Chương 13

Máu chảy theo khe nứt của sàn bê tông, tạo thành một hình học fractal kỳ lạ dưới ánh sáng đỏ nhấp nháy của đèn khẩn cấp.

Lục Minh không di chuyển.

Cơ thể anh tê liệt không phải vì sợ hãi, mà vì một nỗ lực ý chí cực đoan: giữ nhịp tim ở mức thấp nhất có thể để tiết kiệm năng lượng cho não bộ xử lý thông tin.

Mùi sắt tanh tưởi và mùi ozone từ các dây điện bị đứt gãy xộc vào mũi, kích thích những tế bào khứu giác nhạy cảm hơn bình thường sau khi tiếp xúc với virus Hư Không trong ba ngày qua.

Trước mặt anh, giữa đống đổ nát của A Sắt, sinh vật đó đang đứng dậy.

Nó không giống con người nữa.

Bộ xương bên ngoài đã vỡ vụn, nhưng những gì lộ ra bên dưới lại là một mạng lưới cơ bắp co giật màu xám xịt, bao phủ bởi lớp da mỏng như giấy bóng kính.

Những sợi dây thần kinh phơi ra ngoài không khí rung động liên tục, phát ra âm thanh rít nhẹ giống như tiếng côn trùng kêu trong đêm hè.

Lục Minh nhíu mày, đồng tử co lại thành những chấm đen nhỏ xío.

Bảng Xếp Hạng Tử Vọng hiện lên mờ ảo trên võng mạc bên phải anh: *Điểm số: 0.

Cấp độ: Bậc 0 (Thường Nhân).

Cảnh báo: Đám đông đang tập trung.* Con quái vật quay đầu, cổ nó xoay một góc九十 độ với tiếng lục cục của khớp xương bị nghiền nát.

Đôi mắt không đồng tử kia quét qua căn phòng đổ vỡ, cuối cùng dừng lại trên Lục Minh.

Nó hít thở sâu, phổi phập phồng bất thường như hai chiếc bơm khí công nghiệp cũ kỹ đang cố gắng ép oxy vào máu độc hại.

Lục Minh từ từ lùi về phía sau, gót chân chạm vào một mảnh kính vỡ nhưng anh không hề nhăn mặt.

Đau đớn là tín hiệu sống còn, và anh cần nó để tỉnh táo.

Trong túi áo khoác rách nát của mình, ngón tay anh chạm vào một chiếc dao rọc giấy bằng kim loại — vũ khí duy nhất còn lại.

Nó quá nhỏ bé, vô dụng trước một sinh vật có cấu trúc cơ bắp dày đặc như vậy, nhưng đó là tất cả những gì anh có.

Anh không tin vào may mắn.

Anh cũng không tin vào sự từ bi của kẻ thù.

Trong thế giới này, bất kỳ cử chỉ nào đều phải được tính toán dựa trên xác suất sống sót.

Và hiện tại, xác suất để Lục Minh sống mà đối đầu trực diện là dưới 5%.

Do đó, anh cần một biến số khác.

Con quái vật bước tới.

Mỗi bước chân của nó làm rung chuyển lớp bụi dày đặc bám trên sàn nhà.

Những giọt dịch nhầy màu đen rơi từ hàm răng sắc nhọn của nó xuống đất, sizzling nhẹ khi chạm vào những vệt máu còn nóng hổi của A Sắt.

Lục Minh nhận ra một điều kinh hoàng: sinh vật này không chỉ ăn thịt.

Nó đang hấp thụ năng lượng sinh học từ xác chết để tái tạo lại cấu trúc cơ thể bị tổn thương.

Đây là sự tiến hóa cưỡng bức.

Virus Hư Không không đơn thuần biến đổi gen; nó buộc cơ thể phải thích nghi ngay lập tức hoặc chết.

A Sắt đã chọn con đường sai lầm — anh ta cố gắng kiểm soát virus bằng ý chí, nhưng kết quả chỉ là một xác sống mang hình hài quái thú còn ký ức mờ nhạt của con người.

Lục Minh hít vào một hơi thật sâu.

Không khí trong phòng loãng và lạnh buốt.

Anh cảm thấy sự cô đơn tột cùng bao trùm lấy mình.

Không có ai để nương tựa.

Không có đồng minh đáng tin cậy.

Chỉ có anh, kẻ mang ký ức đau thương của "Mẫu thử 01", đang đứng trước một lựa chọn sinh tử: chạy trốn vào bóng tối nơi những con quái vật khác ẩn nấp, hoặc đối mặt với cái chết và hy vọng rằng sự tuyệt vọng sẽ kích hoạt cơ chế phòng vệ chưa từng được ghi nhận trong DNA của anh.

"Đừng run," một giọng nói vang lên, không phải từ con quái vật trước mặt, mà từ phía sau lưng Lục Minh.

Giọng điệu ngọt ngào như đường pha độc, mang theo sự lạnh lùng tính toán của kẻ đã từng kiểm soát những linh hồn khác.

Lục Minh quay người lại thật nhanh, dao rọc giấy trong tay vung ra một cung tròn nguy hiểm nhưng dừng ngay trước mặt một bóng đen bước ra từ hành lang tối om.

Đó là Controller — một tên gọi mà anh tự đặt cho gã đàn ông này sau khi phát hiện hắn luôn xuất hiện ở những nơi xảy ra cái chết tập thể nhất.

Hắn mặc一套 bộ đồ bảo hộ cũ kỹ, bên ngoài khoác áo labo trắng đã ngả màu vàng úa do mồ hôi và bụi bẩn.

Một tay cầm dao găm phẫu thuật sáng bóng, tay kia cầm một thiết bị đo sinh học màn hình xanh lá cây nhấp nháy dữ dội.

"Sợ hãi là nhiên liệu," Controller tiếp tục nói, bước chậm rãi tiến vào ánh đèn đỏ.

Đôi mắt hắn không có đồng tử, chỉ toàn màu trắng đục — dấu hiệu của sự nhiễm virus giai đoạn cuối nhưng được kiểm soát bởi một loại thuốc ức chế thần kinh mạnh mẽ.

"Nỗi đau là chất xúc tác.

Và ngươi...

Lục Minh...

ngươi đang tràn đầy cả hai thứ đó." Lục Minh nghiến răng.

Hắn biết tên anh.

Điều này có nghĩa hắn đã theo dõi anh từ lâu, hoặc tệ hơn, anh ta không phải là kẻ ngẫu nhiên mà là một phần của hệ thống kiểm soát mà anh cố gắng phá hủy.

"Ngươi muốn gì?" Lục Minh hỏi, giọng khàn đặc vì mất nước và căng thẳng kéo dài.

"Muốn quan sát," Controller đáp lại, ánh mắt trắng đục quét qua cơ thể run rẩy của Lục Minh rồi hướng về phía con quái vật đang từ từ tiến tới sau lưng anh.

"Virus Hư Không không phải là bệnh tật.

Nó là một công cụ lọc loại bỏ những yếu kém để tạo ra sự hoàn hảo sinh học.

Nhưng quá trình đó cần chất lượng cao nhất: nỗi sợ thuần khiết và ý chí sống còn tuyệt vọng." Hắn giơ thiết bị đo sinh học lên, màn hình hiển thị nhịp tim của Lục Minh đang tăng vọt từ 60 lên 120 lần/phút.

Ngươi đang tiến hóa ngay lúc này mà không hề hay biết.

Những tế bào cơ bắp trong chân ngươi đang đứt gãy và tái tạo lại nhanh hơn gấp mười lần bình thường để chuẩn bị cho phản ứng 'chiến đấu hoặc bỏ chạy'.

Nhưng nếu ngươi chết trước khi hoàn thành chu kỳ thích nghi..." Controller rút dao găm ra, lưỡi dao lấp lánh dưới ánh đèn đỏ.

"...thì tất cả chỉ là rác thải sinh học." Lục Minh nhận ra sự nguy hiểm thực sự không nằm ở con quái vật phía sau, mà ở gã đàn ông này.

Hắn đang sử dụng anh như một phòng thí nghiệm sống động.

Controller muốn xem liệu Lục Minh — người được biết đến là "Mẫu thử 01" trong ký ức bị chôn vùi của hắn — có thể vượt qua ngưỡng giới hạn sinh học hay không trước khi chết.

"Ngươi nghĩ ngươi hiểu về sự tiến hóa?" Lục Minh nói, giọng lạnh lẽo bất thường so với tình thế hiểm nghèo đang bao quanh anh.

"Sự tiến hóa là hỗn loạn, không phải kiểm soát." Controller cười khẽ, một âm thanh khô khốc như tiếng lá cây ma sát nhau.

"Hỗn loạn chỉ dẫn đến tuyệt chủng nếu không có bàn tay điều khiển.

sẽ giúp ngươi tìm ra giới hạn đó." Hắn bước sang bên cạnh, mở rộng cánh tay để lộ con quái vật đang tiến tới từ phía sau lưng Lục Minh.

Một trò đùa tàn nhẫn: bắt anh phải đối mặt với cái chết trực diện trong khi kẻ thù khác chuẩn bị chờ đợi kết quả thí nghiệm.

Lục Minh biết thông tin của Controller là đúng, hoặc ít nhất là một phần sự thật đáng sợ.

Virus trong cơ thể Controller đang ở giai đoạn cuối, cần một lượng lớn adrenaline và cortisol từ nạn nhân để ổn định hệ thống miễn dịch suy kiệt của hắn.

Nếu Lục Minh không tạo ra nỗi sợ đủ lớn, không chỉ anh sẽ chết mà cả Controller cũng sẽ bị phản噬 bởi chính virus bên trong mình khi nó thiếu nguồn dinh dưỡng cảm xúc mạnh mẽ.

Đây là một vòng luẩn quẩn đạo đức kinh hoàng: để sống sót, anh phải khiến kẻ thù của mình — người đang kiểm soát tình thế bằng sự lạnh lùng tính toán — trở nên yếu đuối và phụ thuộc vào phản ứng sinh học của chính Lục Minh.

Hoặc tệ hơn, nếu anh không tạo ra đủ áp lực tâm lý cho Controller, gã này sẽ giết anh một cách nhanh chóng để lấy máu tươi làm thuốc men tạm thời trước khi tìm con mồi khác.

Con quái vật phía sau phát ra tiếng gầm rú, những sợi dây thần kinh trên lưng nó bắn tung tóe như pháo hoa sinh học độc hại.

Nó đang mất kiên nhẫn.

Lục Minh cảm thấy hơi thở nóng hổi của nó phả vào gáy mình, mang theo mùi thối nồng nặc của thịt bị phân hủy và ozone.

Anh phải chọn: công bằng hay đúng đắn?

Công bằng nghĩa là cố gắng thuyết phục Controller dừng lại, tìm cách hòa giải hoặc chạy trốn để tránh gây thêm thương vong — một lựa chọn mà trong thế giới cũ có thể được coi là đạo đức cao cả.

Nhưng ở đây, đó là sự tự sát.

Đúng đắn, theo logic sinh tồn tàn khốc của Mạt Thế, nghĩa là khai thác tối đa lợi thế tâm lý và vật lý để loại bỏ mối đe dọa ngay lập tức, bất kể hậu quả về mặt tinh thần hay thể xác sau này.

Lục Minh nhớ lại ký ức đau thương: những khuôn mặt của người thân trong phòng cách ly khi virus bắt đầu bùng nổ lần đầu tiên.

Họ đã chết vì tin tưởng vào sự công bằng và trật tự mà Tổ Chức 'Cái Nhìn' hứa hẹn.

Sự tin tưởng đó là nguyên nhân dẫn đến cái chết của họ.

Bây giờ, anh không thể lặp lại sai lầm đó.

Anh nhìn Controller đang mỉm cười chờ đợi kết quả thí nghiệm.

Gã này đã xóa ký ức cho hàng ngàn người để duy trì trật tự "tuyệt đối", coi sự đau khổ và mất mát là những lỗi cần được sửa chữa bằng cách loại bỏ nhân tính.

Lục Minh quyết định rằng nếu phải giết chết một phần con người trong anh để tồn tại, thì anh sẽ làm điều đó không chút do dự.

Không vì thù hận, mà vì trách nhiệm với chính mình — kẻ duy nhất còn nhớ rõ giá trị của ký ức và nỗi đau thực sự.

"Ngươi sai," Lục Minh nói, giọng trầm xuống mức thấp nhất có thể nghe thấy trong tiếng gầm của quái thú phía sau.

"Virus không cần kiểm soát.

Nó cần một chủ nhân đủ mạnh để thống trị nó." Controller nhíu mày, vẻ mặt tự tin lần đầu tiên xuất hiện了一丝裂痕 (một vết nứt nhỏ).

"Ngươi đang nói gì vậy?" Lục Minh nhắm mắt lại trong giây lát, tập trung tất cả ý chí vào việc kích hoạt phản ứng sinh học tiềm ẩn bên trong cơ thể mình.

Anh không hét lên.

Anh bắt đầu khóc.

Không phải nước mắt của nỗi sợ hãi tột độ mà Controller mong đợi để thu thập dữ liệu cortisol, mà là nước mắt của sự chấp nhận tuyệt đối với cái chết và hủy diệt.

Cơ thể anh thả lỏng hoàn toàn, nhịp tim tăng lên một cách giả tạo nhưng cực kỳ nguy hiểm bằng cách hít thở sâu và nhanh theo kỹ thuật đặc biệt anh đã nghiên cứu từ những tài liệu y sinh học bị cấm trước khi thảm họa xảy ra.

Anh để cho nỗi đau xâm nhập vào từng tế bào cơ thể mình, không kháng cự mà ngược lại, mời gọi nó bùng nổ.

Đây là lựa chọn giữa đạo đức con người và bản năng sinh tồn thuần túy: anh sẽ trở thành thứ gì đó đáng sợ hơn cả quái thú nếu cần thiết, chỉ để bảo vệ quyền được sống của chính mình — một hành động bị coi là "sai lầm" trong hệ thống kiểm soát của Lâm Thiên Vũ nhưng lại là sự thật duy nhất còn sót lại.

Lục Minh nhắm mắt.

Anh không hét lên.

Anh bắt đầu khóc.

Không phải nước mắt của nỗi sợ, mà là nước mắt của sự chấp nhận tuyệt đối trước vực thẳm sinh học đang mở ra bên trong anh.

Cơ thể anh thả lỏng hoàn toàn, nhịp tim tăng lên một cách giả tạo nhưng cực kỳ nguy hiểm bằng cách hít thở sâu và nhanh theo kỹ thuật đặc biệt anh đã nghiên cứu từ những tài liệu y sinh học bị cấm trước khi thảm họa xảy ra.

Anh để cho nỗi đau xâm nhập vào từng tế bào cơ thể mình, không kháng cự mà ngược lại, mời gọi nó bùng nổ.

Nước mắt chảy xuống má anh ấm nóng, nhưng bên trong lòng ngực, một cơn bão lạnh giá đang hình thành.

Lục Minh cảm thấy các mạch máu dưới da bàn tay run rẩy khi lượng adrenaline khổng lồ được giải phóng đột ngột vào hệ tuần hoàn.

Đây là lựa chọn giữa đạo đức con người và bản năng sinh tồn thuần túy: anh sẽ trở thành thứ gì đó đáng sợ hơn cả quái thú nếu cần thiết, chỉ để bảo vệ quyền được sống của chính mình — một hành động bị coi là "sai lầm" trong hệ thống kiểm soát của Lâm Thiên Vũ nhưng lại là sự thật duy nhất còn sót lại.

Con quái vật phía sau gầm lên và lao tới với tốc độ kinh hoàng, móng vuốt sắc nhọn nhắm thẳng vào cột sống cổ của Lục Minh.

Controller đứng yên như tượng đá, đôi mắt trắng đục mở to chờ đợi khoảnh khắc chết chóc để ghi nhận dữ liệu cuối cùng từ "Mẫu thử 01".

Nhưng thay vì né tránh hay chống cự bằng dao rọc giấy yếu ớt trong tay, Lục Minh quay người lại một cách chậm rãi đến mức phi lý.

Anh đưa bàn tay phải — nơi những tĩnh mạch đang nổi lên chằng chịt như mạng lưới rễ cây đen sì — thẳng vào hàm con quái vật.

"Đừng," anh thì thầm, giọng nói vang vọng kỳ lạ trong không gian kín hẹp.

"Nghe." Con quái vật dừng lại đột ngột khi móng vuốt cách da mặt Lục Minh chỉ còn vài centimet.

Mùi thối nồng nặc của nó xộc vào mũi anh, nhưng thay vì buồn nôn, Lục Minh cảm thấy một sự kết nối sinh học đáng sợ đang hình thành giữa hai cơ thể.

Virus trong máu anh — thứ mà anh mang từ lúc được tạo ra như "Mẫu thử 01" — bắt đầu phát sáng mờ nhạt dưới lớp da, phản chiếu lại ánh đỏ của đèn khẩn cấp.

Controller hét lên: "Lục Minh!

Ngươi đang làm gì?

Ngươi sẽ kích hoạt sự sụp đổ gen!" Lục Minh không trả lời.

Anh tập trung vào nỗi đau.

Nỗi đau từ ký ức mất mát người thân, nỗi đau từ việc bị thí nghiệm bí mật trong những phòng labo tối tăm trước khi thế giới sụp đổ, và nỗi đau hiện tại của cơ thể đang tự hủy hoại để thích nghi với môi trường độc hại.

Anh không đẩy virus ra ngoài; anh kéo nó vào sâu hơn, hòa quyện ý thức con người với bản năng hoang dã của Hư Không.

Cơ bắp trên lưng anh co thắt dữ dội, da thịt nứt vỡ nhẹ nhàng giải phóng hơi nước nóng hổi mang theo mùi ozone đậm đặc hơn bao giờ hết.

Những sợi cơ màu bạc kim loại mà A Sắt từng có giờ đây xuất hiện dưới lớp da Lục Minh, nhưng chúng không cứng nhắc mà mềm mại và chết người như những con rắn nhỏ bé đang bò dưới lớp biểu bì.

Con quái vật trước mặt anh bỗng chốc ngừng lại, đôi mắt trống rỗng của nó dường như bị thu hút bởi nguồn năng lượng sinh học mạnh mẽ tỏa ra từ cơ thể Lục Minh.

Nó không còn hung dữ nữa mà trở nên...

Hay chỉ đơn giản là bối rối trước một áp lực tiến hóa cao hơn nhiều so với bản thân nó?

Controller lùi lại hai bước, mặt mày tái nhợt dù vẫn cố gắng giữ vẻ lạnh lùng.

"Không thể nào...

Mức độ tương thích sinh học không thể đạt đến con số đó ở Bậc 0..." Hắn lắp bắp, tay cầm dao găm run rẩy lần đầu tiên trong trận chiến này.

Lục Minh mở mắt ra.

Đôi mắt anh giờ đây đã thay đổi hoàn toàn: tròng đen lan rộng bao phủ gần hết lòng trắng, và sâu thẳm bên trong là một ánh sáng đỏ rực cháy — dấu hiệu của sự đột biến cưỡng bức đang đạt đến đỉnh điểm.

Anh không còn cảm thấy sợ hãi.

Thay vào đó, là một sự tĩnh lặng chết chóc, lạnh lùng và tính toán hơn bất kỳ ai từng biết anh trước đây.

Anh đã hy sinh phần "trong sạch" cuối cùng trong tâm hồn con người của mình để đổi lấy sức mạnh đủ lớn để tồn tại qua đêm nay.

Và giờ, Controller không còn là kẻ quan sát nữa — hắn trở thành mục tiêu tiếp theo nếu gã này dám cản trở quá trình tiến hóa đang diễn ra bên trong cơ thể Lục Minh.

Lục Minh nằm trên đống bê tông vỡ, thở hồng hộc sau khi con quái vật rút lui — không phải vì bị đánh bại mà vì nó đã bị thu hút bởi mùi máu và năng lượng sinh học tỏa ra từ cơ thể anh, biến nơi này thành một bẫy chết chóc cho bất kỳ ai dám bước vào.

Cơ thể anh đau đớn như bị đốt sống bên trong từng tế bào.

Anh nhìn bàn tay mình.

Những tĩnh mạch dưới da đang đổi màu, chuyển từ xanh sang tím sẫm, như những con rắn nhỏ bé đang bò dưới da và ăn mòn dần sự kiểm soát của ý thức con người.

Controller đã biến mất vào bóng tối hành lang, để lại phía sau một thiết bị đo sinh học rơi xuống sàn nhà với màn hình vỡ vụn.

Nhưng đó không phải là mối đe dọa lớn nhất lúc này.

Một giọng nói yếu ớt vang lên từ phía góc phòng, nơi ánh sáng đèn khẩn cấp chiếu hắt ra những tia bụi li ti lơ lửng trong không khí lạnh giá.

Mẹ anh — người phụ nữ mà anh tưởng đã chết trong vụ nổ nhà máy năng lượng hạt nhân ba năm trước — đang ngồi tựa lưng vào bức tường gạch nứt nẻ.

Khuôn mặt cô ấy nhợt nhạt, đôi mắt mờ đục nhưng vẫn nhận ra con trai mình với một nỗi buồn sâu thẳm đến đau lòng.

"Minh à..." Mẹ gọi tên anh bằng giọng nói run rẩy của kẻ sắp lìa đời.

"Mẹ biết...

mẹ không nên quay lại.

Nhưng virus trong cơ thể mẹ...

nó đang gọi tên ngươi." Lục Minh cứng đờ người.

Không thể nào.

Đây là ảo giác?

Hay một bẫy khác từ Controller?

Anh nhìn chăm chú vào đôi mắt Mẹ, nơi sâu thẳm bên dưới lớp trắng đục của bệnh tật, anh thấy những sợi dây thần kinh màu đỏ rực cháy đang lan tỏa ra khắp cơ thể cô ấy — giống hệt như những gì đang xảy ra với chính mình.

Và rồi, từ phía sau lưng Mẹ, bóng đen của một sinh vật khổng lồ khác bắt đầu hiện hình trong ánh sáng yếu ớt, mang theo mùi ozone và sắt tanh tưởi quen thuộc nhưng mạnh gấp mười lần
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập