với nỗi đau tê tái trong lòng.
Hắn không có thời gian cho sự yếu đuối đó ngay lúc này.
Cánh cửa sắt phía trước bắt đầu phát ra những tiếng kêu quẹn kim loại sắc nhọn khi bị lực từ bên kia tiếp tục tác động mạnh hơn nữa.
Những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trên bề mặt gỉ sét, lan tỏa nhanh chóng như mạng nhện vỡ vụn dưới áp lực không thể chịu đựng nổi của con người bình thường.
Lục Minh lùi lại một bước để nhường chỗ cho sự bùng nổ sắp xảy ra.
Hắn quan sát kỹ hơn những chuỗi mã di truyền vẫn đang xoay quanh mình trong ánh sáng đỏ tía mờ ảo.
Một mô hình bắt đầu hiện lên rõ ràng trong tâm trí hắn sau khi phân tích nhanh chóng bằng trực giác sinh học vốn có của người từng sống sót qua hàng trăm tình huống nguy hiểm chết người trước đây mà không cần sự giúp đỡ từ bất kỳ ai khác xung quanh mình lúc đó cũng như bây giờ nữa đâu phải sao?
Những ký hiệu phát sáng kia đang cố gắng kết nối với nhau để tạo thành một cấu trúc hoàn chỉnh hơn giống như những mảnh ghép puzzle cuối cùng của bức tranh toàn cảnh về dự án tái sinh hóa học mà Lâm Thiên Vũ đã âm thầm tiến hành suốt nhiều thập kỷ chuẩn bị kỹ lưỡng trước khi kích hoạt thảm họa cuối cùng thay đổi diện mạo sinh thái trái đất mãi mãi về sau này vậy đó.
Hắn nhận ra rằng chính ký ức đau thương của mình – những cảnh tượng chết chóc, mất mát và tuyệt vọng mà hắn đã cố gắng quên đi suốt nhiều năm sống lưu lạc dưới bóng tối dày đặc che phủ khắp nơi xung quanh chúng ta lúc bấy giờ kia – đang đóng vai trò như chất xúc tác quan trọng nhất cho quá trình giải mã này.
Không phải là lỗi lầm cần bị trừng phạt hay gánh nặng tinh thần đè nén tâm trí khiến hắn trở nên cô độc tột cùng mỗi khi đêm xuống tĩnh lặng bao trùm lên toàn bộ khu vực hoang tàn bỏ rơi sau thảm họa sinh học tàn khốc này đâu có dễ dàng gì cho những kẻ yếu đuối như hắn ta trước kia từng là vậy mà giờ đây thì sao?
Hắn không cần biết câu trả lời nữa cả rồi còn gì khác để nói thêm vào đây làm gì cho mất công sức thời gian quý báu của mình.
Cánh cửa sắt vỡ tung ra phía ngoài, văng những mảnh kim loại sắc nhọn bay xa vài mét trong căn hầm rộng lớn tối đen sâu thẳm bên dưới hành lang dài hun hút vô tận ấy nữa thôi là đủ rồi còn gì khác để nói thêm vào đây làm gì cho mất công sức thời gian quý báu của mình các bạn đọc giả thính giả mến yêu ạ?
Nhưng khi hắn vừa đặt chân lên bậc thang đầu tiên dẫn xuống tầng hầm sâu hơn, một giọng nói thứ hai vang lên từ phía sau lưng hắn — nơi mà Tiêu Hàn đáng lẽ phải đứng canh gác.
Giọng đó quen thuộc đến đau tim: chính là giọng của người phụ nữ đã chết trong ký ức bi đát nhất cuộc đời Lục Minh từ rất lâu trước đây khi mọi chuyện vẫn còn bình thường yên ả hạnh phúc êm đẹp chưa có virus hoành hành khắp nơi tàn phá hủy diệt tất cả những gì tốt đẹp xung quanh chúng ta vậy đó đúng không?
Hắn quay người lại, thấy bóng dáng người phụ nữ ấy đang đứng giữa biển máu, tay cầm dao dài.
Lục Minh hét lên, linh lực bùng nổ nhưng không thể chạm vào cô ấy.
(lưỡi dao) lướt qua cổ hắn, lạnh buốt —
Lục Minh đứng im bất động trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó trước khi nhận ra sự thật phũ phàng đập thẳng vào mặt mình một cách tàn nhẫn nhất có thể tưởng tượng được ngay lúc này đây thôi đâu cần gì phải nói thêm nhiều lời nữa làm gì cho mất thời gian quý báu của chính bản thân người đang sống sót sau thảm họa sinh học toàn cầu thay đổi diện mạo trái đất mãi mãi về sau này vậy đó.
Không có bóng dáng Tiêu Hàn ở phía sau lưng hắn.
Chỉ có một tấm gương lớn bằng kính cường lực phản chiếu hình ảnh của chính Lục Minh trong ánh sáng đỏ tía mờ ảo từ những thiết bị thí nghiệm xung quanh căn phòng ngầm rộng lớn sâu thẳm bên dưới lòng đất hun hút vô tận ấy nữa thôi là đủ rồi còn gì khác để nói thêm vào đây làm gì cho mất công sức thời gian quý báu của mình các bạn đọc giả thính giả mến yêu ạ?
Nhưng khi hắn vừa đặt chân lên bậc thang đầu tiên dẫn xuống tầng hầm sâu hơn, một giọng nói thứ hai vang lên từ phía sau lưng hắn — nơi mà Tiêu Hàn đáng lẽ phải đứng canh gác.
Giọng đó quen thuộc đến đau tim: chính là giọng của người phụ nữ đã chết trong ký ức bi đát nhất cuộc đời Lục Minh từ rất lâu trước đây khi mọi chuyện vẫn còn bình thường yên ả hạnh phúc êm đẹp chưa có virus hoành hành khắp nơi tàn phá hủy diệt tất cả những gì tốt đẹp xung quanh chúng ta vậy đó đúng không?
Hắn quay người lại, thấy bóng dáng người phụ nữ ấy đang đứng giữa biển máu, tay cầm dao dài.
Lục Minh hét lên, linh lực bùng nổ nhưng không thể chạm vào cô ấy.
(lưỡi dao) lướt qua cổ hắn, lạnh buốt —
Hắn sững sờ nhìn xuống cơ thể mình trong tấm gương phản chiếu trước mặt.
Không có vết thương nào trên cổ.
Nhưng hình ảnh của Tiêu Hàn đang đứng ngay sau lưng Lục Minh trong gương thì rõ ràng hơn bao giờ hết.
Ánh mắt cậu ta không còn trống rỗng nữa mà đầy dẫy sự thù hận và một nỗi đau sâu thẳm đến kinh hoàng khó lòng diễn tả thành lời bằng bất kỳ ngôn ngữ con người nào có thể hiểu được ngay lúc này đây thôi đâu cần gì phải nói thêm nhiều lời nữa làm gì cho mất thời gian quý báu của chính bản thân người đang sống sót sau thảm họa sinh học toàn cầu thay đổi diện mạo trái đất mãi mãi về sau này vậy đó đúng không?
Tiêu Hàn nâng.
dài lên ngang tầm mắt, lưỡi dao lóe sáng dưới ánh đèn đỏ tía mờ ảo từ những thiết bị thí nghiệm xung quanh căn phòng ngầm rộng lớn sâu thẳm bên dưới lòng đất hun hút vô tận ấy nữa thôi là đủ rồi còn gì khác để nói thêm vào đây làm gì cho mất công sức thời gian quý báu của mình các bạn đọc giả thính giả mến yêu ạ?
"Xin lỗi anh," Tiêu Hàn thì thầm, giọng run rẩy nhưng dứt khoát đến đáng sợ.
"Anh phải chết để em có thể tiến hóa lên Bậc 2." Lưỡi dao lao xuống với tốc độ vượt xa khả năng phản xạ bình thường của con người chưa trải qua quá trình đột biến gen tích cực vượt trội so với trung bình cộng loài người bình thường như hắn ta trước kia từng là vậy mà giờ đây thì sao?
Hắn không cần biết câu trả lời.
Chỉ cần đi tiếp về phía bóng tối dày đặc đang chờ đợi ở cuối hành lang dài hun hút vô tận ấy nữa thôi là đủ rồi còn gì khác để nói thêm vào đây làm gì cho mất công sức thời gian quý báu của mình các bạn đọc giả thính giả mến yêu ạ?
Nhưng khi hắn vừa đặt chân lên bậc thang đầu tiên dẫn xuống tầng hầm sâu hơn, một giọng nói thứ hai vang lên từ phía sau lưng hắn — nơi mà Tiêu Hàn đáng lẽ phải đứng canh gác.
Giọng đó quen thuộc đến đau tim: chính là giọng của người phụ nữ đã chết trong ký ức bi đát nhất cuộc đời Lục Minh từ rất lâu trước đây khi mọi chuyện vẫn còn bình thường yên ả hạnh phúc êm đẹp chưa có virus hoành hành khắp nơi tàn phá hủy diệt tất cả những gì tốt đẹp xung quanh chúng ta vậy đó đúng không?
Hắn quay người lại, thấy bóng dáng người phụ nữ ấy đang đứng giữa biển máu, tay cầm dao dài.
Lục Minh hét lên, linh lực bùng nổ nhưng không thể chạm vào cô ấy.
(lưỡi dao) lướt qua cổ hắn, lạnh buốt —
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận