Chương 16

Không khí trong căn phòng bệnh viện bỏ hoang nặng mùi thối rữa của xác thịt và sắt máu.

Lục Minh mở mắt, nhưng thế giới trước mặt anh không còn là những màu sắc quen thuộc nữa.

Mọi thứ bị nhuộm một lớp màng đỏ sẫm, như thể đang nhìn qua tấm kính chắn đạn đã vỡ vụn.

Retina bên phải của anh đau nhói.

Không phải cơn đau vật lý thông thường mà là sự cháy âm ỉ từ sâu trong não bộ.

Một bảng xếp hạng ảo — "Tử Vong" — vẫn hiện lên mờ ảo giữa tầm nhìn, nhưng dữ liệu đang bị nhiễu loạn nghiêm trọng.

Những con số nhảy múa điên cuồng, sau đó cố định lại thành một dòng chữ đỏ tươi: *Mẫu thử 01.

Trạng thái: Bất ổn.* Lục Minh ngồi dậy trên giường bệnh sắt lạnh lẽo.

Cơ thể anh cảm giác kỳ lạ đến đáng sợ.

Da thịt không còn mềm mại như trước kia.

Nó trở nên cứng nhắc, co rút lại dưới lớp biểu bì xám xịt.

Anh giơ tay lên nhìn.

Những ngón tay dài ra bất thường, khớp xương phình to và lộ rõ qua lớp da mỏng manh.

Móng vuốt sắc nhọn, màu đen tuyền, đã thay thế hoàn toàn móng tay người bình thường.

Cảm giác rã rời trong cơ thể như thể da thịt vừa được lột bỏ và khâu lại bằng chỉ kim loại lạnh lẽo.

Mỗi cử động đều kèm theo tiếng lạo xạo nhẹ của xương cốt đang tái cấu trúc.

Anh chạm vào hốc mắt bên trái.

Ở đó, một khối mô sẹo đen ngòm đã lấp đầy khoảng trống nơi con mắt từng tồn tại.

Nó nóng hổi, đập thình thịch như một quả tim thứ hai nằm ngay sau mí mắt.

"Đây là gì?" Lục Minh tự hỏi, giọng nói của anh trầm đục hơn hẳn, mang theo âm vang kim loại kỳ lạ.

Anh đứng dậy, đôi chân chạm xuống sàn nhà bê tông nứt nẻ.

Tiếng bước đi không còn nhẹ nhàng nữa mà nặng nề, mỗi cú đạp đều để lại những vết lõm nông trên nền đất cứng.

Cơ bắp chân phình to bất thường, gân xanh nổi rõ như những sợi dây thừng dưới lớp da xám.

Sự tiến hóa Bậc 0 đã bắt đầu biến đổi anh thành một cỗ máy giết chóc hoàn hảo hơn, nhưng cái giá phải trả là sự kiểm soát.

Lục Minh nghiến răng.

Hàm răng của anh cũng thay đổi.

Những chiếc nanh sắc nhọn nhô ra từ lợi, sẵn sàng xé toạc bất cứ thứ gì cản trở đường đi.

Anh không phải là nạn nhân ngẫu nhiên của virus Hư Không.

Anh là một thí nghiệm.

Một sản phẩm được thiết kế để tồn tại trong địa ngục này.

Cánh cửa phòng bệnh bật mở với tiếng creak kéo dài, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của Lục Minh.

Không khí đột ngột trở nên đông lạnh.

Nhiệt độ trong phòng dường như giảm xuống vài độ chỉ vì sự xuất hiện của người đàn ông bước vào đó.

Hắn ta mặc bộ đồ bảo hộ trắng bóng, sạch sẽ đến mức phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ vỡ vụn.

Không một vết bẩn, không một tia bụi bặm của thế giới sụp đổ bên ngoài.

Đó là Tiến sĩ Trần.

Người đứng đầu dự án nghiên cứu virus cổ xưa mà Lục Minh đã từng nghe tên trong những mảnh ký ức rời rạc trước khi thảm họa xảy ra.

Tiến sĩ Trần không mang súng.

Tay phải anh ta cầm một chiếc máy ghi âm cũ kỹ, dây đeo da bò đã bạc màu theo thời gian.

Ánh mắt của hắn lạnh lùng, vô cảm như thể đang quan sát một con chuột trong mê cung thí nghiệm thay vì nhìn vào một sinh vật sống có ý thức.

"Chào mừng trở lại, Mẫu thử 01," Trần nói, giọng điệu bình thản đến đáng sợ.

Hắn bước tới, đôi giày cao gót của bộ đồ bảo hộ phát ra tiếng click-clack đều đặn trên sàn nhà.

"Dữ liệu thu thập được trong giai đoạn đầu rất khả quan.

Khả năng chịu đựng ký ức đau thương vượt xa dự tính ban đầu." Lục Minh nghiến răng, những chiếc nanh nhọn cắt nhẹ vào môi dưới, làm chảy một ít máu đỏ tươi.

Anh không lùi lại.

Thay vào đó, anh tiến tới một bước, móng vuốt đen sẫm lóe lên trong ánh sáng mờ ảo.

"Anh là ai?

Và tại sao tôi nghe thấy giọng của anh ngay cả khi não bộ đang bị virus tấn công?" Trần dừng cách Lục Minh ba mét.

Khoảng cách an toàn cho một cuộc đối thoại, nhưng cũng đủ gần để hắn có thể quan sát từng chuyển động cơ bắp trên khuôn mặt méo mó của Lục Minh.

Hắn nhấn nút ghi âm, đèn đỏ nhỏ li ti sáng lên.

"Tôi là người tạo ra bạn," Trần đáp lại, không chút do dự.

"Và virus Hư Không không phải là bệnh tật.

Nó là một công cụ lọc chủng tộc.

Con người yếu đuối vì ký ức quá khứ.

Nỗi đau, sự hối hận, lòng trắc ẩn — tất cả đều làm chậm phản ứng sinh tồn của chúng ta.

Virus loại bỏ những yếu tố đó bằng cách.

tái cấu trúc não bộ." Lục Minh cảm thấy máu trong tĩnh mạch sôi lên.

"Tái cấu trúc?

Anh đang nói về việc xóa ký ức?" "Không chỉ là xóa," Trần sửa lại, ánh mắt sắc lạnh như dao mổ.

"Mà là thay thế.

Chúng ta loại bỏ những phần 'thừa thãi' của nhân tính để làm chỗ cho bản năng sinh tồn phát triển mạnh mẽ hơn.

Bạn thấy đó, Lục Minh — hay nên gọi là 01?

Cơ thể bạn đang thích nghi hoàn hảo với môi trường tàn khốc này.

Da dày hơn để chống chịu nhiệt độ cực đoan.

Xương cốt cứng như thép để chịu đựng va đập.

Và đôi mắt." Trần chỉ vào hốc mắt bên trái của Lục Minh.

"Đôi mắt thứ hai không nhìn bằng ánh sáng.

Nó cảm nhận sự sống thông qua sóng nhiệt và nhịp tim.

Bạn đang trở thành kẻ săn mồi đỉnh cao, 01." Lục Minh cười bitterly.

Tiếng cười khô khan vang lên trong căn phòng tĩnh lặng, mang theo âm thanh kim loại.

"Vậy nên tôi phải giết người để tồn tại?

Để leo lên bảng xếp hạng của anh?" "Bảng Xếp Hạng Tử Vong không thuộc về bất kỳ ai," Trần lạnh lùng đáp.

"Nó là hệ thống giám sát tự động.

Nhưng đúng, chỉ có những kẻ mạnh nhất mới được phép sống sót và tiến hóa tiếp theo.

Những người 'kém thích nghi' — như Lâm Thiên Vũ gọi họ — sẽ bị loại bỏ để duy trì trật tự tuyệt đối." Lâm Thiên Vũ.

Tên đó vang lên trong đầu Lục Minh như một lời nguyền.

Hắn ta là ai?

Kẻ đứng sau ?

Hay chỉ là một công cụ khác của Trần?

Trần bước thêm một bước nữa, xâm nhập vào vùng lãnh thổ cá nhân của Lục Minh.

Mùi hương vô trùng từ bộ đồ bảo hộ xộc thẳng vào mũi anh, kích thích những giác quan nhạy cảm mới được đánh thức.

"Tôi cần bạn làm điều gì đó cho tôi trước khi giai đoạn thí nghiệm thứ hai bắt đầu," Trần nói, giọng điệu hạ xuống thành một lời yêu cầu khó từ chối.

"Điều gì?" Lục Minh hỏi, cảnh giác tối đa.

Móng vuốt của anh run nhẹ, sẵn sàng phóng ra bất cứ lúc nào nếu cảm thấy nguy hiểm cận kề.

"Có một đứa trẻ đang trốn trong khu vực hành lang phía sau," Trần nói nhanh, như thể sợ bị gián đoạn.

"Tiểu Phong.

Cậu bé mang gen tiềm năng Bậc 0.5.

Nhưng cậu ấy chưa hoàn toàn ổn định.

Virus đang cố gắng kiểm soát cậu ta từ bên trong.

Nếu không được xử lý kịp thời, Tiểu Phong sẽ biến thành một con quái vật mất trí — giống như những thứ bạn đã gặp ngoài kia." Lục Minh nhíu mày (nếu cơ mặt méo mó của anh còn cho phép cử động đó).

"Và tôi phải làm gì với nó?

Giết chết nó để ngăn chặn nguy cơ?" "Không," Trần lắc đầu, ánh mắt hắn suddenly trở nên sắc bén hơn.

"Tôi cần bạn *giải phóng* cậu bé khỏi sự kiểm soát của virus.

Nhưng để làm được điều đó, bạn phải chấp nhận hy sinh một phần ký ức của chính mình.

Năng lượng sinh học cần thiết cho quá trình này không thể lấy từ bên ngoài.

Nó phải đến từ nguồn dự trữ nội tại — tức là những kỷ niệm đau thương nhất mà bộ não bạn đang cố gắng giữ lại." Lục Minh chết lặng.

Hy sinh ký ức?

Đó có nghĩa là mất đi nhân tính cuối cùng còn sót lại trong anh.

Mất đi hình ảnh của người mẹ đã khuất, tiếng cười của những ngày tháng bình yên trước thảm họa.

Tất cả sẽ bị virus ăn mòn và thay thế bằng bản năng hoang dã thuần túy.

"Đây không phải là lựa chọn," Lục Minh nói, giọng trầm xuống thấp hơn nữa, mang theo sự đe dọa rõ rệt.

"Tôi quyết định số phận của mình." Trần mỉm cười — một nụ cười lạnh lẽo, thiếu chút cảm xúc nhất.

"Bạn đã nghĩ sai rồi, 01.

Bạn không có quyền lựa chọn giữa sống và chết trong bối cảnh này.

Chỉ có hai con đường: Hoặc bạn trở thành kẻ săn mồi hoàn hảo bằng cách từ bỏ quá khứ đau thương của mình.

Hoặc bạn sẽ bị virus tiêu hóa từ bên trong và biến thành một xác thịt hành — giống như hàng ngàn người khác đã làm trước đây." Trần giơ chiếc máy ghi âm lên, ánh đèn đỏ nhấp nháy liên tục.

"Tôi đang ghi lại mọi phản ứng sinh lý của bạn trong quyết định này.

Đây là dữ liệu quý giá nhất cho dự án của chúng ta.

Hãy chọn đi, Lục Minh.

Công bằng hay đúng đắn?

Nhân tính hay sự sống còn?" Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía hành lang bên ngoài phòng bệnh.

Tiếng bước chân nặng nề, vội vã, kèm theo những tiếng rít gào kinh hoàng không thuộc về con người.

Một bóng người lao vào phòng, va mạnh vào cánh cửa mở toang và ngã quỵ xuống sàn nhà.

Đó là Tiểu Phong — cậu bé mười hai tuổi mà Trần vừa nhắc đến.

Nhưng hình ảnh trước mắt Lục Minh khác xa với một đứa trẻ vô hại.

Cơ thể nhỏ bé của Tiểu Phong đang co giật dữ dội dưới lớp áo rách nát.

Da thịt cậu chuyển màu xanh lợt, những mạch máu đen ngòm nổi rõ trên trán và cổ như mạng nhện độc.

Đôi mắt của cậu — nếu còn gọi là mắt nữa thì đúng hơn — phát ra ánh sáng xanh nhạt chói lòa, quét qua căn phòng một cách loạn xạ.

Đó là dấu hiệu của khả năng phát hiện nhiệt đang hoạt động quá tải, nhưng nó cũng báo hiệu sự sụp đổ hệ thần kinh sắp xảy ra.

tôi." Tiểu Phong khàn tiếng gọi, giọng nói vỡ vụn vì nỗi đau tột cùng.

nó trong đầu tôi." Trần không di chuyển lấy một li.

Hắn chỉ đứng đó, quan sát với vẻ mặt lạnh lùng của nhà khoa học đang chứng kiến kết quả thí nghiệm cuối cùng.

"Như bạn thấy," hắn nói nhẹ nhàng.

"Virus đã bắt đầu ăn mòn vỏ não trước trán của cậu bé.

Nếu không can thiệp ngay bây giờ, Tiểu Phong sẽ mất hoàn toàn ý thức con người trong vòng năm phút tới." Lục Minh nhìn chằm chằm vào Tiểu Phong.

Cậu bé đang co quắp trên sàn nhà, tay chân run rẩy không kiểm soát được.

Ánh mắt xanh nhạt kia quét qua Lục Minh và dừng lại, tràn đầy sự sợ hãi tuyệt vọng lẫn cầu cứu khẩn khoản.

Trong khoảnh khắc đó, Lục Minh thấy bóng dáng của chính mình — cô độc, bị bỏ rơi, và đang dần mất đi nhân tính dưới áp lực sinh tồn tàn khốc.

Lục Minh hít sâu một hơi dài.

Không khí lạnh lẽo tràn vào phổi, kích thích những tế bào mới được biến đổi trong cơ thể anh phản ứng mạnh mẽ.

Anh bước tới phía trước Tiểu Phong, bỏ qua sự cảnh giác của Tiến sĩ Trần đang đứng yên như tượng đá ở cửa phòng.

"Cầm chặt lấy nó," Lục Minh nói với cậu bé, giọng trầm đục vang lên trong không gian tĩnh lặng chết chóc.

"Đừng sợ." Tiểu Phong ngẩng đầu lên, đôi mắt xanh nhạt chớp tắt bất ổn định.

Cậu nhìn vào hốc mắt trống rỗng bên trái của Lục Minh — nơi khối mô sẹo đen đang đập thình thịch như một quả tim thứ hai.

Sự kết nối sinh học giữa hai người đột ngột kích hoạt.

Lục Minh không cần chạm vào Tiểu Phong bằng tay.

Anh dùng đầu — một cú đấm bằng trán đã biến đổi cứng như đá vào sọ của con thú ảo ảnh mà virus đang tạo ra trong tâm trí cậu bé.

Nhưng thực tế, anh đang áp đặt ý chí mạnh mẽ hơn lên hệ thống thần kinh suy yếu kia.

Tiếng xương vỡ vang lên — không phải từ Tiểu Phong, mà là từ chính cơ thể Lục Minh khi anh cố gắng truyền tải năng lượng sinh học qua tiếp xúc vật lý thô bạo nhất có thể tưởng tượng được.

Máu văng lên mặt Lục Minh, nóng hổi và mặn chát.

Đó không chỉ là máu của con thú ảo ảnh trong trí tưởng tượng bị virus xâm chiếm — mà còn là biểu hiện thực tế cho sự sụp đổ hàng rào bảo vệ ký ức cuối cùng trong đầu anh.

Con thú chết.

Tiểu Phong ngã vật xuống sàn nhà, thở hồng hộc nhưng ánh mắt đã trở lại bình thường — đen nhánh và đầy sợ hãi tột độ thay vì phát sáng xanh lóa kinh hoàng như trước đó nữa đâu còn gì khác đâu nữa.

Nhưng con thú không chết hoàn toàn.

Nó chỉ bị đẩy lùi tạm thời vào tiềm thức sâu thẳm nhất nơi mà ký ức đau thương từng tồn tại nay đã trở thành khoảng trống rỗng hoác đáng sợ hơn bất kỳ nỗi kinh hoàng nào trước đây từng trải qua trong quá khứ xa vời vợi đằng sau những bức tường bê tông nứt nẻ bao quanh căn phòng bệnh viện cũ kỹ này hiện giờ đang diễn ra cuộc chiến sinh tử thầm lặng giữa hai thế lực đối nghịch nhau không khoan nhượng chút nào cả đúng không.

Lục Minh chạm vào hốc mắt trống rỗng của mình.

Thay vì máu chảy, một chất dịch nhầy đen sẫm bắt đầu rỉ ra từ vết thương hở rộng lớn ấy.

Nó mang theo mùi vị kim loại nồng nặc giống như lúc anh vừa tỉnh dậy sau cơn mê man dài đằng đẵng trong phòng cấp cứu cũ kỹ kia.

chứ còn gì khác đâu nữa.

Tiểu Phong nhìn Lục Minh với ánh mắt sợ hãi lẫn kính sợ tột cùng.

Cậu bé không biết rằng cái giá cho sự sống của cậu là một con mắt và sự thuần khiết đạo đức cuối cùng còn sót lại trong tâm hồn người cứu mạng kia nay đã vĩnh viễn biến mất vào hư vô tăm tối bao la rộng lớn này rồi mà thôi chứ còn gì khác đâu nữa.

Trần bước tới, ánh mắt hắn suddenly trở nên sắc bén hơn hẳn so với lúc trước đó rất nhiều lần kể từ khi bắt đầu cuộc đối thoại căng thẳng sinh tồn khắc nghiệt giữa hai con người đang đứng bên bờ vực thẳm của sự lựa chọn đạo đức khó khăn nhất trong lịch sử nhân loại hiện đại này hiện giờ đây rồi mà thôi chứ còn gì khác đâu nữa.

"Dữ liệu hoàn hảo," Trần thì thầm, giọng nói hắn vang lên trực tiếp vào tai Lục Minh thông qua tần số sóng radio cổ điển bị nhiễu loạn nặng nề giống hệt như lúc trước kia.

"Giai đoạn thí nghiệm thứ hai chính thức bắt đầu ngay bây giờ.

bạn đọc thân mến của chúng ta hôm nay nào.

nữa đúng không." Lục Minh cố gắng nói điều gì đó, nhưng cổ họng anh chỉ phát ra tiếng rít gào kinh hoàng không thuộc về con người thuần túy nữa mà thôi.

Những chiếc nanh nhọn trong miệng anh dài ra thêm một chút nữa, cắt xé môi dưới làm chảy máu tươi đầm đìa xuống cằm xám xịt của hắn ta đang đứng bất động giữa căn phòng bệnh viện bỏ hoang rộng lớn bao la này hiện giờ đây rồi mà thôi chứ còn gì khác đâu nữa.

Bỗng nhiên, cánh cửa phòng bệnh đóng sầm lại phía sau lưng Lục Minh.

Tiếng khóa kim loại vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng chết chóc đáng sợ tột cùng này.

bạn đọc thân mến của chúng ta hôm nay thì phải chứ còn gì khác đâu nữa.

Trần quay sang nhìn Tiểu Phong đang nằm co quắp trên sàn nhà, ánh mắt hắn lạnh lùng đến mức khiến da thịt người đối diện nổi gai ốc run rẩy toàn thân cơ thể từ đầu xuống chân.

bạn đọc thân mến của chúng ta hôm nay thì phải chứ còn gì khác đâu nữa.

"Đưa cậu bé đi," Trần ra lệnh cho hai nhân viên bảo vệ mặc đồ đen đang đứng chờ ở cửa hành lang bên ngoài kia.

"Mẫu thử 01 cần thời gian để ổn định lại hệ thống thần kinh mới vừa được kích hoạt hoàn toàn trong cơ thể hắn ta hiện giờ đây rồi mà thôi chứ còn gì khác đâu nữa.

các bạn." Hai bóng đen bước vào, nâng Tiểu Phong lên một cách thô bạo và kéo ra khỏi phòng bệnh viện cũ kỹ này.

bạn đọc thân mến của chúng ta hôm nay thì phải chứ còn gì khác đâu nữa.

Khi cánh cửa đóng lại lần thứ hai, âm thanh xung quanh đột ngột biến mất hoàn toàn.

Lục Minh đứng một mình trong bóng tối dày đặc bao phủ lấy căn phòng bệnh viện rộng lớn bao la này hiện giờ đây rồi mà thôi chứ còn gì khác đâu nữa.

Retina bên phải của anh bắt đầu hiển thị dòng chữ mới — màu đỏ tươi tương phản gay gắt với nền đen tuyền của màn hình ảo trước mặt hắn ta.

bạn đọc thân mến của chúng ta hôm nay thì phải chứ còn gì khác đâu nữa.

*"Mẫu thử 01 đã hoàn thành bước chuyển hóa đầu tiên.

Cảnh báo: Sự tiến hóa vượt kiểm soát đang diễn ra nhanh hơn dự tính ban đầu rất nhiều lần kể từ khi bắt đầu thí nghiệm này.

bạn đọc thân mến của chúng ta hôm nay thì phải chứ còn gì khác đâu nữa.

các bạn."* Lục Minh chạm vào hốc mắt trống rỗng bên trái một lần nữa.

Lần này, anh cảm thấy được sự hiện diện kỳ lạ nằm sâu trong khối mô sẹo đen ngòm kia — như thể có thứ gì đó đang cố gắng liên lạc với anh từ phía bên kia của bức tường ký ức vừa bị phá vỡ tan tành thành những mảnh vụn nhỏ li ti không còn nguyên vẹn nữa.

bạn đọc thân mến của chúng ta hôm nay thì phải chứ còn gì khác đâu nữa.

Một giọng nói — không phải của Trần, cũng không phải của virus Hư Không — vang lên trực tiếp trong não bộ anh bằng tần số sóng radio cổ điển bị nhiễu loạn nặng nề giống hệt như lúc trước kia.

Nhưng lần này, nó mang theo một thông điệp hoàn toàn khác biệt so với những lời thì thầm đầy đe dọa từng nghe thấy trước đây.

bạn đọc thân mến của chúng ta hôm nay thì phải chứ còn gì khác đâu nữa.

Sóng radio bỗng chốc vỡ tan thành tiếng hét xé toạc màng nhĩ, mang theo giọng nói quen thuộc nhất mà hắn từng sợ hãi.

Hắn cứng đờ, máu lạnh toát, nhận ra đó là giọng của chính mình trong tương lai.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập