Chương 20

Không khí trong hành lang ngầm lạnh buốt, mang theo mùi ozone nồng nặc và vị kim loại của máu vừa mới chảy ra.

Lục Minh đứng giữa đống đổ nát của phòng phẫu thuật số 302, ngực phập phồng gấp gáp.

Mồ hôi trộn lẫn với bụi tro bám chặt vào da thịt hắn, tạo cảm giác sần sùi khó chịu như những con bọ nhỏ đang bò dưới lớp áo khoác rách rưới.

Hắn không nhìn thấy gì rõ ràng trong bóng tối dày đặc này.

Chỉ có ánh sáng xanh nhạt từ màn hình retina của Bảng Xếp Hạng Tử Vong chiếu lên khuôn mặt xanh xao, tạo nên một khung cảnh ma quái.

Những dòng chữ đỏ rực nhấp nháy trước mắt hắn, không phải là điểm số chiến công mà là những đoạn mã lỗi kỹ thuật kỳ lạ.

`[HỆ THỐNG]: Đã phát hiện mẫu 'Tiến Hóa Loại Bỏ Nhân Tính'.

Cảnh báo: Mức độ ổn định tinh thần đang giảm.`

Lục Minh co giật mạnh.

Không phải vì lạnh, mà vì nỗi kinh hoàng của sự nhận thức vừa ập đến.

Hắn nhớ lại những gì đã xảy ra ở tầng trệt.

Những chiếc móng vuốt dài ngoặc và nhọn hoắt thọc vào phòng, xé toạc lớp kim loại mỏng manh ra làm hai nửa rời rạc nằm rải rác khắp sàn nhà bê tông ướt át bởi máu tươi vừa mới tiết ra từ vết thương hóc nhẹ ở vai trái của Lục Minh do va chạm mạnh với vật thể cứng trong lúc chạy trốn khỏi căn hầm bí mật phía dưới tầng trệt tòa bệnh viện cũ kỹ này trước đây vài giờ đồng hồ rồi sao?

Cơn đau âm ỉ nơi bả vai trái khiến hắn tỉnh táo hơn.

Hắn tự nhủ rằng mình đã đánh mất điều gì đó vĩnh viễn khi thực hiện bước đi đầu tiên trên con đường tiến hóa tàn khốc này.

Nhưng cũng đồng thời, hắn cảm nhận được sức mạnh chưa từng có đang cuộn trào bên trong mỗi tế bào cơ thể mình – một lực lượng nguyên thủy và hung bạo chờ đợi được giải phóng ra thế giới đầy rẫy những kẻ yếu đuối cần bị loại bỏ để cân bằng hệ sinh thái mới hình thành sau thảm họa diệt chủng toàn cầu mà không ai ngờ tới sẽ xảy đến nhanh chóng như vậy đâu đúng không?

Hắn lắc đầu, cố gắng xua tan những suy nghĩ phi lý.

Đây là bản năng sinh tồn đang lên tiếng.

Virus Hư Không không chỉ thay đổi cơ thể, nó còn ăn mòn ý chí.

Lục Minh biết rằng mình phải tìm ra cách kiểm soát thứ sức mạnh này trước khi chính hắn trở thành nạn nhân của nó.

Hắn di chuyển chậm rãi theo tường bê tông lạnh lẽo.

Tiếng bước chân của hắn vang lên khô khan trong không gian tĩnh mịch đáng sợ.

Mỗi bước đi đều mang lại một nỗi đau nhói buốt từ vết thương ở vai, nhưng hắn không dừng lại.

Sự sống còn là ưu tiên hàng đầu.

Hắn cần tìm nơi trú ẩn an toàn hoặc ít nhất là hiểu rõ hơn về những gì đang diễn ra xung quanh mình.

Ánh sáng yếu ớt từ khe hở trên trần nhà hắt xuống, chiếu rọi lên những vệt máu đen nhánh trải dài như những dấu chân của một sinh vật khổng lồ không tên.

Lục Minh dừng lại, mắt nheo lại trong bóng tối.

Hắn ngửi thấy mùi thối rữa pha lẫn với hương thơm ngọt ngào lạ lùng – mùi của sự phân hủy kết hợp với chất dịch cơ thể tiết ra từ các vết thương hở trên cơ thể những người đã từng là đồng loại trước khi trở thành quái vật.

Hắn rút thanh dao găm bằng kim loại gỉ sét từ thắt lưng, ngón tay run rẩy nhẹ.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự mệt mỏi tích tụ sau nhiều ngày không ngủ đủ giấc và ăn uống đầy đủ.

Cơ thể hắn cần nghỉ ngơi gấp nhưng hoàn cảnh hiện tại không cho phép điều đó xảy ra ngay lập tức lúc này ở đây trong nơi tối tăm lạnh giá náo động bởi những âm thanh xa lạ vang vọng từ sâu thẳm lòng đất phía dưới nền móng tòa nhà cũ kỹ bị bỏ hoang lâu năm nay vì lý do gì ai cũng biết rõ nguyên nhân gốc rễ dẫn đến bi kịch này rồi sao?

Đột nhiên, một tiếng động nhỏ vang lên từ phía trước.

Lục Minh lập tức nín thở, cơ thể căng cứng như dây đàn sắp đứt.

Hắn nhìn về hướng phát ra âm thanh đó với vẻ mặt nghiêm nghị đầy cảnh giác cao độ đối với mọi mối đe dọa tiềm ẩn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào trong tình huống nguy hiểm này khi đang đơn độc lạc lõng giữa vùng đất chết chóc hoang vắng không người qua lại liên miên suốt bao nhiêu tháng năm trời đằng sau cánh cửa sắt đóng sập chặt chẽ kiên cố vững vàng ngăn cách thế giới bên ngoài với cái địa ngục trần gian nơi đây mà ai cũng muốn thoát khỏi càng nhanh càng tốt để được trở về với cuộc sống bình yên hạnh phúc gia đình thân yêu thương quí trọng gắn bó keo sơn bền bỉ lâu dài theo đuổi ước mơ hoài bão lý tưởng chung cùng nhau xây dựng tương lai tươi sáng đẹp đẽ hoàn hảo tuyệt vời nhất có thể đạt được bằng mọi giá bất chấp hy sinh tổn thất đau đớn mất mát lớn lao phải chịu đựng trải qua nhiều khó khăn thử thách khắc nghiệt gay go căng thẳng kịch liệt quyết liệt đến mức độ cao trào đỉnh điểm không còn đường lui bước nữa chỉ có một hướng tiến lên phía trước đối mặt với thực tại phũ phàng tàn khốc vô tình lạnh lùng thiếu cảm xúc đồng cảm chia sẻ thông hiểu thấu đáo sâu sắc chân thành tôn trọng lắng nghe quan tâm chăm sóc bảo vệ che chở hỗ trợ giúp đỡ tương trợ lẫn nhau cùng vượt qua trở ngại chướng ngại vật cản đường đi tiến tới đích cuối cùng mong muốn đạt được kết quả tốt đẹp như ý nguyện ban đầu đặt ra từ rất lâu trước đây vào thời điểm khởi nguồn phát triển hình thành nên nền văn minh nhân loại hiện đại ngày nay với những bước tiến vĩ đại đáng kinh ngạc về khoa học kỹ thuật công nghệ thông tin truyền thông đa phương tiện số hóa tự động hóa robot trí tuệ nhân tạo máy móc thiết bị tiên tiến hiện đại phục vụ đắc lực cho nhu cầu sinh hoạt sản xuất lao động làm việc hiệu quả năng suất cao chất lượng tốt giá thành hợp lý dễ tiếp cận sử dụng rộng rãi phổ biến đến tận từng hộ gia đình cá nhân người tiêu dùng cuối cùng trên khắp mọi miền đất nước vùng lãnh thổ địa phương khác nhau có mật độ dân số đông đúc tập trung đông đảo quy tụ lại với nhau tạo nên sức mạnh tổng thể cộng hưởng lan tỏa tích cực mang tính cách mạng thay đổi hoàn toàn bộ mặt đời sống xã hội đương thời hiện nay đầy rẫy những vấn đề nan giải phức tạp đa chiều khó xử lý triệt để

Lục Minh bước tới, dao găm chĩa thẳng về phía trước.

Bóng tối dường như dày đặc hơn ở khu vực đó, khiến hắn cảm thấy bất an.

Lục Minh hít vào sâu một hơi dài.

Không khí nơi đây không còn mùi thối rữa của xác thịt mục nát hay mùi kim loại gỉ sét quen thuộc nữa.

Thay vào đó là một hương vị lạ lùng, giống như ozone sau cơn mưa giông bão, pha lẫn mùi tanh nồng nặc của dịch thể sinh học đang tiết ra từ những khe nứt trên tường đá đen bóng.

Hắn dừng bước lại khi khoảng cách với vùng tối còn chưa đầy năm mét.

Lưỡi dao găm trong tay run nhẹ, không phải vì sợ hãi mà do cơ bắp quá tải sau nhiều giờ di chuyển liên tục dưới áp lực của trường hấp dẫn bất thường này.

Những sợi dây thần kinh trên da đầu hắn dựng lên, cảnh báo về sự hiện diện của một thứ gì đó lớn hơn và nguy hiểm hơn những con quái vật họ đã giết chết ở tầng ba mươi.

Lục Minh nheo mắt, cố gắng phân tích chuyển động của các hạt bụi lơ lửng trong không gian hẹp trước mặt mình.

Chúng không rơi xuống theo trọng lực thông thường mà xoáy tròn lại, tạo thành những dòng chảy vi mô hướng về phía trung tâm khối u tối đen kia.

Hắn nhận ra rằng đây không phải là một hang động tự nhiên hay một cấu trúc nhân tạo bị bỏ hoang.

Đây là một cơ thể sống đang ngủ đông, hoặc có lẽ đã chết và đang phân hủy theo cách mà khoa học hiện tại chưa giải thích được.

Hắn đưa tay lên chạm vào cổ tay trái nơi đồng hồ sinh trắc học gắn liền với da thịt.

Màn hình hiển thị nhấp nháy đỏ chót, báo động về mức độ phóng xạ beta tăng đột biến trong bán kính hai mét.

Con số nhảy múa điên cuồng: 400 sievert, rồi 600.

và đang tiếp tục leo thang.

Cơ thể hắn bắt đầu cảm thấy nóng ran từ bên trong xương tủy.

Đó là dấu hiệu của quá trình đột biến tế bào đang diễn ra mạnh mẽ dưới tác động của bức xạ cường độ cao này.

"Hắn cần phải biết," Lục Minh lẩm bẩm, giọng khàn đặc vì thiếu nước và căng thẳng kéo dài.

"Nếu đây không phải là nơi khởi nguồn thì nó nằm ở đâu?"

Hắn bước thêm một bước nữa.

Gót chân chạm vào mặt đất ướt sũng, trượt nhẹ trên lớp nhầy màu tím nhạt bám đầy sàn nhà.

Cảm giác ghê tởm lan tỏa từ lòng bàn chân lên sống lưng, nhưng hắn không rút lui.

Instinct sinh tồn đang gào thét trong đầu yêu cầu hắn chạy trốn ngay lập tức.

Tuy nhiên, lý trí của một người đã tiến hóa vượt qua giới hạn con người thuần túy lại ép buộc anh ta phải đối mặt với sự thật.

Khối tối phía trước bắt đầu co thắt nhẹ nhàng như cơ bắp săn chắc.

Một âm thanh phát ra từ sâu bên trong nó — tiếng rít kim loại ma sát vào đá, nhưng trầm hơn, nặng nề hơn, giống như tiếng gầm của một con thú khổng lồ đang tỉnh giấc sau ngàn năm ngủ quên.

Lục Minh giơ cao cây dao găm lên ngang tầm mắt.

Ánh sáng yếu ớt phát ra từ đầu lưỡi dao phản chiếu lại những đường vân xoắn ốc trên bề mặt khối u sinh học trước mặt hắn.

Những đường vân này không ngẫu nhiên.

Chúng tạo thành một mô hình fractal hoàn hảo, lặp đi lặp lại ở mọi tỷ lệ thu phóng mà mắt thường có thể nhận thấy.

Đây là dấu hiệu của trí thông minh thiết kế, dù nguồn gốc là tự nhiên hay nhân tạo thì cũng đều đáng sợ như nhau.

Hắn nhớ lại những gì Tử Hà nói trước khi nhóm tách ra: "Đừng tin vào thứ bạn nhìn thấy nếu nó không tuân theo quy luật vật lý cơ bản." Và giờ đây, Lục Minh đang đứng trước một thực thể dường như đã nuốt chửng cả khái niệm về định luật bảo toàn năng lượng.

Khối u mở ra.

Không phải là một cái miệng với răng nanh sắc nhọn hay lưỡi dài ngoằng đầy nọc độc mà những sinh vật tầng dưới thường sở hữu.

Nó tách ra thành hai mảng phẳng, lộ ra bên trong là một khoang rỗng lấp lánh ánh kim loại bạc mờ ảo.

Bên trong khoang đó không có cơ quan nội tạng, không có máu thịt đang chảy loang lổ.

Chỉ có một vật thể duy nhất lơ lửng giữa hư không, được giữ nguyên vị trí bởi những dây chằng sinh học phát sáng màu xanh lam nhạt.

Đó là một khối tinh thể đa diện kích thước bằng nắm tay người lớn.

Mỗi mặt của nó đều phẳng bóng như gương, phản chiếu hình ảnh méo mó của Lục Minh đang đứng sững sờ trước ngưỡng cửa khám phá này.

Tinh thể không tỏa nhiệt, cũng không phát ra bức xạ ion hóa trực tiếp, nhưng trường điện từ xung quanh nó đủ mạnh để làm cho tóc trên đầu hắn dựng đứng lên và các hạt bụi kim loại trong không khí rung động tạo thành những nốt nhạc trầm thấp khó chịu.

Lục Minh cảm thấy tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, mỗi nhịp đều như một cú búa tạ đánh vào màng nhĩ.

Hắn biết rằng việc chạm vào thứ đó có thể mang lại sự tiến hóa đột phá tiếp theo cho dòng gen đang bị suy thoái của anh ta.

Hoặc nó cũng có thể khiến hắn tan rã thành những phân tử cơ bản ngay lập tức nếu cấu trúc sinh học của hắn không tương thích với mã di truyền cổ xưa chứa đựng trong khối tinh thể này.

Hắn đưa tay trái ra, ngón cái và khép lại thành thế sẵn sàng kích hoạt trường chắn lực nhỏ gọn trên cổ tay — một kỹ năng phòng thủ cấp độ hai mà hắn vừa mới đạt được sau trận chiến khốc liệt hôm qua.

Lớp màng plasma mỏng manh hiện lên quanh bàn tay, tỏa sáng màu xanh lá cây nhạt, đủ để bảo vệ khỏi các tác nhân hóa học hoặc sinh học độc hại trong khoảng thời gian ngắn.

Khoảng cách giữa ngón tay và khối tinh thể còn lại một mét.

Không khí trở nên đặc quánh như xi măng lỏng.

Lục Minh phải dùng sức mạnh toàn thân mới có thể di chuyển cánh tay về phía trước từng milimet một.

Cơ bắp trên vai hắn căng ra, gân xanh nổi rõ dưới lớp da tái nhợt vì thiếu oxy trong môi trường giàu bức xạ này.

Khi ngón tay của hắn chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo của tinh thể, thế giới xung quanh im bặt tuyệt đối.

Không còn tiếng rít kim loại.

Không còn tiếng thở nặng nề từ khối u sinh học.

Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm lấy mọi giác quan.

Một luồng thông tin khổng lồ, không phải là ngôn ngữ hay hình ảnh mà là cảm xúc thuần túy và ký ức dữ liệu thô, tràn vào não bộ của Lục Minh qua điểm tiếp xúc giữa da thịt và tinh thể.

Hắn thấy mình rơi tự do vào một vũ trụ màu trắng xóa nơi mọi khái niệm về thời gian và không gian đều sụp đổ.

Hắn nhìn thấy những thành phố chọc trời được xây dựng từ xương cốt người khổng lồ.

Hắn nghe thấy tiếng hát ru của những sinh vật không có miệng nhưng lại phát ra âm thanh trực tiếp vào sóng não.

Và cuối cùng, hắn nhìn thấy chính mình — một phiên bản tương lai với đôi mắt hoàn toàn đen bóng đang đứng giữa đống đổ nát của thế giới này và mỉm cười một cách tàn nhẫn.

Lục Minh thốt lên một tiếng la hét nghẹn ngào trong cổ họng nhưng không có âm thanh nào thoát ra ngoài.

Hắn rút tay lại thật nhanh, lao về phía sau hai bước để giữ khoảng cách an toàn với khối u sinh học đang rung động dữ dội hơn trước đây gấp mười lần.

Mồ hôi lạnh toát ra trên trán hắn, hòa lẫn với bụi bẩn và máu khô từ những vết thương cũ kỹ chưa kịp lành.

Khối tinh thể vẫn lơ lửng yên tĩnh bên trong khoang mở rộng của sinh vật khổng lồ kia, nhưng ánh sáng xanh lam xung quanh nó giờ đã chuyển sang màu đỏ thẫm — dấu hiệu của sự kích hoạt hoặc cảnh báo nguy hiểm cấp độ cao nhất mà hệ thống sinh học nơi đây có thể tạo ra.

Lục Minh nuốt nước bọt khan khốc trong cổ họng khô cằn như lửa đốt.

Hắn biết rằng mình vừa mở cánh cửa đến một bí mật lớn hơn những gì hắn từng tưởng tượng về thế giới sau tận thế này.

Và giờ, con quái vật khổng lồ kia không còn ngủ nữa.

Nó đã thức tỉnh bởi sự xâm phạm của kẻ ngoài giống loài.

Từ sâu trong lòng khối u sinh học, hàng trăm cặp mắt nhỏ li ti màu đỏ rực bắt đầu mở ra trên những bề mặt xung quanh khoang chứa tinh thể, tất cả đều quay về phía Lục Minh với ánh nhìn đầy thù địch và đói khát tột độ.

Một giọng nói cổ xưa vang lên trong đầu Lục Minh, xé toạc sự im lặng chết chóc.

Hắn lùi bước, lưng va mạnh vào tường đá lạnh lẽo, tim co thắt vì kinh hoàng.

Đôi mắt thứ ba trên trán hắn bỗng nứt
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập