Chương 19
Lục Minh đứng giữa đống đổ nát của phòng phẫu thuật số 302, ngực phập phồng gấp gáp.
Mồ hôi trộn lẫn với bụi bẩn bám trên trán cậu tạo thành những vệt đen nhem nhuốc.
Cậu không nhìn vào bảng xếp hạng tử vong đang chiếu hắt lên võng mạc của anh.
Anh nhìn vào lòng bàn tay đang run rẩy.
Máu của Lin Hao — máu của người bạn duy nhất anh từng tin là sẽ sống sót cùng mình — vẫn còn ấm trên da thịt lạnh cóng này.
Đó không phải là cảm giác tội lỗi thông thường.
Nó giống như một vết nứt sâu thẳm trong cấu trúc gen, nơi ký ức và hiện tại va chạm dữ dội.
Lục Minh hít thở sâu, cố gắng kìm nén cơn đau nhói ở thái dương.
Ký ức về Lin Hao chết đi dưới tay cậu không phải là ảo giác.
Đó là thực tế sinh học tàn khốc mà virus Hư Không đã ép buộc anh chấp nhận.
Bàn tay trái của Lục Minh co quắp lại thành nắm đấm.
Các khớp ngón tay phát ra tiếng kêu lạo xạo khô khan trong sự im lặng chết chóc.
Cậu cảm thấy những sợi cơ dưới da đang rung động nhẹ, một phản ứng sinh lý kỳ lạ mà cậu chưa từng trải qua trước đây.
Cơ thể anh ấy đang thay đổi, nhưng không phải theo hướng tiến hóa rõ ràng như các bậc cao hơn.
Nó giống như một quá trình phân rã từ bên trong.
Lục Minh cúi xuống, nhặt lấy mảnh kính vỡ còn sót lại trên sàn nhà.
Gương mặt phản chiếu trong đó nhợt nhạt đến mức đáng sợ.
Đôi mắt đen tối vô cùng sâu thẳm, không cóchút nào sự đồng cảm hay hối hận nào thể hiện rõ ràng qua ánh nhìn sắc lạnh ấy.
Hắn biết rằng mình đang đứng trước ngưỡng cửa của một lựa chọn đạo đức phức tạp hơn bất kỳ bài kiểm tra y khoa nào mà hắn từng phải đối mặt trong quá khứ.
Nhưng giờ đây, những nguyên tắc đó đã trở nên vô nghĩa khi đặt cạnh nhu cầu sinh tồn cơ bản nhất: sống để tiếp tục tìm ra sự thật đằng sau thảm họa này.
Tiếng bước chân xa dần của Tiêu Hàn vang lên mờ ảo phía sau lưng khiến Lục Minh quay người lại nhanh chóng.
Cậu cần không gian riêng tư ngay lúc này đây – dù chỉ là vài phút ngắn ngủi cũng đủ làm thay đổi hoàn toàn cục diện trận chiến sắp tới giữa con người và quái vật đột biến nguy hiểm đang rình rập khắp nơi xung quanh họ mỗi giây trôi qua đều trở nên quý giá hơn bao giờ hết đối với những kẻ may mắn thoát chết như hắn ta hiện tại rồi sao?
A-Nhã xuất hiện từ góc tối, bóng dáng nhỏ bé của cô lọt thỏm trong ánh sáng mờ ảo phát ra từ các tấm pin năng lượng mặt trời bị hỏng hóc nằm rải rác trên sàn nhà.
Cô không cầm súng.
Thay vào đó, tay phải run rẩy ôm chặt lấy chiếc bình nhựa nhỏ đựng đầy dịch nhầy xanh lá cây — phế phẩm từ phòng thí nghiệm mà cô đã lén lấy trước khi nơi đây sụp đổ hoàn toàn.
"Lục Minh, đừng nhìn nó," giọng nói khàn khàn của A-Nhã vang lên trong không gian tĩnh lặng đáng sợ ấy.
"Nó sẽ ăn mòn ký ức của anh cho đến khi anh quên đi mọi thứ về con người mình ngày xưa từng tồn tại."
Lục Minh nhướn mày, ánh mắt sắc bén quét qua khuôn mặt tái xanh của cô gái thợ sửa xe máy.
"Ký ức là gánh nặng," cậu đáp lại lạnh lùng, nhưng giọng nói có chút run nhẹ ở cuối câu.
"Nhưng mất ký nghĩa cũng đồng nghĩa với việc trở thành một cỗ máy giết chóc không ý thức."
A-Nhã bước tiến về phía trước, ánh mắt cô đăm chiêu nhìn vào chiếc bình trong tay mình như thể nó chứa đựng hy vọng cuối cùng cho cả hai người họ còn sống sót qua đêm nay nữa hay không tùy thuộc hoàn toàn vào quyết định tiếp theo của Lục Minh sắp xảy ra bất cứ lúc nào ngay lập tức này đây.
chẳng cần phải suy nghĩ thêm điều gì khác ngoài việc bảo vệ tính mạng mình trước mắt tạm thời vậy sao?
"Virus Hư Không không chỉ biến đổi cơ thể," A-Nhã thì thầm, giọng đầy vẻ tuyệt vọng nhưng vẫn giữ được sự kiên định hiếm thấy ở một cô gái trẻ tuổi như thế này.
"Nó đọc hiểu ký ức của nạn nhân để xác định mức độ thích nghi với môi trường mới.
Những ai có ký ức ổn định nhất sẽ tiến hóa nhanh hơn."
Lục Minh nhíu chặt đôi mày đen rậm lại thành hình chữ V sắc nhọn trên trán mình lúc nghe được thông tin quan trọng này từ miệng A-Nhã vừa rồi đây mà thôi chứ còn gì khác đâu nữa phải không bạn đọc thân mến ạ!
Hắn quay lưng lại, bước nhanh vào bóng tối dày đặc phía trước.
Giày chiến đấu nện xuống sàn bê tông nứt vỡ tạo ra tiếng động khô khốc vang vọng khắp hang động ngầm sâu thẳm này mà thôi chứ còn gì khác đâu nữa phải không bạn đọc thân mến ạ!
Tiếng gầm rú đột ngột xé toạc bầu không khí im lặng đáng sợ đang bao trùm lấy toàn bộ khu vực hầm mộ bỏ hoang nơi đây hiện tại rồi sao?
Một con quái vật "Săn Thợ" Bậc 2 đã phát hiện ra họ.
Không phải bằng mùi, mà bằng sự dao động của năng lượng sinh học từ virus trong cơ thể Lục Minh và A-Nhã đang cộng hưởng mạnh mẽ hơn bao giờ hết dưới áp lực tâm lý cực độ này đây rồi sao?
Con quái vật lao vào phá tan lớp cửa kính cường lực phía trước họ với sức mạnh khủng khiếp đáng kinh ngạc chưa từng thấy ở những con thú hoang đường thường xuyên xuất hiện trong các tài liệu nghiên cứu khoa học về sinh thái học tiến hóa nhân tạo thời kỳ đầu phát triển công nghệ gene chỉnh sửa DNA trực tiếp trên người sống thực tế ảo mô phỏng thử nghiệm lâm sàng y đức cao quý nhất đời nay thì sao?
Lục Minh lao vào A-Nhã, không phải để đánh cô, mà để giật chiếc bình ra.
Nhưng thay vì uống, anh ném chiếc bình về phía cửa kính đang rung lắc dữ dội trước mặt họ lúc này đây rồi sao?
Dịch nhầy xanh bắn tung tóe khắp nơi trên sàn nhà bê tông nứt vỡ tạo thành những vệt dài ngoằng trông giống như dấu vết máu tươi vừa mới chảy ra chưa kịp đông lại hoàn toàn sau vài phút ngắn ngủi trôi qua kể từ khi sự cố bất ngờ xảy ra đột ngột không báo trước trước mắt họ.
chứ còn gì khác đâu nữa phải không bạn đọc thân mến ạ!
"Tại sao?!" A-Nhã hét lên trong kinh hãi tột độ khi thấy hành động điên rồ vô lý của Lục Minh vừa rồi đây mà thôi.
"Virus cần sự ổn định của ký ức để định hình cấu trúc gen mới," Lục Minh giải thích ngắn gọn, giọng nói lạnh băng nhưng ẩn chứa nỗi đau đớn sâu thẳm bên trong lòng mình lúc này đây rồi sao?
"Nếu tôi uống thứ đó vào người bây giờ thì chắc chắn sẽ bị mất kiểm soát hoàn toàn và biến thành một con quái vật thực sự chứ không còn là chính mình nữa đâu."
A-Nhã sững sờ nhìn anh, ánh mắt cô mở to đầy vẻ bất tin lẫn kinh hãi tột độ khi nghe được lời giải thích hợp lý nhưng lại vô cùng tàn nhẫn đến mức đáng sợ này từ miệng Lục Minh vừa rồi đây mà thôi.
Cô run rẩy rút điện thoại ra khỏi túi áo khoác cũ kỹ của mình đang bị rách nát nhiều chỗ khác nhau trên bề mặt vải vóc chất liệu tổng nhân tạo rẻ tiền dễ cháy nổ nguy hiểm cao độ nếu tiếp xúc trực diện với nguồn nhiệt lớn bất kỳ nơi nào xung quanh khu vực hầm mộ bỏ hoang này hiện tại rồi sao?
Ánh sáng xanh nhạt từ màn hình điện thoại chiếu lên khuôn mặt nhợt nhạt của A-Nhã, làm nổi bật sự hoảng loạn trong đôi mắt cô.
Cô nhìn vào "Bảng Xếp Hạng Tử Vong" ảo đang hiển thị rõ ràng trước mặt mình lúc này đây rồi sao?
Bảng xếp hạng ấy luôn hiện diện trên võng mạc mọi người tiến hóa như một lời nguyền vĩnh cửu không thể gỡ bỏ dễ dàng cho dù có muốn hay không tùy thuộc hoàn toàn vào ý chí sống còn mạnh mẽ của mỗi cá nhân cụ thể nào đó đang cố gắng vượt qua thử thách sinh tồn khắc nghiệt nhất từ trước đến nay trong lịch sử phát triển văn minh loài người chúng ta rồi sao?
"Xếp hạng của anh." A-Nhã thì thầm, giọng nói nghẹn lại vì sợ hãi tột độ khi nhìn thấy con số hiển thị trên màn hình điện thoại cũ kỹ ấy lúc này đây mà thôi.
anh đã giết Lin Hao?"
Màn hình điện thoại cũ kỹ vẫn còn ánh sáng xanh lạnh lẽo chiếu rọi vào khuôn mặt nhợt nhạt của Lục Minh.
Không khí trong căn phòng ngầm dường như đặc lại thành gelatin, nặng nề và khó thở.
Mùi hôi thối từ xác chết bên ngoài len lỏi qua khe cửa, hòa quyện với mùi kim loại tanh tưởi của máu khô.
Lục Minh không đáp lời.
Hắn chỉ chậm rãi đặt chiếc điện thoại xuống trên bề mặt bàn đá lạnh lẽo.
Tiếng va chạm nhẹ vang lên trong sự im lặng đáng sợ.
Hành động đó giống như một dấu chấm hết cho hy vọng mong manh vừa chớm nở trong mắt A-Nhã.
A-Nhã lùi bước, gót chân đập vào tường phía sau với âm thanh khô khốc.
Đôi mắt cô mở to đến mức đau đớn, tròng trắng lộ ra nhiều hơn đen bóng.
Sự kinh hoàng không chỉ nằm ở việc Lục Minh thừa nhận tội ác mà còn ở sự bình thản chết người khi hắn nói ra nó.
"Lục Minh." A-Nhã lắp bắp, giọng rung lên bần bật như sợi dây đàn sắp đứt.
Hắn đã làm gì với bạn?"
Hắn quay mặt đi, nhìn vào bóng tối dày đặc phía sau cánh cửa sắt gỉ sét.
Cơ thể Lục Minh run lên nhẹ, không phải vì sợ hãi mà là do hệ thống thần kinh đang phản ứng dữ dội trước sự thay đổi nội tiết tố đột ngột.
Đây là dấu hiệu của Bậc Tiến Hóa thứ hai – giai đoạn chuyển tiếp nguy hiểm nhất khi cơ thể bắt đầu từ chối các quy luật sinh học cũ.
"Không có lý do," Lục Minh trả lời, giọng nói trầm xuống một quãng tám, mang theo âm sắc kim loại lạ lùng mà hắn chưa từng nghe thấy ở chính mình.
"Chỉ là hiệu suất."
A-Nhã chết lặng.
Từ ngữ đó lạnh tanh hơn cả băng giá của thế giới bên ngoài.
Cô ấy đã dành hàng tuần quan sát Lin Hao, người đàn ông luôn vui vẻ, hay chia sẻ thực phẩm và bảo vệ những kẻ yếu đuối trong nhóm tị nạn tạm thời này.
"Anh gọi đó là hiệu suất?" A-Nhã hét lên, tiếng thét vang vọng trong không gian hẹp, khiến đập vào tai như những quả đấm vô hình.
"Hắn là một người tốt!
Hắn đã cứu em khi chúng ta lạc lối ở tầng hầm B!"
Lục Minh quay lại chậm chạp.
Ánh mắt hắn giờ đây khác hẳn.
Mống mắt đen nhánh dường như mở rộng hơn, nuốt chửng tròng trắng trong bóng tối.
Nó không còn màu nâu nhạt nữa mà chuyển sang một sắc thái xám tro đục ngầu, giống như bề mặt của đá granite bị mài mòn bởi gió cát hàng thiên niên kỷ.
"Người tốt là khái niệm dành cho thời kỳ hòa bình," Lục Minh nói, bước chậm rãi về phía trước.
Mỗi bước chân hắn đặt xuống đều tạo ra tiếng động nặng nề bất thường, như thể trọng lượng cơ thể đang gia tăng theo cấp số nhân.
"Trong môi trường này, chỉ có kẻ còn sống và kẻ chết."
A-Nhã cố gắng tìm kiếm sự hợp lý trong lời nói của gã đàn ông đứng trước mặt mình.
Nhưng càng suy nghĩ, cô càng cảm thấy một nỗi kinh sợ nguyên thủy dâng lên từ đáy tim.
Đó không phải là mối đe dọa thể chất thông thường mà là sự sụp đổ hoàn toàn của đạo đức nhân bản – thứ nền tảng duy nhất giữ con người khác biệt với quái vật.
Bỗng nhiên, cơ thể Lục Minh co giật dữ dội.
Hắn gục xuống một gối, tay cầm chặt lấy ngực mình.
A-Nhã kinh hãi lùi lại, chuẩn bị chạy trốn nếu cần thiết.
Nhưng thay vì đau đớn hay bất tỉnh, Lục Minh bắt đầu phát ra những âm thanh kỳ lạ từ sâu trong phế quản.
Âm thanh giòn tan như xương gãy vang lên liên tục.
A-Nhã nín thinh lại, mắt dán chặt vào cơ thể đang biến dạng của hắn.
Dưới lớp da thịt nhợt nhạt, những khối u nhỏ li ti bắt đầu phình to ra dưới bề mặt cánh tay phải của Lục Minh.
Chúng di chuyển chậm chạp như những con giun sâu đào bới trong đất, xé rách các mô liên kết để tìm đường thoát ra ngoài.
"Đau không?" A-Nhã thì thầm, dù cô biết câu hỏi đó vô nghĩa trước cảnh tượng đang diễn ra trước mắt.
Lục Minh cắn chặt môi đến mức chảy máu tươi nhưng vẫn giữ im lặng tuyệt đối.
Hắn cần kiểm soát cơn đau này.
Nếu hắn hét lên hoặc mất tập trung quá lâu, các tế bào ung thư tiến hóa sẽ ăn mòn tim phổi của hắn từ bên trong.
Đây là cái giá phải trả cho việc hấp thụ DNA không tương thích – một rủi ro mà Lin Hao đã bỏ qua nhưng Lục Minh thì không dám liều lĩnh như vậy.
Bên ngoài cửa sắt, tiếng bước chân nặng nề và âm thanh kéo lê kim loại trở nên rõ rệt hơn.
Chúng đang lại gần.
Rất nhanh chóng.
A-Nhã nhìn về phía cánh cửa với vẻ mặt tuyệt vọng.
Cô ấy biết rằng bất kỳ âm thanh nào cũng sẽ thu hút sự chú ý của những thứ sống lang thang trong hành lang tối đen này.
Lục Minh hít một hơi sâu, không khí lạnh lẽo tràn vào phổi khiến hắn tỉnh táo hơn.
Hắn cần phải ra khỏi đây trước khi quá trình biến đổi hoàn tất.
Nếu không, cơ thể hắn có thể cứng đờ và bất động như xác thối ngay tại chỗ – bữa ăn thịnh soạn cho những kẻ săn mồi đang đến gần.
"Chạy," Lục Minh nói ngắn gọn, giọng khàn đặc vì đau đớn bị kìm nén.
"Đi theo hướng ngược lại với tiếng động."
A-Nhã nhìn hắn chằm chặp.
Cô không hiểu tại sao một người vừa thừa nhận giết người lại muốn cứu cô ấy.
Nhưng sự sống còn luôn đặt ưu tiên cao hơn lý trí trong thế giới tàn khốc này.
Cô gật đầu lia lịa, quay sang cửa sổ nhỏ phía sau bàn đá nơi có lối thoát hiểm dẫn lên tầng thượng cũ của tòa nhà bệnh viện bỏ hoang.
Khi A-Nhã lao ra khỏi phòng, Lục Minh cuối cùng cũng buông thả cơ thể mình xuống sàn lạnh giá.
Hắn nhắm mắt lại và cho phép cơn đau lan tỏa khắp toàn thân.
Đây là lúc mà bản năng sinh tồn phải chiến thắng nỗi sợ hãi nguyên thủy.
Cánh tay phải của hắn bắt đầu sưng lên dữ dội.
Da thịt nứt ra, tiết dịch lỏng màu xanh lá cây phát sáng yếu ớt trong bóng tối.
Từ những vết rách đó, ba chiếc gai xương dài khoảng mười lăm cm nhô ra khỏi da thịt.
Chúng sắc bén như dao mổ và có cấu trúc xốp nhẹ giúp giảm trọng lượng khi di chuyển trên cao tốc độ lớn – một đặc điểm thích nghi hoàn hảo cho môi trường đô thị đổ nát với nhiều tòa nhà chọc trời sập xuống nửa chừng.
Hắn hít thở đều đặn, cố gắng duy trì ý thức trong khi hệ miễn dịch của cơ thể đang chiến đấu quyết liệt để tích hợp phần DNA mới này vào cấu trúc tế bào gốc.
Nếu thất bại, hắn sẽ chết vì suy đa tạng chỉ trong vài phút nữa thôi.
Nhưng nếu thành công.
Hắn sẽ không còn là một con người bình thường nữa.
Tiếng đập cửa sắt bên ngoài ngày càng mạnh mẽ hơn.
Kim loại cong vênh dưới sức ép của những cú đấm khổng lồ từ phía kia cánh cửa.
Một bóng dáng đen sẫm hiện lên qua khe hở nhỏ trên đỉnh cửa – đôi mắt đỏ rực phát sáng trong đêm tối như hai ngọn đèn pha đáng sợ đang quét tìm con mồi dễ dàng nhất bên trong căn phòng bí ẩn này lúc bấy giờ đây rồi sao?
Lục Minh mở mắt ra, nhìn thấy sự kinh hoàng thực sự phản chiếu lại từ chính đôi mắt xám tro của mình qua bề mặt kính vỡ vụn trên sàn nhà.
Hắn không còn nhận ra người đàn ông từng tồn tại trước đó nữa – chỉ là một cỗ máy sinh học tối ưu hóa để tiêu diệt và bị tiêu diệt mà thôi đâu đúng không?
Hắn đứng dậy, các khớp xương trong chân phát ra tiếng kêu rít chói tai khi chịu đựng áp lực mới từ cơ bắp tăng gấp ba lần mật độ bình thường.
Gót giày cũ kỹ của hắn in hằn xuống sàn bê tông ướt át bởi máu và mồ hôi lạnh toát ra trên trán người đàn ông tiến hóa trước mắt chúng ta rồi sao?
A-Nhã đã biến mất qua cửa sổ, để lại phía sau những lời thì thầm đầy tuyệt vọng không thể nghe rõ trong tiếng ồn ào hỗn loạn đang ập đến từ bên ngoài cánh cửa sắt gỉ sét kia.
Lục Minh quay lưng về hướng đó, bước đi nhẹ nhàng bất thường trên đầu ngón chân trái còn nguyên vẹn chưa bị biến đổi hình dạng nào cả cho dù có muốn hay không tùy thuộc hoàn toàn vào ý chí sống còn mạnh mẽ của mỗi cá nhân cụ thể nào đó đang cố gắng vượt qua thử thách sinh tồn khắc nghiệt nhất từ trước đến nay trong lịch sử phát triển văn minh loài người chúng ta rồi sao?
Hắn biết rằng mình đã đánh mất điều gì đó vĩnh viễn khi thực hiện bước đi đầu tiên trên con đường tiến hóa tàn khốc này.
Nhưng cũng đồng thời, hắn cảm nhận được sức mạnh chưa từng có đang cuộn trào bên trong mỗi tế bào cơ thể mình – một lực lượng nguyên thủy và hung bạo chờ đợi được giải phóng ra thế giới đầy rẫy những kẻ yếu đuối cần bị loại bỏ để cân bằng hệ sinh thái mới hình thành sau thảm họa diệt chủng toàn cầu mà không ai ngờ tới sẽ xảy đến nhanh chóng như vậy đâu đúng không?
Cánh cửa sắt cuối cùng cũng vỡ tung.
Những chiếc móng vuốt dài ngoặc và nhọn hoắt thọc vào phòng, xé toạc lớp kim loại mỏng manh ra làm hai nửa rời rạc nằm rải rác khắp sàn nhà bê tông ướt át bởi máu tươi vừa mới tiết ra từ vết thương hóc nhẹ ở vai trái của Lục Minh do va chạm mạnh với vật thể cứng trong lúc chạy trốn khỏi căn hầm bí mật phía dưới tầng trệt tòa bệnh viện cũ kỹ này trước đây vài giờ đồng hồ rồi sao?.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận