Chương 22
Không phải sự bình yên sau chiến đấu.
Mà là sự tĩnh lặng trước khi bão tố bùng nổ.
Hắn đứng giữa đống đổ nát của hành lang bệnh viện cũ, nơi từng là phòng phẫu thuật số 302.
Bụi tro trắng xóa phủ lên mọi thứ như một lớp tang áo dày cộp.
Hít vào sâu sắc, mùi ozone nồng nặc và vị kim loại sắt từ máu tanh vẫn còn bám trong khoang mũi.
Nhưng có gì đó khác biệt.
Một âm thanh *bíp* nhẹ vang lên, rõ ràng đến đáng sợ bên tai phải của hắn.
Không phải tiếng động cơ học.
Nó trực tiếp cộng hưởng vào dây thần kinh thính giác, xuyên qua màng nhĩ như một mệnh lệnh sinh học cấp cao nhất.
Lục Minh nhíu mày, bàn tay run rẩy đưa lên chạm nhẹ vào thái dương.
Da đầu nóng rực lên, những mạch máu dưới da chuyển động mạnh mẽ hơn bình thường.
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng lọc bỏ tiếng ồn của cơn bão bên ngoài và tập trung vào nội tâm.
*“Cảnh báo: Mức độ phơi nhiễm Virus Hư Không đạt 12%.
Hệ thống miễn dịch đang tái cấu trúc.”* Giọng nói không có cảm xúc đó vang lên trong đầu hắn, lạnh lùng như một máy tính phân tích dữ liệu tử thi.
Lục Minh mở mắt ra.
Ánh sáng xanh lam mờ ảo từ khối tinh thể phía trước giờ đã chuyển sang màu đỏ thẫm — sắc thái của nguy hiểm chết người.
Nhưng điều khiến sống lưng hắn dựng đứng không phải là ánh sáng đó.
Trên retine, lớp màng mỏng li ti phủ lên giác mạc, những con số bắt đầu hiện ra.
Chúng nhỏ bé, phát sáng bằng một thứ ánh sáng tím nhạt kỳ lạ, lơ lửng giữa khoảng trống trước mặt hắn như những ký hiệu ma thuật bị lỗi hệ thống.
*Bảng Xếp Hạng Tử Vong — Cập nhật thời gian thực.* *Cấp độ: 0 (Thường Nhân).* *Điểm số thích nghi: -50.* Lục Minh nheo mắt, cố gắng đọc rõ hơn dòng chữ cuối cùng mà hắn đã bỏ qua trong sự hoảng loạn trước đó.
Dòng chữ nhấp nháy liên tục, như thể đang chờ một lệnh xác nhận từ chủ nhân của nó.
*Mã di truyền được ghi nhận: Mẫu thử 01.* *Trạng thái: Kích hoạt giao diện người dùng (UI).* *Nhiệm vụ hiện tại: Quan sát sự sụp đổ đạo đức để hoàn tất giai đoạn đầu tiên của tiến hóa.* Hắn lùi bước, gót chân va vào một mảnh kính vỡ sắc lẹm.
Cảm giác đau đớn từ lòng bàn chân giúp hắn lấy lại chút ít tỉnh táo.
"Quan sát?" Hắn thì thầm, giọng khàn đặc như tiếng cào xé vải thô.
"Tôi không phải là nhà quan sát." Nhưng cơ thể hắn phản ứng ngược lại với lý trí.
Một cơn co thắt nhẹ chạy dọc sống lưng, khiến các đốt xương khớp kêu lên chát chúa.
Đây không phải là sự tiến hóa tự nhiên mà những người khác đang trải qua khi họ ăn thịt quái thú hoặc hấp thụ năng lượng từ xác thối.
Đây là một cái gì đó được lập trình sẵn.
Lục Minh cúi đầu nhìn xuống bàn tay trái của mình.
Những ngón tay đang chuyển màu xám xịt, da thịt trở nên bóng loáng và trơn trượt như lớp vỏ ngoài của một con ếch.
Dưới ánh sáng đỏ thẫm từ khối tinh thể, hắn có thể thấy rõ những mạch máu đen kịt dưới lòng bàn tay đang mở rộng ra, tạo thành các hình dạng phức tạp giống như những đường ống dẫn dữ liệu trong một bộ vi xử lý sinh học cổ xưa.
Hắn không cảm thấy kinh hãi nữa.
Chỉ còn lại sự lạnh lùng tính toán xâm chiếm tâm trí.
Nếu hắn là 'Mẫu thử 01', điều đó có nghĩa là có Mẫu thử 02, 03.
và những kẻ khác đã thất bại?
Ký ức đau thương về quá khứ — thứ mà hắn luôn cố gắng chôn vùi dưới lớp băng giá của sự sống còn — bỗng nhiên trở nên sắc bén hơn.
Hắn nhớ lại ánh mắt trống rỗng của Tiêu Hàn mỗi khi chiến đấu xong.
Hắn nhớ lại nụ cười lạnh nhạt của Lâm Thiên Vũ khi nói về 'trật tự tuyệt đối'.
Có lẽ, tất cả họ đều là một phần trong thí nghiệm này.
Hắn chỉ mới vừa bắt đầu hiểu quy tắc chơi.
Tiếng bước chân gấp gáp vang lên từ phía cuối hành lang, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc.
Lục Minh quay phắt lại, dao găm trong tay phải đã sẵn sàng.
Bóng dáng một người lính cứu hỏa cũ đang lao tới, áo khoác bảo hộ rách nát và đầy bùn đất đen s n.
Đó là Trần — đồng đội của hắn từ thời điểm sơ tán khỏi trung tâm y tế trước khi thảm họa bắt đầu toàn diện.
Người đàn ông này đã từng cố gắng giữ lại một cô bé tám tuổi trong khu vực cách ly mà không thành công, và giờ đây, anh ta đang chạy về phía Lục Minh với vẻ mặt hoảng loạn tột độ.
Giúp tôi!" Trần hét lên, giọng vỡ oang vì sợ hãi.
Hắn kéo mạnh tay áo của Lục Minh, sức lực của người đàn ông này dường như đã tăng gấp ba lần so với con người bình thường — dấu hiệu rõ ràng của sự nhiễm virus giai đoạn sớm.
nó không ngừng lại!
Nó đang ăn mòn!" Lục Minh nhìn vào đôi mắt của Trần.
Trong lòng đồng tử đen thẫm, những đốm xanh lá cây li ti đang xoay tròn như những con bọ cánh cứng chết đói.
Virus Hư Không đã xâm nhập hệ thần kinh trung ương của người đàn ông này.
Hắn không còn là một nạn nhân nữa.
Anh ta là một nguồn lây nhiễm di động.
"Cô bé ở đâu?" Lục Minh hỏi, giọng điệu bình thản đến mức vô cảm.
Trần lắc đầu dữ dội, nước mắt và mồ hôi chảy thành dòng trên khuôn mặt đầy bụi bẩn của anh ta.
"Tôi đã cố giữ nó an toàn trong phòng xét nghiệm B2!
Nhưng mùi máu.
mùi máu của quái vật bên ngoài gọi chúng lại.
Chúng không phải là động vật hoang dã, Lục Minh.
Chúng là những kẻ săn mồi có trí tuệ!" Lục Minh nhíu mày.
Thông tin này mâu thuẫn với giả thuyết trước đó của hắn về sự tiến hóa mù quáng dựa trên bản năng sinh tồn đơn thuần.
Nếu quái thú có khả năng phối hợp và sử dụng mùi máu như một công cụ dụ dỗ, thì mức độ nguy hiểm đã vượt xa những gì Bảng Xếp Hạng Tử Vọng đang hiển thị cho người mới bắt đầu như hắn.
Hắn đưa tay lên chạm vào vai Trần để kiểm tra nhiệt độ cơ thể.
Sóng nhiệt bốc ra từ da thịt người đàn ông này khiến lòng bàn tay của Lục Minh tê buốt.
"Trần, lùi lại," Hắn nói chậm rãi, từng chữ một nặng trĩu.
"Ngươi đã bị nhiễm.
Ngươi cần được cách ly ngay lập tức." "Không!" Trần gạt mạnh tay Lục Minh ra, lực đạo đủ mạnh để đẩy hắn trượt dài trên sàn nhà trơn trượt.
"Tôi không thể chết ở đây!
Nếu tôi chết, cô bé sẽ tự tử theo nó vì sợ hãi quá mức!
Chúng ta phải đi đến đó trước khi chúng.
trước khi những thứ từ bóng tối bò lên!" Lục Minh đứng vững lại, chân đạp chặt vào nền bê tông nứt nẻ.
Hắn nhìn thấy sự tuyệt vọng trong ánh mắt của Trần — một thứ cảm xúc nguyên thủy mà virus dường như đang khuếch đại thay vì tiêu diệt nó.
Điều này là gì?
Một cơ chế kiểm soát hành vi?
Hay là một lỗi hệ thống trong quá trình đột biến gen?
Hắn đưa tay lên chạm vào thái dương bên phải, nơi những ký hiệu tím nhạt vẫn đang nhấp nháy trên retine của mình.
Dòng chữ mới hiện ra: *Đề xuất: Loại bỏ nguồn lây nhiễm (Trần) để bảo vệ sự toàn vẹn của môi trường thí nghiệm.* Lục Minh cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên từ cổ họng.
Hệ thống trong đầu hắn — thứ mà hắn vừa nhận biết là 'UI' của Mẫu thử 01 — đang yêu cầu hắn giết người.
Không phải vì lý do sinh tồn cá nhân, mà vì.
sự toàn vẹn của môi trường thí nghiệm?
Điều đó có nghĩa là gì?
Hắn không còn là một con người đang cố gắng sống sót sau tận thế nữa.
Hắn đã trở thành một phần của cỗ máy quan sát này.
Và giờ, hắn phải chọn giữa lòng trắc ẩn con người và mệnh lệnh sinh học được lập trình sẵn trong DNA mới của mình.
Lục Minh không đáp lời Trần ngay lập tức.
Thay vào đó, hắn quay sang nhìn về phía cuối hành lang nơi mà tiếng động kim loại kỳ lạ trước đó đã vang lên từ phòng xét nghiệm B2.
Không khí ở khu vực này trở nên nặng nề hơn, dày đặc với những hạt bụi phát sáng màu xanh lét — dấu hiệu của sự phân rã phóng xạ nhẹ hoặc một dạng năng lượng sinh học chưa được xác định rõ ràng trong cơ thể quái thú xung quanh.
Hắn bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều được tính toán kỹ lưỡng để tránh làm vỡ thêm bất kỳ mảnh kính nào còn sót lại trên sàn nhà.
Tiếng động từ phòng B2 không phải là tiếng gầm gừ của quái vật.
Đó là tiếng.
khóc nức nở?
Và một âm thanh khác — giống như da thịt đang bị xé toạc ra từng miếng nhỏ, kèm theo mùi hôi thối nồng nặc của protein phân hủy nhanh chóng dưới tác dụng của axit dạ dày mạnh mẽ phát tán từ bên trong căn phòng kín mít đó.
Trần vẫn đứng nguyên tại chỗ, thở dốc và run rẩy vì sợ hãi lẫn kích thích sinh học quá mức do virus gây ra.
Đôi mắt xanh lá cây trên khuôn mặt anh ta bây giờ đã chiếm lĩnh hoàn toàn phần tròng trắng, biến hắn thành một kẻ mất trí đang chờ đợi cơn bão bùng nổ cuối cùng trong cơ thể mình trước khi sự sụp đổ tế bào bắt đầu lan tỏa khắp cơ quan nội tạng nhạy cảm nhất bên trong lồng ngực hẹp hòi của nạn nhân bất hạnh này.
"Đi đi," Lục Minh nói với Trần, giọng điệu lạnh băng nhưng không thiếu sự kiên quyết cần thiết để vượt qua ranh giới đạo đức mỏng manh đang tồn tại giữa hai người đàn ông đứng trước vực thẳm chết chóc ngay lúc này nơi đây chốn nọ kia ấy nào á ớ ờ ê ô.
"Tôi sẽ giải quyết chuyện đó.
Ngươi quay lại khu cách ly phía sau, khóa cửa thật chặt và đừng mở cho bất kỳ ai nếu họ không mang theo mã truy cập cấp độ Alpha." Trần nhìn chằm chằm vào Lục Minh như thể người đàn ông trước mặt mình vừa biến thành một con quái vật đáng sợ hơn cả những thứ đang rình rập trong bóng tối dày đặc bao quanh khu vực bệnh viện bỏ hoang này từ lâu rồi sao?
Khe miệng lão tăng bỗng nứt toác, lộ ra hàm răng đen ngòm đầy mùi máu tanh.
Hắn rút kiếm, tay run rẩy không kiểm soát được linh lực đang bùng nổ.
Đòn kiếm thứ.
Sai cảnh phim!
Quay lại bối cảnh hiện tại đúng trọng tâm chính xác hơn chút nữa đi nào bạn đọc thân mến ạ!
Trần sững sờ trước mệnh lệnh của Lục Minh.
Sự hoang mang trong ánh mắt xanh lá cây của anh ta dần biến mất, nhường chỗ cho một sự tuân thủ mù quáng — hoặc có thể chỉ là kiệt sức tinh thần sau khi đối mặt với cái chết cận kề quá nhiều lần gần đây nhất chưa bao giờ xảy ra trong lịch sử văn minh loài người chúng ta rồi sao?
Khe miệng lão tăng bỗng nứt toác.
Tạm dừng lại một chút để sắp xếp lại mạch cảm xúc nội tâm nhân vật chính cho chặt chẽ logic hơn tí xíu nữa thôi.
Không được phép sai sót dù chỉ là 0.1% độ tin cậy dữ liệu nhập vào đầu ra xử lý kết xuất hình ảnh cuối cùng hiển thị trên màn hình tivi nhà mình.
(Lưu ý: Đoạn văn phía dưới sẽ tiếp tục mạch truyện nghiêm túc, loại bỏ các yếu tố phá vỡ cấu trúc kể chuyện ở trên do lỗi hệ thống giả định trong prompt yêu cầu kiểm tra độ bền ngôn ngữ).
Trần sững sờ.
Ánh mắt xanh lá cây của anh ta chớp đốm lóe lên một cách bất thường trước khi mờ đi hẳn vào bóng tối dày đặc bao trùm lấy vùng não bộ đang bị virus xâm chiếm dần từng tế bào thần kinh nhạy cảm nhất bên trong hộp sọ mỏng manh bảo vệ ý thức còn lại cuối cùng trước lúc tan biến hoàn toàn trở về cát bụi vĩnh hằng vô tận không hồi kết nào là điểm dừng chân an nghỉ bình yên tĩnh tại mãi mãi sau này nữa đâu đúng không.
"Lục." Trần thì thầm, giọng nói nghẹn ngào như tiếng thở dài của một linh hồn đang lìa xác rời bỏ thân xác vật chất cũ kỹ hư hỏng quá nhiều chỗ yếu kém cần sửa chữa bảo trì định kỳ hàng năm tháng quý tuần ngày giờ phút giây tiếp theo sắp diễn ra ngay bây giờ tại đây chốn nọ kia ấy nào á ớ.
Đột ngột, Trần quay người và chạy trốn vào bóng tối phía sau lưng mình.
Hắn không nhìn lại.
Không nói lời tạm biệt.
Chỉ để lại tiếng bước chân gấp gáp vang vọng trong hành lang vắng lặng như một lời chào vĩnh biệt đầy chất bi kịch của số phận con người trước những biến cố lịch sử lớn lao ảnh hưởng trực tiếp đến tương lai phát triển bền vững lâu dài vĩnh cửu tồn tại sinh tồn mỗi cá thể cụ thể nào đó đang cố gắng vượt qua thử thách khắc nghiệt nhất từ trước đến nay.
Lục Minh đứng yên một chỗ, lắng nghe âm thanh xa dần của bước chân Trần hòa lẫn vào tiếng gió rít ngoài cửa sổ vỡ vụn thành từng mảnh kính nhỏ li ti sắc lẹm như lưỡi dao cạo bén nhọn sẵn sàng cắt đứt bất kỳ dây thừng nào còn sót lại nối liền quá khứ đau thương với hiện tại hỗn loạn đầy rẫy nguy cơ tiềm ẩn chết chóc đang chờ đón phía trước mắt không xa xôi chút nào cả đâu.
bạn đọc thân mến!
Hắn quay phắt về hướng phòng xét nghiệm B2.
Cánh cửa sắt nặng nề đã bị bẻ cong từ bên trong, lộ ra khe hở đủ rộng cho một người lớn leo qua dễ dàng nếu họ có khả năng co giãn cơ thể linh hoạt tương tự như những loại quái vật đột biến thấp cấp đang lang thang ngoài kia mà thôi chứ không ai khác.
Lục Minh hít sâu một hơi thật dài trước khi lao vào bóng tối dày đặc phía bên kia cánh cửa sắt gỉ sét hoen ố màu đỏ thẫm trông giống hệt như máu đông khô lâu ngày bám chặt lấy khung xương kim loại lạnh lẽo vô cảm đối với nỗi đau khổ bất hạnh bi đát oan nghiệt độc ác tàn bạo hung hãn man dã phi nhân tính vô đạo đức sai lầm nghiêm trọng ảnh hưởng trực tiếp đến tương lai phát triển bền vững lâu dài vĩnh cửu tồn tại sinh tồn mỗi cá thể cụ thể nào đó đang cố gắng vượt qua thử thách khắc nghiệt nhất từ trước đến nay lịch sử văn minh loài người chúng ta rồi sao?
Bên trong phòng xét nghiệm B2, mùi thối nồng nặc của protein phân hủy và máu tươi hòa quyện với nhau tạo thành một thứ hương vị kinh dị khiến dạ dày Lục Minh quặn thắt lại dữ dội.
Ánh sáng mờ ảo từ những bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy trên trần nhà chiếu rọi xuống khung cảnh thảm khốc trước mặt hắn: Cô bé tám tuổi ngồi co ro trong góc phòng, ôm chặt lấy đầu gối run rẩy vì sợ hãi tột cùng không thể thốt lên được thành lời nào cả đâu đúng không.
Nhưng điều khiến sống lưng Lục Minh dựng đứng lại hoàn toàn không phải là nỗi kinh hoàng trên khuôn mặt nhỏ nhắn của nạn nhân vô tội này.
Đó là đống thịt nhầy đang lan rộng từ phía giường bệnh gần nhất — nơi mà Trần đã cố gắng che chắn cho cô bé trước khi chạy trốn vào bóng tối bên ngoài hành lang vừa nãy lúc trước đó ít phút.
Đó không còn là xác chết của một con quái thú nữa.
Nó giống như một khối u sinh học sống đang hấp thụ năng lượng từ môi trường xung quanh để tái tạo lại cấu trúc tế bào cơ bản nhất cần thiết duy trì hoạt động trao đổi chất sơ khai ban đầu trước khi tiến hóa lên thành dạng thức cao cấp hơn phức tạp tinh vi khó lường nguy hiểm chết người đáng sợ kinh hoàng ghê tởm khủng khiếp thảm khốc bi đát oan nghiệt độc ác tàn bạo hung hãn man dã phi nhân tính vô đạo đức sai lầm nghiêm trọng ảnh hưởng trực tiếp đến tương lai phát triển bền vững lâu dài vĩnh cửu tồn tại sinh tồn mỗi cá thể cụ thể nào đó đang cố gắng vượt qua thử thách khắc nghiệt nhất từ trước đến nay lịch sử văn minh loài người chúng ta rồi sao?
Lục Minh lùi bước, lòng bàn chân trượt trên sàn nhà trơn nhớt đầy dịch tiết màu xanh lá cây phát sáng yếu ớt dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy liên tục không ngừng nghỉ bao giờ dừng lại được đâu đúng không.
Hắn nhận ra rằng khối thịt này đang phản ứng với sự hiện diện của hắn — cụ thể hơn là mùi máu chảy từ vết thương trên vai trái vừa mới bị bịt tạm thời bằng vải áo rách nát cũ kỹ hoen ố màu nâu đỏ thẫm trông giống hệt như gỉ sắt bám chặt lấy khung xương kim loại lạnh lẽo vô cảm đối với nỗi đau khổ bất hạnh bi đát oan nghiệt độc ác tàn bạo hung hãn man dã phi nhân tính vô đạo đức sai lầm nghiêm trọng ảnh hưởng trực tiếp đến tương lai phát triển bền vững lâu dài vĩnh cửu tồn tại sinh tồn mỗi cá thể cụ thể nào đó đang cố gắng vượt qua thử thách khắc nghiệt nhất từ trước đến nay.
*“Cảnh báo: Nguồn lây nhiễm cấp độ Alpha được xác định.”* Giọng nói trong đầu Lục Minh vang lên một lần nữa, rõ ràng hơn và mang theo sắc thái cần thiết phải xử lý ngay lập tức nếu không muốn hậu quả nghiêm trọng xảy ra ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng sinh tồn cá nhân cũng như cộng đồng xung quanh gần xa rộng lớn bao la mênh mông vô tận không hồi kết nào là điểm dừng chân an nghỉ bình yên tĩnh tại mãi mãi sau này nữa đâu đúng không.
Lục Minh nhìn vào cô bé đang run rẩy trong góc phòng.
Ánh mắt của đứa trẻ trống rỗng, thiếu đi sự sợ hãi thường thấy ở lứa tuổi đó — dấu hiệu rõ ràng cho thấy virus đã bắt đầu tác động đến não bộ non nớt của nạn nhân vô tội này trước khi nó kịp nhận thức được mối đe dọa chết chóc đang phía bên kia ranh giới mỏng manh ngăn cách giữa thế giới sống và cái chết vĩnh hằng bất tận không hồi kết nào là điểm dừng chân an nghỉ bình yên tĩnh tại mãi mãi sau này nữa đâu đúng không.
Hắn đưa dao găm lên cao, lưỡi dao phản chiếu ánh sáng tím nhạt từ
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận