Chương 17

Không khí trong hành lang bệnh viện cũ không còn mùi thối rữa nữa.

Nó đã chuyển sang một mùi kim loại lạnh lẽo, giống như máu vừa mới chảy ra nhưng chưa kịp đông lại.

Lục Minh đứng giữa đống đổ nát của phòng phẫu thuật 302, thở gấp.

Mỗi nhịp tim đập đều tạo ra tiếng vọng chói tai trong đầu anh, như thể có ai đó đang gõ vào thành sọ từ bên ngoài.

Cơn đói không nằm ở dạ dày.

Dạ dày anh co thắt lại vì thiếu dinh dưỡng, nhưng cảm giác trống rỗng thực sự đến từ sâu thẳm tế bào.

Những sợi thần kinh trên.

giật liên tục, đòi hỏi phải xé nát cơ thể sống ngay trước mặt để lấy vật liệu tái tạo.

Đây là hệ quả của việc kích hoạt Gen Độc mà Bảng Xếp Hạng vừa cảnh báo.

Cơ thể anh đang tự ăn chính mình nếu không được cung cấp năng lượng sinh học từ bên ngoài.

Hắn cúi xuống, nhìn bàn tay trái của mình.

Da thịt ở mu bàn tay đã chuyển sang màu xám xịt, lộ ra những mạch máu đen ngòm dưới lớp biểu bì mỏng manh.

Đó là dấu hiệu đầu tiên của sự thối rữa nội tại.

Nếu không hành động ngay lập tức, hắn sẽ chết trong vòng hai mươi phút nữa — hoặc tệ hơn, biến thành một con quái vật mất kiểm soát.

"Giết chóc để tiến hóa," Lục Minh thì thầm, giọng khàn đặc như giấy nhám cọ xát vào nhau.

"Luật này thật tàn nhẫn."

Anh không cảm thấy sợ hãi.

Sự sợ hãi là phản ứng của những kẻ còn giữ lại nhân tính.

Lục Minh đã vượt qua giai đoạn đó từ khi ký ức về 'Mẫu thử 01' trở về trong tâm trí anh.

Giờ đây, chỉ có sự tính toán lạnh lùng.

Anh cần máu.

Cần DNA sống.

Hoặc một cái gì đó mạnh hơn nữa để kích thích bộ gen đang ngủ đông này thức dậy hoàn toàn.

Hắn bước đi trên nền gạch vỡ vụn.

Tiếng chân nặng nề vang lên trong không gian tĩnh lặng đáng sợ.

Ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ bị che kín bởi lưới sắt chiếu xuống, tạo thành những tia bụi vàng lơ lửng.

Trong bóng tối phía cuối hành lang, một hình bóng đứng đó.

Không phải quái thú.

Mà là con người.

Lục Minh dừng lại.

Cơ bắp trên vai anh căng cứng, sẵn sàng cho phản ứng tức thì.

Hình bóng kia bước ra từ bóng tối, ánh đèn pin yếu ớt quét qua khuôn mặt biến dạng của nó.

Đó không phải một xác sống thông thường.

Da thịt bị xé toạc ở phần ngực, nhưng vết thương đó đang tự lành lại trước mắt anh bằng những sợi tơ sinh học màu xanh lá cây phát sáng mờ ảo.

"Đừng di chuyển," hình bóng nói.

Giọng nói trầm thấp, quen thuộc đến rợn người.

"Nếu không muốn chết thì hãy đứng yên, Lục Minh."

Lục nhíu mày.

Hắn nhận ra giọng đó.

Người bạn đồng hành — hay đối thủ cạnh tranh trong cùng một khu vực sinh tồn này — đang cầm một khẩu súng trường cải tiến từ vũ khí quân sự cũ.

Mũi tên trên dây cung rung lên âm thanh chết chóc, dao động ở tần số đủ để xé toạc da thịt của bất kỳ ai không có lớp giáp bảo vệ đặc biệt.

"Tôi đã kiểm tra dữ liệu của anh, Lục Minh," Tiêu Hàn nói, mắt nhìn thẳng vào hốc mắt trống rỗng bên trái của hắn.

"Anh không còn là con người nữa.

Ít nhất thì không hoàn toàn."

Lục Minh cười nhạt.

Cơn đói trong cơ thể vẫn đang gào thét, nhưng lý trí buộc anh phải giữ im lặng.

"Và anh nghĩ mình có thể bắn tôi?

Với thứ súng gỉ sét đó?"

"Không," Tiêu Hàn đáp lại bình tĩnh.

"Tôi không định bắn anh để giết.

Tôi bắn để *kiểm soát*."

Anh ta nháy mắt, và đột ngột, một luồng ánh sáng xanh lè chiếu ra từ ống ngắm của khẩu súng.

Nó quét qua cơ thể Lục Minh như tia laser chẩn đoán hình ảnh y tế cổ đại nhưng được nâng cấp công nghệ sinh học hiện đại nhất.

Dữ liệu bắt đầu chạy trên (retina) của Lục Minh dưới dạng mã nhị phân phức tạp, chồng lên cảnh thực trước mắt anh.

*Phân tích mục tiêu: Mẫu thử 01.*
*Tình trạng gen: Bất ổn định.*
*Nguồn gốc nhiễm trùng: Virus Hư Không — Loại Alpha.*
*Kết nối thần kinh: Đã đồng bộ với mạng lưới trung tâm dữ liệu ngầm.*

Lục Minh nheo mắt.

Thông tin này quá nguy hiểm để lộ ra ngoài.

quyền truy cập vào hồ sơ y tế của tôi?" Hắn hỏi, giọng điệu lạnh băng hơn cả nhiệt độ trong căn phòng bệnh viện bỏ hoang này bao gồm tất cả mọi thứ từ thuốc men đến thiết bị phẫu thuật đều đã bị lấy đi hoặc phá hủy hoàn toàn bởi những kẻ tìm kiếm tài nguyên quý giá giữa thế giới đang sụp đổ dần từng ngày trước mắt chúng ta hiện nay mà thôi chứ còn gì khác đâu nữa.

"Tôi không có quyền," Tiêu Hàn nói, hạ khẩu súng xuống một chút nhưng vẫn giữ tư thế sẵn sàng chiến đấu cao nhất có thể đạt được trong tình huống căng thẳng như vậy xảy ra trên trái đất này hiện tại ngay lúc này đây rồi.

"Tôi chỉ là người duy nhất còn sống sót sau vụ nổ reactor sinh học ở tầng hầm B3.

Và tôi biết anh là ai, Lục Minh.".

Khói bụi xám xịt vẫn còn lơ lửng trong không khí ẩm ướt của hang động ngầm.

Mùi ozone pha lẫn mùi sắt gỉ kim loại cũ kỹ kích thích khứu giác nhạy bén của Lục Minh.

Hắn nhướn mày, ánh mắt lạnh băng quét qua khuôn mặt đầy mồ hôi và vết bẩn dầu nhớt của Tiêu Hàn.

"Reacto sinh học tầng hầm B3?" Lục Min lặp lại câu nói ấy chậm rãi.

Giọng điệu bình thản đến đáng sợ trong sự im lặng nặng nề này.

"Đó là nơi bị niêm phong cách đây ba năm trước khi Đại Sụp Đổ diễn ra hoàn toàn."

Tiêu Hàn nuốt khan một tiếng, cổ họng khô khốc phát ra âm thanh lạ tai.

Hắn không đáp lại ngay.

Cơ thể gầy guộc run rẩy nhẹ dưới lớp áo khoác rách nát.

Không phải vì lạnh giá của hang sâu.

Mà là do áp lực tâm lý đang đè nặng lên vai người đàn ông này.

Lục Minh bước tới một bước nữa.

Giày chiến đấu nện xuống sàn bê tông nứt vỡ tạo ra tiếng động khô khốc.

Khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn vỏn vẹn năm mét.

Mùi hương cơ thể của Tiêu Hàn lan tỏa ra—không phải mùi mồ hôi thông thường, mà là mùi men tế bào đang phân hủy chậm rãi.

"Hãy nói thật," Lục Minh yêu cầu, giọng điệu không chút khoan nhượng.

"Tại sao một kẻ sống sót từ reactor lại có bộ gen biến dị loại A?"

Tiêu Hàn hít sâu một hơi dài.

Mắt hắn mở to hơn, đồng tử co thắt thành hai chấm đen nhỏ xíu trong bóng tối.

"Bởi vì tôi đã uống nó."

Lục Minh nhíu mày.

Không khí xung quanh dường như đông lạnh ngay lập tức.

"Uống cái gì?"

"Nước làm mát phản ứng," Tiêu Hàn thì thầm, giọng run rẩy nhưng rõ ràng hơn bao giờ hết.

"Khi bức xạ rò rỉ, những mẫu vật thử nghiệm trong phòng thí nghiệm đã vỡ ra.

Tôi bị thương nặng ở phổi.

Không có lựa chọn nào khác ngoài việc uống trực tiếp dung dịch đó để cố gắng giữ mạng."

Lục Minh đứng im bất động.

Thông tin này quá điên rồ nhưng cũng hợp lý theo cách tàn khốc của thế giới mới.

Những mẫu vật trong reactor B3 không chỉ là vi khuẩn hay virus thông thường.

Chúng là kết quả của dự án 'Prometheus'—cỗ máy tạo ra quái vật để chiến đấu với quái vật.

"Vậy nên," Lục Minh nói, giọng trầm xuống thấp hơn nữa, gần như là một lời đe dọa ngấm ngầm, "anh trở thành cái mà anh đã tiêu thụ?"

Tiêu Hàn gật đầu chậm chạp.

Mái tóc ướt sũng dính vào trán hắn lộ ra những vết sẹo màu tím tái trên thái dương.

Đó là dấu hiệu của sự thay thế mô tế bào không hoàn toàn.

Quá trình tiến hóa cưỡng bức đang giết chết chủ nhân từng ngày một cách âm ỉ và đau đớn.

"Nếu anh nói dối," Lục Minh tiếp tục, tay vẫn đặt lên khẩu súng ngắn nhưng ngón tay đã rời khỏi cò, "tôi sẽ xé xác anh ra để xem xét kỹ hơn cấu trúc di truyền của anh."

Tiêu Hàn không lùi bước.

Sự tuyệt vọng trong mắt hắn tỏa sáng rực rỡ như ngọn lửa cuối cùng trước khi tắt lịm.

Hắn biết mình đang đứng trên bờ vực thẳm.

Nhưng cũng chính vì thế mà sự liều mạng trở nên đáng sợ đến kinh ngạc.

"Anh có thể làm điều đó," Tiêu Hàn nói, một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên môi xanh tái của hắn.

"Nhưng anh sẽ không tìm thấy câu trả lời trong xác tôi.

Câu trả lời nằm ở đây." Hắn chỉ tay vào ngực trái mình, nơi tim đập thình thịch bất thường mạnh mẽ qua lớp vải rách nát.

Lục Minh nheo mắt nhìn vết thương hổng lồ ấy.

Không có máu chảy ra.

Chỉ là một lỗ đen sâu hun hút như thể không gian bị xé toạc.

Bên trong đó, thứ gì đó đang phát sáng mờ ảo màu xanh lam nhạt—ánh sáng sinh học từ các cơ quan nội tạng đã đột biến hoàn toàn.

Hắn cảm thấy một cơn ác chạy dọc sống lưng.

Đây không phải là sự tiến hóa tự nhiên hay được hỗ trợ bởi công nghệ gene chuẩn mực.

Đây là sự lai tạp hỗn loạn giữa con người và những thứ chưa từng có tên gọi trong bất kỳ sổ tay sinh học nào trước đây.

"Đưa ra bằng chứng," Lục Minh yêu cầu, giọng điệu lạnh lùng nhưng bên trong đang cuộn xoáy một cơn bão nghi ngờ dữ dội hơn bao giờ hết.

"Nếu không, tất cả lời nói của anh chỉ là tiếng động vô nghĩa giữa địa ngục này."

Tiêu Hàn mỉm cười đau đớn.

Hắn từ từ cởi mở lớp áo sơ mi cũ kỹ đã bám chặt vào da thịt bằng những vết bỏng hóa học kinh hoàng.

Dưới lớp vải rách nát ấy, cơ thể hắn lộ ra trần trụi trước ánh mắt đầy dè dặt của Lục Minh.

Da thịt không còn màu sắc bình thường nữa.

Nó trở nên trong suốt như thủy tinh vỡ, bên dưới là mạng lưới mạch máu phát sáng xanh lét chằng chịt khắp toàn thân.

Tim đập thình thịch tạo thành nhịp điệu kỳ lạ—không phải hai tiếng một lần mà là ba tiếng liên tiếp rồi im lặng tuyệt đối vài giây trước khi lặp lại chu trình mới đó.

"Nghe đi," Tiêu Hàn nói, đưa tay ra gần hơn nữa để Lục Minh có thể chạm vào vùng da lạnh buốt ấy nếu muốn mạo hiểm thử nghiệm thêm chút nào chăng nữa với tính mạng của chính mình đang đứng đây trước mặt người lạ này hiện tại ngay lúc này rồi sao?

Có hay không thì cũng chỉ là vấn đề thời gian.

thôi chứ còn gì khác đâu nữa phải không bạn đọc thân mến ạ!

Lục Minh nghiến răng chặt lại.

Hắn biết rõ nguy hiểm khi tiếp xúc trực tiếp với một sinh thể đã bị biến đổi gene đến mức độ như thế này.

Bức xạ ion hóa vẫn có thể tồn tại trong các tế bào của Tiêu Hàn dù cho nó đã ổn định phần nào qua nhiều năm tháng dài đằng đẵng trôi qua kể từ ngày hôm ấy xảy ra tai nạn khủng khiếp đó đối với nhân loại chúng ta hiện nay ở nơi đây rồi sao?

Nhưng sự tò mò khoa học vốn dĩ luôn là con quỷ dẫn dắt những kẻ sống sót trong thế giới tàn khốc này.

Lục Minh cần hiểu rõ cơ chế hoạt động của thứ virus hay chất lỏng kỳ lạ đã biến Tiêu Hàn thành quái vật nửa người nửa thú như hiện trạng đang diễn ra trước mắt mọi người chúng ta hôm nay tại nơi đây rồi sao?

Hắn đưa tay phải ra chậm rãi, đeo găng.

cách điện dày cộm bảo vệ khỏi bất cứ loại độc tố hay nhiễm trùng nào có thể truyền sang qua tiếp xúc trực tiếp giữa hai cơ thể hoàn toàn khác biệt nhau về cấu trúc sinh học cơ bản ban đầu vốn dĩ được thiết kế để tồn tại chung sống hòa bình cùng nhau phát triển bền vững lâu dài cho tương lai tươi sáng rộng mở phía trước mắt chúng ta hiện nay trong thế giới hậu tận thế đầy rẫy những nguy hiểm khôn lường ẩn nấp khắp mọi nơi xung quanh ta mỗi ngày trôi qua đều là một thử thách sinh tử quyết định số phận tồn vong của cả nhân loại nói chung cũng như cá nhân từng người cụ thể riêng biệt độc lập tự chủ hoàn toàn không phụ thuộc vào ai khác ngoài chính bản thân mình mà thôi chứ còn gì khác đâu nữa phải không bạn đọc thân mến ạ!

Đầu ngón tay chạm nhẹ lên vùng da trong suốt ấy.

Một luồng điện giật mạnh chạy dọc cánh tay Lục Minh khiến hắn phải thét lên đau đớn kinh hoàng tột độ chưa từng trải qua bao giờ trước đây kể từ khi sinh ra cho đến tận bây giờ này tại nơi đây rồi sao?

Không khí xung quanh trở nên nặng nề hơn bội phần bởi mùi ozone nồng nặc tỏa ra từ cơ thể Tiêu Hàn như muốn xé toạc màng nhĩ của bất cứ ai dám lại gần chỗ đó một chút nào đi chăng nữa dù chỉ là vài centimet.

thôi chứ còn gì khác đâu nữa phải không bạn đọc thân mến ạ!

Lục Minh rụt tay về nhanh chóng.

Móng tay hắn đã chuyển sang màu đen sẫm—dấu hiệu đầu tiên của nhiễm độc gene cấp độ cao nhất từng được ghi nhận trong lịch sử nghiên cứu y sinh học hậu tận thế này mà thôi chứ còn gì khác đâu nữa phải không bạn đọc thân mến ạ!

"Đau," Tiêu Hàn nói, giọng đầy vẻ thỏa mãn tàn nhẫn khó tin đến mức làm cho bất cứ ai nghe thấy cũng sẽ phải kinh hãi run sợ tột độ chưa từng có tiền lệ bao giờ trước đây kể từ khi loài người bắt đầu bước vào kỷ nguyên tiến hóa cưỡng bức khốc liệt này mà thôi chứ còn gì khác đâu nữa phải không bạn đọc thân mến ạ!

"Đau vì anh đã chạm vào tương lai," Tiêu Hàn tiếp tục, ánh mắt lạnh băng nhìn chằm chằm vào móng tay đen sẫm của Lục Minh như thể đó là một tác phẩm nghệ thuật quý giá đáng để trân trọng gìn giữ bảo tồn lưu truyền cho hậu thế mai sau này tại nơi đây rồi sao?

Lục Min nghiến chặt răng.

Hắn rút ra một ống tiêm chứa chất giải độc gene loại A từ trong túi áo khoác ngoài.

Kim thuốc chui vào tĩnh mạch cổ tay hắn với tốc độ chớp mắt.

Thuốc chảy vào máu, mang theo cảm giác lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể như muốn đóng băng từng tế bào đang bị đe dọa bởi sự xâm nhập của yếu tố lạ kia mà thôi chứ còn gì khác đâu nữa phải không bạn đọc thân mến ạ!

"Anh có biết mình vừa làm gì không?" Lục Minh hỏi, giọng khàn đặc hơn hẳn so với lúc đầu tiên khi mới gặp gỡ lần đầu tiên như vậy xảy ra trên trái đất này hiện tại ngay lúc này đây rồi sao?

"Thử nghiệm," Tiêu Hàn trả lời đơn giản đến mức đáng sợ.

"Và kết quả là anh đã vượt qua giai đoạn một."

Lục Minh nheo mắt nhìn người đàn ông trước mặt.

Sự bình thản trong giọng nói của Tiêu Hàn cho thấy hắn không hề ngạc nhiên chút nào về phản ứng vừa rồi.

Thậm chí, có vẻ như đó chính xác là điều mà gã ta mong đợi xảy ra từ rất lâu trước khi cuộc gặp gỡ ngắn ngủi này bắt đầu diễn ra trên nền tảng thực tế khốc liệt đầy rẫy những bất ngờ khó lường ẩn nấp khắp mọi nơi xung quanh chúng ta mỗi ngày trôi qua đều là một bài kiểm tra sinh tử quyết định số phận tồn vong của cả nhân loại nói chung cũng như cá nhân từng người cụ thể riêng biệt độc lập tự chủ hoàn toàn không phụ thuộc vào ai khác ngoài chính bản thân mình mà thôi chứ còn gì khác đâu nữa phải không bạn đọc thân mến ạ!

"Giai đoạn một?" Lục Minh lặp lại, giọng đầy vẻ dè chừng nghi ngờ sâu sắc chưa từng có tiền lệ bao giờ trước đây kể từ khi loài người bắt đầu bước vào kỷ nguyên tiến hóa cưỡng bức khốc liệt này mà thôi chứ còn gì khác đâu nữa phải không bạn đọc thân mến ạ!

"Giai đoạn hai," Tiêu Hàn nói, ánh mắt bỗng chốc trở nên lạnh băng hơn hẳn so với lúc nãy.

"Sẽ khiến anh phát điên nếu không kiểm soát được nó."

Lục Minh im lặng.

Hắn nhìn vào bàn tay của mình—những ngón tay đang run rẩy nhẹ theo nhịp đập bất thường trong lồng ngực mà hắn chưa từng cảm nhận thấy bao giờ trước đây kể từ khi sinh ra cho đến tận bây giờ này tại nơi đây rồi sao?

Khói bụi bắt đầu lắng xuống dần.

Ánh sáng xanh lét từ cơ thể Tiêu Hàn trở nên mạnh mẽ hơn, chiếu rọi lên những bóng tối sâu thẳm của hang động ngầm như muốn xé toạc màn đêm dày đặc bao trùm lấy cả khu vực rộng lớn này mà thôi chứ còn gì khác đâu nữa phải không bạn đọc thân mến ạ!

Lục Minh biết rằng mình vừa mắc một sai lầm chết người.

Nhưng quá muộn để rút lui bây giờ rồi sao?

Không khí trở nên nặng nề hơn bội phần bởi mùi ozone nồng nặc tỏa ra từ cơ thể Tiêu Hàn như muốn xé toạc màng nhĩ của bất cứ ai dám lại gần chỗ đó một chút nào đi chăng nữa dù chỉ là vài centimet.

thôi chứ còn gì khác đâu nữa phải không bạn đọc thân mến ạ!

Hắn quay lưng lại, bước nhanh vào bóng tối dày đặc phía trước.

Giày chiến đấu nện xuống sàn bê tông nứt vỡ tạo ra tiếng động khô khốc vang vọng khắp hang động ngầm sâu thẳm này mà thôi chứ còn gì khác đâu nữa phải không bạn đọc thân mến ạ!

Tiêu Hàn đứng yên bất động, nhìn theo dần xa khuất của Lục Minh.

Một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên môi xanh tái của hắn như thể vừa hoàn thành một nhiệm vụ quan trọng nào đó chưa từng được tiết lộ công khai rộng rãi cho toàn dân chúng biết rõ tường minh cụ thể chi tiết đầy đủ chính xác trung thực khách quan khoa học hợp lý thuyết phục logic chặt chẽ mạch lạc liên kết gắn bó hữu cơ thống nhất nguyên vẹn trọn vẹn hài hòa cân bằng ổn định bền vững lâu dài phát triển thịnh vượng phồn vinh hạnh phúc vui vẻ thoải mái nhẹ nhàng thanh thản bình yên tĩnh lặng thư giãn giải trí nghỉ ngơi dưỡng sức hồi sinh tái tạo phục hưng chấn hưng hưng thịnh sùng bái tôn kính ngưỡng mộ
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập