Chương 28

Không gian trong căn phòng máy chủ ngầm lạnh lẽo, mùi ozone và máu tanh nồng nặc.

Lục Minh đứng trước màn hình hiển thị dữ liệu sinh học của chính mình.

Những dòng mã di truyền cuộn tròn trên nền đen không còn là những ký tự vô tri nữa.

Chúng đang nhảy múa theo nhịp đập tim anh.

Tim anh đập nhanh hơn bình thường gấp ba lần, mỗi cú thốt ra đều mang theo một lượng oxy lớn bất thường vào phổi.

Hắn nhìn xuống bàn tay mình.

Da thịt màu xám xịt bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ li ti như mạng nhện dưới lớp biểu bì.

Từ sâu trong các khe hở đó, một thứ dịch lỏng trong suốt rỉ ra, không phải máu đỏ thẫm mà là chất nhờn sinh học có tính axit nhẹ.

Mùi hương của nó giống như mùi ozone sau cơn dông bão, nhưng đậm đặc hơn gấp ngàn lần.

"Đây không phải là bệnh," Lục Minh thì thầm, giọng khàn đặc vì sự thay đổi cấu trúc thanh quản đang diễn ra bên trong cổ họng hắn.

"Đó là quá trình tái cấu trúc."

Hắn nhớ lại những gì đã đọc được từ dữ liệu bị mã hóa của Tổ chức Cái Nhìn.

Virus Hư Không không đơn thuần là một tác nhân gây chết người.

Nó là một công cụ chỉnh sửa gen cưỡng bức.

Và Lục Minh, với tư cách là Mẫu thử 01, đang đứng ở ngã ba đường sinh học nguy hiểm nhất.

Tiêu Hàn lao vào phòng, thở hồng hộc.

Cậu ta gạt văng cánh cửa kim loại nặng nề sang một bên, khiến bụi bám dày cộp rơi xuống sàn nhà bê tông lạnh lẽo.

Ánh mắt Tiêu Hàn đầy hoang mang và sợ hãi khi nhìn thấy Lục Minh.

Cơ thể người đàn ông trước mặt cậu đang rung lên từng cơn co thắt dữ dội, như thể có hàng ngàn con giun nhỏ đang đào bới bên trong lớp da thịt của hắn.

Anh ổn không?" Tiếng hét của Tiêu Hàn vang vọng trong căn phòng kín, bị bóp méo bởi sự tĩnh mịch đáng sợ xung quanh.

"Những thứ đó.

chúng đang đến gần hơn nữa!"

Lục Minh không đáp lại ngay lập tức.

Hắn tập trung vào cảm giác bên trong cơ thể mình.

Những tế bào máu đỏ đang chết đi hàng loạt, nhưng thay vì suy kiệt, một loại tế bào mới, lớn gấp đôi kích thước bình thường với nhân kép, đang sinh sôi nảy nở từ tủy xương của hắn.

Chúng không cần hemoglobin để vận chuyển oxy nữa mà sử dụng một protein sắt phức tạp hơn, hiệu quả cao hơn trong môi trường thiếu áp lực khí quyển hoặc nồng độ độc tố cao.

Hắn cảm thấy sức mạnh tràn ngập cơ bắp, nhưng đi kèm là nỗi đau tột cùng như bị lửa thiêu đốt từ bên trong từng sợi thần kinh.

Đây không phải là tiến hóa êm ái mà các nhà khoa học cổ xưa từng mơ ước.

Đây là sự tàn phá để xây dựng lại trên đống đổ nát của nhân tính cũ.

Cơn đau đạt đến đỉnh điểm khi Lục Minh cảm thấy xương sườn mình vỡ ra, không phải do va đập bên ngoài, mà từ bên trong.

Chúng đang mở rộng, tách nhau ra để tạo chỗ cho cơ hoành và phổi phát triển kích thước lớn hơn.

Hắn quỳ xuống, hai tay bám chặt vào cạnh bàn máy tính, móng tay cào xé sâu vào lớp nhựa cứng, để lại những vết lõm hình chữ U rõ rệt.

đừng nhìn," Lục Minh nghiến răng nói ra từng từ qua kẽ răng đang biến đổi màu sắc sang đen bóng.

"Nó đau hơn cái chết."

Tiêu Hàn lùi bước, mắt mở to sợ hãi trước cảnh tượng kinh hoàng đó.

Hắn không còn là con người theo nghĩa truyền thống nữa.

Lớp da trên mặt hắn bị bong tróc từng mảng lớn, lộ ra lớp mô cơ dày đặc màu đỏ sẫm bên dưới, nơi các mạch máu xanh tím nổi rõ như những thừng dây leo chằng chịt.

Một cặp xương nhọn hoắt bắt đầu nhú lên từ sau gáy, xuyên qua da thịt với tiếng nứt rắc rốp nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng.

Lục Minh nhắm mắt lại, cố gắng kiểm soát luồng năng lượng sinh học đang bùng nổ bên trong tủy sống của hắn.

Hắn nhớ đến mục tiêu của mình: phá hủy Bảng Xếp Hạng Tử Vong.

Để làm được điều đó, anh phải vượt qua ranh giới giữa người và quái thú mà không đánh mất lý trí.

Hắn cảm nhận được sự thay đổi về thị giác.

Khi mở mắt ra lần nữa, thế giới trước mặt hắn trở nên sắc nét đến đau mắt.

Hắn có thể nhìn thấy những hạt bụi lơ lửng trong không khí di chuyển theo dòng nhiệt từ các quạt thông gió hỏng hóc.

Hắn có thể nghe thấy nhịp tim của Tiêu Hàn đang đập loạn xạ ở cách đó năm mét.

Đây là Bậc 1: Thích nghi môi trường cực đoan.

Nhưng cái giá phải trả là sự cô lập tuyệt đối về mặt sinh học.

Cơ thể hắn giờ đây tiết ra một loại pheromone mà những kẻ tiến hóa khác sẽ cảm thấy ghê tởm hoặc kích thích, tùy thuộc vào bản năng săn mồi của họ.

"Nghe này," Lục Minh đứng dậy, cột sống phát ra tiếng kêu lục bục dài và khó chịu.

Hắn cao hơn trước đó khoảng năm centimet do sự giãn nở của đốt xương sống.

"Chúng ta không có thời gian để sợ hãi nữa."

Hắn bước về phía Tiêu Hàn, đôi mắt giờ đây hoàn toàn đen bóng, không còn tròng trắng hay mống mắt xanh lam quen thuộc.

Ánh nhìn lạnh lẽo và vô cảm khiến cậu chiến hữu run rẩy lùi lại một bước nữa.

Lục Minh đã mất đi phần nào đó sự ấm áp của con người để lấy lại khả năng tồn tại trong địa ngục này.

Bên ngoài cánh cửa kim loại, tiếng bước chân nặng nề vang lên, kèm theo những âm thanh kỳ lạ giống như tiếng khớp xương khô gãy và tiếng liếm môi ẩm ướt.

Chúng đã đến rồi.

Những sinh vật mà Tổ chức Cái Nhìn gọi là 'Quét dọn' — những người tiến hóa thất bại bị mất kiểm soát, trở thành thú dữ thuần túy chỉ còn bản năng giết chóc.

Lục Minh quay sang nhìn Tiêu Hàn.

"Cậu giữ cửa lại đây.

Nếu chúng phá vỡ nó trong vòng mười giây đầu tiên, hãy lùi về phía sau và nhắm mắt."

"Nhưng anh thì sao?" Tiêu Hàn hỏi, giọng run rẩy nhưng cố tỏ ra dũng cảm như mọi khi.

Lục Minh không trả lời.

Hắn bước đến giữa phòng, nơi ánh sáng đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt chiếu xuống sàn nhà bê tông nứt nẻ.

Hắn nhắm mắt lại một lần nữa, tập trung vào ý chí của mình: *Sống sót.

Không phải vì hy vọng, mà vì thù hận.*

Cánh cửa sắt phát ra tiếng va chạm dữ dội.

Một bóng đen khổng lồ.

hở khi cánh cửa bị đẩy bật sang một bên với lực kinh khủng.

Đó là một sinh vật người nhện — cơ thể dài ngoằng, bốn chân sau của nó đã biến thành những chi tiết khớp nối cứng nhắc phủ đầy lông sẫm màu, và phần đầu thì vẫn giữ nguyên khuôn mặt con người nhưng bị méo mó vì sự mở rộng hàm răng nanh sắc nhọn.

Con quái vật rít lên một tiếng chói tai, lao thẳng vào Lục Minh với tốc độ đáng kinh ngạc cho kích thước cơ thể của nó.

Lục Minh không né tránh.

Hắn giơ bàn tay phải ra trước mặt.

Những ngón tay dài và gầy guộc bỗng nhiên bành trướng, da thịt trên mu bàn tay nứt vỡ để lộ ra những gai nhọn bằng keratin cứng như thép carbon chui ra từ các đầu đốt ngón tay.

Va chạm tạo ra một tiếng động lớn làm rung chuyển cả căn phòng.

Con quái vật bị chặn lại ngay trước mặt Lục Minh bởi hàng loạt cái gai sắc bén cắm sâu vào ngực nó.

Máu tươi bắn tung tóe lên áo khoác của Lục Minh, nóng hổi và tanh nồng.

Hắn cảm nhận được sự sống đang rút dần ra khỏi cơ thể con mồi qua những chiếc gai đó — một hiện tượng hấp thụ dinh dưỡng trực tiếp mà hắn chưa từng biết đến cho đến giây phút này.

Hắn đẩy mạnh tay ra, xé toạc lồng ngực sinh vật người nhện thành hai nửa trước khi nó kịp phản ứng.

Xác chết rơi xuống sàn nhà với tiếng sình ướt át.

Lục Minh đứng im lìm, nhìn vào bàn tay dính đầy máu của mình.

Những chiếc gai keratin thu trở lại vào trong da thịt, để lại những vết sẹo đỏ hỏm đang lành nhanh chóng ngay trước mắt hắn.

Tiêu Hàn đứng chết lặng ở góc phòng, mặt trắng bệch như người mất vía.

Cậu không thể tin vào điều vừa xảy ra.

Lục Minh đã giết một sinh vật Bậc 2 chỉ bằng tay không và sự hung bạo thuần túy của cơ thể mới được biến đổi này.

Nhưng trong mắt Tiêu Hàn, hình ảnh ấy đáng sợ hơn bất kỳ con quái thú nào hắn từng gặp phải bên ngoài thế giới ngầm này bao giờ hết.

Lục Minh quay lại phía màn hình máy tính.

Hắn cần biết thêm thông tin trước khi đối mặt với Lâm Thiên Vũ và hệ thống kiểm soát toàn cầu.

Dữ liệu từ cuộc tấn công vừa rồi đã kích hoạt một phản ứng chuỗi trong cơ thể hắn, mở ra những cánh cửa ẩn sâu trong bộ não vốn dĩ bị khóa chặt bởi các lớp bảo vệ sinh học của virus Hư Không.

Hắn ngồi xuống ghế xoay cũ kỹ, bàn tay run rẩy gõ lên phím enter để truy cập vào tầng dữ liệu mật cấp độ đỏ — mức cao nhất mà ngay cả những nhà khoa học hàng đầu cũng không dám chạm tới.

Màn hình nhấp nháy một lần rồi hiện ra một tập tin video được mã hóa sinh trắc học chỉ nhận diện DNA của Mẫu thử 01.

Hắn nhấn play.

Hình ảnh xuất hiện là khuôn mặt già nua, mệt mỏi của một người đàn ông mặc áo blouse trắng đang ngồi trước camera trong phòng thí nghiệm sạch sẽ, không có dấu hiệu của thảm họa bên ngoài cửa sổ kính lớn phía..

Đó là Lâm Thiên Vũ — nhưng trẻ hơn nhiều so với hình ảnh hắn thấy trên các màn hình quảng bá truyền thông hiện nay.

"Xin chào, nếu em đang xem đoạn ghi âm này," giọng nói trầm ấm vang lên từ loa máy tính cũ kỹ, mang theo một sự lạnh lùng đáng sợ ẩn dưới vẻ ngoài bình tĩnh giả tạo, "thì có nghĩa là kế hoạch 'Đánh Thức' đã thất bại trong giai đoạn đầu.

Hoặc tệ hơn nữa.

nó thành công quá mức mong đợi."

Lục Minh cảm thấy máu trong người mình đông đặc lại.

Hắn không ngờ rằng chính kẻ thù số một của hắn lại để lại những ghi chép như thế này cho hắn tìm ra, hay đúng hơn là *muốn* hắn tìm ra.

"Em cần hiểu điều này," Lâm Thiên Vũ tiếp tục nói trên màn hình, ánh mắt nhìn thẳng vào camera với sự tỉnh táo đáng sợ, "con người không thể tiến hóa theo cách tự nhiên vì chúng ta đã đạt đến giới hạn của sự phát triển sinh học từ hàng ngàn năm trước.

Chiến tranh, đói khát và bệnh tật là những cơ chế thanh lọc cần thiết nhưng quá chậm chạp để cứu loài người khỏi chính mình."

Hắn nhấn mạnh vào từng câu chữ với vẻ mặt nghiêm nghị như đang giảng dạy một lớp học đại học thay vì tuyên bố cho một tội ác diệt chủng quy mô toàn cầu.

"Virus Hư Không không phải là vũ khí hủy diệt.

Nó là chất xúc tác," giọng nói tiếp tục, "nhưng nó đòi hỏi sự hy sinh của đa số để duy trì sự tồn tại của thiểu số ưu việt nhất.

Em nghĩ mình đặc biệt?

Sai lầm lớn lao đó chính là nguồn gốc đau khổ của em vậy."

Lục Minh đập mạnh tay xuống bàn phím khiến vài nút bấm bật tung lên không trung.

Hắn cảm thấy cơn giận dữ sôi sục trong lồng ngực, nhưng cũng đồng thời dấy lên một nghi ngờ sâu sắc: Nếu mọi thứ đều được tính toán trước thì vai trò của hắn là gì?

Một kẻ thù cần thiết để thử nghiệm giới hạn chịu đựng hay một công cụ vô thức đang đi theo lộ trình đã định sẵn từ khi sinh ra?

Bỗng nhiên, đèn trong phòng tắt ngụt.

Chỉ còn ánh sáng xanh nhạt phát ra từ màn hình máy tính chiếu lên khuôn mặt méo mó của Lục Minh.

Không khí trở nên nặng nề và ngột ngạt hơn hẳn trước đó vài lần so với lúc ban đầu vào đây mà thôi đâu có ai ngờ được điều tiếp theo chờ đợi phía sau nữa đâu.

Một âm thanh tĩnh điện rè rè vang lên từ tai nghe không dây nằm trên bàn làm việc gần cạnh bên kia phòng.

Sau đó là một giọng nói quen thuộc nhưng bị biến dạng bởi nhiễu sóng tần số cao khiến nó nghe như tiếng ma quái đang cười nhạo hắn ta.

mà cũng đủ gây hoang mang cho bất cứ ai trong hoàn cảnh tương tự lúc này đây rồi chứ còn gì nữa.

"Lục Minh à," giọng đó gọi tên hắn với sự ngọt ngào giả tạo đến rợn người, "con đã làm tốt hơn cha mong đợi.

Nhưng giờ là lúc con phải chọn: tiếp tục sống như một quái vật cô đơn hay trở về nhà để nhận lấy phần thưởng xứng đáng?"

Lục Minh nắm chặt chiếc điện thoại di động cũ kỹ trong tay mình cho đến khi màn hình nứt vỡ thành nhiều mảnh nhỏ li ti dưới lòng bàn tay đầy vết sẹo và gai nhọn vừa thụt vào.

Hắn biết đó không phải là Tiêu Hàn đang ở ngoài kia mà là một kẻ khác — một người có khả năng điều khiển sóng não trực tiếp qua thiết bị liên lạc nội bộ của căn cứ ngầm này để thâm nhập vào hệ thống thần kinh đang nhạy cảm quá mức của hắn ta hiện tại nay giờ đây rồi.

Hắn đứng dậy, bóng dáng đen ngòm che khuất toàn bộ ánh sáng yếu ớt từ màn hình máy tính.

Những chiếc gai keratin trên bàn tay lại bắt đầu nhú ra khỏi da thịt với tốc độ nhanh hơn trước kia rất nhiều lần so lúc nãy vừa mới sử dụng xong chúng cách đây chưa đầy năm phút trước.

cũng đủ khiến hắn cảm thấy thỏa mãn phần nào đó về sức mạnh đang tuôn chảy trong cơ thể mình rồi đúng không?

Lục Minh bước chậm rãi ra khỏi căn phòng máy chủ, mỗi bước chân đều để lại một vết lõm sâu trên sàn bê tông cứng rắn vốn dĩ được thiết kế chịu tải trọng lên đến vài tấn nặng nề lắm mới bị hư hại chút xíu thôi đâu có dễ dàng gì cho những kẻ yếu đuối như hắn ta trước kia từng là vậy mà giờ đây thì sao?

Hắn không cần biết câu trả lời.

Chỉ cần đi tiếp về phía bóng tối dày đặc đang chờ đợi ở cuối hành lang dài hun hút vô tận ấy nữa thôi là đủ rồi còn gì khác để nói thêm vào đây làm gì cho mất công sức thời gian quý báu của mình.

các bạn đọc giả thính giả mến yêu ạ?

Nhưng khi hắn vừa đặt chân lên bậc thang đầu tiên dẫn xuống tầng hầm sâu hơn, một giọng nói thứ hai vang lên từ phía sau lưng hắn — nơi mà Tiêu Hàn đáng lẽ phải đứng canh gác.

Giọng đó quen thuộc đến đau tim: chính là giọng của người phụ nữ đã chết trong ký ức bi đát nhất cuộc đời Lục Minh từ rất lâu trước đây khi mọi chuyện vẫn còn bình thường yên ả hạnh phúc êm đẹp chưa có virus hoành hành khắp nơi tàn phá hủy diệt tất cả những gì tốt đẹp xung quanh chúng ta vậy đó đúng không?

Hắn quay người lại, thấy bóng dáng người phụ nữ ấy đang đứng giữa biển máu, tay cầm dao dài.

Lục Minh hét lên, linh lực bùng nổ nhưng không thể chạm vào cô ấy.

(lưỡi dao) lướt qua cổ hắn, lạnh buốt —
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập