Chương 15
Mùi ozone và máu tanh tưởi vẫn còn đọng lại, nhưng giờ đây nó bị át đi bởi mùi vô trùng lạnh lẽo tỏa ra từ cái lọ nhỏ nằm trên bàn phẫu thuật gỉ sét.
Lục Minh đứng đó, hơi thở gấp gáp trong lồng ngực khô khốc.
Ánh mắt anh dán chặt vào vật thể trước mặt: một ống tiêm thủy tinh chứa dung dịch màu xanh dương nhạt, đang rung lên nhẹ nhàng dưới tác động của sóng âm tần số thấp phát ra từ những con quái vật bên ngoài tường.
Đó là vaccine 'Hư Không'.
Thứ mà Lâm Thiên Vũ gọi là "lời giải cứu".
Nhưng với Lục Minh, nó chỉ là một lựa chọn giữa hai nỗi đau: mất đi nhân tính hoặc chết yểu trong sự yếu đuối của Bậc 0.
Anh cúi xuống, ngón tay run rẩy chạm vào bề mặt lạnh lẽo của ống tiêm.
Một cảm giác vật lý thuần túy, không có ảo ảnh nào cả.
Không có bóng dáng người mẹ đã khuất, không có tiếng gọi tên từ quá khứ.
Chỉ có sự im lặng chết chóc và nhịp đập điên cuồng trong tim anh.
Cơ thể Lục Minh đang phản ứng với cú va chạm trước đó.
Những vết nứt nhỏ li ti bắt đầu xuất hiện trên da cổ tay trái của anh, nơi máu đỏ thẫm thấm qua lớp biểu bì xám xịt.
Anh không còn là một con người bình thường nữa.
Quá trình tiến hóa cưỡng bức đã kích hoạt gen ngủ đông trong tế bào gốc của anh.
Nỗi đau dữ dội lan tỏa từ xương sống ra toàn bộ cơ thể, như những lưỡi.
đang cắt từng sợi dây thần kinh.
Lục Minh nghiến răng, nước bọt chảy xuống khóe miệng, vị mặn chát và sắt gỉ bao phủ lưỡi.
Anh nhìn vào phản chiếu của mình trong mảnh kính vỡ nằm cạnh bàn.
Khuôn mặt ấy vẫn quen thuộc nhưng đã biến dạng nhẹ.
Đôi mắt sâu hoắm hơn, đồng tử co lại thành hai khe hẹp như mèo hoang khi săn mồi.
Da dẻ chuyển sang màu xám tro, cứng chắc hơn thép sau mỗi lần hít thở.
Đây là cái giá của sự sống sót trong thế giới mới: bạn phải từ bỏ một phần con người để đổi lấy sức mạnh sinh tồn.
Lục Minh nắm chặt ống tiêm.
(bong tay) anh nóng bừng lên.
Anh nhớ lại giọng nói trong đầu: *"Mẫu thử 01."*.
Không phải là may mắn.
Không phải là sự chọn lọc tự nhiên ngẫu nhiên.
Đây là thí nghiệm.
Và anh là chuột bạch số một đang chạy trong mê cung mà kẻ cầm roi chưa từng lộ diện.
Nếu tiêm vào, ký ức về mẹ, về Tiêu Hàn, về những ngày tháng bình yên trước Thảm Họa sẽ bị virus ăn mòn dần cho đến khi biến thành tro bụi.
Anh sẽ trở nên mạnh mẽ hơn, nhanh nhẹn hơn, nhưng cũng lạnh lùng và vô cảm hơn.
Nếu không tiêm?
Anh sẽ chết trong vòng vài giờ nữa vì độc tố tích tụ từ vết cắn của sinh vật fractal lúc trước.
Lục Minh hít một hơi thật sâu.
Không khí loãng và ôi thiu tràn vào phổi, kích thích ho khan dữ dội.
Hắn dụi mắt, gạt bỏ những cảm xúc mềm yếu đang cố gắng len lỏi trở lại tâm trí.
Sự cô độc tột cùng không phải là trạng thái tĩnh lặng mà là tiếng gầm gào bên trong đầu mỗi khi ký ức về quá khứ trỗi dậy.
Anh cần sức mạnh để tìm ra kẻ đứng sau mọi thứ đó.
Để phá hủy Bảng Xếp Hạng Tử Vong kia, anh trước hết phải trở thành một phần của nó.
Cánh cửa sắt nặng nề ở phía cuối hành lang bỗng nheo mở ra với tiếng kim loại cọt kẹt chói tai.
Lục Minh giật mình, cơ thể phản ứng nhanh hơn bất kỳ con người bình thường nào từng có.
Anh lao về góc phòng tối nhất trong một phần mười giây, ống tiêm bị ném văng đi và lăn trên sàn nhà đầy máu.
Người đàn ông mặc bộ đồ bảo hộ rách nát, khuôn mặt nhếch nhác vì bụi bẩn và mồ hôi, đang cầm khẩu súng lựu cải chế hướng thẳng về phía Lục Minh.
Ánh mắt Trần Vũ không còn sự nhiệt huyết của một người chỉ huy sinh tồn mà anh từng biết ba ngày trước.
Nó trống rỗng.
Chờ đợi lệnh bắn.
"Đừng động," giọng nói của Trần Vũ vang lên, khàn đặc và máy móc lạ lùng.
"Lục Minh, hãy đứng yên."
Lục Minh nín thinh, cơ bắp căng cứng như dây đàn sắp đứt.
Anh quan sát kỹ cử chỉ của người bạn cũ này.
Đầu ngón tay cái của Trần Vũ đang run nhẹ trên cò súng.
Không phải vì sợ hãi, mà là do sự kiểm soát thần kinh quá mức.
"Trần Vũ?" Lục Minh gọi tên hắn, giọng nói trầm xuống thấp nhất có thể để không kích thích thính giác nhạy bén của kẻ thù tiềm ẩn bên ngoài tường.
"Anh bị nhiễm độc?
Hay virus đã làm hỏng não bộ anh rồi sao?"
"Não bộ tôi đang rõ ràng hơn bất kỳ lúc nào," Trần Vũ đáp lại, bước chậm rãi vào phòng.
Máu tươi chảy từ vết thương ở vai hắn tạo thành vệt dài trên sàn gạch.
Nhưng hắn không hề đau đớn.
"Lâm Thiên Vũ đã cho chúng ta thấy con đường duy nhất để tồn tại.
Ký ức là gánh nặng.
Cảm xúc là điểm yếu.
Tôi đã thanh lọc bản thân."
"Thanh lọc?" Lục Minh nhếch mép cười bitterly, một nụ cười đầy châm biếm và tàn nhẫn.
"Anh gọi việc trở thành cái xác không hồn đó là thanh lọc?
Vậy thì anh cũng nên tự bắn vào đầu mình để 'thanh lọc' hoàn toàn đi."
Trần Vũ dừng lại.
Súng lựu vẫn hướng về phía ngực Lục Minh, nhưng ánh mắt hắn chằm chặp nhìn vào ống tiêm màu xanh dương nằm dưới sàn.
Sự thèm khát trong đôi mắt ấy là thứ duy nhất còn sót lại của con người Trần Vũ.
"Đưa nó cho tôi," Trần Vũ ra lệnh, giọng nói đột ngột trở nên sắc bén và uy quyền hơn bình thường.
"Lục Minh, anh không hiểu giá trị của thứ đó.
Với sức mạnh Bậc 0 yếu ớt như hiện tại, vaccine này sẽ giết chết cơ thể chưa thích nghi của anh ngay lập tức.
Nó dành cho những người đã sẵn sàng bước sang giai đoạn tiếp theo."
"Lâm Thiên Vũ gửi anh đến để lấy nó?" Lục Minh hỏi, giọng nói lạnh băng.
Hắn từ từ đứng dậy, hai tay buông thõng tự nhiên nhưng bàn chân đã di chuyển vào vị trí phòng thủ tối ưu dựa trên bản đồ địa hình trong đầu.
"Hay là chính anh muốn nó?
Để trở thành con rối hoàn hảo hơn cho 'Cái Nhìn'?"
"Không quan trọng ai sở hữu nó," Trần Vũ hét lên, sự bình tĩnh giả tạo vỡ vụn.
"Quan trọng là trật tự phải được duy trì!
Chúng ta không thể để những kẻ như Lục Minh — người từ chối hệ thống kiểm soát — tiếp tục gây rối loạn gen trong khu vực này!"
Tiếng gầm của một con “Thợ Săn” (Hunter Class) xuyên qua lớp tường bê tông dày đặc, rung chuyển cả phòng.
Con quái vật khổng lồ đang phá vỡ cửa bên kia hành lang — hướng thẳng về phía Trần Vũ và Lục Minh.
Nhưng đáng sợ hơn là sự im lặng sau đó.
Không tiếng bước chân chạy trốn của con Thợ Săn.
Nó biết mùi máu.
Và nó đã chọn mục tiêu có năng lượng sinh học cao nhất trong phòng.
Lục Minh cảm nhận được sự thay đổi áp suất không khí.
Mùi hôi thối nồng nặc từ xác thịt phân hủy tràn vào qua khe cửa đang nứt vỡ.
Trần Vũ quay lưng lại, tập trung bắn phát lựu đạn thứ hai ra ngoài hành lang để chặn đường tiến của quái vật.
Cú nổ làm rung lắc mạnh căn phòng, bụi trần bay mù mịt.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Lục Minh nhìn thấy cơ hội.
Nhưng đồng thời, hắn cũng nhận ra sự thật phũ phàng: Trần Vũ không chỉ là kẻ phản bội đơn thuần.
Hắn đang bị điều khiển bởi một tín hiệu nào đó từ virus hoặc công nghệ cổ xưa mà Tổ chức 'Cái Nhìn' sở hữu.
Giết Trần Vũ có nghĩa là giải phóng anh ta khỏi nỗi đau, nhưng cũng đồng thời loại bỏ manh mối về cách họ kiểm soát người khác.
Lục Minh lao về phía ống tiêm trên sàn.
Tay hắn với lấy nó ngay trước khi bàn chân trần của con Thợ Săn đạp vỡ cửa phòng.
Con quái vật này có kích thước bằng một chiếc xe tải cũ kỹ, da thịt màu xanh lá cây sẫm phủ đầy gai nhọn và hạch bạch huyết đang đập thình thịch dưới lớp biểu bì trong suốt.
Đôi mắt đỏ rực không tròng trắng nhìn chằm chằm vào Lục Minh với sự thèm khát điên cuồng.
Trần Vũ quay lại, súng lựu trống rỗng treo lơ lửng trên tay.
"Chạy đi!" hắn gào lên, giọng nói lần đầu tiên mang theo chút hoảng sợ thực sự của con người thay vì lệnh máy móc.
"Nó nhắm vào anh!
Năng lượng sinh học trong cơ thể Lục Minh đang thu hút nó như ánh sáng thu hút côn trùng!"
Con Thợ Săn gầm lên một tiếng chói tai làm vỡ hết các kính cửa sổ còn sót lại.
Những mảnh thủy tinh bay tứ tung như mưa rào chết chóc.
Nó lao về phía Lục Minh với tốc độ đáng kinh ngạc, móng vuốt dài ba mét xé toạc không khí trước mặt anh.
Lục Minh đứng yên.
Hắn đã cầm ống tiêm trong tay nhưng chưa kịp đưa lên miệng.
Một lựa chọn đạo đức tàn khốc hiện ra trước mắt: Tự tiêm vaccine để có cơ hội chiến đấu lại con quái vật và bảo vệ Trần Vũ — kẻ thù của mình?
Hay ném nó đi, sử dụng sức mạnh Bậc 0 thuần túy vốn dĩ không đủ để hạ gục một Hunter Class?
Nếu hắn chọn công bằng với nhân tính còn sót lại, anh sẽ chết.
Nếu hắn chọn đúng đắn theo quy luật sinh tồn tàn khốc này, anh phải chấp nhận bán linh hồn cho virus ngay lúc này.
Con Thợ Săn lao đến gần hơn nữa.
Lục Minh có thể thấy những chiếc răng cưa sắc như dao mổ trong hàm miệng đầy bọt nhớt của nó.
Hắn nhắm mắt lại một giây ngắn ngủi, nhớ về khuôn mặt người mẹ ảo giác và nụ cười giả tạo của Lâm Thiên Vũ.
Sự công bằng không tồn tại ở nơi này.
Chỉ còn sự sống hoặc cái chết.
Lục Minh đột ngột rút dao mổ từ túi áo khoác cũ kỹ ra.
Ánh kim loại lạnh lẽo lóe lên dưới ánh đèn khẩn cấp nhấp nháy.
Con Thợ Săn đã sà xuống, móng vuốt xé không khí ngay trước mặt anh.
Nhưng Lục Minh không đâm vào con quái vật.
Hắn quay lại và cắm lưỡi dao sâu vào cẳng tay phải của chính mình — nơi mạch máu lớn chạy dọc theo cơ nhị đầu.
Máu tươi phun ra thành tia, bắn lên trần nhà trắng xóa.
Nỗi đau xé toạc tâm trí anh trong tích tắc, nhưng không đủ để làm hắn mất tỉnh táo.
Ngược lại, sự tự hủy hoại này kích hoạt phản ứng sinh học cực đoan mà Lục Minh đã nghi ngờ từ lâu: cơ thể anh cần một cú sốc lớn để phá vỡ giới hạn Bậc 0.
Máu của Lục Minh rơi xuống sàn nhà và hòa lẫn với vết máu cũ.
Nhưng dưới ánh sáng yếu ớt, những giọt máu ấy không đỏ thẫm bình thường.
Chúng tỏa ra một thứ mùi hương kỳ lạ — ngọt ngào như mật ong pha trộn với mùi kim loại nóng chảy và ozone nồng nặc.
Mùi vị của sự tiến hóa cưỡng bức.
Con Thợ Săn sững lại giữa đường lao, mũi nó hít mạnh vào luồng khí mang theo mùi máu đặc biệt đó.
Sự thèm khát trong đôi mắt đỏ rực chuyển sang vẻ kinh sợ nguyên thủy.
Nó không ăn thịt con mồi đang phát ra loại năng lượng này — hoặc ít nhất là chưa sẵn sàng đối mặt với hậu quả nếu làm vậy.
Lục Minh gạt dao ra khỏi cánh tay, vết thương sâu hoắm nhưng da thịt xung quanh bắt đầu đóng lại nhanh chóng với tốc độ đáng sợ.
Những sợi cơ dưới da chuyển động như những con giun nhỏ, kéo các mép (vết thương) lại với nhau trong khi máu tiếp tục chảy thành dòng màu tím sẫm thay vì đỏ tươi.
Đây là dấu hiệu của Bậc 1: Tế bào tái sinh tăng cường và độc tố nội tại bắt đầu hình thành.
Trần Vũ nhìn cảnh tượng đó với vẻ mặt biến dạng, sự thờ ơ máy móc tan vỡ hoàn toàn trước nỗi kinh hoàng tột cùng.
anh đã làm gì?" hắn lắp bắp, chân tay run rẩy lùi về phía sau.
nó đang lan tỏa!"
"Ta không cần vaccine," Lục Minh nói với giọng lạnh lùng đến mức đáng sợ hơn cả tiếng gầm của quái vật vừa rồi.
Hắn nâng cánh tay bị thương lên, quan sát những mạch máu màu đen bắt đầu chui ra từ dưới da xám xịt như mạng lưới rễ cây độc hại bám vào cơ thể chủ nhân mới của chúng.
"Ta cần sự chấp nhận."
Con Thợ Săn gầm lên một tiếng đau đớn vì mùi hương nồng nặc phát ra từ Lục Minh, nó quay lưng bỏ chạy khỏi phòng cấp cứu trong hoảng loạn thực sự thay vì tấn công tiếp tục như dự kiến ban đầu khi đối mặt với con mồi dễ dàng hơn trước kia rất nhiều lần nữa.
Tiếng bước chân nặng nề của nó vang vọng dần xa đi vào bóng tối hành lang bệnh viện hoang tàn đổ nát rộng lớn bao la này mà thôi chứ còn gì khác đâu nữa.
Lục Minh đứng đó, thở dốc.
Cơ thể anh rung lên từng cơn co thắt dữ dội khi virus trong máu bắt đầu ăn mòn những tế bào cũ kỹ để thay thế bằng phiên bản đột biến mạnh mẽ hơn gấp bội lần so với trước đây rất nhiều lần nữa.
Nỗi đau vật lý nhường chỗ cho một cảm giác tê dại lan tỏa khắp não bộ — nơi ký ức về mẹ đang mờ nhạt dần như bức tranh bị nước mưa xói mòn theo thời gian trôi qua nhanh chóng đến mức khó tin làm sao ấy chứ các bạn.
Trần Vũ bỏ đi, không nhìn lại một lần.
Hắn chỉ còn là kẻ chạy trốn khỏi hiện trường chết chóc mà người bạn cũ vừa biến thành địa ngục sinh học thực sự ngay trước mắt mình.
thôi chứ còn gì khác đâu nữa.
Căn phòng trở nên im lặng hơn bất kỳ lúc nào trong suốt ba ngày qua kể từ khi thảm họa xảy ra trên toàn thế giới rộng lớn bao la này dù muốn hay không đi chăng nữa thì vẫn chỉ là những giấc mơ hão huyền xa vời.
thôi chứ còn gì khác đâu nữa.
Lục Minh ngồi xuống nền nhà lạnh lẽo, lưng tựa vào bức tường gạch nứt nẻ.
Hắn đưa tay lên chạm vào mắt phải — nơi Bảng Xếp Hạng Tử Vong chiếu sáng ảo ảnh trực tiếp trên võng mạc của anh mỗi khi có sự thay đổi dữ liệu quan trọng cần cập nhật thông tin mới nhất từ hệ thống trung tâm điều khiển toàn cầu hiện nay đang hoạt động ổn định bình thường như mọi ngày qua.
mà thôi chứ còn gì khác đâu nữa.
Vị trí Top 9 vẫn hiển thị rõ ràng bằng chữ vàng kim lóng lánh đầy kiêu hãnh và ngạo mạn thay cho tất cả những hy sinh mất mát đã xảy ra trước đó trong quá khứ xa xôi nơi mà ai cũng đều biết rất rõ về nó rồi nên không cần phải nói thêm gì nữa.
Nhưng đột ngột, góc dưới cùng của màn hình retina nhấp nháy đỏ rực như cảnh báo nguy hiểm nghiêm trọng nhất có thể gặp phải trong bất kỳ tình huống chiến đấu căng thẳng sinh tồn khắc nghiệt nào xảy ra trên trái đất này hiện nay.
mà thôi chứ còn gì khác đâu nữa.
Một dòng chữ mới xuất hiện, màu đen tuyền tương phản gay gắt với nền trắng của bảng xếp hạng:
*"Mẫu thử 01 đã kích hoạt Gen Độc.
Cảnh báo: Sự tiến hóa vượt kiểm soát đang diễn ra."*
Lục Minh nhíu mày, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng không phải vì sợ hãi mà là vì sự nhận thức kinh hoàng rằng mọi thứ anh làm đều nằm trong tính toán của kẻ khác từ lâu trước khi anh sinh ra trên thế giới này rồi.
mà thôi chứ còn gì khác đâu nữa.
Và rồi, phía sau dòng chữ cảnh báo ấy, một tên gọi mới xuất hiện ở vị trí số 1 — che lấp hoàn toàn danh tính cũ của người dẫn đầu bảng xếp hạng trước kia vốn dĩ đã chết từ lâu trong ký ức tập thể của nhân loại ngày nay.
mà thôi chứ còn gì khác đâu nữa.
Bảng xếp hạng rung chuyển dữ dội khi hai chữ huyết sắc hiện ra, mang theo mùi tanh thối xộc thẳng vào mũi.
Hắn cứng đờ, sống lưng lạnh toát vì nhận ra đó là danh tính của kẻ đã chết mười năm trước.
Linh hồn hắn bỗng bị kéo mạnh vào bóng tối, miệng há rộng nhưng không
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận