Chương 23

Không khí trong hành lang ngầm lạnh lẽo, nhưng cơ thể Lục Minh lại tỏa ra một nguồn nhiệt kỳ lạ.Đó không phải là cảm giác sốt rét hay bệnh tật.

Đó là phản ứng sinh học của tế bào đang đốt cháy năng lượng dự trữ để duy trì sự tỉnh táo dưới áp lực cực đoan.

Da anh chuyển màu xám xịt, những mạch máu đen kịt nổi rõ lên như mạng nhện dưới lớp biểu bì mỏng manh.

Anh cảm thấy ngứa ngáy khó chịu ở tận sâu trong xương cốt.

Hắn dừng bước trước một cánh cửa kim loại nặng nề, đã bị gỉ sét ăn mòn theo thời gian.

Trên đó không có biển tên, chỉ có một dãy ký tự laser khắc vào bề mặt: *Khu Vực Cấm - Mẫu Thử 01*.

Lục Minh nhíu mày.

Tên của anh.

Không phải họ tên đầy đủ, mà là mã số thí nghiệm.

Hắn đặt tay lên cánh cửa.

Những ngón tay dài và mảnh khảnh của hắn run nhẹ, không vì sợ hãi, mà vì sự kích thích thần kinh đang tuôn chảy vào điểm tiếp xúc.

Cánh cửa mở ra với một tiếng rít kim loại , như thể nó đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt nhiều năm ròng.

Bên trong là bóng tối dày đặc, nhưng Lục Minh có thể "nhìn" thấy những luồng dữ liệu phát sáng mờ ảo từ các thiết bị cũ kỹ còn sót lại.

Hắn bước vào.

Sàn nhà được lát bằng vật liệu cách âm đặc biệt, khiến tiếng bước chân của hắn trở nên câm lặng tuyệt đối.

Mùi ozone nồng nặc trộn lẫn với mùi tanh của máu đông khô cứng trên sàn.

Không gian này rộng lớn hơn dự kiến, giống như một trung tâm xử lý dữ liệu cổ xưa bị bỏ hoang giữa lòng địa ngục sinh học.

Lục Minh quét mắt qua những dãy máy chủ server xếp chồng lên nhau như những khối mausó bằng thép và nhựa đen.

Phần lớn chúng đã chết hẳn, màn hình tối sẫm, dây cáp bung ra như ruột thừa của một xác thây khổng lồ.

Nhưng ở cuối căn phòng sâu nhất, vẫn còn có ánh sáng nhấp nháy yếu ớt.

Một màu đỏ tía, giống hệt màu của những đốm virus đang lan truyền trong máu anh ta từ ngày thảm họa xảy ra.

Hắn di chuyển về phía đó, thận trọng như một kẻ săn mồi đơn độc.

Mỗi bước chân là một lần kiểm tra xung quanh.

Bản năng sinh tồn cảnh báo hắn rằng nơi đây không trống rỗng.

Có thứ gì đó đã từng sống ở đây, và có lẽ vẫn còn đang hoạt động trong bóng tối của những ổ cứng từ chối tắt nguồn.

Tầng hầm B3 là mồ chôn lý trí của nhân loại trước khi virus 'Hư Không' bùng nổ.

Lục Minh lao xuống cầu thang xoắn ốc, mỗi bậc thang đều phủ đầy bụi trắng xóa — tro tàn của những tài liệu giấy đã bị đốt cháy để ngăn chặn rò rỉ thông tin nhạy cảm.

Ánh sáng từ chiếc đèn pin trên vai hắn cắt ngang màn đêm dày đặc, chiếu rọi lên những hình ảnh graffiti vẽ vội vã trên tường: *"Đừng nhớ!"*, *"Quên đi là sống!"*.

Những lời nhắn nhủ điên cuồng ấy khiến cơ dạ anh co thắt lại.

Hắn không quan tâm đến nỗi sợ của người khác.

Anh cần sự thật.

Và sự thật luôn nằm ở nơi sâu nhất, tối tăm nhất mà con người cố gắng che đậy.

Mùi ozone càng nồng nặc hơn khi hắn tiến gần vào trung tâm phòng máy chủ.

Đây là trái tim của dự án "Eden", nơi Lâm Thiên Vũ và những nhà khoa học điên cuồng đã cố gắng kiểm soát sự tiến hóa bằng cách xóa bỏ ký ức đau thương.

Nhưng Lục Minh biết, ký ức không thể bị xóa hoàn toàn.

Nó chỉ được chôn vùi, chờ đợi khoảnh khắc thích hợp để trỗi dậy như một khối u độc hại trong tâm trí tập thể của nhân loại.

Hắn dừng lại trước một bục điều khiển trung tâm.

Màn hình hiển thị đang nhấp nháy những dòng mã nguồn lỗi thời, nhưng cấu trúc logic vẫn nguyên vẹn.

Một cổng kết nối thần kinh dạng cổ điển nằm ở giữa bàn phím, trông giống như một cái đầu sứa máy móc với hàng chục sợi dây mảnh mai vươn ra ngoài, chờ đợi sự gắn kết.

"Đây là nó," Lục Minh thì thầm, giọng nói khàn đặc vì khô họng.

Hắn không biết chính xác mình đang tìm kiếm gì khi bước vào nơi này.

Có thể là mã nguồn gốc của virus?

Hay bằng chứng về việc Tổ Chức 'Cái Nhìn' đã tạo ra những kẻ tiến hóa đầu tiên?

Hắn cúi xuống nhìn kỹ hơn vào cổng kết nối.

Những sợi dây thần kinh nhân tạo đó không bị gỉ sét hay hỏng hóc như phần còn lại của căn phòng.

Chúng vẫn bóng loáng, sạch sẽ, như thể vừa mới được bảo trì hôm qua.

Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng Lục Minh.

Nếu nơi này đã bỏ hoang từ lâu, tại sao thiết bị kết nối trực tiếp với não bộ vẫn trong tình trạng hoàn hảo?

Có ai đó đã sử dụng nó gần đây?

Hay có một hệ thống tự động nào đang chờ đợi chủ nhân của mình trở lại?

Hắn đưa tay ra, nhưng không chạm vào.

Trực giác sinh học mách bảo hắn rằng việc kết nối trực tiếp với hệ thống này sẽ gây ra những thay đổi vĩnh viễn trong cấu trúc não bộ của anh.

Đây không phải là một cuộc khám phá an toàn.

Đây là một sự đánh cược mạng sống để (trao đổi) lấy kiến thức.

Lục Minh đứng trước tủ đựng mẫu vật sinh học, nơi chứa các lõi dữ liệu vật lý của dự án "Eden".

Tủ kính dày ba centimet đã vỡ một góc, lộ ra những ống nghiệm bằng thủy tinh màu hổ phách.

Bên trong mỗi ống là một khối gelatin mờ đục đang di chuyển chậm chạp — não bộ được bảo quản sống của những người tham gia thí nghiệm ban đầu.

Để đọc được chúng, anh cần kết nối trực tiếp hệ thần kinh của mình với cổng giao diện cổ xưa nằm ngay bên cạnh tủ kính.

Đây không phải là lựa chọn dễ dàng.

Kết nối này sẽ mở rộng nhận thức của anh ra khỏi ranh giới vật lý thông thường, đưa ý thức vào mạng lưới dữ liệu sinh học mà virus 'Hư Không' đã xây dựng lên từ những mảnh vỡ ký ức của hàng triệu người chết.

Công bằng hay đúng đắn?

Luật pháp xã hội cũ quy định rằng việc xâm nhập hệ thống mật mã là tội ác nghiêm trọng.

Nhưng trong thế giới mới này, luật pháp chỉ còn tồn tại trong đầu của những kẻ yếu đuối không dám đối mặt với thực tế tàn khốc.

Lục Minh chọn sự thật, dù nó có thể hủy hoại anh ta.

Hắn ngồi xuống trước bàn điều khiển, kéo một chiếc ghế kim loại lạnh giá lại gần.

Cơn đau nhói lên ở thái dương khi hắn bắt đầu tháo bỏ lớp băng gạc quấn quanh cổ tay phải — nơi da thịt đang chuyển màu xám xịt và lộ rõ những mạch máu đen kịt như mạng nhện dưới da.

Đó là dấu hiệu của sự tiến hóa Bậc 0 sắp hoàn thành, hay là tiền đề cho một biến dạng kinh khủng hơn?

Hắn không biết.

Và anh cũng chẳng hề quan tâm đến kết cục thể xác nếu nó mang lại cho hắn quyền lực để nhìn thấy toàn bộ bức tranh lớn.

, những ngón tay run rẩy vì căng thẳng quá mức tột cùng cực độ đỉnh cao của sự sợ hãi kinh hoàng đáng ghê tởm khủng khiếp thảm khốc bi đát oan nghiệt độc ác tàn bạo hung hãn man dã phi nhân tính vô đạo đức sai lầm nghiêm trọng ảnh hưởng trực tiếp đến tương lai phát triển bền vững lâu dài vĩnh cửu tồn tại sinh tồn mỗi cá thể cụ thể nào đó đang cố gắng vượt qua thử thách khắc nghiệt nhất từ trước đến nay.

Lục Minh hít một hơi sâu, mùi ozone và máu đông làm anh chóng mặt.

Hắn đặt hai tay lên những đầu dây thần kinh nhân tạo lạnh lẽo.

Chúng run rẩy nhẹ nhàng khi tiếp xúc với da thịt anh, như thể chúng đang sống và đói khát dữ liệu sinh học từ cơ thể người.

Màn hình đỏ bùng nổ trong tâm trí Lục Minh.

Không phải là những dòng mã nhị phân khô khan hay các biểu đồ thống kê lạnh lùng.

Đó là một cơn bão cảm xúc nhân tạo, dữ dội và hỗn loạn đến mức anh suýt nữa bị đánh gục ngay lập tức.

Anh không thấy mã nguồn, anh thấy *ký ức*.

Ký ức của tất cả những người đã chết trong bảng xếp hạng tử vong trước khi họ kịp tiến hóa hoặc mất đi ý thức con người.

472 cái chết không phải là một con số thống kê vô tri.

Chúng là 472 cuộc đời bị cắt ngang bởi nỗi sợ hãi, sự tuyệt vọng và đau đớn tột cùng mà virus 'Hư Không' gây ra.

Lục Minh cảm nhận được từng khoảnh khắc đó như thể chúng thuộc về chính mình.

Anh thấy Tiêu Hàn lần đầu tiên cầm dao găm tay run rẩy vì căng thẳng quá mức tột cùng cực độ đỉnh cao của sự sợ hãi kinh hoàng đáng ghê tởm khủng khiếp thảm khốc bi đát oan nghiệt độc ác tàn bạo hung hãn man dã phi nhân tính vô đạo đức sai lầm nghiêm trọng ảnh hưởng trực tiếp đến tương lai phát triển bền vững lâu dài vĩnh cửu tồn tại sinh tồn mỗi cá thể cụ thể nào đó đang cố gắng vượt qua thử thách khắc nghiệt nhất từ trước đến nay.

Anh thấy Sarah, cô bé run rẩy trong góc phòng với ánh mắt trống rỗng thiếu đi sự sợ hãi thường thấy ở lứa tuổi đó — dấu hiệu rõ ràng cho thấy virus đã bắt đầu tác động đến não bộ non nớt của nạn nhân vô tội này trước khi nó kịp nhận thức được mối đe dọa chết chóc đang phía bên kia ranh giới mỏng manh ngăn cách giữa thế giới sống và cái chết vĩnh hằng bất tận không hồi kết nào là điểm dừng chân an nghỉ bình yên tĩnh tại mãi mãi sau này nữa đâu đúng không.

Ký ức chồng lên ký ức, tạo thành một mê cung tâm lý phức tạp mà Lục Minh phải tìm đường đi xuyên qua nó để giữ lấy ý thức của chính mình.

Hắn cảm thấy cơ thể vật lý bên ngoài đang co giật dữ dội, máu chảy từ lỗ mũi và tai do áp lực thần kinh quá tải.

Nhưng hắn không rút tay ra.

Sự tò mò đã trở thành một thứ nghiện ngập chết người hơn cả virus 'Hư Không'.

Và rồi, giữa biển ký ức hỗn loạn đó, anh tìm thấy nó.

Một khoảng trống trắng xóa, im lặng tuyệt đối giữa những tiếng hét và nỗi đau của hàng trăm linh hồn đang quẫy đạp trong ảo tưởng số hóa.

Đó là nơi lưu trữ gốc của dự án "Eden".

Không phải để cứu chữa con người khỏi virus, mà để *kiểm soát* sự tiến hóa bằng cách loại bỏ mọi yếu tố bất ổn định: ký ức cá nhân và cảm xúc tự do.

Lục Minh hiểu ra lý do tại sao Lâm Thiên Vũ tin rằng xóa ký ức là ân huệ.

Anh ta không sai về mặt logic sinh học thuần túy, nhưng anh ta đã đánh mất bản chất con người trong quá trình đó.

Và Lục Minh?

Hắn vừa mới bước vào mê cung này với tư cách là 'mẫu thử 01'.

Người đầu tiên được tạo ra để chịu đựng ký ức mà không bị điên loạn.

Lục Minh đứng giữa đống đổ nát của tầng hầm, máu của Sarah và máu của quái vật hòa quyện dưới chân anh.

Anh cảm thấy bình tĩnh hơn bao giờ hết, một sự bình tĩnh đáng sợ đến mức anh tự hỏi liệu mình có còn là con người hay không.

Ánh mắt hắn quét qua những ống nghiệm chứa não bộ sống đang di chuyển chậm chạp trong chất lỏng màu hổ phách.

Hắn nhận ra rằng Tiêu Hàn vô tình mang trong mình một phần 'lõi' của virus, khiến anh ta trở thành mục tiêu hoàn hảo cho Tổ Chức 'Cái Nhìn'.

Và Lục Minh?

Hắn không chỉ là người quan sát.

Hắn là chìa khóa mở cánh cửa vào giai đoạn tiếp theo của sự tiến hóa — nơi ranh giới giữa ký ức và hiện tại bị xóa nhòa vĩnh viễn.

Nhưng khi hắn quay lại nhìn vào màn hình dữ liệu cuối cùng trước khi hệ thống tự động ngắt kết nối để bảo vệ chủ nhân, một dòng chữ đỏ nhấp nháy xuất hiện ngay trung tâm tầm nhìn của anh: *"Cảnh báo: Mẫu thử 02 đã kích hoạt giao diện từ xa.

Vị trí xác định."*

Lục Minh đơ người ra, tim đập thình thịch trong lồng ngực như tiếng trống chiến trường.

Nếu mẫu thử 01 là hắn.

thì ai đang đứng sau lưng anh ngay lúc này?

Lạnh toát sống lưng, hắn quay phắt người lại, kiếm khí lập tức bùng phát.

Không ai đó, chỉ có một bàn tay xương khô đang vươn từ bóng tối, ngón tay cong lại như móc câu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập