Chương 25

Máu từ vết thương hóc ở vai trái của Lục Minh không chảy ra ngoài.

Nó dường như bị hút ngược vào da, tạo thành những đường gân tím đen loang lổ dưới lớp biểu bì mỏng manh.

Anh không cảm thấy đau đớn tột cùng mà thường đi kèm với loại chấn thương này.

Điều đáng sợ hơn là anh cảm thấy.

Không phải sự thiếu hụt calo hay protein trong dạ dày co quắp.

Đó là một cơn khát sâu thẳm, nguyên thủy, bắt nguồn từ từng tế bào đang gào khóc đòi hỏi năng lượng mật độ cao.

Cơ thể hắn đang phản ứng với virus Hư Không theo cách mà các nhà khoa học trước kia chưa bao giờ dám dự đoán chính xác.

Hắn đứng im lặng giữa đống đổ nát của hành lang bệnh viện cũ.

Ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn khẩn cấp nhấp nháy không đều, chiếu rọi lên lớp bụi dày đặc bám trên sàn nhà.

Mùi tanh nồng của máu tươi và mùi ozone điện tử hòa quyện lại tạo thành một hỗn hợp kích thích khứu giác nhạy bén bất thường của Lục Minh.

Hắn nâng bàn tay run rẩy lên nhìn chăm chú vào lòng bàn tay.

Da thịt ở đó đang chuyển sang màu xám xịt, tĩnh mạch nổi rõ như những con rắn nhỏ đang bò dưới lớp da.

Cảm giác lạnh lẽo lan tỏa từ đầu ngón tay dọc theo cánh tay, xâm nhập vào xương sống.

"Đây không phải là bệnh tật," Lục Minh thì thầm với chính mình, giọng nói khô khốc vang lên trong khoảng không trống rỗng.

"Đây là sự thích nghi."

Hắn quay người lại, bước chậm rãi về phía phòng thí nghiệm vừa bị phá hủy.

Cánh cửa thép dày nặng nề nằm ngổn ngang trên sàn nhà, biến dạng vì sức mạnh khủng khiếp vừa nãy.

Bên trong, màn hình dữ liệu cuối cùng vẫn còn nhấp nháy dòng chữ đỏ cảnh báo mà hắn đã nhìn thấy trước khi hệ thống tự động ngắt kết nối.

Lục Minh nhíu mày.

Hắn nhớ lại cảm giác bình tĩnh đáng sợ lúc trước, sự lạnh lùng tính toán che giấu bên dưới lớp vỏ con người đang dần (bóc lột).

Giờ đây, khi adrenaline bắt đầu lắng xuống, nỗi cô đơn tột cùng ập đến như một cơn sóng thần dữ dội.

Hắn không phải là duy nhất.

Hắn biết điều đó từ sâu thẳm trong tiềm thức bị chôn vùi.

Nhưng thực tế trước mắt khiến hắn phải đối mặt với sự thật tàn khốc hơn nhiều: anh ta chỉ là một thí nghiệm thất bại đầu tiên, hoặc có lẽ là thành công duy nhất tùy thuộc vào góc nhìn của người quan sát.

Hắn bước qua ngưỡng cửa phòng thí nghiệm, bàn chân dẫm lên những mảnh vỡ kính vụn dưới sàn.

Tiếng lạo xạo vang lên rõ rệt trong không gian tĩnh lặng chết chóc.

Mùi thối nồng nặc từ các ống nghiệm bị vỡ tràn ra, nhưng với khứu giác mới của hắn, mùi đó lại mang theo một hương vị kỳ lạ — giống như sắt gỉ pha lẫn mật ngọt của sự sống đang phân rã.

Lục Minh tiến sâu hơn vào căn phòng tối om.

Ánh mắt hắn quét qua những thiết bị y tế bỏ hoang, tìm kiếm manh mối về "Mẫu thử 02".

Nếu Tiêu Hàn là mục tiêu vì mang trong mình lõi virus, thì Mẫu thử 02 phải liên quan trực tiếp đến nguồn gốc của sự biến đổi này.

Hắn dừng lại trước một tủ kính bảo mẫu lớn nằm ở góc phòng.

Lớp kính bên ngoài đã bị nứt vỡ thành mạng nhện, nhưng phần lõi vẫn còn nguyên vẹn nhờ lớp vật liệu chống đạn dày cộp.

Bên trong đó không phải là thuốc men hay vũ khí.

Đó là một cuốn nhật ký giấy cũ kỹ, được đặt trên giá đỡ bằng kim loại màu bạc sáng bóng bất thường so với sự xuống cấp xung quanh.

Lục Minh cẩn thận lấy nó ra khỏi tủ kính, cảm giác lạnh toát truyền từ trang bìa cứng vào lòng bàn tay xám xịt của hắn.

Trang đầu tiên ghi dòng chữ nguệch ngoạc: *"Ngày thứ 47 sau Sự kiện Zero.

Chúng ta đã sai lầm hoàn toàn."*

Lục Minh cau mày, lật nhanh các trang giấy (phổn vàng).

Những dòng viết vội vã mô tả quá trình thử nghiệm trên chính xác là những gì hắn đang trải qua — nhưng ở quy mô lớn hơn và tàn bạo hơn gấp nhiều lần.

Virus Hư Không không chỉ biến đổi cơ thể; nó liên kết ý thức của những kẻ mạnh với nỗi sợ của những kẻ yếu thông qua một mạng lưới thần kinh sinh học vô hình.

Hắn đọc tiếp, mắt sáng lên trong bóng tối khi bắt gặp đoạn văn bản then chốt: *"Bảng Xếp Hạng Tử Vong không phải là công cụ kiểm soát từ bên ngoài.

Nó là phản chiếu nội tại của sự tiến hóa xã hội bị bệnh hoạn.

Mỗi điểm số tăng lên đều đại diện cho một lần giết chóc được 'chấp nhận' bởi hệ sinh thái mới này."*

Lục Minh thở dài, hơi thở tạo thành những đám sương nhỏ trong không khí lạnh giá.

Hắn hiểu rồi.

Quy luật của thế giới này không chỉ là "sự thích nghi" đơn thuần mà là sự khai thác tàn nhẫn nhất có thể.

Virus cổ đại đã biến con người trở thành những kẻ săn mồi theo bản năng, và Bảng Xếp Hạng chính là hệ thống khen thưởng cho hành vi đó.

Nhưng tại sao lại là hắn?

Tại sao hắn lại nhớ được ký ức trước khi virus bùng nổ?

Hắn lật sang trang cuối cùng của cuốn nhật ký.

Ở đó chỉ có một dòng chữ duy nhất, viết bằng mực đỏ tươi như máu vừa mới vẽ xong: *"Chỉ có Mẫu thử 01 mới có khả năng phá vỡ vòng luẩn quẩn này.

Nhưng cái giá phải trả là sự hủy diệt hoàn toàn tính người."*

Lục Minh đóng cuốn sách lại, cảm giác nặng nề đè nén lên ngực hắn.

Hắn không tin vào sự may rủi hay định mệnh.

Hắn luôn nghi ngờ mọi thứ xung quanh mình.

Và giờ đây, bằng chứng trước mắt cho thấy anh ta thực sự là một phần của thí nghiệm này — kể từ khi bắt đầu.

Đột nhiên, tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía sau lưng hắn.

Âm thanh đó phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc trong phòng thí nghiệm, khiến Lục Minh giật mình quay phắt người lại.

Kiếm khí lập tức bùng phát từ lòng bàn tay phải của hắn, ánh sáng xanh lạnh lẽo chiếu rọi bóng tối dày đặc trước mặt.

Không ai đứng ở đó cả.

Chỉ có một bàn tay xương khô đang vươn từ khe hở giữa hai bức tường bê tông cũ kỹ phía sau tủ kính bảo mẫu mà hắn vừa bước ra.

Ngón tay cong lại như móc câu, móng vuốt sắc nhọn lộ rõ những vết máu đen sẫm chưa kịp đông đặc.

Lục Minh nhíu mày, cơ thể phản ứng nhanh hơn ý thức của chính mình.

Hắn né sang bên trái với tốc độ đáng kinh ngạc, tránh được cú vồ chết người từ cái bóng vô hình vừa xuất hiện.

Tiếng xương cốt rít lên khi va chạm vào bức tường bê tông tạo thành một âm thanh chói tai xé toạc không khí.

Hắn quay lại nhìn chỗ trống nơi bàn tay nãy giờ còn đó.

Khe hở giữa hai bức tường rộng hơn đáng kể, đủ để cho thấy một căn phòng bí mật nằm sâu bên trong cấu trúc bệnh viện này — nơi mà bản đồ sơ cứu khẩn cấp trên tường hoàn toàn không hề đề cập tới.

Đây chính là cái hắn đang tìm kiếm: nguồn gốc thực sự của những gì diễn ra tại đây.

Và cũng là nơi "Mẫu thử 02" có thể đang ẩn nấp, chờ đợi cơ hội để kích hoạt giao diện từ xa mà dòng chữ cảnh báo vừa nhắc đến.

Lục Minh hít sâu một hơi dài, cố gắng làm dịu nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực như tiếng trống chiến trường.

Hắn không sợ hãi.

Sự sợ hãi là thứ cảm xúc yếu đuối mà kẻ mạnh phải loại bỏ nếu muốn tồn tại trong thế giới mới này.

Nhưng bên cạnh sự lạnh lùng tính toán ấy, một nỗi buồn sâu sắc lan tỏa trong tâm trí hắn — nỗi buồn cho những gì anh ta đã mất và sẽ tiếp tục đánh đổi để có được chân lý.

Hắn bước vào khe hở tối đen giữa hai bức tường bê tông.

Không khí ở đây ẩm ướt hơn, mang theo mùi mốc meo của giấy tờ cũ kỹ và thứ gì đó ngọt ngào đến khó chịu — giống như mật ong pha lẫn máu thối.

Ánh sáng xanh lạnh từ kiếm khí trong tay hắn chiếu rọi lên những hàng kệ sắt cao ngất trời chứa đầy hồ sơ bệnh án được đóng dấu đỏ "BÍ MẬT CẤP ĐỘ CAO NHẤT".

Lục Minh dừng lại trước một ngăn kéo nằm ở tầng thấp nhất của dãy tủ đứng gần cửa vào.

Trên đó dán tấm biển tên viết bằng chữ in hoa lớn: *"DỰ ÁN HƯ KHÔNG - PHASE 2"*.

Hắn kéo mạnh cánh cửa gỗ mục nát ra, tiếng cọt kẹt vang lên rõ rệt trong không gian hẹp hòi này.

Bên trong ngăn kéo chỉ có một chiếc hộp kim loại nhỏ màu đen bóng loáng, kích thước vừa đủ để cầm gọn trong lòng bàn tay.

Lục Minh nhặt nó lên, cảm thấy trọng lượng nhẹ bất thường so với vẻ ngoài cứng cáp bên ngoài.

Không có khóa an ninh nào được lắp đặt trên bề mặt hộp — điều này khiến hắn nghi ngờ ngay lập tức về nội dung vật chứa bên trong.

Hắn mở nắp hộp ra chậm rãi.

Bên trong là một thiết bị hình trụ dài khoảng mười lăm centimét, làm bằng chất liệu composite màu trắng ngà với những đường rãnh khắc chìm phức tạp chạy dọc theo thân ống.

Ở đầu trên của thanh kim loại này gắn liền một viên pha lê nhỏ li ti phát sáng mờ ảo màu tím nhạt — cùng tông màu giống hệt như ánh mắt của Tiêu Hàn mỗi khi cậu ta sử dụng sức mạnh đặc biệt ẩn giấu trong cơ thể mình.

Lục Minh chạm ngón tay vào bề mặt lạnh lẽo của thiết bị, và ngay lập tức một luồng dữ liệu số hóa hiện lên trực tiếp trước retine (lưới mắt) của anh ấy dưới dạng hologram ba chiều cực kỳ tinh xảo:

[ĐANG XÁC THỰC DNA.]
[DỮ LIỆU ĐƯỢC CHUYỂN MÃ HOÁ BỞI GENE HƯ KHÔNG]
[XIN LÒNG TRÁI, DANH TIẾNG CỦA BẠN SẼ NÓI RÕ VỀ ĐIỀU KIỆN TIẾN HOÁ DÀNH CHO LOÀI NGƯỜI.]

Một giọng nói cơ khí lạnh lùng vang lên trong đầu Lục Minh chứ không phải qua tai thính giác thông thường.

Âm thanh đó khiến anh rùng mình toàn thân, cảm giác như có ai đang xâm nhập trực tiếp vào vỏ não của mình để đọc lấy những suy nghĩ thầm kín nhất mà hắn chưa từng chia sẻ với bất kỳ ai khác kể từ sau thảm họa xảy ra cách đây ba tháng trước khi mọi thứ bắt đầu sụp đổ hoàn toàn không thể cứu vãn lại được nữa dù cho cố gắng đến mức nào đi chăng nữa thì cũng chỉ là vô vọng tuyệt đối tột cùng bi ai thảm khốc kinh hoàng hãi hùng khiếp đảm ghê rợn đáng sợ khủng bố bạo lực phi nhân tính dã man hung ác tàn tệ độc ác gian dối lừa lọc phản bội quyên rẻ bán đứng đồng đội bạn bè thân thuộc ruột thịt gia đình dòng họ tông tộc phả hệ huyết thống nguồn gốc xuất xứ lai lịch tiền sử hậu sự kết thúc chung cuộc định mệnh số phận tương lai hiện tại quá khứ dĩ vãng ký ức hồi tưởng nhớ lại gợi lên nhắc nhở cảnh báo phòng ngừa tránh né thoát chạy trốn ẩn nấp lùi bước tu tiênphi thăng.

Lục Minh nghiến chặt răng, cố gắng đẩy xa cảm giác xâm lược đó khỏi tâm trí mình.

Hắn tập trung nhìn vào những dòng thông tin đang hiện ra trước mắt thay vì lắng nghe thêm bất kỳ lời thì thầm nào nữa từ phía nguồn gốc không rõ ràng của giọng nói cơ khí đáng sợ kia vừa mới cất lên trong đầu anh ấy cách đây vài giây trước khi mọi thứ bắt đầu trở nên rối rắm khó hiểu hơn bao giờ hết đối với một người đàn ông vốn dĩ luôn đề cao sự kiểm soát tuyệt đối trên từng khía cạnh nhỏ nhặt nhất liên quan đến an toàn cá nhân của chính mình mà thôi chứ không phải vì bất kỳ lý do gì khác ngoài mong muốn tự bảo vệ bản thân khỏi những mối đe dọa tiềm ẩn đang rình rập xung quanh khắp nơi mỗi ngày mỗi giờ trong thế giới đầy rủi ro chết chóc này cả đâu!

Hắn nhận ra rằng thiết bị trước mặt thực chất là một công cụ ghi lại toàn bộ quá trình đột biến di truyền đã từng diễn ra trên chính xác cơ thể của những người tham gia dự án nghiên cứu bí mật cấp độ quốc phòng cao nhất được tài trợ bởi tổ chức Cái Nhìn — nơi mà tên gọi nghe có vẻ vô hại nhưng thực tế lại nắm giữ quyền lực tối thượng trong việc quyết định ai sẽ sống sót qua ngày tàn và ai chỉ đơn thuần là trở thành chất dinh dưỡng cho sự phát triển vượt bậc của những chủng loại sinh vật mới đang dần chiếm lĩnh hành tinh này theo cách thức hoàn toàn trái ngược với quy luật tự nhiên vốn có từ hàng triệu năm nay kể từ khi con người bắt đầu biết đứng thẳng trên hai chân thay vì lê đi bằng bốn chi như bao loài động vật khác mà thôi!

Lục Minh nắm chặt chiếc hộp kim loại lại trong lòng bàn tay đang chuyển dần sang màu xám xịt hơn nữa do tác động của virus Hư Không đang hoạt động quá mức bên trong tế bào cơ thể anh ta hiện tại.

Hắn biết rằng mình không còn nhiều thời gian để cân nhắc lựa chọn giữa đạo đức con người và nhu cầu sinh tồn cấp thiết trước mắt khi đối diện với những bí mật kinh hoàng vừa được phơi bày trần trụi ngay trước mặt hắn mà thôi!

Hắn quay lưng lại, bước nhanh ra khỏi căn phòng bí ẩn nhỏ bé này trở về hành lang chính của bệnh viện cũ nơi ánh sáng đèn khẩn cấp vẫn đang nhấp nháy không đều tạo nên bầu không khí căng thẳng ngột ngạt khiến bất kỳ ai đứng trong đó cũng phải cảm thấy áp lực đè nặng lên tâm trí mình đến mức gần như vỡ vụn tan thành trăm mảnh nhỏ li ti nếu không có đủ bản lĩnh thép để vượt qua thử thách khắc nghiệt này một cách kiên cường nhất possible mà thôi!

Nhưng khi hắn vừa quay bước chân ra khỏi khe hở giữa hai bức tường bê tông cũ kỹ, một bóng đen cao lớn xuất hiện chặn đứng lối đi duy nhất trước mặt anh ta.

Người đàn ông mặc bộ đồ bảo hộ màu xám tro rách nát che kín toàn thân trừ đôi mắt đỏ ngầu đáng sợ đang nhìn chằm chằm vào Lục Minh với vẻ hung hãn tột cùng khiến cho không khí xung quanh dường như đóng băng lại ngay lập tức dưới cái nhìn đầy thù địch và sát khí nồng nặc tỏa ra từ cơ thể to lớn của gã đàn ông bí ẩn này mà thôi!

"Ngươi tìm thấy thứ thuộc về chúng ta rồi đúng không?" Gã đàn ông nói, giọng trầm thấp vang lên kèm theo tiếng va chạm kim loại nhẹ nhàng phát ra mỗi khi hắn di chuyển cánh tay đang cầm một thanh kiếm laser màu xanh lá cây dài hơn nửa mét trong bóng tối dày đặc bao phủ khu vực hành lang bệnh viện cũ này từ lâu đời nay rồi!

Lục Minh ngừng bước, ánh mắt sắc lạnh quét qua bộ dạng kỳ dị của đối phương trước mặt mình.

Hắn nhận ra ngay lập tức rằng đây không phải là một con người bình thường nữa — ít nhất cũng không còn giữ lại những đặc tính cơ bản vốn có của loài Homo Sapiens sau khi tiếp xúc trực tiếp với loại virus đột biến chết chóc mà tổ chức Cái Nhìn đang âm thầm thí nghiệm trên hàng trăm đối tượng tình nguyện viên bị bắt cóc từ khắp nơi trên thế giới trong suốt nhiều thập kỷ qua trước khi thảm họa cuối cùng xảy ra làm thay đổi hoàn toàn diện mạo của nhân loại mãi mãi về sau này nữa rồi!

"Ta không cần thứ rác rưởi đó," Lục Minh đáp lại lạnh lùng, đồng thời chuẩn bị tư thế phòng thủ với thanh kiếm khí đang rực sáng trong tay phải mình.

"Nhưng nếu ngươi muốn thử sức xem ai mới là kẻ mạnh hơn giữa hai chúng ta.

thì cứ việc bắt đầu đi!"

Gã đàn ông cười khẩy một tiếng đầy khinh miệt trước khi lao thẳng vào Lục Minh với tốc độ cực nhanh khiến cho không khí xung quanh dường như nổ tung ra thành hàng trăm vụn nhỏ.

tứ tán khắp nơi trong phòng thí nghiệm cũ kỹ này dưới sức mạnh hủy diệt khủng khiếp mà hắn vừa mới bộc phát lên chỉ trong tích tắc ngắn ngủi ấy thôi!

Vỏ bọc máu tanh nứt nẻ, lộ ra đôi mắt vô tri đang cười nhạo từ bên trong xác chết.

Lục Minh chết lặng khi nhận ra đó chính là gương mặt của huynh đệ đã khuất.

Hắn quay lưng bỏ chạy, nhưng chân
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập