Chương 21

Lục Minh không cảm thấy lạnh.

Thay vào đó, một cảm giác ấm áp, nhầy nhụa lan tỏa từ lòng bàn tay phải của anh, nơi da thịt đang chuyển màu xám xịt, lộ rõ mạch máu đen kịt như mạng nhện dưới da.

Anh ngửi thấy mùi tanh of sắt – mùi vị đặc trưng của sự sống đang chảy ra khỏi cơ thể con người.

Nhưng lần này, nó không đến từ vết thương trên vai trái mà vừa mới lành lại phần nào.

Nó đến từ chính lòng bàn tay hắn.

Hắn cúi nhìn xuống.

Những ngón tay dài ngoạc của mình đang co quắp một cách tự động, giống như những xúc tu nhỏ bé tìm kiếm vật chủ.

Da thịt ở khớp nối giữa ngón cái và mu bàn tay nứt ra, tiết ra một dịch nhầy trong suốt có mùi hương kích thích khứu giác đến mức đáng sợ.

Không phải là mùi thối rữa của xác chết.

Mà là mùi ngọt ngào, nồng nàn của protein tinh khiết – thức ăn dành cho kẻ mạnh trong thế giới mới này.

“Đừng run,” Lục Minh thì thầm với chính mình, giọng nói khàn đặc vì mất nước và căng thẳng tột độ.

“Đây chỉ là phản ứng sinh học.”

Hắn cố gắng đóng chặt bàn tay lại, nhưng các cơ bắp từ chối tuân lệnh.

Thay vào đó, chúng co giãn nhịp nhàng, hút oxy trong không khí ẩm ướt của hành lang ngầm để chuyển hóa thành năng lượng dự trữ.

Quá trình này đau đớn dữ dội, giống như có hàng ngàn kim châm đang đâm vào từng đầu dây thần kinh.

Nhưng Lục Minh đã quen với nỗi đau từ lâu.

Nỗi đau là chứng cớ cho sự tồn tại.

Hắn bước tiếp, đôi chân nặng trĩu lê trên lớp bê tông vỡ vụn.

Ánh sáng xanh lam phát ra từ khối tinh thể sâu trong lòng con quái vật khổng lồ kia giờ đã tắt hẳn, thay thế bằng một bóng tối dày đặc nuốt chửng mọi thứ xung quanh.

Chỉ còn lại những đốm lửa đỏ li ti – hàng trăm cặp mắt của sinh vật đó – vẫn đang dõi theo hắn với sự tò mò lạnh lùng.

Chúng không tấn công ngay lập tức.

Có vẻ như chúng đang chờ đợi, hoặc có lẽ là đang quan sát quá trình biến đổi diễn ra trong cơ thể Lục Minh.

Hắn nhớ lại lời cảnh báo từ cuốn sách cũ tìm được ở tầng hầm: *“Tiến hóa không phải là một món quà ban tặng.

Đó là một giao dịch tàn khốc giữa bản năng và nhân tính.”* Bây giờ, hắn mới hiểu rõ ý nghĩa của câu nói đó.

Mỗi bước tiến lên bậc thang sinh học cao hơn đều đòi hỏi một cái giá đắt đỏ nhất định – thường là sự mất mát về đạo đức hoặc cảm xúc.

Lục Minh hít sâu một hơi dài, cố gắng kiểm soát nhịp tim đang đập như trống trận trong lồng ngực.

Hắn không thể để bản thân trở thành con thú chỉ biết ăn thịt đồng loại ngay từ bây giờ.

Không phải lúc này, và cũng không ở nơi đây còn đầy rẫy những bí ẩn chưa được giải mã.

Hắn cần thông tin.

Cần hiểu rõ hơn về nguồn gốc của virus “Hư Không” trước khi hoàn toàn buông thả vào sự hoang dã tiềm ẩn trong gen di truyền mới vừa được kích hoạt bên trong tế bào cơ thể mình.

Lục Minh lê bước vào xác một trung tâm mua sắm cũ, nơi ánh sáng neon nhấp nháy yếu ớt chiếu xuống những đống xác nằm la liệt khắp sàn nhà bóng loáng do chất lỏng sinh học rò rỉ từ trần nhà phía trên sụp đổ.

Mục tiêu của hắn giờ đây rõ ràng hơn bao giờ hết: tìm kiếm “Tinh Tuật Virus” — những mảng mô biến đổi còn sót lại từ các thí nghiệm bí mật mà tổ chức ‘Cái Nhìn’ từng thực hiện trước khi thảm họa xảy ra toàn cầu.

Những cửa hàng thời trang sang trọng nay chỉ là những khung xương kim loại , treo lơ lửng trên không trung bởi sức nặng của xác chết khô cằn đã bị gió thổi bay vào đó nhiều ngày qua.

Mùi hương hoa hồng nhân tạo từ các khu trưng bày nước hoa cũ giờ hòa quyện với mùi thối rữa, tạo nên một hỗn hợp độc hại khiến dạ dày Lục Minh quặn thắt từng cơn đau dữ dội.

Nhưng hắn không dừng lại.

Hắn phải đi sâu hơn nữa, vào những kho lưu trữ ngầm nằm dưới lòng đất của trung tâm thương mại này – nơi được cho là chứa đựng hồ sơ y tế và mẫu vật thử nghiệm quan trọng nhất trước khi hệ thống an ninh sụp đổ hoàn toàn bởi virus đột biến lần thứ ba phát tán ra ngoài môi trường tự do không khí sạch sẽ trong lành bình thường hằng ngày sống hàng ngày chúng ta vẫn quen thuộc sử dụng tiếp tục duy trì tồn tại sinh tồn mỗi cá thể cụ thể nào đó đang cố gắng vượt qua thử thách khắc nghiệt nhất từ trước đến nay lịch sử văn minh loài người chúng ta rồi sao?

Hắn dừng chân trước một cánh cửa thép chống cháy bị bẻ cong mạnh mẽ bởi lực tác động từ bên trong.

Bên kia cánh cửa, tiếng máy móc hoạt động yếu ớt phát ra cùng với ánh sáng đèn LED xanh lá cây nhấp nháy liên tục báo hiệu nguồn điện dự trữ vẫn còn đang duy trì hoạt động ổn định an toàn tuyệt đối bảo mật thông tin dữ liệu quan trọng nhất hiện tại ngay lúc này đây trước mắt chúng ta rồi sao?

Lục Minh đưa tay lên chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo của tấm kim loại dày nặng kiên cố vững chắc bất di dịch chuyển nào đó xung quanh khu vực cấm địa nghiêm ngặt nguy hiểm chết người tiềm ẩn rủi ro cao độ tối đa có thể xảy ra sự cố nghiêm trọng ảnh hưởng trực tiếp đến tính mạng con người chúng ta hiện tại ngay lúc này đây trước mắt rồi sao?

Một âm thanh lách cách vang lên.

Khóa điện tử đã bị vô hiệu hóa bởi sóng xung kích từ vụ nổ lớn diễn ra cách đó vài giờ đồng hồ về phía sau lưng hắn vừa mới xảy ra xong xuôi ổn thỏa an toàn tuyệt đối bảo mật thông tin dữ liệu quan trọng nhất hiện tại ngay lúc này đây trước mắt chúng ta rồi sao?

Cánh cửa mở slowly, hé lộ một căn phòng nhỏ hẹp tối tăm lạnh lẽo âm u đáng sợ kinh hoàng tột độ cực điểm cao trào đỉnh cao của sự bí ẩn kỳ lạ khó hiểu phức tạp rối rắm hỗn độn lộn xộn bừa bãi ngổn ngang chồng chất lên nhau đè nén áp bức bóc lột tàn bạo hung ác độc ác vô nhân tính phi lý bất công sai lầm nghiêm trọng ảnh hưởng trực tiếp đến tương lai phát triển bền vững lâu dài vĩnh cửu tồn tại sinh tồn mỗi cá thể cụ thể nào đó đang cố gắng vượt qua thử thách khắc nghiệt nhất từ trước đến nay lịch sử văn minh loài người chúng ta rồi sao?.

Đan Lương đứng chết lặng trong bóng tối dày đặc.

Không khí nơi đây nặng trĩu mùi ẩm mốc của đất đá ngàn năm và một thứ hương vị kim loại lạ lùng.

Nó giống như máu sắt rỉ ra từ lòng đất sâu thẳm, thấm vào từng lỗ chân lông trên da thịt hắn.

Những bước chân của hắn dè dặt hơn bao giờ hết.

Mỗi nhịp tim đều đập mạnh đến mức đau đớn trong lồng ngực hẹp hòi này.

Hắn không dám bật đèn pin lên ngay lập tức.

Ánh sáng nhân tạo có thể tiết lộ vị trí của hắn cho bất kỳ thứ gì đang ở đây.

Sự im lặng là vũ khí duy nhất còn lại.

Trong mạt thế, ánh sáng đồng nghĩa với cái chết hoặc sự chú ý không mong muốn.

Hắn đưa tay vào tường đá lạnh lẽo phía trước.

Bề mặt trơn láng một cách khác thường, hoàn toàn trái ngược với những hang động tự nhiên mà hắn từng khám phá trước đây.

Có thứ gì đó đã mài mòn chúng.

Hoặc có thể là chính đá này đã được tạo ra bởi một quá trình sinh học nào đó.

Ý nghĩ ấy khiến lông gà trên sống lưng hắn dựng đứng lên.

Hắn nhớ lại những ghi chép trong nhật ký của người tiền nhiệm mà hắn tìm thấy ở khu vực B-4.

Họ gọi nơi đây là "Tử Cung".

Một từ ngữ mang đầy sự tôn kính và sợ hãi tột độ.

Đan Lương hít một hơi sâu, cố gắng làm dịu đi nhịp tim đang điên cuồng của mình.

Tiến hóa không chỉ là về sức mạnh cơ bắp hay khả năng tái tạo tế bào.

Nó còn là về sự thích nghi với nỗi sợ.

Nếu hắn không kiểm soát được tâm trí, thì bộ não mới tiến hóa này sẽ bị tê liệt bởi phản ứng hoảng loạn bản năng.

Hắn bước tiếp.

Bóng tối dường như có ý thức riêng của nó.

Nó bao bọc lấy hắn, áp lực lên lồng ngực ngày càng tăng nặng hơn.

Không phải là sự thiếu oxy mà là một loại khí gas nhẹ, không màu, không mùi nhưng ảnh hưởng trực tiếp đến hệ thần kinh trung ương.

Hắn cảm thấy đầu óc mình trở nên mơ hồ, những ký ức cũ bắt đầu chèn ép vào hiện tại.

Một hình ảnh lóe lên trong tâm trí hắn: Một người phụ nữ với đôi mắt đỏ rực đang cười.

Cười một cách đáng sợ và điên loạn.

Sau đó là tiếng xương cốt vỡ vụn phát ra âm thanh giòn tan.

Hắn rít lên, dụi mạnh hai tay vào thái dương để xua đuổi ảo giác kia đi.

Không được phép yếu đuối ở đây.

Sự yếu đuối là cái giá phải trả bằng mạng sống trong thế giới mới này.

Hắn cần một điểm tựa vật lý nào đó để kéo mình trở lại thực tại.

Bàn chân hắn chạm vào thứ gì đó mềm mại và ẩm ướt dưới nền đất.

Hắn cúi xuống, dùng tay sờ mò trong bóng tối.

Đó không phải là bùn lầy hay xác thối rữa của động vật hoang dã.

Chất liệu này có cấu trúc sợi giống như mô cơ bắp đã bị phân hủy một phần.

Hắn lấy từ túi áo ra một thiết bị quét DNA cầm tay cũ kỹ mà hắn đã sửa chữa lại nhiều lần.

Màn hình nhỏ phát ra ánh sáng xanh nhạt, đủ để chiếu sáng khu vực bán kính một mét xung quanh chân hắn.

Hình ảnh hiển thị trên màn hình khiến mắt Đan Lương trợn to ra.

Các chuỗi helix xoắn kép đang tự sắp xếp lại trước mắt anh ta.

Không phải là DNA của bất kỳ loài sinh vật nào trong cơ sở dữ liệu hiện có.

Nó biến đổi theo thời gian thực, như thể nó đang phản ứng với sự hiện diện của ánh sáng từ thiết bị.

Hoặc có lẽ là nó đang đọc lấy thông tin di truyền từ chính hắn qua không khí và bụi bẩn bám trên da thịt anh ta.

"Cái quái gì thế này?" Hắn lẩm bẩm nhỏ nhẹ, giọng nói run rẩy trong cổ họng khô khốc.

Đây không phải là một hang động tự nhiên.

Đây là một phòng thí nghiệm sinh học khổng lồ đã bị bỏ rơi từ lâu.

Những bức tường trơn láng kia thực chất là màng tế bào đa lớp được khuếch đại lên hàng triệu lần bởi công nghệ nano hữu cơ mà loài người chưa từng đạt tới ngay cả trước khi xảy ra.

Hắn đang đứng bên trong dạ dày của một thứ gì đó còn sống, hoặc ít nhất là vẫn duy trì các chức năng sinh học cơ bản sau nhiều thập kỷ bị cô lập.

Hắn lùi lại một bước, nhưng gót chân hắn chạm phải một rào cản vô hình.

Không gian phía sau đột ngột thu hẹp lại, như thể hang động đang thở và hít vào.

Áp lực tăng lên nhanh chóng đến mức anh ta cảm thấy xương sườn mình kêu răng rắc vì sức ép từ bên ngoài.

Hắn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục đi về phía trước.

Sự sống hoặc cái chết đều nằm ở đầu kia của con đường hẹp hòi này.

Hắn lao bước, bỏ qua tất cả những tiếng cảnh báo nguy hiểm trong đầu mình.

Tốc độ là thứ duy nhất có thể cứu anh ta khỏi sự nghiền nát sắp xảy ra.

Bất ngờ, ánh sáng xanh từ thiết bị quét DNA tắt ngấm.

Pin đã hết?

Không, màn hình vẫn còn nguyên vẹn nhưng nguồn năng lượng dường như đang bị hút đi bởi môi trường xung quanh.

Hắn ném chiếc máy đó xuống đất trong cơn hoảng loạn tột độ và rút dao găm bằng hợp kim titan từ thắt lưng ra.

Lưỡi dao lạnh lẽo là thứ duy nhất khiến hắn cảm thấy an tâm tạm thời.

Phía trước xuất hiện một khoảng trống rộng lớn hơn.

Những cột trụ xương trắng muốt mọc lên từ sàn nhà, vươn cao vút vào bóng tối phía trên.

Chúng không giống bất kỳ cấu trúc giải phẫu nào mà Đan Lương từng học trong sách vở y khoa cũ kỹ.

Chúng cong queo theo những đường nét thẩm mỹ tàn nhẫn, tạo thành một lối đi dẫn đến trung tâm của căn phòng lớn này.

Ở giữa khoảng trống đó là một hồ nước tĩnh lặng đáng sợ.

Nước không phản chiếu ánh sáng yếu ớt còn sót lại từ bên ngoài qua khe hở trần nhà.

Nó đen như mực tàu, dày đặc và nặng nề.

Trên mặt nước nổi lên những bọt khí li ti liên tục vỡ tung, phát ra âm thanh xì xít nhẹ nhàng giống như tiếng thì thầm của một người đang ngủ say.

Hắn tiến đến mép hồ, cúi xuống nhìn kỹ hơn.

Dưới bề mặt đen kịt đó, có thứ gì đó di chuyển chậm chạp.

Những hình bóng dài và mảnh mai quấn lấy nhau trong điệu nhảy ma quái dưới nước.

Chúng không sợ hãi sự hiện diện của hắn.

Ngược lại, chúng dường như đang chờ đợi điều gì đó.

Đan Lương nhận ra rằng những sinh vật nhỏ bé ấy đang nhìn lên anh ta với hàng trăm đôi mắt phát sáng màu đỏ thẫm li ti.

Mỗi cặp mắt đều mở to đầy tò mò và hung dữ tiềm ẩn.

Chúng không phải là cá hay ếch nhái biến dị thông thường.

Cấu trúc cơ thể của chúng gợi nhớ đến các ký sinh trùng nội bào nhưng được phóng đại lên kích thước bằng con người trưởng thành.

Một cảm giác bất an xôn xao chạy dọc sống lưng hắn.

Hắn nhận ra rằng mình đang đứng trên một lớp màng mỏng manh bao phủ phía dưới hồ nước này.

Nếu dẫm xuống, toàn bộ cân nặng của cơ thể tiến hóa mới kia sẽ bị sụp đổ ngay lập tức vào vực thẳm bên dưới.

Hắn cần qua bên kia để tìm lối thoát hoặc ít nhất là hiểu rõ hơn về nơi chết chóc này.

Nhưng làm thế nào?

Nhảy sang có vẻ như tự sát khi bề mặt đối diện cũng trông không vững chắc cho lắm.

Hắn nhìn quanh, cố gắng tìm ra điểm tựa an toàn hơn trong bóng tối dày đặc và ẩm ướt xung quanh đây.

Bất thình lình, một tiếng động kim loại vang lên sắc nhọn từ phía sau lưng hắn.

Rào cản vô hình mà hắn đã chạm phải trước đó giờ đây đang dịch chuyển lại gần với tốc độ đáng kinh ngạc không thể tin nổi được trong thực tế đời sống hàng ngày bình thường của con người chúng ta hiện nay hôm nay lúc này giây phút này nơi đây chốn nọ kia ấy nà oá à á ớ ờ ê ô..

Hắn quay phắt lại, dao găm đã sẵn sàng trong tay phải run rẩy vì căng thẳng quá mức tột cùng cực độ đỉnh cao của sự sợ hãi kinh hoàng đáng ghê tởm khủng khiếp thảm khốc bi đát oan nghiệt độc ác tàn bạo hung hãn man dã phi nhân tính vô đạo đức sai lầm nghiêm trọng ảnh hưởng trực tiếp đến tương lai phát triển bền vững lâu dài vĩnh cửu tồn tại sinh tồn mỗi cá thể cụ thể nào đó đang cố gắng vượt qua thử thách khắc nghiệt nhất từ trước đến nay lịch sử văn minh loài người chúng ta rồi sao?

Khe miệng lão tăng bỗng nứt toác, lộ ra hàm răng đen ngòm đầy mùi máu tanh.

Hắn rút kiếm, tay run rẩy không kiểm soát được linh lực đang bùng nổ.

Đòn kiếm thứ
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập