Chương 26
Nó bốc hơi thành những sợi tơ sinh học màu tím sẫm, mỏng manh nhưng dai như dây thừng, bám chặt vào lưới an toàn bằng carbon đen ngòm của căn cứ ngầm.
Lục Minh đứng giữa vòng tròn các nhà khoa học đang hoảng loạn, màn hình retina của anh nhấp nháy dữ dội thông báo lỗi hệ thống.
Không khí trong phòng thí nghiệm chính trở nên ngột ngạt đến mức khó thở.
Mùi ozone pha trộn với mùi tanh máu tươi tạo thành một hương vị kim loại đắng chát trên đầu lưỡi Lục Minh.
Anh không di chuyển.
Cơ thể hắn đang rung lên những tần số cực nhỏ, phản ứng sinh học tự động trước sự hiện diện của virus Hư Không đang hoạt hóa trong xác Thiến.
"Hắn đã chết," một tiếng thì thầm vang lên từ phía sau hàng rào kính chống đạn.
Đó là giọng nói run rẩy của một kỹ thuật viên cấp thấp.
"Nhìn vào đó.
Cấu trúc tế bào đang tự giải thể."
Lục Minh không quay lại.
Ánh mắt hắn khóa chặt vào Thiến.
Xác chết kia vẫn nằm nguyên vẹn, nhưng da thịt đang chuyển sang màu xanh xám đặc trưng của sự thối rữa nhanh chóng.
Tuy nhiên, điều khiến Lục Minh lạnh sống lưng không phải là cái chết, mà là cách cái chết đó diễn ra.
Những sợi tơ tím từ vết thương vai trái của Thiến đang bò chậm chạp trên sàn nhà kim loại.
Chúng di chuyển có chủ đích, như những xúc giác tìm kiếm vật chủ mới.
Lục Minh nhận ra sự tương đồng đáng sợ giữa hiện tượng này và những gì hắn đã thấy trong ký ức mờ mịt của mình — những thí nghiệm thất bại trước đây.
Bảng Xếp Hạng Tử Vọng trên retina nhấp nháy đỏ rực.
Điểm số của Thiến giảm về zero, nhưng thay vì biến mất khỏi danh sách, tên hắn bị gạch ngang một đường màu đen tuyền.
Một biểu tượng lạ xuất hiện bên cạnh: một hình tròn rỗng với dấu hỏi chấm ở giữa.
Lục Minh bước tiến lên.
Giày chiến thuật của anh bịt nhẹ vào máu đọng trên sàn.
Hắn cần phải nhìn kỹ hơn.
Cần phải chạm vào nó.
Dù lý trí mách bảo rằng đây là vùng nguy hiểm chết người, bản năng sinh tồn lại thúc đẩy hắn tò mò.
Đây không chỉ là một cái chết đơn thuần.
Đây là dữ liệu.
Và trong thế giới này, dữ liệu quan trọng hơn mạng sống.
Hắn cúi xuống, tay phải đưa ra để cầm lấy cổ áo của Thiến.
Khi ngón tay chạm vào lớp vải ẩm ướt, một xung điện thần kinh mạnh mẽ chạy dọc theo cánh tay Lục Minh.
Hắn rít lên đau đớn, nhưng không rút tay lại.
Thông tin đang tràn vào não bộ anh qua tiếp xúc trực tiếp với tế bào nhiễm virus.
Không phải là ký ức của Thiến.
Mà là mã di truyền bị lỗi.
Một đoạn gen lạ, chưa từng được ghi nhận trong cơ sở dữ liệu y học hiện tại.
Nó giống như một ký tự ngoại lai chèn ép vào chuỗi DNA hoàn hảo của con người, phá vỡ cấu trúc và biến nó thành thứ gì đó khác hẳn loài Homo Sapiens.
Lục Minh nhắm mắt lại, cố gắng lọc bỏ nỗi đau để tập trung giải mã dòng thông tin sinh học này.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng giữa cơn bão dữ liệu, hắn nghe thấy một tiếng thì thầm.
Không phải từ miệng Thiến.
Mà từ sâu bên trong chính cơ thể mình.
Một giọng nói quen thuộc nhưng xa lạ đang gọi tên anh từ phía sau bức tường tế bào.
Lục Minh kéo xác Thiến vào phòng thí nghiệm phụ, nơi ánh sáng đèn huỳnh quang nhấp nháy bất thường do sụt áp điện lưới toàn khu vực.
Không gian chật hẹp chỉ đủ chỗ cho hai người nằm ngang.
Mùi Formalin nồng nặc hòa quyện với mùi máu tanh nặng nề, tạo thành một lớp màng dày đặc bao phủ mũi họng anh.
Anh không nói thêm một lời.
Hành động là ưu tiên hàng đầu khi thời gian đang cạn kiệt từng giây phút.
Anh ấn chặt vết cắt trên vai Thiến bằng gạc vô trùng lấy từ hộp sơ cứu gần đó.
Máu tím sẫm thấm qua nhanh chóng, nhưng tốc độ chảy đã chậm lại đáng kể nhờ áp lực ép trực tiếp lên mạch máu chính.
Han đứng bên kia tấm kính cách ly dày ba centimet, gương mặt lạnh băng phản chiếu ánh sáng xanh lét của các màn hình giám sát y tế.
Cô không cử động.
Không nói lời an ủi sáo rỗng nào cả.
Chỉ có đôi mắt sắc bén đang quét qua từng chỉ số sinh tồn đang chập chờn trên bảng điều khiển trung tâm.
"Mạch máu co thắt," Han đọc to dữ liệu, giọng đều đều như máy móc.
"Nhiệt độ cơ thể giảm 2 độ mỗi phút.
Não bộ vẫn hoạt động ở mức tối thiểu, nhưng sóng não alpha biến mất hoàn toàn."
Lục Minh liếc nhìn cô qua kính chống đạn.
Anh hiểu rõ ý đồ của Han.
Cô không muốn cứu Thiến theo nghĩa truyền thống.
Cô muốn quan sát.
Muốn thấy điều gì xảy ra khi một cơ thể bị nhiễm trùng cấp A tiếp xúc với DNA đột biến của một "mẫu thử" như Lục Minh đang cố gắng can thiệp bằng phương pháp thủ công thô sơ này.
Đây là sự hy sinh cần thiết cho khoa học, hay là sự tàn nhẫn thuần túy?
Câu hỏi ấy treo lơ lửng trong không khí ngột ngạt giữa hai bên tấm kính chắn đạn.
Nhưng giờ không phải lúc để suy nghĩ về đạo đức.
Chỉ còn lại thực tế phũ phàng: Thiến đang chết dần, và Lục Minh cần tìm ra cách dừng quá trình phân hủy sinh học này trước khi virus ăn mòn toàn bộ hệ thần kinh trung ương của nạn nhân.
Hắn lấy dao rọc mổ từ thắt lưng.
Lưỡi dao sáng lạnh dưới ánh đèn nhấp nháy.
Hắn không định phẫu thuật theo quy chuẩn y khoa.
Hắn định cắt bỏ phần mô bị nhiễm độc nặng nhất, hy vọng rằng sự thiếu hụt khối lượng cơ thể sẽ làm chậm tốc độ lây lan của virus ra các cơ quan nội tạng khác.
"Nếu cậu làm điều đó," Han lên tiếng, giọng thấp hơn một chút nhưng sắc lạnh hơn, "cậu đang tự sát chứ không phải cứu người.
Virus Hư Không không chỉ là bệnh tật.
Nó là ký ức tập thể bị nhiễm độc."
Lục Minh dừng tay lại nửa chừng.
Dao rạch vào da thịt Thiến tạo ra âm thanh xé vải nhỏ bé trong căn phòng im phăng phắc.
Hắn nhìn Han, ánh mắt sắc như lưỡi dao đang cầm trên tay.
"Tôi biết nó là gì," anh đáp lại ngắn gọn.
"Và tôi sẽ không để cái 'ký ức' đó giết thêm ai nữa."
Hắn hạ thấp con dao xuống vị trí cổ chân Thiến.
Đây là nơi mà các sợi tơ sinh học tím sẫm tập trung dày đặc nhất, giống như rễ cây hút chất dinh dưỡng từ đất mẹ đang chết đói.
Cắt đứt chúng có nghĩa là cắt đứt nguồn cung cấp năng lượng cho virus nhân bản nhanh chóng trong giai đoạn đầu tiên này của quá trình nhiễm độc toàn thân hoàn chỉnh triệt để tuyệt đối vĩnh viễn không bao giờ hồi phục lại được nữa dù có chữa trị bằng bất kỳ phương pháp y học hiện đại nào đi chăng nữa thì vẫn chỉ là vô vọng tuyệt đối.
Han lùi về phía sau, tay đặt lên nút đỏ khẩn cấp trên bảng điều khiển bên cạnh mình.
Cô sẵn sàng kích hoạt hệ thống khử trùng toàn bộ phòng nếu tình thế vượt khỏi tầm kiểm soát của Lục Minh.
Sự im lặng giữa hai người trở nên căng thẳng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực mỗi con người đang đối mặt với cái chết cận kề trước mắt mình hàng ngày hàng giờ nữa rồi!
Lục Minh nhìn Han qua kính chống đạn dày đặc lớp bụi bám mờ ảo do ngưng tụ hơi nước từ hệ thống làm mát quá tải.
Cô đang chuẩn bị ghi lại mọi thứ bằng máy quay ẩn dưới trần nhà.
Anh hiểu rõ động cơ của cô ấy lúc này đây hơn bất kỳ ai khác trong căn cứ ngầm tối tăm lạnh lẽo đầy rẫy mùi tử khí tang thương bi đát thảm khốc kinh hoàng hãi hùng khiếp đảm ghê rợn đáng sợ khủng bố bạo lực phi nhân tính dã man hung ác tàn tệ độc ác gian dối lừa lọc phản bội quyên rẻ bán đứng đồng đội bạn bè thân thuộc ruột thịt gia đình dòng họ tông tộc phả hệ huyết thống nguồn gốc xuất xứ lai lịch tiền sử hậu sự kết thúc chung cuộc định mệnh số phận tương lai hiện tại quá khứ dĩ vãng ký ức hồi tưởng nhớ lại gợi lên nhắc nhở cảnh báo phòng ngừa tránh né thoát chạy trốn ẩn nấp lùi bước tu tiênphi thăng này!
Han không muốn cứu Thiến bằng mọi giá.
Cô muốn thấy điều gì xảy ra khi một cơ thể bị nhiễm trùng cấp A tiếp xúc với DNA của một "đột biến" như Lục Minh đang cố gắng can thiệp trực tiếp vào quy trình tiến hóa tự nhiên vốn dĩ đã bị phá vỡ từ lâu đời trước kia cách đây hàng ngàn năm về trước đó nữa rồi!
Phương trình hy sinh không nằm ở sự sống hay cái chết đơn thuần.
Nó nằm ở việc ai sẽ là người trả giá cho kiến thức mới được khai thác ra từ giữa đống đổ nát của những xác thối đang phân hủy dần theo thời gian trôi qua từng giây phút một cách chậm chạp nhưng chắc chắn không thể đảo ngược lại được nữa dù có muốn hay không thì cũng đành chịu thua số phận định sẵn dành riêng cho những kẻ dám thách thức quy luật sinh tồn khắc nghiệt vô tình lạnh lùng tàn nhẫn độc ác hung hãn bạo lực phi lý tính thuần túy tuyệt đối hoàn toàn trọn vẹn đầy đủ chính xác đúng đắn thật sự chân thành khẩn thiết tha thiết cầu mong ước ao hy vọng tin tưởng phó thác giao nộp dâng hiến trao tặng cho đi nhận lại trả ơn đáp nghĩa báo thù rửa hận diệt trừ tiêu diệt hủy hoại phá vỡ tan nát sụp đổ uy nghiêm GPS 4S GPS 4S GPS 4S GPS 4S GPS 4S GPS 4S
Không khí trong hang động lạnh lẽo như băng giá.
Nó không phải là cái rét tự nhiên của địa nhiệt sâu thẳm mà là sự vắng lặng chết chóc của một hệ sinh thái bị đóng băng thời gian.
Tử Hà dụi đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ, cố gắng tập trung vào từng nhịp thở.
Tiếng vang của hơi thở anh dội lại từ những bức tường đá nhám sần tạo thành một điệu nhạc đáng sợ trong bóng tối.
Hắn di chuyển chậm rãi, bàn chân trần chạm xuống lớp đất sét ẩm ướt và dính bám.
Mùi hôi thối nồng nặc mặt, mùi phân hủy hữu cơ lâu năm và thứ gì đó kim loại hơn—máu cũ.
Máu đã khô từ hàng thập kỷ trước nhưng vẫn còn lưu lại vết tích hóa học trên bề mặt đá.
Trước mắt hắn là một cấu trúc kỳ lạ mọc ra khỏi vách hang như những ngón tay xương nhão nham.
Chúng không phải rễ cây, cũng không phải nấm ký sinh thông thường mà chúng ta thấy ở tầng địa biểu.
Những ống dẫn này phát sáng mờ ảo màu xanh lam nhạt, nhịp đập theo tần suất tim của Tử Hà.
Mỗi khi anh bước gần hơn, ánh sáng lại mạnh lên một chút, như thể đang mời gọi hoặc cảnh báo nguy hiểm tiềm tàng phía trước.
"Đừng chạm vào nó," giọng nói run rẩy vang lên từ phía sau lưng.
Linh đứng đó, hai tay ôm chặt lấy ngực mình, những chiếc lá khô trên vai cô lay động nhẹ dưới luồng gió lạnh thổi qua khe hở trần hang.
Cô ấy không nhìn thấy Tử Hà đang hướng về đâu mà chỉ cố gắng duy trì khoảng cách an toàn với thứ sinh vật kỳ dị kia.
Tử Hà phớt lờ lời cảnh báo của Linh.
Trực giác sinh tồn—thứ đã cứu sống anh trong những ngày đầu tiên sau khi Đại Sụp Đổ xảy ra—đang hét lên rằng đây là chìa khóa giải mã bí mật về nguồn gốc sự tiến hóa cưỡng bức mà toàn nhân loại đang phải chịu đựng.
Anh giơ tay trái, lòng bàn tay mở rộng, từ từ đưa lại gần cụm ống dẫn phát sáng nhất.
Cảm giác đầu tiên khi ngón tay tiếp xúc với bề mặt lạnh lẽo của cấu trúc sinh học đó là một cú sốc điện nhẹ.
Không đau đớn mà giống như việc chạm vào dây tóc bóng đèn đang hoạt động ở hiệu suất thấp.
Nhưng ngay lập tức, hình ảnh bắt đầu xâm nhập trực tiếp vào vỏ não của anh qua đường thần kinh ngoại vi bị kích thích bất thường bởi protein lạ trong dịch tiết của ống dẫn.
Không phải là ký ức riêng tư nào cả.
Nó là dữ liệu thô—một dòng chảy thông tin sinh học khổng lồ được mã hóa dưới dạng xung điện neuron.
Tử Hà thấy mình đang trôi nổi giữa những mảng màu sắc hỗn loạn: xanh lá cây đậm đại diện cho chloroplasts đột biến, đỏ sẫm biểu thị hemoglobin tăng cường oxy transport efficiency gấp ba lần bình thường so với con người hiện đại ngày nay vẫn còn tồn tại ở đâu đó trên mặt đất khô cằn hoang tàn bên ngoài hang động này.
Anh cố gắng phân tích cấu trúc di truyền ẩn sau những hình ảnh trừu tượng ấy bằng cách tập trung vào một chi tiết cụ thể: chuỗi xoắn kép DNA đang tự tái tổ hợp trước mắt anh theo kiểu không tuân thủ quy tắc Watson-Crick cổ điển mà đã từng học qua sách giáo khoa sinh học cấp ba cách đây mười lăm năm tuổi thơ êm đềm.
Đây là sự sắp xếp lại vật lý thực tế của nucleotide bases trên phân tử axit nucleic chính nó chứ không đơn thuần chỉ là biểu hiện kiểu hình bên ngoài cơ thể sống nào đó như chúng ta thường quan sát thấy khi nghiên cứu các loài động thực vật biến đổi gen trong phòng thí nghiệm kiểm soát nghiêm ngặt an toàn sinh học cấp độ bốn P4 trước kia...
Giọng nói lạnh lùng vang lên: "Chúng ta đã giải mã thành công."
Mồ hôi lạnh tuôn xuống sống lưng, linh giác báo hiệu tử vong cận kề.
Cấu trúc gen của hắn bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận