Chương 12
Lục Minh đứng giữa đống đổ nát của hành lang tầng 20, hơi thở gấp gáp xé toạc lồng ngực.
Trên retina, dòng chữ đỏ máu hiện lên rõ ràng: *KILL COUNT +1*.
Con số ấy không mang lại cảm giác chiến thắng, mà giống như một vết cắn vào da thịt.
Nó là sự ghi nhận tàn nhẫn của hệ thống, khẳng định rằng anh vừa vượt qua một ngưỡng cửa sinh học — và cũng là đạo đức.
Cơ thể anh run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì phản ứng sinh học thuần túy.
Virus cổ đại ẩn trong hệ gen của anh không chỉ là một bệnh tật; nó là một cỗ máy lọc thực phẩm đang tỉnh dậy.
Và giờ, cỗ máy đó đói.
Những mạch máu dưới da cổ anh đập thình thịch, gửi đi những tín hiệu điện hóa điên cuồng khắp cơ thể.
Anh nhìn xuống xác người đàn ông vừa chết — một gã đột biến cấp Bậc 1 với lớp sừng keratin bao phủ nửa khuôn mặt.
Gã đã cố gắng cào rách bụng Lục Minh trước khi lưỡi dao găm của anh xuyên thủng quả tim đang đập loạn nhịp kia.
Máu tươi, ấm nóng và đầy enzyme đặc biệt từ xác chết bắn lên má Lục Minh.
Mùi sắt gỉ và mùi ozone nồng nặc xộc vào mũi.
Thay vì cảm thấy ghê tởm, khứu giác của anh lại phản ứng theo cách đáng sợ: nó phân tích thành phần.
*Protein biến đổi.
Năng lượng cao.
Tiềm năng hấp thu.*
"Đừng," Lục Minh thì thầm với chính mình, giọng khàn đặc như giấy nhám cọ xát vào nhau.
Anh siết chặt nắm đấm cho đến khi khớp ngón tay phát ra tiếng kêu lạo xạo.
Nếu anh ăn thịt gã này — dù chỉ là một phần nhỏ để kích hoạt cơ chế hấp thu gen — anh sẽ tiến hóa nhanh hơn.
Lớp da của anh sẽ dày lên, phản xạ sẽ sắc bén hơn.
Đó là quy luật sinh tồn mà thế giới mới đang ép buộc mọi người tuân thủ.
Nhưng đó cũng là bước đầu tiên trượt dài vào vực thẳm mất nhân tính mà Lâm Thiên Vũ đã cảnh báo.
Anh quay đi, cố gắng rũ bỏ cảm giác thèm khát kỳ quái ấy.
Trong túi áo, anh lục tìm một lọ kháng sinh cũ kỹ — thứ duy nhất còn lại trong kit y tế của anh.
Anh cần giữ cơ thể sạch sẽ khỏi sự xâm lấn của virus từ bên ngoài, ngay cả khi nó đang bùng nổ từ bên trong.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên ở đầu hành lang đối diện.
Không phải là tiếng bước đi lảo đảo của những xác sống cấp thấp, mà là nhịp điệu có chủ đích, chậm rãi nhưng đầy đe dọa.
A Sắt xuất hiện từ bóng tối.
Gã cao lớn, vai rộng như một bức tường sắt, mặc trên người bộ áo giáp ghép nối từ các mảnh kim loại phế thải.
Đôi mắt gã không đỏ ngầu máu me như những kẻ đột biến khác, mà màu đen sâu thẳm, trống rỗng đến đáng sợ.
Thay vì tấn công hoặc chạy trốn, A Sắt từ bỏ vũ khí — một cây búa sắt gỉ đã bị anh quăng xuống sàn với tiếng va chạm chói tai.
Gã ngồi xuống ngay giữa lối đi hẹp, khoanh tay trước ngực như đang thiền định trong giữa chiến trường.
"Giết tôi đi," A Sắt nói, giọng trầm vang lên trong không gian tĩnh mịch.
"Nhưng nhớ lấy, nếu ngươi giết tôi vì đói, hoặc vì sợ hãi thì ngươi đã thua ngay từ đầu.
Virus thắng.
Con người thua."
Lục Minh dừng bước, tay vẫn đặt trên cán dao găm.
Cơ bắp của anh căng cứng, sẵn sàng cho bất kỳ phản ứng nào.
A Sắt không tự tử vì tuyệt vọng, mà vì gã hiểu bản chất của sự tiến hóa theo một cách khác biệt: để kiểm soát virus, phải chấp nhận bị virus kiểm soát — hoặc từ chối hoàn toàn bằng cái chết có ý thức.
"Ngươi đang làm gì?" Lục Minh hỏi, giọng lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự cảnh giác tột độ.
A Sắt nhếch mép cười, một nụ cười đau đớn trên khuôn mặt đầy sẹo.
"Tôi là 'Lõi'.
Virus cần vật chủ để lan truyền ký ức và sức mạnh.
Nhưng nếu tôi chết dưới tay ngươi mà không chiến đấu, virus sẽ coi đó là sự từ chối chấp nhận của ý chí.
Nó sẽ ngừng tấn công cơ thể tôi cho đến khi xác thối rữa.
Và trong lúc ấy...
nó sẽ tập trung toàn bộ năng lượng vào kẻ giết tôi."
Lục Minh nhíu mày.
Lý thuyết này nghe điên cuồng, nhưng anh đã thấy quá nhiều điều phi lý từ ngày thảm họa xảy ra.
Nếu A Sắt nói thật, thì việc hạ sát gã không chỉ đơn thuần là tăng điểm trên bảng xếp hạng.
Đó là một bẫy sinh học cấp độ cao nhất mà virus có thể thiết kế: biến kẻ giết thành vật chủ ưu tiên cho sự bùng nổ đột biến tiếp theo — hoặc chết ngay lập tức vì cơ thể quá tải.
A Sắt là một đối thủ xứng đáng, hay ít nhất từng là vậy.
Hai ngày trước, gã đã kéo Lục Minh ra khỏi cái bẫy của những con chuột biến dị khổng lồ trong hầm chứa thực phẩm cũ.
Theo luật rừng hiện tại, kẻ mạnh được quyền ăn thịt kẻ yếu để lấy nguồn lực sinh tồn.
Nếu Lục Minh giết A Sắt ngay lúc này, anh ta sẽ nhận được lợi thế sinh tồn tuyệt đối: khả năng chịu nhiệt và phòng thủ vật lý từ lớp da sắt của gã.
Đó là sự "đúng đắn" về mặt sinh tồn thuần túy — loại bỏ rủi ro tiềm ẩn để củng cố vị trí của mình trong chuỗi thức ăn.
Nhưng A Sắt đang mở mình ra.
Anh ta không né tránh khi Lục Minh bước tới, thậm chí còn nghiêng đầu như mời gọi lưỡi dao cắt vào cổ họng mềm mại duy nhất chưa được bảo vệ bởi lớp giáp kim loại.
"Ngươi nghĩ đây là lòng tốt?" A Sắt hỏi, ánh mắt đen tối xuyên thấu qua vẻ ngoài lạnh lùng của Lục Minh.
Đây là thử nghiệm cuối cùng.
Ngươi chọn giữa Công Bằng và Đúng Đắn.
Giết tôi để tiến hóa nhanh hơn — đó là 'Đúng' theo quy luật sinh học tàn khốc này.
Nhưng nếu ngươi làm vậy, ngươi sẽ trở thành nô lệ của bản năng, giống như những con thú mà chúng ta đang cố gắng phân biệt mình với."
Lục Minh cảm thấy tim đập mạnh hơn trong lồng ngực.
Không phải vì nỗ lực thể chất, mà vì áp lực tâm lý khủng khiếp.
Bảng Xếp Hạng Tử Vọng trên retina lại hiện lên, tên của anh nhấp nháy đỏ.
Nhưng con số đó giờ đây giống như một lời nguyền hơn là vinh quang.
Anh nhớ lại những gì Lâm Thiên Vũ đã nói: *"Giết chết chính con người trong ngươi."*
Nếu anh giết A Sắt vì lý do sinh tồn, liệu đó còn là sự lựa chọn của Lục Minh nữa không?
Hay chỉ là phản ứng vô thức của cỗ máy giết chóc mà virus đang định hình?
A Sắt từ bỏ vũ khí — một cây búa sắt gỉ — và ngồi xuống, khoanh tay.
"Giết tôi đi.
Nhưng nhớ lấy, nếu ngươi giết tôi vì đói, ngươi đã thua ngay từ đầu.
Virus thắng.
Con người thua." A Sắt không tự tử vì tuyệt vọng, mà vì anh ta hiểu bản chất của sự tiến hóa: để kiểm soát virus, phải chấp nhận bị virus kiểm soát.
Anh đang thách thức Lục Minh vượt qua cái bẫy đó bằng cách trở thành con mồi dễ dãi nhất — hoặc là kẻ thù nguy hiểm nhất nếu Lục Minh dám chạm vào gã.
Lục Minh bước tới.
Mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo.
Dao găm trong tay anh nặng chịch như cả một thế giới tội lỗi.
Anh nhìn thấy sự bình thản chết chóc trong mắt A Sắt, và sâu xa hơn nữa là sự chờ đợi — chờ xem Lục Minh sẽ chọn con đường nào để tồn tại: trở thành quái vật hiệu quả, hay giữ lại chút ít nhân tính mong manh giữa địa ngục trần gian này?
Lục Minh không rút dao.
Thay vào đó, anh làm một hành động điên rồ mà chính anh cũng không hiểu lý do ngay lúc ấy.
Anh cúi xuống, đưa tay lên nắm lấy cổ A Sắt — nơi mạch máu đang đập thình thịch dưới lớp da dày sần sùi.
Nhưng thay vì勒 chặt hay cắt đứt, Lục Minh cắn vào cánh tay của gã.
Răng anh xuyên qua thịt và xương của A Sắt.
Máu mặn chát tràn ngập miệng, nhưng không phải để hấp thu năng lượng như những kẻ đột biến khác làm.
Anh đang nhai nát cơ bắp, phá hủy mô tế bào mang virus một cách thô bạo nhất có thể trước khi nuốt vào — hoặc hơn nữa, anh chỉ đơn giản là tự gây tổn thương cho chính mình bằng cách tiếp xúc trực tiếp với dịch cơ thể của một vật chủ cấp cao mà không qua bộ lọc tiêu hóa bình thường.
Lục Minh hy sinh sự trọn vẹn của cơ thể.
Anh tự làm mình bị nhiễm độc nặng hơn.
Việc cắn vào một kẻ mang virus khác mà không hấp thu toàn bộ gen tạo ra một phản ứng miễn dịch hỗn loạn.
Cơ thể anh bắt đầu phát sốt, nhiệt độ tăng vọt khiến thị giác mờ đi trong chốc lát.
Những mạch máu dưới da anh chuyển màu tím sẫm, lan tỏa nhanh chóng từ cổ tay sang khuỷu tay như những rễ cây độc hại đang xâm chiếm thân cây chủ yếu.
Anh đang tự hủy hoại hệ miễn dịch để chứng minh rằng anh không phải là một cỗ máy giết chóc thụ động.
Anh chọn cái giá đau đớn của sự tự hủy để khẳng định ý chí: anh sẽ quyết định cách virus ảnh hưởng đến mình, chứ không để nó kiểm soát hoàn toàn thông qua bản năng ăn thịt đồng loại.
A Sắt mở to mắt, vẻ mặt kinh ngạc vỡ tung lớp vỏ bình thản trước đó.
Gã cảm thấy đau đớn tột cùng khi bị cắn, nhưng cũng cảm nhận được sự điên rồ tuyệt đối trong hành động của Lục Minh.
Không phải là tấn công để tiêu diệt, mà là tự hủy để từ chối quy luật.
Lục Minh nhổ máu và thịt ra khỏi miệng, khuôn mặt anh đẫm mồ hôi lạnh và run bần bật.
Anh lùi lại两步, tay ôm lấy bụng vì cơn đau quặn thắt bên trong — hệ thống miễn dịch đang chiến đấu với một lượng virus khổng lồ vừa xâm nhập vào cơ thể qua vết cắn tự gây ra.
điên," A Sắt khản giọng nói, nhưng lần này không còn là sự thách thức, mà là sự kính trọng pha lẫn lo lắng tột độ.
"Ngươi đã phá vỡ chu trình hấp thu.
Ngươi đang chết từ bên trong."
"Đúng vậy," Lục Minh trả lời, giọng yếu ớt nhưng đầy quyết liệt.
"Và nếu tôi chết vì điều này, ít nhất tôi không phải là một phần của cái máy giết người đó nữa."
Anh ngả lưng vào tường đổ nát, thở dốc từng hơi đau đớn.
Cơ thể anh đang nóng lên như lửa đốt, các tế bào thần kinh gửi đi những tín hiệu báo động khắp nơi.
Nhưng trong cơn mê sảng do sốt cao gây ra, anh cảm thấy một sự thanh thản kỳ lạ — lần đầu tiên kể từ khi tỉnh dậy ở thế giới này, anh cảm thấy mình thực sự *sống*, chứ không chỉ tồn tại như một mã số trên bảng xếp hạng tử vong.
A Sắt đứng dậy, lau máu trên vai.
Anh ta không cảm thấy đau nữa, hoặc có lẽ gã đã quá quen với nó.
Nhưng điều khiến A Sắt cảm thấy sự lạnh彻 xương sống là ánh mắt của Lục Minh — đôi mắt đỏ ngầu vì sốt nhưng lại sáng lên một cách đáng sợ, giống như ngọn lửa cuối cùng trước khi bùng nổ hoàn toàn.
"Ngươi vừa đánh dấu bản thân," A Sắt nói, giọng đầy sự dè chừng, lùi về phía sau một bước.
"Trong mắt virus cổ đại, ngươi không còn là một vật chủ bình thường.
Ngươi đã từ chối hấp thu gen sạch sẽ, lại tự nhiễm độc để phá vỡ cân bằng nội môi...
Ngươi là một lỗi hệ thống (Glitch).
Và virus cổ đại luôn sửa lỗi."
Lục Minh cố gắng đứng dậy nhưng chân anh chòng ghềnh.
Thế giới xung quanh bắt đầu quay tròn, những bóng đổ từ các khe nứt trên trần nhà trông giống như những xúc tu đen tối đang vươn xuống.
Anh nghe thấy tiếng xì xít trong tai — không phải là âm thanh thực tế, mà là tần số siêu cao của virus đang phản ứng với sự bất ổn định trong DNA của anh.
Trên retina, Bảng Xếp Hạng bắt đầu nhấp nháy điên cuồng.
Những con số biến đổi thành ký tự mã hóa lạ lùng, sau đó sụp đổ và tái sinh lại dưới dạng một thông báo đỏ tươi, to hơn bao giờ hết:
*[CẢNH BÁO: MÔ HÌNH GEN BẤT ỔN ĐỊNH.
TIẾN ĐỘ MUTATION TĂNG VỘI 300%.
PHASE 2 INITIATED.]*
Lục Minh nhìn xuống tay mình.
Những vết tím sẫm đang lan rộng, nhưng lần này chúng không chỉ là biểu hiện của nhiễm độc.
Da anh bắt đầu nứt ra, lộ ra những sợi cơ màu bạc kim loại bên dưới — một dạng tiến hóa chưa từng được ghi nhận trong bất kỳ tài liệu nào trước đây.
Không phải là sự thích nghi thông thường.
Đó là sự đột biến cưỡng bức do xung đột nội tại giữa ý chí con người và bản năng virus tạo nên.
A Sắt lùi lại thêm hai bước, tay vô thức chạm vào chuôi búa sắt đã bị bỏ rơi.
"Lục Minh...
ngươi đang trở thành thứ gì đó khác."
Và rồi, từ phía sau lưng A Sắt, một bóng đen khổng lồ đổ sập xuống từ trần nhà — không phải là quái thú, mà là những ống dẫn khí công nghiệp cũ giờ đây đã biến dạng thành hình dạng giống như xương sống người.
Chúng rơi trúng vai A Sắt với lực kinh hoàng, vùi gã dưới đống bê tông và sắt thép trước khi kịp phản ứng.
Lục Minh nhìn chằm chằm vào nơi A Sặt từng đứng.
Không có máu.
Không có xác chết rõ ràng.
Chỉ có một bóng đen đang chậm rãi nhích lên từ giữa đống đổ nát — mang hình dáng của con người, nhưng với những chi tiết sinh học méo mó đến kinh tởm: hàm răng sắc nhọn lộ ra khỏi môi dưới, đôi mắt không đồng tử, và trên ngực là biểu tượng phát sáng màu đỏ thẫm giống hệt logo Tổ Chức 'Cái Nhìn'.
Đó không phải là A Sắt.
Đó cũng không hoàn toàn là một con quái thú.
Đó là thứ gì đó mới — thứ được sinh ra từ sự hỗn loạn mà Lục Minh vừa tạo ra, và giờ đây, nó đang quay lại nhìn anh với đôi mắt trống rỗng đầy hung dữ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận