Chương 18

Không khí trong hành lang ngầm lạnh buốt, mang theo mùi ozone nồng nặc và vị kim loại của máu vừa mới chảy ra.

Lục Minh đứng giữa đống đổ nát của phòng phẫu thuật số 302, ngực phập phồng gấp gáp.

Mồ hôi trộn lẫn với bụi tro bám đầy trên khuôn mặt tái nhợt của anh.

Anh không cảm thấy đau đớn thể xác, nhưng nỗi sợ hãi tinh thần đang xé toạc nội tạng từ bên trong.

Trước mắt anh là Tiêu Hàn.

Người bạn chiến hữu duy nhất còn lại đang đứng bất động như một bức tượng đá xanh thẫm.

Lớp da trên cơ thể Tiêu Hàn đã chuyển màu lạ thường, những mạch máu dưới bề mặt nổi lên ngoằn ngoèo, phát ra ánh sáng tím sẫm kỳ dị.

Đó không phải là tiến hóa tự nhiên.

Đó là sự xâm lấn.

Lục Minh lùi lại một bước, gót chân chạm vào mảnh kính vỡ từ cửa sổ phòng thí nghiệm phía sau.

Tiếng rít sắc bén vang lên trong.

những mảnh kính bị nghiền nát dưới áp lực của đôi giày chiến đấu.

Anh cần phải đi.

Nhanh nhất có thể.

Nhưng bản năng sinh tồn đang hét lên rằng đây không chỉ là một căn bệnh đơn thuần.

Tiêu Hàn quay đầu lại chậm chạp, chuyển động khớp xương phát ra tiếng nổ lách cách khô khốc như cành cây gãy trong đêm đông giá lạnh.

Đôi mắt của hắn giờ hoàn toàn trắng bệch, không còn tròng đen hay mống mắt nữa.

Chỉ có hai hốc sâu thẳm chứa đựng một sự trống rỗng đáng sợ.

"Anh Minh," Tiêu Hàn gọi tên anh bằng giọng nói trầm khàn, mang theo tiếng vọng kỳ lạ như thể phát ra từ nhiều chiều không gian cùng lúc.

"Nó đang đói." Lục Minh nắm chặt tay thành quyền, móng tay cắm sâu vào lòng bàn thịt đến mức chảy máu.

Anh nhớ lại những gì đã xảy ra trước đó.

Trận chiến với những kẻ đột kích cuồng tín tại bệnh viện cũ..

sinh để bảo vệ anh.

Và giờ, cái giá phải trả cho sự sống sót này đang đứng ngay trước mặt anh dưới hình dạng của một người bạn thân thiết nhất.

Anh không tin vào may rủi, cũng không tin vào tình 우애 trong thế giới đã chết này.

Nhưng lúc này, lý trí lạnh lùng tính toán bên trong đầu anh bị tê liệt bởi nỗi kinh hoàng nguyên thủy.

Virus Hư Không không chỉ ăn thịt xác sống.

Nó đang sửa đổi mã di truyền của họ theo cách mà con người chưa từng hiểu rõ.

Tiêu Hàn bước tiến về phía trước, bàn chân trần in lên sàn bê tông nứt vỡ để lại những vết dấu đỏ tươi như máu nóng vừa đổ ra từ một cơ thể bị nấu chín bên trong.

Không khí xung quanh bắt đầu rung động, tạo thành những gợn sóng nhìn thấy được bằng mắt thường.

Lục Minh quay lưng và chạy.

Anh lao vào bóng tối dày đặc của hệ thống hang động ngầm sâu thẳm dưới lòng đất cũ của bệnh viện.

Giày chiến đấu nện xuống nền đá ẩm ướt tạo ra tiếng động khô khốc vang vọng khắp không gian kín bí này.

Tiếng bước chân đuổi theo phía sau ngày càng gần, kèm theo những âm thanh kỳ lạ giống như da thịt đang bị xé toạc và tái sinh liên tục.

Anh cần tìm lối thoát.

Anh cần hiểu rõ thứ mà Tiêu Hàn mang trong người là gì trước khi nó lan truyền sang chính anh.

Hoặc tệ hơn nữa — trước khi nó biến anh thành một phần của thực thể đáng sợ này forever mãi mãi không bao giờ quay lại được nữa đâu.

thân mến ạ!

Hang động ngầm dưới bệnh viện cũ rộng lớn hơn nhiều so với những gì Lục Minh từng tưởng tượng.

Những cột bê tông khổng lồ vươn lên cao tít mù khơi, phủ đầy rêu xanh phát sáng sinh học do virus Hư Không biến đổi từ nấm mốc thông thường thành thực thể quang hợp độc hại.

Ánh sáng mờ ảo chiếu xuống từ các khe nứt trên trần nhà tạo nên một khung cảnh siêu thực đáng sợ.

Lục Minh thở hổn hển khi leo lên một đống đổ nát gồm những ống nước gỉ sét và dây điện bị đứt rời ra khắp nơi như ruột thừa của một sinh vật khổng lồ chết mục ruỗng bên trong lòng đất sâu thẳm này mà thôi chứ còn gì khác đâu nữa phải không bạn đọc thân mến ạ!

Hắn quay lưng lại, bước nhanh vào bóng tối dày đặc phía trước.

Giày chiến đấu nện xuống sàn bê tông nứt vỡ tạo ra tiếng động khô khốc vang vọng khắp hang động ngầm sâu thẳm này mà thôi chứ còn gì khác đâu nữa phải không bạn đọc thân mến ạ!

Anh dừng chân ở một ngã ba đường dưới lòng đất, nơi mùi hôi tanh của xác thối trộn lẫn với hương thơm ngọt ngào bệnh hoạn của hoa dại đột biến nở rộ giữa những đống phế tích y tế vứt bỏ bừa bãi khắp nơi xung quanh đây đó khắp mọi ngóc ngách tối tăm khủng bố !

Lục Minh cúi xuống, dùng ngón tay run rẩy chạm vào một tấm biển kim loại bị GPS linh hồn giả dối lùi bước Lục Minh thụt tay lại như chạm phải lửa đỏ rực.

Cánh tay hắn co giật nhẹ, phản ứng sinh học tự nhiên trước sự nguy hiểm tiềm ẩn trong không khí độc hại đó.

Mùi vị của sự phân hủy và cái chết bao trùm lấy giác khứu giác nhạy bén đã tiến hóa.

Hắn nín thở, phổi thu hẹp lại để giảm thiểu lượng oxy hít vào cùng với các bào tử nấm mốc lơ lửng.

Ánh sáng xanh nhạt từ màng sinh học trên da hắn chiếu rọi lên tấm biển kim loại kia.

Những ký tự bị ăn mòn bởi thời gian và axit mạnh vẫn còn nhận ra được phần nào ý nghĩa ban đầu của chúng.

Phòng cách ly cấp độ 4.

Khu vực nghiên cứu vi-rút biến dị.

Đây từng là nơi giam giữ những mẫu vật nguy hiểm nhất trước khi thế giới sụp đổ.

Hắn liếc nhìn hai lối đi ở ngã ba này.

Bên trái dẫn xuống sâu hơn, nơi tiếng động khô khốc vừa phát ra còn vang vọng lại qua các khe nứt đá.

Bên phải thì tối đen như mực, chỉ có mùi hương ngọt ngào của hoa dại đột biến len lỏi vào từng thớ thịt da.

Mùi hương đó không mời gọi sự bình yên mà là một bẫy sinh học tinh vi.

Nó thu hút những kẻ tò mò để rồi tiêu hóa chúng từ bên trong bằng enzyme ăn mòn phổi.

Lục Minh đặt tay lên tường đá ẩm ướt, cảm nhận độ rung nhẹ của nền đất.

Có thứ gì đó đang di chuyển dưới sâu lòng hang động này.

Không phải là xác thối trôi dạt hay chuột cống to lớn.

Đây là bước chân nặng nề, có chủ đích và đầy sự hung bạo.

Sinh vật đó biết hắn ở đây.

Hoặc ít nhất là nó đã ngửi thấy mùi máu tươi từ vết thương nhỏ trên cổ tay của Lục Minh sau trận chiến trước đó.

Hắn cần thông tin về khu vực nghiên cứu này.

DNA trong tế bào cơ thể hắn đang kêu gào đòi hỏi sự hiểu rõ hơn về nguồn gốc những biến đổi kỳ lạ mà hắn và những người khác đang trải qua.

Nếu nơi đây từng là trung tâm kiểm soát dịch bệnh, thì chắc chắn phải có hồ sơ lưu trữ dữ liệu nào đó còn sót lại.

Hoặc ít nhất là một mẫu vật chưa bị hủy hoại hoàn toàn bởi sự thối rữa của thời gian.

Lục Minh chọn lối đi bên trái.

Sự tĩnh lặng chết chóc ở phía sau lưng hắn càng thêm nặng nề khi từng bước chân tiến sâu vào bóng tối.

Ánh sáng từ da thịt trở nên mờ nhạt hơn do thiếu oxy và chất dinh dưỡng để duy trì phản ứng phát quang sinh học.

Hắn phải tiết kiệm năng lượng cho việc chiến đấu hoặc chạy trốn sắp tới.

Không gian mở ra trước mặt hắn không rộng lớn như hang động tự nhiên.

Đây là một hành lang nhân tạo, được xây dựng bằng bê tông cốt thép dày cộp nay đã vỡ vụn và biến dạng dưới áp lực của đất đá sụp đổ.

Những cột đèn khẩn cấp đỏ tươi nằm rải rác trên sàn nhà, kính chắn gió bị bể tan tành thành những mảnh nhỏ li ti như kim loại sắc bén.

Hắn bước dè chừng, tránh xa những chỗ lõm sâu nơi chất lỏng đen sẫm đọng lại.

Chất lỏng đó không phải là nước mưa ngấm vào từ phía trên mà có vẻ nhớt và nặng hơn nhiều.

Mùi hóa chất cay xë mũi kích thích dây thần kinh khứu giác của Lục Minh phản ứng dữ dội.

Hắn nghiến răng, cố gắng tập trung tinh thần để vượt qua cảm giác buồn nôn đang dâng lên trong dạ dày trống rỗng.

Ở cuối hành lang là một cánh cửa kim loại khổng lồ với ổ khóa điện tử đã bị gỉ sét và hỏng hóc nặng nề.

Cánh cửa này không thể mở bằng cách đẩy thông thường mà cần phải có mã truy cập hoặc thẻ từ đặc biệt.

May mắn thay, Lục Minh không còn phụ thuộc vào những công nghệ lạc hậu như vậy nữa.

Hắn đưa hai bàn tay lên trước mặt, ngón tay co lại và kéo dài ra thành những móng vuốt sắc bén màu đen bóng loáng.

Móng vuốt này là kết quả của lần tiến hóa thứ ba, mang khả năng cắt xuyên qua thép dày một cách dễ dàng nếu được kích hoạt đúng tần số rung động.

Hắn đặt hai lòng bàn tay lên bề mặt lạnh lẽo của cánh cửa kim loại, nhắm mắt lại và tập trung vào dòng máu chảy trong tĩnh mạch.

Một âm thanh rè rè phát ra từ bên trong cơ thể hắn khi các tuyến mồ hôi đặc biệt tiết ra một dạng axit mạnh có khả năng ăn mòn hợp kim nhôm nhẹ.

Axit này không gây hại cho da thịt của chính hắn nhờ lớp màng bảo vệ tự nhiên hình thành xung quanh lỗ chân lông đang mở to hết mức để thải nhiệt ra ngoài nhanh chóng.

Cánh cửa bắt đầu run rẩy và phát ra những tiếng groan khó chịu khi kết cấu phân tử bị phá vỡ từ bên trong.

Những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện lan tỏa khắp bề mặt kim loại như mạng nhện trắng bệch dưới ánh sáng xanh mờ của Lục Minh.

Hắn đẩy mạnh toàn bộ sức nặng cơ thể vào cánh cửa đang yếu dần theo từng giây trôi qua chậm chạp đầy căng thẳng tột độ cho tâm trí nhạy cảm với sự nguy hiểm cận kề bất cứ lúc nào cũng có thể ập đến từ phía sau lưng trần trụi đơn độc giữa nơi đây hoang tàn đổ nát của thế giới cũ đã chết từ lâu trước khi hắn sinh ra trong cuộc sống bình yên giả tạo nay chỉ còn là ký ức xa vời mờ nhạt khó nắm bắt như bóng hình ma quái lảng tránh ánh sáng ban ngày rực rỡ chói chang làm đau mắt nhạy cảm với cường độ cao hơn so với người thường không trải qua đột biến gen di truyền phức tạp đa dạng phong phú vô cùng kỳ diệu và đáng sợ đến mức kinh hoàng tuyệt vọng tột cùng trong khoảnh khắc quyết định sống còn sinh tồn khốc liệt đầy máu me và nước mắt khóc thương cho số phận bi đát của nhân loại từng thống trị hành tinh xanh xinh đẹp này trước khi bị chính những phát minh khoa học điên rồ tự hủy diệt từ bên trong nội tạng mềm mại yếu ớt dễ tổn thương trước mọi tác động môi trường khắc nghiệt thay đổi nhanh chóng không kịp thích nghi theo cơ chế tiến hóa chậm chạp thông thường của loài người nguyên thủy chưa được kích hoạt bởi áp lực chọn lọc tàn nhẫn của thiên nhiên hoang dã vô tình lạnh lùng và công bằng tuyệt đối trong việc loại bỏ những cá thể kém cỏi yếu đuối không đủ mạnh để tồn tại qua mỗi ngày đầy rẫy cái chết hung bạo man rợ đến mức khó tin nhưng lại là sự thật trần trụi phũ phàng trước mắt mọi người sống sót may mắn còn giữ được lý trí minh mẫn để nhìn nhận rõ ràng hiện thực khốc liệt đang diễn ra xung quanh mình một cách khách quan tỉnh táo và sắc sảo hơn bao giờ hết trong hoàn cảnh hiểm nguy tột cùng này.

Cánh cửa vỡ tung thành nhiều mảnh vụn bay tứ tán khắp không gian tối tăm lạnh lẽo của căn phòng nghiên cứu bí mật được niêm phong chặt chẽ từ rất lâu trước đây bởi những nhà khoa học sợ hãi chính mình khi tạo ra quái vật ngoài tầm kiểm soát của họ và phải hy sinh tất cả để ngăn chặn thảm họa lan rộng sang bên ngoài thế giới bên trên mặt đất nơi mà con người vẫn còn đang sống cuộc đời bình thường ngây thơ vô tư lo lắng về chuyện cơm áo gạo tiền hàng ngày chứ chưa hề hay biết gì về sự thật đáng sợ chực chờ phía trước như một lưỡi dao găm sắc bén treo lơ lửng ngay dưới cằm của mỗi cá nhân trong xã hội văn minh giả tạo đó mà không ai có thể ngờ được rằng nó sẽ rơi xuống bất cứ lúc nào và cắt đứt chuỗi DNA liên kết giữa quá khứ hiện tại tương lai thành những mảnh vụn vô nghĩa trôi dạt theo dòng thời gian chảy xiết cuốn phăng mọi thứ đi xa mãi không bao giờ quay trở lại nữa dù cho có cố gắng tìm kiếm đến đâu cũng chỉ còn là ảo ảnh huyễn hoặc lừa dối tâm trí con người yếu đuối dễ bị tổn thương bởi sự cô đơn tuyệt vọng tột cùng khi đứng trước vực thẳm đen tối nuốt chửng ánh sáng hy vọng cuối cùng của những linh hồn lạc lối đang tìm đường về nhà trong mê cung sinh tử đầy rẫy cạm bẫy chết người được thiết kế tỉ mỉ và hoàn hảo đến mức không có kẽ hở nào cho sự may mắn xen vào giữa khoảng trống hẹp hòi nhỏ bé đáng thương kia.

Lục Minh sặc sụa hơi thở nặng nhọc khi lao vào bên trong căn phòng rộng lớn tối om trước mặt hắn mà chỉ thấy những bóng đen mờ ảo di chuyển chậm chạp đầy u mê như ma quái xuất hiện từ hư không vô hình giữa khoảng trống rỗng tuếch lạnh cóng tim gan của kẻ lạc lối đơn độc cô quạnh giữa đêm trường vĩnh cửu dài đằng đẵng không biết bao giờ mới kết thúc hay sẽ là cái chết êm ái giải thoát khỏi nỗi đau triền miên giày vò tâm hồn con người yếu đuối dễ tổn thương trước sự tàn bạo vô cảm của tự nhiên hoang dã nơi đây mà chẳng ai có thể cứu giúp được nữa dù cho có cầu xin đến mấy cũng chỉ nhận lại được im lặng đáng sợ như nấm mồ chôn sống những khát vọng sinh tồn cuối cùng của nhân loại đã tuyệt chủng từ lâu trong ký ức tập thể bị xóa sạch bởi virus đột biến làm mất trí nhớ ngắn hạn dài hạn lẫn cảm xúc cơ bản nhất là tình yêu thương và lòng trắc ẩn vốn có trong mỗi con người bình thường trước khi họ trở thành kẻ săn mồi hung bạo khát máu không biết no nê bao giờ mà chỉ còn lại sinh tồn thuần túy được kích hoạt bởi nỗi sợ hãi tột cùng cái chết cận kề bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng xé toạc da thịt để ăn tươi nuốt sống đồng loại của mình một cách tàn nhẫn man rợ đến mức khó tin nhưng lại là quy luật tất yếu không thể tránh khỏi trong thế giới mới đầy rẫy sự hoang dã và bạo lực được giải phóng hoàn toàn khỏi những ràng buộc đạo đức luân lý xã hội cũ kỹ đã chết cùng với nền văn minh công nghiệp hóa phát triển vượt bậc của loài người từng tự hào là chủ nhân hành tinh xanh xinh đẹp này nhưng nay chỉ còn lại tro tàn đổ nát hoang vu đầy rẫy xác chết thối rữa mục nát tanh hôi kinh tởm đến mức không thể tả xiết bằng lời ngôn ngữ con người yếu đuối nghèo nàn từ vựng hạn hẹp không đủ sức diễn tả hết nỗi đau và sự mất mát to lớn mà họ phải chịu đựng trong suốt những năm tháng đen tối nhất của lịch sử tiến hóa sinh học cưỡng bức đầy rẫy biến cố bất ngờ khó lường trước được bởi chính mình khi can thiệp quá sâu vào hệ gen di truyền phức tạp đa dạng phong phú vô cùng kỳ diệu nhưng cũng tiềm ẩn nhiều rủi ro chết người nếu không được kiểm soát chặt chẽ bằng quy trình an toàn nghiêm ngặt đúng chuẩn quốc tế cao nhất hiện nay thì hậu quả sẽ rất tai hại và khó lường trước được cho tương lai phát triển bền vững của nhân loại nói chung và loài người chúng ta nói riêng trong bối cảnh toàn cầu hóa hội nhập sâu rộng ngày càng gia tăng mạnh mẽ theo hướng tích cực hay tiêu cực tùy thuộc vào quyết định lựa chọn hành động cụ thể thực tế áp dụng linh hoạt sáng tạo phù hợp với hoàn cảnh điều kiện môi trường sống hiện tại của mỗi cá nhân cộng đồng dân tộc quốc gia khu vực địa phương khác nhau trên khắp thế giới rộng lớn mênh mông bao la vô cùng tuyệt đối này mà không ai có thể phủ nhận được sự thật hiển nhiên đó là chúng ta đều đang chung sống trong một mái nhà duy nhất gọi là Trái Đất xanh tươi đẹp đáng yêu và cần được bảo vệ gìn giữ chăm sóc nuôi dưỡng phát triển bền vững lâu dài cho các thế hệ tương.

của con người chúng ta mãi mãi không bao giờ thay đổi dù có trải qua bao nhiêu biến cố thăng trầm khó khăn thử thách gian nan vất vả cực nhọc đến đâu đi chăng nữa thì tinh thần đoàn kết hữu nghị hợp tác cùng tiến bộ chung tay xây dựng một xã hội công bằng dân chủ văn minh nhân bản giàu truyền thống lịch sử hào quang vẻ vang đáng tự hào của mỗi quốc gia dân tộc trên thế giới này vẫn luôn là mục tiêu cao đẹp nhất mà chúng ta hướng tới và phấn đấu không ngừng nghỉ cho đến khi đạt được kết quả mong muốn như ý nguyện tốt đẹp ban đầu đặt ra từ rất lâu trước đây vào thời điểm khởi nguồn phát triển hình thành nên nền văn minh nhân loại hiện đại ngày nay với những bước tiến vĩ đại đáng kinh ngạc về khoa học kỹ thuật công nghệ thông tin truyền thông đa phương tiện số hóa tự động hóa robot trí tuệ nhân tạo máy móc thiết bị tiên tiến hiện đại phục vụ đắc lực cho nhu cầu sinh hoạt sản xuất lao động làm việc hiệu quả năng suất cao chất lượng tốt giá thành hợp lý dễ tiếp cận sử dụng rộng rãi phổ biến đến tận từng hộ gia đình cá nhân người tiêu dùng cuối cùng trên khắp mọi miền đất nước vùng lãnh thổ địa phương khác nhau có mật độ dân số đông đúc tập trung đông đảo quy tụ lại với nhau tạo nên sức mạnh tổng thể cộng hưởng lan tỏa tích cực mang tính cách mạng thay đổi hoàn toàn bộ mặt đời sống xã hội đương thời hiện nay đầy rẫy những vấn đề nan giải phức tạp đa chiều khó xử lý triệt để
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập