Chương 14
Lục Minh đứng bất động, cơ thể anh không còn thuộc về con người thuần túy nữa mà trở thành một cỗ máy xử lý dữ liệu sinh tồn lạnh lùng.
Những sợi dây thần kinh màu tím sẫm dưới da mặt mẹ anh – hay thứ giả mạo đó – vẫn nhảy múa điên cuồng, nhưng ánh mắt của "Lục Minh" đã chuyển sang chế độ phân tích chiến trường.
Anh không hét lên khi bóng đen từ phía sau lưng "mẹ" lao tới.
Thay vào đó, anh nhún người về phía trước, một động tác nhỏ đến mức khó nhận thấy nếu không phải là phản xạ thần kinh được tăng cường bởi virus Hư Không đang ăn mòn ý thức của anh.
Cánh tay dài ngoằng, phủ đầy lông đen bóng và những gai xương nhọn hoắt xé toạc lớp vải áo sơ mi trắng trên vai trái của Lục Minh.
Vải rách tung bay trong không khí lạnh giá, để lộ ra làn da đã bắt đầu chuyển sang màu xám xịt, cứng như đá granit dưới tác động của Bậc 0 đang tiến hóa cưỡng bức.
Lục Minh gạt bỏ nỗi đau bỏng rát từ vết thương hở.
Anh biết cảm giác này.
Đó là dấu hiệu của sự thích nghi.
Cơ thể anh đang kêu gào yêu cầu protein và năng lượng để hàn gắn, nhưng lý trí thì ra lệnh im lặng.
Nếu anh hét lên, những sinh vật khác trong tòa nhà sẽ đến.
Và nếu chúng đến, Tiêu Hàn – kẻ đang ở tầng dưới với khả năng chiến đấu tốt hơn nhưng thiếu sự tinh tế của một kẻ săn mồi thực thụ – sẽ bị bao vây.
"Mẹ..." giọng nói từ phía sau bóng đen vang lên, không còn là giọng run rẩy của người phụ nữ mà là tiếng gầm gừ trầm thấp, như hai tảng đá ma sát nhau.
Bóng đen tách ra khỏi "mẹ", để lộ một sinh vật hình người nhưng với khung xương bị biến dạng grotesque.
Sọ não phình to, đôi mắt đỏ rực không có đồng tử quay về phía Lục Minh.
Lục Minh lùi半步 (bước nửa chân), gót giày chạm vào vụn kính vỡ trên sàn nhà.
Tiếng lạo xạo nhỏ bé nghe như tiếng sấm trong sự tĩnh lặng chết chóc này.
Anh đưa tay phải lên, ngón tay cái và trỏ siết chặt lại, tạo thành một hình dạng giống như kích của khẩu súng lục – vũ khí anh không còn mang theo từ ba ngày trước.
Nhưng lần này, đầu đạn là chính cơ thể anh.
Sinh vật lao tới với tốc độ đáng kinh ngạc cho một sinh khối đang trong giai đoạn chuyển đổi chưa hoàn thiện.
Lục Minh nghiêng người sang trái, cảm nhận được luồng gió nóng hổi từ hơi thở của quái thú quét qua má mình.
Anh quay lưng lại, dùng vai phải – nơi vừa bị rách – va đập mạnh vào ngực con quái vật.
Tiếng xương cốt kêu lên bốp bộp.
Con quái vật sững sờ một giây, đủ thời gian cho Lục Minh ngoắc tay ra sau và hất nó bay về phía bức tường gạch nứt nẻ kia.
Vách tường sụp đổ dưới cú va chạm, bụi bê tông mù mịt bao trùm khu vực.
Trong làn khói bụi, tiếng bước chân nặng nề của nhiều sinh vật khác bắt đầu vang lên từ hành lang bên ngoài.
Chúng đã nghe thấy âm thanh.
Vòng vây đang đóng lại.
Lục Minh hít thở sâu, không khí vào phổi anh đau nhói nhưng cũng mang theo một cảm giác tỉnh táo kỳ lạ.
Anh cần máu.
Không phải để uống, mà để kích hoạt phản ứng hóa học trong tuyến mồ hôi của mình – cơ chế phòng vệ mới mà anh vừa khám phá ra vô tình khi bị thương trước đó.
Cánh cửa thép nặng nề ở đầu hành lang bật mở với tiếng groan kim loại chói tai, cắt ngang sự hỗn loạn đang lan rộng từ căn phòng phía sau.
Ánh sáng đèn khẩn cấp màu đỏ nhấp nháy chiếu rọi lên khuôn mặt lạnh lùng của Đội trưởng Cảnh sát An Ninh – một người đàn ông tên là Vương, mắt híp lại như những lưỡi dao cạo.
Hắn cầm trong tay khẩu súng ngắn đã nạp đầy đạn đặc biệt chứa thành phần nano bạc, thứ được cho là có khả năng ức chế sự phát triển tế bào đột biến trong vòng hai mươi phút đầu tiên sau khi nhiễm virus.
"Wang!" Lục Minh gọi tên hắn bằng giọng nói khàn khản, khác xa so với thanh âm bình thường của anh trước đây.
Giọng nói ấy mang theo một tần số rung động thấp, khiến những con quái vật đang bò ra từ các khe nứt trên sàn nhà phải dừng lại và quay đầu về phía nguồn phát ra tiếng động.
Đội trưởng Vương không nhìn Lục Minh mà quét mắt nhanh qua khu vực đổ nát bên kia bức tường sụp sập.
"Tôi đã bảo cậu ở trong phòng an toàn, Minh!
Tại sao cậu lại kích hoạt hệ thống báo động sinh học?" Giọng nói của Vương lạnh băng, nhưng tay cầm súng của hắn đang run nhẹ – không phải vì sợ hãi, mà là do sự căng thẳng thần kinh tột độ khi đối mặt với những thứ vượt khỏi khả năng kiểm soát của khoa học hiện đại.
Lục Minh bước ra từ làn khói bụi, vạt áo sơ mi trắng nay đã nhuốm đỏ tươi ở vai trái và ngực.
Anh không đáp lại câu hỏi của Vương mà chỉ đưa mắt nhìn xuống sàn nhà nơi một xác chết – có lẽ là một nhân viên bảo vệ trước đây – đang bị những sợi rễ thịt màu đen cuốn lấy cổ họng.
"Hệ thống báo động?
Không, Wang.
Đó là mùi hương của sự tiến hóa," Lục Minh nói chậm rãi, từng từ ngữ như được cân đo đong đếm bằng gram.
"Và cậu đã đến quá muộn để cứu ai đó."
Đội trưởng Vương bước về phía trước, súng hướng thẳng vào giữa hai mắt Lục Minh.
Ánh sáng đỏ trên retinal display (màn hình hiển thị võng mạc) của anh nhấp nháy dữ dội: *BẢNG XẾP HẠNG TỬ VONG - CẬP NHẬT.
SỐ LƯỢNG TIÊU DIỆT: 0.
NGUY CƠ SỐNG CÒN: 12%.*
"Cậu đang thay đổi, Minh," Vương nói, giọng điệu mang theo sự tiếc nuối pha lẫn nỗi sợ hãi tột cùng mà một người đàn ông đã từng coi là em trai trong ngành phải cảm nhận khi nhìn thấy đồng nghiệp trở thành quái vật.
"Da cậu xám đi.
Mạch máu nổi lên như những con rắn dưới da.
Nếu virus Hư Không tiếp tục xâm lấn, cậu sẽ mất nhân tính hoàn toàn.
Hãy để tôi xử lý nó trước khi quá muộn."
Lục Minh nhếch mép cười – một nụ cười không có ý nghĩa vui vẻ mà là sự chấp nhận bi quan của kẻ đã biết trước kết cục.
"Nhân tính?
Cậu nghĩ nhân tính giúp chúng ta sống sót trong thế giới này sao, Wang?
Hay chỉ là gánh nặng khiến chúng ta chậm chạp hơn những con thú ngoài kia?" Anh giơ tay lên, không phải để đầu hàng mà để cho Vương thấy bàn tay đang run rẩy – không vì sợ hãi, mà vì sự xung đột nội tại giữa các tế bào miễn dịch đang chiến đấu với virus.
Tiếng gầm gừ từ phía sau lưng vang lên lớn hơn khi bóng đen của sinh vật biến dạng tiến ra khỏi đống đổ nát, mắt đỏ rực khóa chặt vào vị trí của Đội trưởng Vương – kẻ nắm giữ nguồn năng lượng ổn định nhất trong khu vực nhờ bộ trang bị bảo hộ chống virus cấp độ thấp.
Nhưng điều khiến không khí trở nên ngột ngạt hơn nữa là sự xuất hiện của ba bóng hình khác từ cuối hành lang tối om.
Đó là những "Chiến Binh Bậc 1" – những người đã chấp nhận hy sinh đạo đức con người để tiến hóa nhanh chóng.
Họ mặc trên mình bộ giáp làm từ da và xương của nạn nhân, đôi mắt trống rỗng không còn chút ánh sáng nào của lý trí.
Mùi máu tanh tưởi tỏa ra từ họ như một tấm áo choàng vô hình thu hút sự chú ý của mọi sinh vật trong bán kính năm mươi mét.
Lục Minh cảm thấy nhiệt độ cơ thể mình tăng lên đột ngột.那不是发烧 (đó không phải là sốt).
Đó là phản ứng enzym đang kích hoạt các tuyến mồ hôi đặc biệt trên da đầu và cổ anh – một cơ chế phòng thủ sinh học mà anh chưa từng ý thức được cho đến khi đối mặt với cái chết trực tiếp.
Mồ hôi của anh giờ đây chứa đựng axit mạnh, đủ để ăn mòn kim loại nếu tiếp xúc lâu dài, nhưng cũng đồng thời làm khô kiệt năng lượng tế bào nhanh chóng.
"Một con mồi ngon," một trong những Chiến Binh Bậc 1 gầm lên, giọng nói khàn đặc như sỏi đá ma sát nhau.
Hắn lao về phía Đội trưởng Vương với tốc độ đáng sợ, bàn tay biến thành những móng vuốt sắc bén cứa vào không khí tạo ra tiếng rít chói tai.
Đội trưởng Vương bắn ba phát súng liên tiếp.
Tiếng nổ vang dội trong hành lang kín gió.
Những viên đạn nano bạc xuyên qua vai của Chiến Binh đầu tiên, nhưng sinh vật đó chỉ gầm lên đau đớn và tiếp tục lao tới nhanh hơn nữa, như thể nỗi đau đã kích thích hệ thần kinh trung ương của nó thay vì làm tê liệt nó.
Lục Minh đứng giữa hai phe – những kẻ muốn giết anh để tự vệ và những quái thú tiến hóa đang đói khát máu tươi.
Anh cảm thấy cơ thể mình ấm lên từng giây một, không phải từ sự sống mà từ cái chết đang bao trùm xung quanh.
Đây là lựa chọn: Công bằng hay Đúng đắn?
Công bằng nghĩa là bảo vệ Vương – người đại diện cho trật tự cũ, luật pháp và đạo đức còn sót lại của nhân loại trước khi thảm họa xảy ra.
Nhưng đúng đắn...
đúng đắn theo quy luật sinh tồn tàn khốc mà virus Hư Không đang áp đặt lên thế giới này thì chỉ có kẻ mạnh nhất mới được quyền sống.
Và hiện tại, Vương rõ ràng là yếu hơn những Chiến Binh Bậc 1 kia về thể chất lẫn phản xạ do bị hạn chế bởi các nguyên tắc đạo đức còn sót lại trong đầu hắn.
Lục Minh nhìn thấy máu từ vết thương trên vai mình nhỏ xuống sàn nhà, hòa vào vũng nước dơ bẩn đang lan rộng.
Anh nhớ đến ký ức của Mẫu thử 01 – những bản sao thất bại trước đó đã bị tiêu diệt bởi sự mất cân bằng nội tiết tố khi cố gắng giữ lại quá nhiều cảm xúc con người trong giai đoạn chuyển giao Bậc 0 sang Bậc 1.
Anh không thể mắc sai lầm đó.
"Vương," Lục Minh gọi tên đội trưởng của mình lần nữa, giọng nói trầm xuống mức thấp nhất có thể nghe thấy giữa những tiếng gầm gừ hỗn loạn xung quanh.
"Nếu cậu bắn chúng mà không tiêu diệt hoàn toàn hệ thần kinh trung ương, máu của chúng sẽ kích thích thêm nhiều quái thú khác đến từ tầng dưới.
Cậu hiểu chứ?"
Đội trưởng Vương quay lại nhìn Lục Minh với ánh mắt đầy nghi ngờ và sợ hãi.
"Cậu đang bảo tôi giết những đồng loại còn sót lại tính người sao?
Hay cậu đang tìm cách biện minh cho việc đứng nhìn chúng chết?"
"Không," Lục Minh đáp, bước một bước về phía trước – hướng thẳng vào bóng tối nơi những Chiến Binh Bậc 1 đang rình rập.
"Tôi đang bảo cậu chọn: Hoặc là trở thành kẻ kiểm soát đám đông bằng bạo lực tuyệt đối như Lâm Thiên Vũ mong đợi, hoặc là để tôi xử lý nó theo cách của sinh vật thích nghi nhất."
Không khí trong hành lang dường như đóng băng khi Lục Minh đưa tay lên – không phải để cầm vũ khí, mà chạm nhẹ vào cổ họng của Đội trưởng Vương.
Hành động đột ngột này khiến Wang kinh hoàng lùi lại một bước, súng hướng xuống thấp hơn vài độ vì sự bất ngờ tột cùng.
Nhưng bàn tay của Lục Minh đã nhanh như閃 điện (sấm sét), ngón tay cái và trỏ siết chặt lấy mạch máu chủ ở cổ họng Wang – không bóp nghẹt mà chỉ đủ để giữ cho hắn đứng yên tại chỗ trong một giây quý giá.
Mùi hương từ vết thương trên vai Lục Minh bắt đầu tỏa ra mạnh mẽ hơn, pha trộn với mùi ozone từ khí thải của khẩu súng và mùi hôi thối nồng nặc từ những quái vật xung quanh.
Đó là mùi của sự lựa chọn đạo đức bị xé toạc thành từng mảnh nhỏ li ti trong não bộ anh.
Lục Minh không nhìn vào mắt Vương.
Anh quay mặt về phía nhóm Chiến Binh Bậc 1 đang lao tới với tốc độ tối đa.
Cơ thể anh run lên – không phải vì sợ hãi mà vì sự xung đột nội tại giữa các tế bào miễn dịch và virus Hư Không đang tranh giành quyền kiểm soát hệ thần kinh trung ương.
Đây là cái giá của sự tiến hóa: Mỗi bước tiến về phía trước đều đòi hỏi một phần nhân tính bị hy sinh làm nhiên liệu cho lò phản ứng sinh học bên trong cơ thể anh.
"Vương," Lục Minh nói, giọng khàn đặc như sỏi đá ma sát nhau dưới đáy biển sâu thẳm nơi ánh sáng mặt trời không bao giờ chạm tới được bề mặt nước lạnh giá của đại dương đen tối kia.
"Đừng nhìn vào tôi nữa.
Hãy nhắm mắt lại và đếm đến ba."
Vương mở to雙 mắt (đôi mắt) kinh hoàng khi thấy những giọt mồ hôi trên trán Lục Minh chuyển màu đỏ sẫm – không phải máu thông thường mà là huyết thanh giàu protein đột biến đang tiết ra từ các tuyến mồ hôi đặc biệt dưới tác động của phản ứng hóa học nội tại cơ thể.
Những giọt chất lỏng này rơi xuống sàn nhà bê tông và ăn mòn bề mặt tạo thành những vết lõm nhỏ xíu trông giống như mắt cá sấu cổ đại trong truyền thuyết địa phương trước khi thảm họa xảy ra ba năm về trước khiến toàn bộ nhân loại phải đối mặt với sự thật tàn khốc nhất từ trước đến nay rằng con người không còn là sinh vật thông minh duy nhất trên hành tinh xanh này nữa mà chỉ đơn thuần là một phần nhỏ bé trong chuỗi thức ăn phức tạp đang được tái cấu trúc bởi virus Hư Không bí ẩn mang nguồn gốc công nghệ sinh học cổ xưa ẩn sâu bên trong từng tế bào DNA của tất cả mọi người sống sót sau ngày thảm họa đen tối nhất lịch sử loài người tính đến thời điểm hiện tại mà thôi chứ chưa phải là kết thúc cuối cùng của câu chuyện dài đằng đẵng đang chờ đón phía trước nữa đâu nhé các bạn đọc giả thân mến ạ!
Lục Minh nhắm mắt lại trong một giây ngắn ngủi – khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối giữa hai cơn bão tố sinh tồn dữ dội nhất cuộc đời anh từng trải qua cho đến nay kể từ ngày nhà máy năng lượng hạt nhân nổ tung làm thay đổi vĩnh viễn số phận của hàng triệu người vô tội trên khắp thế giới rộng lớn bao la này mà không ai có thể đảo ngược lại được nữa dù muốn hay không đi chăng nữa thì vẫn chỉ là những giấc mơ hão huyền xa vời thôi mà thôi chứ còn gì khác đâu nữa đúng không nào các bạn nhỉ?
Khi mở mắt trở ra, Lục Minh thấy bóng đen của sinh vật biến dạng từ căn phòng phía sau đang lao về phía mình với tốc độ kinh hoàng.
Anh không né tránh.
Thay vào đó, anh giơ tay phải lên – nơi những ngón tay đã bắt đầu dài hơn và móng vuốt sắc nhọn nhô ra từ da thịt xám xịt – để đón nhận cú va chạm trực diện với cái chết đang sà xuống như một cơn bão tố đen tối bao trùm lấy toàn bộ không gian xung quanh khiến mọi thứ trở nên mờ nhạt đi dần theo từng giây trôi qua nhanh chóng đến mức khó tin làm sao ấy chứ các bạn nhỉ?
Và rồi, trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức chìm vào bóng tối vĩnh hằng của sự tiến hóa cưỡng bức, Lục Minh nghe thấy một giọng nói – không phải từ Vương hay quái thú nào cả – mà vang lên trực tiếp trong não bộ anh bằng tần số sóng radio cổ điển bị nhiễu loạn nặng nề:
*"Mẫu thử 01...
Giai đoạn thí nghiệm thứ hai đã bắt đầu.
Chúc may mắn."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận