Chương 27

Không phải là một quá trình mượt mà, hòa quyện như những gì các nhà khoa học trong sách giáo khoa cũ từng mô tả.

Nó giống như một cuộc bạo loạn bên trong tế bào.

Lục Minh cảm nhận được sự nóng rát từ sâu thẳm tủy sống lan tỏa ra khắp tứ chi.

Những sợi tơ sinh học màu tím sẫm của Thiến vẫn bám chặt vào da thịt anh, nhưng chúng không còn là chất lỏng nữa.

Chúng đang xâm nhập.

Hắn đứng giữa căn phòng thí nghiệm đổ nát, ánh đèn neon nhấp nháy yếu ớt chiếu lên những vệt máu đã khô trên sàn bê tông lạnh lẽo.

Không khí ở đây nồng nặc mùi ozone và sắt gỉ — mùi của công nghệ cũ kỹ gặp gỡ với sự phân hủy sinh học tươi mới.

Lục Minh nghiến răng, hàm răng siết chặt đến mức đau quai hàm.

Hắn không thể chạy nữa.

Chân anh như bị đóng băng bởi nỗi kinh hoàng vừa xảy ra: gương mặt người huynh đệ đã khuất trong xác chết trước mắt.

Nhưng nỗi sợ hãi ấy nhanh chóng bị thay thế bằng sự tỉnh táo tàn nhẫn vốn có của Lục Minh.

Anh là Mẫu thử 01.

Hắn không được phép yếu đuối, càng không được phép để ký ức chi phối hành động khi cơ thể đang đối mặt với nguy cơ biến đổi gen cấp tính.

Hắn cúi xuống, nhìn vào lòng bàn tay phải.

Dưới lớp da trắng bệch, những đường gân tím đen từ chương trước giờ đây đã chuyển sang màu xanh lam phát sáng mờ ảo.

Chúng không còn là vết thương hay sự nhiễm độc đơn thuần.

Đó là phản ứng hóa học giữa virus 'Hư Không' và DNA của chính hắn — một sự kết hợp cưỡng bức mà tổ chức Cái Nhìn chưa bao giờ dám thử nghiệm trên người sống ngoài những con chuột bạch vô tri trong lồng kính.

Lục Minh hít thở sâu, cố gắng kiểm soát nhịp tim đang đập loạn xạ như trống trận.

Hắn cần hiểu rõ điều gì đang xảy ra bên trong cơ thể mình trước khi nó quá muộn.

Nếu không, hắn sẽ trở thành một xác thịt điên cuồng, mất đi nhân tính hoàn toàn — thứ mà Lâm Thiên Vũ luôn khao khát loại bỏ khỏi thế giới này.

Hắn bước về phía bàn làm việc bằng kim loại gỉ sét ở góc phòng.

Trên đó nằm rải rác những mảnh vỡ của thiết bị giải mã gen mà Tử Hà và nhóm nghiên cứu trước đây đã sử dụng.

Một màn hình hiển thị cũ, bể mực màu xanh lá cây đang dần cạn kiệt, và một ống nghiệm chứa chất lỏng trong suốt vẫn còn nguyên vẹn dưới lớp bụi dày.

Lục Minh nhặt lấy ống nghiệm đó.

Ánh sáng yếu ớt phản chiếu trên bề mặt thủy tinh tạo ra những vệt lóa mắt.

Hắn nhớ lại lời nói lạnh lùng vừa vang lên từ phía sau lưng: "Chúng ta đã giải mã thành công." Giọng nói ấy không thuộc về bất kỳ ai trong căn phòng này lúc hiện tại.

Nó là một dư âm, một ký ức bị chèn ép vào não bộ thông qua cú sốc điện neuron mà Tử Hà phải chịu đựng trước khi chết — hoặc ít nhất là trước khi biến đổi.

Hắn đưa ống nghiệm lên ngang tầm mắt.

Bên trong không có gì cả.

Chỉ có không khí và sự im lặng đáng sợ.

Nhưng rồi, chậm rãi, như thể đáp lại ánh nhìn tò mò của Lục Minh, những hạt bụi li ti bên trong bắt đầu tụ tập lại thành một chuỗi xoắn kép ảo ảnh.

Nó lơ lửng giữa hai bức thủy tinh mỏng manh, quay tròn theo chiều kim đồng hồ với tốc độ khiến mắt thường khó có thể nắm bắt rõ ràng.

Đây không phải là DNA thông thường.

Cấu trúc của nó phức tạp hơn gấp bội so với bộ gen người Homo Sapiens mà Lục Minh từng học ở cấp ba.

Nó giống như một mã nguồn sống, tự sửa lỗi và tái cấu trúc liên tục ngay trước mắt hắn.

Và tệ hơn nữa, Lục Minh cảm thấy cơ thể mình phản ứng lại với hình ảnh ảo đó.

Những đường gân xanh lam dưới da tay phải của anh bắt đầu đập thình thịch, đồng điệu với nhịp quay của chuỗi xoắn kép trong ống nghiệm.

Hắn không tự chủ được mà đưa tay chạm vào bề mặt lạnh lẽo của ống nghiệm.

Ngay lập tức, một luồng dữ liệu khổng lồ xâm nhập vào ý thức hắn.

Không phải thông qua thị giác hay xúc giác vật lý, mà là trực tiếp tác động lên vỏ não trán — khu vực chịu trách nhiệm cho nhận dạng bản thân và ký ức dài hạn.

Lục Minh ngã quỵ xuống sàn nhà, hai tay ôm chặt lấy đầu.

Nỗi đau không đến từ thể xác, mà từ sự xé nát của tâm trí.

Những mảnh vỡ ký ức không thuộc về hắn hiện ra rõ rệt: một căn phòng trắng xóa vô cực; những bàn tay mặc găng.

màu xanh đang tiêm chất lỏng vào lưng trần của một đứa trẻ; và giọng nói của Lâm Thiên Vũ — kẻ thù hiện tại, lại vang lên với vẻ mặt bình thản đến rợn người trong quá khứ.

"Mẫu thử 01 ổn định.

Ký ức được chèn thành công chín mươi phần trăm." Lục Minh mở mắt ra, đồng tử co rút lại thành những đường hẹp sắc lẹm như mèo hoang.

Hắn hiểu rồi.

Không phải là virus đang ăn thịt hắn.

Mà chính cơ thể của Lục Minh — bộ khung sinh học đã qua chỉnh sửa gen từ khi còn trong bụng mẹ — đang cố gắng "tiêu hóa" và tích hợp thông tin di truyền cổ xưa ẩn sâu bên trong loại huyết thanh mà Tử Hà đã dùng để giải mã dữ liệu trước khi chết.

Hắn đứng dậy, chân bước run rẩy nhưng ý chí thì cứng rắn hơn bao giờ hết.

Đây là bí mật đầu tiên hắn tìm ra từ đống tàn dư của tổ chức Cái Nhìn: Virus 'Hư Không' không phải là vũ khí hủy diệt mà là một công cụ chuyển giao thông tin sinh học.

Và hắn, Lục Minh, chính là ổ đĩa lưu trữ sống duy nhất còn sót lại chứa đựng chìa khóa để mở cánh cửa tiến hóa tiếp theo — hoặc sự tuyệt chủng hoàn toàn của nhân loại nếu rơi vào tay sai lầm.

Hắn quay người về phía cửa ra vào căn phòng thí nghiệm, nơi mà trước đó hắn vừa thoát khỏi cuộc chiến sinh tử với gã đàn ông mặc áo choàng đen.

Nhưng lần này, không có ai chờ đợi ở đầu kia.

Chỉ có một hành lang tối om kéo dài vô tận, dẫn sâu hơn xuống lòng đất của khu phức hợp ngầm này.

Và từ xa thẳm trong bóng tối ấy, truyền lại những tiếng bước chân nặng nề, đều đặn, và đầy đe dọa.

Lục Minh di chuyển theo bản năng sinh tồn đã được huấn luyện khắc nghiệt suốt nhiều năm qua.

Hắn không chạy trốn bừa bãi mà chọn lối đi dọc theo tường bên trái của hành lang nơi ánh sáng đèn khẩn cấp còn flicker yếu ớt.

Tiếng bước chân từ phía trước dường như đang tiến lại gần, nhưng chúng quá đều đặn — quá cơ học để là của một con người hay quái vật đột biến thông thường.

Hắn dừng lại ở ngã tư giao nhau giữa hai đường hầm bê tông cũ kỹ.

Ở góc bên phải, mùi máu tanh nồng nặc hơn bao giờ hết, gợi ý rằng có một trận chiến vừa mới xảy ra cách đây không lâu.

Lục Minh nghiêng tai lắng nghe.

Chỉ có tiếng gió rít qua các khe nứt trên trần nhà và âm thanh rè rè của hệ thống thông tin liên lạc hỏng hóc đang phát ra những đoạn băng ghi hình lặp lại từ thời kỳ thảm họa ban đầu.

Hắn quyết định rẽ sang hướng trái, nơi không khí mát mẻ hơn và mùi hương kim loại lạnh lẽo chiếm ưu thế thay vì sự phân hủy hữu cơ.

Mục tiêu của anh lúc này rất rõ ràng: tìm ra trung tâm điều khiển dữ liệu mà Tử Hà đã nhắc đến trong những giây phút cuối cùng trước khi ý thức tan biến vào vùng hỗn loạn màu sắc đó.

Nếu hắn muốn phá vỡ vòng luẩn quẩn giết chóc do Bảng Xếp Hạng Tử Vọng kiểm soát, anh cần truy cập trực tiếp vào lõi hệ thống — nơi các thuật toán đánh giá "độ thích nghi" của từng cá thể được tính toán và phân phối tín hiệu kích hoạt tiến hóa.

Sau ba phút di chuyển trong bóng tối dày đặc, Lục Minh chạm phải một cánh cửa kim loại nặng có gắn biển số '04 - Kho Lưu Trữ Sinh Học'.

Cửa đã bị phá vỡ từ bên trong, bản lề cong vênh và để lại những vết xước sâu dài như móng vuốt khổng lồ.

Bên trong là sự im lặng chết chóc khác hẳn với hỗn loạn ở ngoài hành lang.

Phòng rộng khoảng năm mươi mét vuông được chiếu sáng bởi một nguồn ánh sáng sinh học phát ra từ các tấm panel tường bằng tế bào vi khuẩn biến đổi gen — thứ công nghệ mà tổ chức Cái Nhìn đã sử dụng để giảm thiểu tiêu thụ điện năng trong giai đoạn đầu của đại dịch.

Ánh sáng xanh nhạt làm cho mọi vật trong phòng trông như thể đang nằm dưới đáy đại dương sâu thẳm, tĩnh lặng và đáng sợ đến kỳ lạ.

Ở trung tâm căn phòng là một chiếc bệ đỡ bằng kính cường lực hình trụ cao hai mét.

Bên trong nó không phải là máy chủ hay ổ cứng dữ liệu mà Lục Minh mong đợi tìm thấy.

Thay vào đó, treo lơ lửng trong dung dịch bảo quản màu vàng đục là một bào thai người — hoặc thứ gì đó trông giống con người đến mức đáng sợ.

Lục Minh bước tiến lại gần hơn, lòng bàn tay run rẩy nhẹ khi chạm vào bề mặt lạnh giá của kính cường lực.

Cái đầu của tạo vật bên trong quá lớn so với tỷ lệ cơ thể bình thường, não bộ phình to bất thường xuyên qua hộp sọ mỏng manh như giấy bóng kính.

Nhưng điều khiến máu trong người anh đóng băng không phải là dị tật hình thái học này, mà là những đường gân xanh lam phát sáng dưới da bào thai — giống hệt y chang những gì đang lan tỏa trên cánh tay phải của chính Lục Minh lúc này đây.

Hắn cúi sát mặt vào bề mặt kính để quan sát kỹ hơn.

Trên ngực trần nhợt nhạt của tạo vật bên trong có khắc một ký hiệu nhỏ bằng laser: 'Prototype 02'.

Và ngay dưới đó là dòng chữ tiếng Việt viết nghiêng, nét bút gấp gáp như thể người viết đang cố gắng hoàn thành nó trước khi chết hoặc mất ý thức vĩnh viễn: Lục Minh lùi lại một bước, tim đập thình thịch mạnh hơn trong lồng ngực chật hẹp.

Đây là bằng chứng sống cho giả thuyết đen tối nhất mà anh từng tự nhủ với chính mình sau những đêm mất ngủ triền miên: tổ chức Cái Nhìn không chỉ đang thí nghiệm tạo ra siêu binh chủng sinh học để thống trị thế giới mới dưới sự kiểm soát tuyệt đối của Lâm Thiên Vũ; họ còn đang cố gắng sao chép và nhân bản ý thức — hoặc ít nhất là khả năng tiếp nhận ký ức lịch sử từ các mẫu thử thất bại trước đó.

Và nếu Prototype 02 là phiên bản kế thừa sau Mẫu thử 01 (chính anh), thì điều gì đã xảy ra với những 'bản sao' khác?

Những người nhớ lại mà hắn từng nghe lén trong những cuộc họp bí mật của phe đối lập khi còn chưa biết rõ danh tính thật sự của họ?

Hắn quay sang phía góc phòng bên trái, nơi có một bàn làm việc nhỏ với màn hình máy tính vẫn đang hoạt động chập chờn nhờ nguồn pin dự phòng độc lập.

Lục Minh ngồi xuống ghế xoay cũ kỹ và bắt đầu gõ phím nhanh chóng bằng hai ngón tay cái — kỹ năng mà hắn đã rèn luyện thành thục từ những ngày tháng sống trong bóng tối của các khu ổ chuột trước khi virus 'Hư Không' bùng phát toàn cầu.

Mật khẩu đăng nhập hiển thị trên màn hình là một chuỗi ký tự mã hóa phức tạp dựa trên cấu trúc protein folding mà chỉ có các nhà khoa học cấp cao mới biết cách giải quyết nhanh chóng bằng thuật toán dự đoán máy learning tích hợp sẵn trong hệ thống nội bộ.

May mắn thay, nhờ vào sự tiếp xúc gần đây với dữ liệu sinh học của Tử Hà và phản ứng cộng hưởng từ ống nghiệm trước đó, Lục Minh cảm thấy như thể có một bản năng nào đó bên trong đầu mình đang gợi ý những tổ hợp phím chính xác cần nhấn để vượt qua lớp bảo mật này.

Hắn nhập xong dòng lệnh cuối cùng và ấn Enter.

Màn hình chớp sáng trắng rực rỡ rồi tối đen hoàn toàn trong ba giây đồng hồ.

Khi ánh sáng trở lại, một tập tin video không tên xuất hiện giữa màn hình trống trơn, tự động bắt đầu phát với âm lượng cực thấp để tránh gây chú ý từ bên ngoài phòng kín này.

Hình ảnh trên màn hình rung lắc dữ dội như thể được quay bằng camera đeo trên người ai đó đang chạy trốn trong hoảng loạn tuyệt đối.

Chất lượng video kém cỏi do nhiễu sóng điện từ mạnh, nhưng đủ rõ để nhận ra bối cảnh: một hành lang tương tự nơi Lục Minh vừa đi qua, chỉ khác là sạch sẽ và hiện đại hơn nhiều — có lẽ đây là ghi hình trước khi thảm họa xảy ra hoặc ngay trong những ngày đầu tiên của sự sụp đổ hệ thống kiểm soát.

Một người phụ nữ mặc áo blouse trắng lấm lem máu đang chạy hết sức về phía máy quay, thở hồng hộc đến mức không thể nói thành câu trọn vẹn được.

Tóc dài đen nhánh bết dính vào trán đầy mồ hôi và sợ hãi của cô ta.

Trong tay trái cầm một khẩu súng ngắn đã trống đạn; còn tay phải thì ôm chặt lấy một chiếc vali kim loại nhỏ màu bạc có khóa sinh học nhận diện dấu vân tay và mã retina kết hợp cùng lúc mới mở được.

tôi không nghĩ là mình sẽ sống sót qua đêm nay,"* giọng nói khàn đặc của người phụ nữ vang lên từ loa máy tính, mang theo âm điệu tuyệt vọng nhưng kiên định lạ thường.

*"Họ gọi đó là Dự án Hồi Sinh Ký ức.

Nhưng thực tế thì nó kinh tởm hơn thế nhiều lần.

Chúng ta không thể giữ lại quá khứ nếu cái giá phải trả là sự ổn định tâm lý của toàn bộ nhân loại tương lai."* Người phụ nữ dừng chân trước một cánh cửa lớn có gắn biển 'Phòng Thí Nghiệm 7 - Khu Vực An Toàn'.

Cô ta đưa tay ra để mở khóa, nhưng ngón tay run rẩy không thể khớp đúng vị trí trên cảm biến dấu vân tay.

Hai lần thất bại liên tiếp khiến cô gần như khóc nức nở vì sự bất lực tột cùng trước áp lực thời gian đang đuổi sát gót từ phía sau lưng mình trong khung hình.

*"Lục Minh,"* người phụ nữ bỗng nhiên gọi tên hắn, ánh mắt nhìn thẳng vào ống kính camera với vẻ mặt nghiêm nghị đầy quyết tuyệt vọng cuối cùng của một nhà khoa học sẵn sàng hy sinh mạng sống để bảo vệ chân lý nguy hiểm nhất mà thế giới này chưa bao giờ dám đối diện trực tiếp.

*"Nếu con đang xem đoạn ghi hình này, nghĩa là Mẫu thử 01 đã vượt qua giai đoạn loại bỏ đầu tiên thành công — điều mà chúng tôi không hề tin tưởng vào khả năng tồn tại lâu dài của cơ thể sinh học được chỉnh sửa gen như vậy."* Lục Minh ngồi đơ cứng trên ghế xoay lạnh giá bên cạnh bàn máy tính.

Máu trong người anh dường như ngừng chảy một cách đột ngột khi nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy vang lên từ quá khứ xa xôi — giọng nói của mẹ mình, Lâm Thanh Hà, nhà di truyền học cấp cao nhất từng làm việc cho tổ chức Cái Nhìn trước khi biến mất không dấu vết vào ngày thứ tư sau khi virus 'Hư Không' bắt đầu lây lan khắp toàn cầu theo con đường khí quyển và nguồn nước ngầm.

*"Con cần hiểu một điều quan trọng,"* Lâm Thanh Hà tiếp tục nói, giọng điệu trở nên trầm lắng và chậm rãi hơn hẳn so với những giây phút hoảng loạn trước đó trong đoạn ghi hình ngắn ngủi này.

*"Bảng Xếp Hạng Tử Vọng không phải là công cụ trừng phạt tự nhiên dành cho kẻ yếu kém như Lâm Thiên Vũ tuyên truyền để thuyết phục đám đông ngu muội tuân thủ trật trị mới của hắn ta đang xây dựng trên nền tảng sự sợ hãi tột cùng và kiểm soát tâm lý tập thể thông qua cơ chế thưởng phạt sinh học rõ ràng dễ hiểu với đại chúng thiếu hiểu biết về khoa học phức tạp ẩn sau những thuật toán đánh giá độ thích nghi cá nhân hiện nay."* Người phụ nữ trong màn hình đưa tay lên che miệng để nén một tiếng ho sặc sụa ra khỏi cổ họng, đốm máu tươi nhỏ giọt xuống chiếc áo blouse trắng sạch sẽ trước đó.

*"Thực tế thì nó là một cơ chế lọc thông tin di truyền quy mô lớn nhất lịch sử nhân loại từng thực hiện dưới dạng thí nghiệm không kiểm soát có chủ đích từ bên ngoài thế giới ngầm của tổ chức Cái Nhìn nhằm chọn ra những cá thể mang trong mình tiềm năng đột biến gen tích cực vượt trội so với trung bình cộng loài người bình thường để phục vụ mục tiêu tái sinh hóa học toàn cầu mà Lâm Thiên Vũ đang âm thầm tiến hành qua nhiều thập kỷ chuẩn bị kỹ lưỡng trước khi kích hoạt thảm họa cuối cùng thay đổi hoàn toàn diện mạo sinh thái trái đất mãi mãi về sau này nữa rồi!"* Lục Minh nắm chặt hai thành ghế xoay đến mức xương khớp cựa quậy đau đớn trong da thịt.

Những thông tin vừa được tiết lộ trên màn hình máy tính cũ kỹ trước mặt anh không chỉ làm rung chuyển nền tảng niềm tin vào sự công bằng vốn có của tự nhiên mà còn phá vỡ hoàn toàn ảo tưởng về khả năng kiểm soát số phận riêng tư cá nhân mà hắn luôn nuôi dưỡng sâu sắc trong lòng suốt nhiều năm tháng sống lưu lạc dưới bóng tối của những khu ổ chuột bị bỏ rơi sau thảm họa sinh học tàn khốc này.

*"Và quan trọng hơn cả,"* Lâm Thanh Hà hạ giọng xuống mức thì thầm đầy đe dọa, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào ống kính camera như thể xuyên thấu qua không gian thời gian để đối diện trực tiếp với con trai mình đang ngồi trong phòng thí nghiệm ngầm nơi mà cô ta đã từng làm việc cùng nhóm nghiên cứu tiền nhiệm trước khi bị bắt cóc và giam giữ tại đây suốt mười lăm năm trời đằng sau bức tường bê tông dày đặc che giấu mọi bí mật đen tối nhất của tổ chức Cái Nhìn từ chính phủ quốc gia cho đến các tập đoàn đa quốc gia tài trợ vốn đầu tư khổng lồ vào dự án hồi sinh ký ức nguy hiểm chết người này.

*"Lâm Thiên Vũ không muốn xóa sạch quá khứ như anh ta tuyên truyền công khai trước đám đông ngu muội thiếu hiểu biết về khoa học phức tạp ẩn sau những thuật toán đánh giá độ thích nghi cá nhân hiện nay đang
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập