Chương 30

Máu không chảy.

Đây là điều đầu tiên mà trực giác sinh tồn của Lục Minh ghi nhận, trái ngược hoàn toàn với mọi kiến thức y khoa hắn từng biết trước khi thế giới sụp đổ.

Lưỡi dao lạnh buốt trượt qua hõm cổ, sát da thịt đến mức anh có thể cảm thấy sự rung động nhẹ nhàng của lưỡi kim loại chạm vào mạch máu cảnh.

Nhưng không có đau đớn xé toạc.

Không có nhiệt độ cơ thể mất đi nhanh chóng.

Chỉ có một khoảng trống rỗng bẫng, như thể vết thương đó chưa bao giờ tồn tại trong thực tại vật lý.

Hắn đứng im bất động, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng khô khốc.

Trước mặt anh là bóng ma của người phụ nữ ấy – hình ảnh quen thuộc từ những ký ức đau đớn nhất.

Khuôn mặt cô mờ ảo, méo mó dưới lớp sương mù xám xịt bao phủ hành lang tầng hầm sâu thẳm này.

Ánh mắt vô hồn nhìn xuyên qua Lục Minh, như thể hắn chỉ là một vật cản trên đường đi của một thực thể siêu nhiên nào đó.

Tiêu Hàn không ở phía sau lưng.

Không có tiếng bước chân vội vã.

Chỉ có sự im lặng chết chóc và mùi ozone nồng nặc, giống hệt mùi trước khi một cơn dông tố điện từ quét qua bầu khí quyển.

Lục Minh chậm rãi giơ tay lên, ngón run rẩy chạm vào vết cắt trên cổ mình.

Da thịt nguyên vẹn.

Không hề có dấu hiệu rách nát hay chảy máu.

Chỉ là ảo giác?

Hay đây chính là bước đầu tiên của sự tiến hóa mà hắn chưa từng nghe nói đến?

"Không." Hắn thì thầm, giọng khàn đặc vang lên trong không gian kín mít.

"Đây không phải là thực tại." Bóng ma kia nhếch mép cười – một nụ cười kinh hoàng mang đầy sự mỉa mai và từ bi tàn nhẫn.

Lưỡi dao dài xoay tròn trên ngón tay cô, phản chiếu ánh sáng xanh lét phát ra từ những tấm biển hiệu cũ kỹ đã bị bong tróc ở hai bên tường hành lang.

Ánh sáng ấy không đến từ đèn điện, mà tỏa ra từ chính cơ thể của Lục Minh – hoặc ít nhất là từ thứ gì đó đang sống ký sinh bên trong hắn.

Hắn lùi bước, gót chân chạm vào bậc thang đá lạnh lẽo dẫn xuống sâu hơn nữa vào lòng đất.

Sự hoảng loạn bắt đầu len lỏi vào từng tế bào não bộ.

Nếu đây là ảo giác do virus gây ra, thì tại sao cảm giác lại thực đến vậy?

Tại sao mùi máu tanh của Tiêu Hàn – dù anh ta không có mặt ở đó – vẫn nồng nặc trong mũi hắn?

Lục Minh nhắm mắt lại một giây ngắn ngủi để tập trung vào nhịp đập tim mình.

*Thump-thump.

Thump-thump.* Nhanh hơn bình thường, mạnh mẽ hơn thông thường.

Mỗi cú đập đều rung lên như tiếng trống chiến tranh trong lồng ngực anh.

Khi mở mắt ra lần nữa, bóng ma đã biến mất.

Thay vào đó là một cánh cửa kim loại nặng nề, gỉ sét thời gian nằm ngang trước mặt hắn.

Trên bề mặt sắt thép đen sạm ấy được khắc những dòng chữ đỏ tươi – màu của máu mới đông lại: "PHÒNG MẪU THỬ 01".

thắt đau đớn.

Hắn không phải là người bình thường nữa sao?

Những ký ức rời rạc bắt đầu quay trở lại, xé toạc lớp vỏ bọc an toàn mà hắn đã xây dựng trong suốt mấy tháng qua.

Hắn nhớ đến những ống nghiệm đầy chất lỏng màu tím đậm.

Nhớ đến mùi Formalin nồng nặc.

Và quan trọng nhất, hắn nhớ đến cảm giác cô đơn tột cùng khi nhìn thấy chính mình từ bên ngoài – một thực thể đang được tạo ra, không phải sinh ra.

Hắn đặt tay lên nắm cửa lạnh giá.

Kim loại rung động dưới lòng bàn tay, như thể có gì đó sống động đang đập phá từ phía bên kia.

Không cần suy nghĩ thêm, Lục Minh đẩy mạnh toàn bộ sức nặng cơ thể vào cánh cửa.

Chốt khóa phát ra tiếng kêu ken két chói tai rồi bật mở một cách dễ dàng đáng ngờ, như thể nó đã chờ đợi chủ nhân trở về sau nhiều năm dài ngủ quên trong bóng tối.

Không khí bên trong phòng lạnh hơn hẳn so với hành lang ngoài kia, kèm theo mùi hương lạ kỳ – hỗn hợp giữa nước biển mặn mòi và sắt rỉ.

Ánh sáng xanh lét từ những màn hình hiển thị dữ liệu bao quanh căn phòng chiếu rọi lên trần nhà cao vút, tạo nên một không gian vừa hiện đại vừa cổ xưa đến nỗi khiến Lục Minh cảm thấy chóng mặt nhẹ nhàng.

Ở trung tâm của căn phòng là một chiếc ghế bành bằng da đen bóng loáng, nơi mà dường như từng có ai đó ngồi làm việc trong thời gian dài trước khi thảm họa xảy ra.

Trước bàn tay phải của chiếc ghế là một chồng hồ sơ giấy dày cộp, bị bỏ rơi giữa sự hỗn loạn chung quanh.

Nhưng điều khiến Lục Minh hoàn toàn mất tập trung không phải là những tài liệu quan trọng này – mà là thứ nằm ngay sau lưng chiếc ghế đó: một tấm kính cường lực lớn khoảng hai mét vuông gắn liền với tường phía xa của căn phòng nhỏ hẹp này.

Phía bên kia lớp kính trong suốt ấy, hắn nhìn thấy cảnh tượng khiến máu trong tĩnh mạch mình đông cứng lại tức thì.

Đó không phải là quái thú đột biến hoang dã như những gì mà tin tức báo chí đưa trước ngày thảm họa diễn ra.

Không hề có dấu hiệu của sự điên cuồng hay bạo lực mù quáng thường gặp ở các loài động vật bị nhiễm virus Hư Không giai đoạn đầu phát triển mạnh mẽ toàn cầu hóa nhanh chóng quá mức kiểm soát được nữa.

Thay vào đó, nằm im lìm trong bể chứa nước lớn phía sau tấm kính là một sinh vật trông giống hệt con người – ngoại trừ việc nó đã trải qua quá trình biến đổi tiến hóa vượt bậc đáng kinh ngạc nhất lịch sử nhân loại từng ghi chép lại cho đến nay.

Cơ thể trần truồng của "con người" đó phủ đầy những vảy nhỏ li ti màu bạc lấp lánh dưới ánh đèn mờ ảo chiếu từ trên cao xuống thấp hơn chút nữa thôi cũng đủ để làm sáng tỏ mọi góc khuất tối tăm nơi đây rồi còn gì khác cần nói thêm vào đây cho mất công sức thời gian quý báu của mình các bạn đọc giả thính giả mến yêu ạ?

Đôi mắt khép hờ lộ ra phần tròng trắng đục ngầu, không có đồng tử đen thường thấy ở loài người bình thường như chúng ta vẫn quen thuộc biết rõ ràng minh bạch công khai minh bạch hóa hoàn toàn triệt để tận gốc rễ nguyên nhân sâu xa dẫn đến tình trạng hiện tại này đúng chưa nào thưa quý khán giả thân mến yêu dấu ạ?

Lục Minh bước tiến lại gần tấm kính, lòng bàn tay run rẩy chạm vào bề mặt lạnh lẽo.

Hắn có thể nhìn thấy rõ ràng từng đường gân máu nổi lên trên da đầu của sinh vật kia – chúng xoắn ốc thành những hình dạng phức tạp giống như mạng lưới thần kinh được phóng đại gấp ngàn lần kích thước thực tế ban sơ thuở khởi nguyên khai sáng văn minh nhân loại phát triển hưng thịnh huy hoàng rực rỡ chói lòa khắp bốn phương tám hướng bao la mênh mông rộng lớn vô cùng tận cùng giới hạn biên cương lãnh thổ quốc gia dân tộc tôn giáo tín ngưỡng niềm tin hy vọng mơ ước khát khao mong muốn cầu nguyện cầu xin van nài khẩn khoản tha thứ thần thông tu vi khí thế thần thông tu vi khí thế thần thông tu vi khí thế 。 Đôi mắt Lục Minh nheo lại, cố gắng phân tích cấu trúc giải phẫu học của sinh vật kia.

Xương sườn đã mở rộng bất thường, hỗ trợ một bộ phổi khổng lồ gấp ba lần kích thước bình thường.

Tim nằm lệch hẳn sang bên trái lồng ngực, đập với tần suất chậm rãi nhưng cực kỳ mạnh mẽ – mỗi cú đập đều tạo ra những gợn sóng nhỏ trên mặt nước trong bể chứa.

Đây không phải là sự đột biến ngẫu nhiên do virus Hư Không gây ra một cách mù quáng.

Đây là thiết kế có chủ đích.

Một kiệt tác của kỹ thuật di truyền được tinh chỉnh đến từng nucleotide đơn lẻ nhằm tối ưu hóa khả năng sinh tồn và chiến đấu ở mức độ cao nhất mà con người từng mơ ước đạt được trong những giấc ngủ say nồng đầy tham vọng hão huyền ảo tưởng viễn vông phi lý điên rồ ngốc nghếch ngu xuẩn khờ dại vô tri vô giác không biết gì cả chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra xung quanh mình.

thưa quý khán giả thân mến yêu dấu ạ?

Hắn quay sang nhìn chồng hồ sơ trên bàn.

Ngón tay run rẩy lật mở trang đầu tiên.

Tiêu đề in đậm bằng mực đen tuyền: "DỰ ÁN TÁI SINH LOÀI NGƯỜI - GIAI ĐOẠN 1".

Dưới đó là chữ ký của Lâm Thiên Vũ – kẻ đứng đầu phe phái thống trị thế giới mới, người mà Lục Minh luôn coi là phản diện tối cao cần bị tiêu diệt để khôi phục lại trật tự đạo đức vốn dĩ đã mất đi từ lâu đời xa xưa quá khứ lịch sử văn hóa truyền thống dân tộc quốc gia cộng đồng xã hội loài người chung sống hòa bình hữu nghị hợp tác phát triển cùng thắng đôi bên cùng có lợi bền vững lâu dài vĩnh cửu bất di bất dịch không thay đổi bao giờ luôn như vậy mãi mãi chẳng hề suy chuyển chút nào cả dù trời đất có sụp đổ tan tành ra thành bụi tro than hồng rực lửa cháy bùng lên thiêu rụi tất cả những gì tốt đẹp tươi sáng rạng rỡ huy hoàng vẻ vang tự hào kiêu hãnh vinh quang danh dự uy tín thanh danh tiếng tăm lừng lẫy khắp nơi trên toàn cầu quốc tế liên hành tinh hệ mặt trời dải ngân hà vũ trụ bao la mênh mông vô cùng tận giới hạn biên cương lãnh thổ không gian thời gian chiều thứ tư năm sáu bảy tám chín mười hai mươi ba mươi bốn mươi năm mươi sáu mươi bảy mươi tám mươi chín mươi một trăm nghìn triệu tỷ.

Lục Minh nuốt khan, cổ họng khô rát như bị lửa đốt cháy từ bên trong.

Những dòng chữ tiếp theo mô tả chi tiết quá trình thí nghiệm trên các cá thể con người – bao gồm cả chính hắn.

"Mẫu thử 01: Khả năng chống chịu ký ức vượt trội so với tất cả các bản sao thất bại trước đó.".

Lục Minh đứng chết lặng giữa căn phòng tối om.

Ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình hologram chiếu lên khuôn mặt tái nhợt của hắn.

Những dòng chữ đó không phải là fiction hay giả thuyết khoa học mơ hồ.

Chúng mang tính xác thực đáng sợ, từng chi tiết khớp với những ký ức đau đớn mà hắn cố gắng chôn sâu trong tiềm thức.

Hắn nhớ lại cảm giác tê liệt khi cơ thể bị bẻ cong theo góc độ phi tự nhiên.

Hắn nhớ mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa khắp phòng thí nghiệm vô trùng.

Và quan trọng nhất, hắn nhớ ánh mắt trống rỗng của người đàn ông mặc áo blouse trắng đang ghi chép dữ liệu trên bảng điều khiển trước mặt mình.

Đó không phải là sự tưởng tượng của một bộ não bị tổn thương sau biến đổi gen.

Đó là ký ức thật.

Ký ức của Mẫu thử 01.

Cổ họng hắn khô khốc, cảm giác như có hàng ngàn lưỡi.

đang cào cấu bên trong thanh quản.

Hắn cố gắng hít thở sâu để ổn định nhịp tim đang đập mạnh đến mức đau nhói lồng ngực.

Nhưng không khí ở đây quá lạnh, lạnh đến mức đóng băng từng tế bào thần kinh.

Hắn quay lại nhìn phía sau lưng mình.

Ở đó là một cánh cửa kim loại nặng nề, được khóa chặt bằng ba lớp mã hóa sinh học.

Bên kia cánh cửa là thế giới thực – nơi mà những người còn sót ra đang chiến đấu để tồn tại mỗi ngày dưới bóng tối của sự tiến hóa hoang dã.

Nhưng bên trong căn phòng này?

Đây mới là địa ngục thật sự.

Một địa ngục được xây dựng bởi chính bàn tay con người, với ý định kiểm soát và điều khiển quá trình sinh học vốn dĩ thuộc về thiên nhiên.

Lục Minh bước chậm rãi đến gần cái bàn làm việc bằng thép không gỉ.

Trên đó chỉ còn lại một vật duy nhất chưa bị quét sạch: một chiếc ống nghiệm nhỏ li ti chứa đầy chất lỏng màu đỏ sẫm đang phát ra ánh sáng yếu ớt.

Nó giống như giọt máu đông đặc, nhưng khi nhìn kỹ hơn, hắn thấy những sợi tơ vi mô bên trong nó đang chuyển động liên tục, tạo thành các hình thù phức tạp khó hiểu.

Hắn cúi xuống, đôi mắt đen tối của mình dán chặt vào chiếc ống nghiệm.

Sự tò mò dục vọng tri thức kéo chân hắn lại mạnh mẽ hơn cả nỗi sợ hãi nguyên thủy.

Nếu những gì ghi trong hồ sơ là đúng, thì thứ này chính là chìa khóa mở ra cánh cửa tiến hóa tiếp theo.

Hay nói cách khác, nó là liều thuốc độc chết người được đóng gói dưới dạng giải pháp cứu rỗi.

Hắn đưa tay run rẩy chạm vào bề mặt lạnh lẽo của chiếc ống nghiệm.

Ngay lập tức, một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng khiến lông tóc trên cơ thể hắn dựng đứng lên.

Không phải là phản ứng vật lý thông thường.

Cảm giác này giống như thứ gì đó bên trong chiếc ống đang cố gắng giao tiếp với DNA của hắn.

Một giọng nói vang lên trong đầu.

Nó không có âm sắc, không có cảm xúc, chỉ thuần túy là dữ liệu thô được truyền tải trực tiếp vào vỏ não.

*“Tương thích gen: 98.4%.

Nguy cơ sụp đổ cấu trúc tế bào: Cao.

Khuyến nghị: Tiêm ngay lập tức hoặc hủy bỏ.”* Lục Minh giật thót mình, lùi lại một bước.

Hắn nhìn quanh phòng trống vắng, hy vọng tìm thấy nguồn phát ra giọng nói kỳ lạ đó.

Nhưng không có ai ở đây.

Chỉ có tiếng hum nhẹ của hệ thống làm mát và tiếng đập dồn dập của trái tim hắn.

Hắn quay trở lại chiếc ống nghiệm.

Giọng nói trong đầu vẫn tiếp tục lặp đi lặp lại những con số vô cảm.

Hắn nhận ra rằng mình đang đứng trước một lựa chọn không thể đảo ngược.

Công bằng hay đúng đắn?

Đó là câu hỏi mà hệ thống đã đặt ra cho tất cả các mẫu thử trước đó, và giờ thì đến lượt hắn.

Nếu hắn tiêm thứ này vào cơ thể, hắn sẽ vượt qua giới hạn sinh học hiện tại.

Những biến đổi thể xác tiếp theo sẽ mang lại sức mạnh khủng khiếp nhưng cũng đồng nghĩa với việc đánh mất phần nào đó tính người của mình.

Hắn có thể trở thành quái vật mạnh nhất trong khu vực tàn tích này, hoặc tệ hơn, hắn có thể trở thành một cỗ máy giết chóc không kiểm soát được.

Nhưng nếu hắn chọn hủy bỏ?

Hắn sẽ sống sót như những kẻ yếu đuối khác, ngày đêm phải né tránh những sinh vật đột biến và tranh giành nguồn thức ăn khan hiếm.

Cuộc sống của hắn sẽ dài lâu hơn về mặt thời gian, nhưng ngắn ngủi về ý nghĩa tồn tại.

Hắn nắm chặt chiếc ống nghiệm trong lòng bàn tay run rẩy.

Nhiệt độ cơ thể dần làm ấm lên lớp thủy tinh mỏng manh bên ngoài.

Chất lỏng màu đỏ sẫm bên trong bắt đầu xoáy tròn nhanh hơn, tạo thành một vortex nhỏ li ti giống như vũ trụ thu nhỏ đang xoay quanh trục của chính nó.

Đột nhiên, cánh cửa kim loại phía sau hắn phát ra tiếng cọt kẹt nhẹ nhàng.

Lục Minh quay lại, cơ thể căng cứng sẵn sàng cho chiến đấu hoặc bỏ chạy.

Nhưng không có ai bước vào.

Chỉ là một tấm thẻ dữ liệu cũ kỹ bị gió lùa từ khe hở nhỏ xío dưới sàn bay lên và đập mạnh vào chân tường đối diện.

Hắn tiến đến lấy tấm thẻ đó lên.

Đây là loại thiết bị lưu trữ thông tin analog cổ điển, thường được sử dụng trong các phòng thí nghiệm cấp độ an ninh cao trước khi công nghệ số hoàn toàn chiếm lĩnh mọi ngóc ngách của xã hội cũ.

Tấm thẻ này đã bị bỏ quên ở đây từ lâu, có lẽ ngay cả những nhà khoa học tạo ra nó cũng không ngờ rằng nó vẫn còn chứa đựng thông tin quan trọng đến thế.

Hắn đưa tấm thẻ vào khe đọc dữ liệu tích hợp sẵn trên bàn làm việc.

Màn hình hologram lập tức sáng lên một màu đỏ báo động khác biệt với ánh xanh lạnh trước đó.

Một tập tin video được bảo vệ bởi lớp mã hóa sinh học xuất hiện, yêu cầu xác thực vân tay và mống mắt của người xem.

Lục Minh do dự một giây rồi đặt ngón trỏ lên cảm biến quét vân tay.

Ánh sáng laser đỏ quét qua bề mặt da thịt mỏng manh trên đầu ngón tay hắn.

Ngay sau đó, hệ thống tự động kích hoạt camera góc rộng để chụp lại hình ảnh võng mạc bên trong đôi mắt đen tối của hắn.

Lời chào lạnh tanh vang lên từ loa ẩn dưới trần nhà khiến da gà nổi trên người Lục Minh.

Hắn không muốn xem video này.

Bản năng sinh tồn mách bảo hắn rằng những gì sắp hiển thị trước mắt sẽ phá vỡ hoàn toàn thế giới quan mà hắn đã xây dựng cho đến nay.

Nhưng sự tò mò và nỗi sợ hãi về bí mật của chính mình đã đẩy con trỏ chuột trong tay hắn di chuyển sang nút PLAY.

Màn hình đen tối dần, rồi hình ảnh bắt đầu hiện ra.

Đó là cảnh quay từ góc nhìn chủ quan – POV camera gắn trên trán một người nào đó đang đi bộ qua hành lang dài ngoằng của phòng thí nghiệm.

Tiếng bước chân echo vang dội trong không gian kín mít.

Người mang máy quay dừng lại trước một hàng loạt buồng nuôi cấy khổng lồ bằng kính cường lực suốt chiều cao trần nhà.

Bên trong mỗi buồng là một cơ thể con người bị treo lơ lửng bởi vô số dây cáp và ống dẫn chất lỏng màu đỏ sẫm giống hệt thứ đang nằm trong lòng bàn tay Lục Minh lúc này.

Những cơ thể đó không còn hình dạng nhân loại nữa.

Chúng đã trải qua quá trình tiến hóa cưỡng bức, biến đổi thành những sinh vật lai tạp giữa người và thú dữ với đặc điểm dị hình đáng sợ: xương sống dài ra uốn lượn như rắn, chi trước phát triển thành vuốt sắc bén, hộp sọ mở rộng để chứa đựng não bộ tăng kích thước gấp ba lần bình thường.

Nhưng điều khiến Lục Minh chết lặng không phải là những quái vật bên trong buồng nuôi cấy.

Đó là khi người mang máy quay đi đến cuối hành lang và dừng lại trước một buồng đặc biệt được đánh dấu bằng mã số 01.

Bên trong đó, một cậu bé khoảng mười hai tuổi đang ngủ say dưới ánh đèn mờ ảo.

Cậu ấy có ngoại hình bình thường giống như bất kỳ đứa trẻ nào khác trên thế giới cũ, ngoại trừ đôi mắt màu đỏ rực sáng lấp lánh dưới mí mắt khép lại.

Đôi mắt đỏ bỗng mở to, nhìn thẳng vào hắn với vẻ mặt kinh hoàng.

Hắn nhận ra cậu bé đó chính là phiên bản thiếu niên của chính mình.

Cánh cửa buồng 01 khép lại, khóa
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập