Chương 11

Chương 11: Lục Minh: Giết Chết Để Tiến Hóa



Lục Minh không nhìn thấy quái vật.

Anh chỉ thấy con số.

Một dòng máu tươi, nóng hổi và nhớt sệt, bắn trực tiếp vào mắt phải của anh.

Thay vì cảm thấy ghê tởm hoặc hoảng loạn như những nạn nhân khác, Lục Minh cảm thấy một cơn run rẩy lạ kỳ chạy dọc sống lưng — không phải vì sợ hãi, mà vì sự *mong đợi* dữ dội.

Trong võng mạc của anh, một cửa sổ giao diện ảo màu đỏ thẫm hiện lên, chữ chạy với tốc độ kinh hoàng: .

Đây là điều anh nhớ từ "timeline" cũ.

Trong thế giới đó, anh đã chết ở ngày thứ ba vì quá nhân từ.

Nhưng lần này, virus cổ xưa không chỉ biến đổi cơ thể; nó biến đạo đức thành một loại enzyme độc hại.

Lục Minh sợ hãi không phải là kẻ thù, mà là sự bình thường hóa của sự tàn bạo.

Hắn đứng im lìm giữa đống đổ nát của hành lang bệnh viện cũ.

Không khí nặng mùi sắt và phân tử thối rữa của thịt tươi bị phân hủy.

Trước mặt anh, thi thể của một gã đàn ông trung niên nằm co quắp, nửa khuôn mặt đã bị xé toạc.

Gã ấy từng là bác sĩ phẫu thuật của khu vực này.

Bây giờ, gã chỉ là một điểm số.

Lục Minh đưa tay lên, lau vết máu trên mí mắt.

Chất lỏng dính trên ngón tay anh không còn ấm.

Nó lạnh như băng, lạnh như cái chết đang chờ đợi ở cuối mỗi bước đi.

*"Giết chết sự yếu đuối,"* giọng nói trong đầu anh thì thầm, vang lên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Nó không phải là tiếng nói của trí tuệ nhân tạo, cũng không phải là ký ức của Trương Vĩ.

Nó là tiếng nói của chính cơ thể anh, của những tế bào đang hung dữ ăn mòn nhân tính.

Lục Minh cúi xuống, nhặt lấy khẩu súng năng lượng rơi từ tay nạn nhân.

Pin gần cạn, chỉ còn đủ cho hai phát bắn.

Hai cơ hội sống.

Hoặc hai cơ hội để leo lên Bảng Xếp Hạng.

Anh quay sang phía cánh cửa sắt đang rung lắc.

Tiếng bước chân nặng nề bên kia cánh cửa không phải của những kẻ tiến hóa hoang dã.

Chúng có nhịp điệu.

Có sự phối hợp.

Có sự *kết cấu*.

"Tiêu Hàn," Lục Minh gọi tên người bạn của mình, giọng anh không chút run rẩy.

Nếu cửa vỡ, ngươi lùi về phía sau.

Đừng cố gắng chiến đấu.

Ngươi là mồi nhử, không phải chiến binh."

Tiếng bước chân dừng lại.

Một bóng người cao lớn, mặc áo khoác da rách nát, bước ra từ góc tối.

Tiêu Hàn cầm chặt một chiếc dùi cui bằng kim loại, mắt anh sáng lên một cách hoang dại.

"Anh Minh nói gì vậy?

Chúng ta đã cùng nhau sống sót qua ba ngày.

Giờ thì anh muốn bỏ tôi?" Tiêu Hàn cười, nhưng nụ cười đó không hề hồn nhiên.

Nó mang vẻ mệt mỏi của một người đang cố giữ lấy sự tỉnh táo trước khi cơn điên tiến hóa bao trùm.

"Đây không phải là lựa chọn," Lục Minh nói, nháy đạn vào nòng súng.

"Đây là toán học.

Ngươi có tốc độ, nhưng ngươi không có sức chịu đựng.

Nếu ngươi chết, ngươi sẽ trở thành điểm số cho kẻ khác.

Nếu ngươi sống, ngươi có thể cứu chúng ta."

Tiêu Hàn nhìn chằm chằm vào Lục Minh.

Trong ánh mắt của cậu ta, Lục Minh thấy một thứ gì đó thay đổi.

Sự ngây thơ đang tan biến, thay vào đó là một sự chấp nhận lạnh lùng.

"Được," Tiêu Hàn gật đầu.

"Nhưng nếu anh chết, tôi sẽ không tha cho kẻ nào cả."

Cánh cửa sắt vỡ tung.

Ba bóng người lao vào.

Chúng không phải là con người.

Chúng là những thứ được tạo ra từ sự kết hợp giữa da thịt và kim loại phế thải.

Những khớp xương bị thay thế bằng bản lề máy móc, những chiếc răng được gia công thành lưỡi dao quay.

Chúng là "Sát Thủ Cơ Giới" — loại quái vật cấp B, được Tổ Chức 'Cái Nhìn' thả ra để kiểm soát dân số.

Lục Minh không né.

Anh bước về phía trước.

Con quái vật đầu tiên lao vào, móng vuốt kim loại xoáy về phía cổ Lục Minh.

Lục Minh không tránh.

Thay vào đó, anh dúi mạnh tay trái lên ngực con quái vật, đồng thời xoay người, dùng lực quán tính để đẩy nó sang một bên.

Con quái vật va vào tường, tạo ra một hố lõm sâu.

Tiêu Hàn hét lên, lao vào con thứ hai.

Chiếc dùi cui của cậu ta đập vào đầu con quái vật, nhưng tiếng va chạm nghe như kim loại đập vào đá.

Con quái vật không hề nao núng.

Nó quay lại, một cánh tay phụ mọc ra từ lưng, đâm thẳng vào bụng Tiêu Hàn.

Tiếng xương vỡ vang lên chói tai.

Lục Minh cảm thấy tim mình co thắt lại.

Nhưng anh không dừng lại.

Anh biết nếu anh dừng lại, cả hai đều chết.

Anh phải tận dụng khoảnh khắc này.

Con quái vật thứ ba, lớn nhất trong nhóm, lao về phía Lục Minh.

Nó có kích thước của một chiếc xe hơi, với bốn chân và một cái miệng đầy răng nanh sắc nhọn.

Lục Minh rút khẩu súng.

Tia năng lượng xanh lá cây xuyên qua mắt con quái vật.

Nó gào lên, một tiếng gầm rú làm rung chuyển cả căn phòng.

Nhưng nó không chết.

Nó chỉ chậm lại.

Lục Minh lao vào, dùng dao găm trong tay phải chém vào khớp gối của con quái vật.

Lưỡi dao xuyên qua lớp da sần sùi, cắt đứt dây chằng.

Con quái vật ngã xuống, nhưng ngay lập tức, những sợi dây thần kinh màu đỏ bắn ra từ vết thương, quấn lấy chân Lục Minh.

Cốt tủy nóng ran.

Lục Minh cảm thấy cơ thể mình bị kéo xuống.

Những sợi dây thần kinh đang ăn vào da thịt anh, tiêm độc tố vào máu.

*"Giết chết sự yếu đuối,"* giọng nói thì thầm.

Lục Minh nhắm mắt lại.

Anh tập trung vào cơn đau.

Anh để cho nó lan tỏa.

Và sau đó, anh *thích nghi*.

Cơ thể anh phản ứng.

Những tế bào da thịt xung quanh vết thương bắt đầu co lại, tiết ra một loại axit mạnh.

Axit ăn mòn những sợi dây thần kinh, giải phóng anh khỏi sự kiểm soát.

Lục Minh mở mắt.

Ánh mắt anh không còn màu đen nữa.

Chúng chuyển sang màu xám tro, không một cảm xúc.

Anh nâng dao găm lên, và đâm thẳng vào tim con quái vật.

Không có máu bắn ra.

Thay vào đó, một luồng dữ liệu màu xanh lam phun trào từ cơ thể con quái vật, chảy vào cơ thể Lục Minh.

Trên retina của anh, thông báo hiện lên: .

Lục Minh thở dài.

Anh không cảm thấy vui.

Anh chỉ cảm thấy trống rỗng.

Tiêu Hàn nằm trên sàn, thở hổn hển.

Máu thấm đẫm áo khoác của cậu ta.

Cậu ta cố đứng dậy, nhưng chân phải không còn cử động.

"Anh Minh..." Tiêu Hàn gọi, giọng yếu ớt.

Lục Minh quay lại.

Anh nhìn thấy vết thương trên bụng của Tiêu Hàn.

Nếu không được xử lý ngay, Tiêu Hàn sẽ chết trong vòng năm phút.

Lục Minh bước tới, quỳ xuống bên cạnh cậu ta.

"Ngươi cần giúp đỡ," Lục Minh nói.

"Không," Tiêu Hàn lắc đầu.

Anh phải sống.

Bảng Xếp Hạng...

nó đang thay đổi.

Anh là người duy nhất có thể phá vỡ nó."

Lục Minh nhìn vào đôi mắt của Tiêu Hàn.

Cậu ta đang nói thật.

Cậu ta đang hy sinh bản thân vì anh.

Nhưng tại sao?

Lục Minh nhớ lại những gì Trương Vĩ đã nói.

*Hệ thống cần một sự hy sinh để tiến hóa.*

Liệu Tiêu Hàn có phải là một phần của hệ thống?

Liệu cậu ta có phải là một "mẫu thử" khác, được lập trình để hy sinh?

Lục Minh không biết.

Và sự không biết đó là thứ đáng sợ nhất.

"Tiêu Hàn," Lục Minh nói, giọng anh lạnh lẽo.

"Nếu ngươi chết, ngươi sẽ trở thành điểm số cho kẻ khác.

Ngươi muốn điều đó xảy ra?"

Tiêu Hàn im lặng.

Cậu ta nhìn vào vết thương của mình, rồi nhìn vào Lục Minh.

"Không," cậu ta nói.

"Nhưng nếu anh sống, anh sẽ làm điều gì đó lớn hơn."

Lục Minh đứng dậy.

Anh quay lưng lại với Tiêu Hàn, bước ra khỏi căn phòng.

Anh không quay lại.

Anh không thể.

Vì nếu anh quay lại, anh sẽ phải đối mặt với sự thật rằng anh đã để một người bạn chết.

Và anh không thể chịu đựng sự thật đó.

Lục Minh đi dọc theo hành lang tối tăm.

Ánh sáng từ các cửa sổ vỡ chiếu vào, tạo thành những vệt sáng dài trên sàn nhà.

Trên retina của anh, Bảng Xếp Hạng vẫn hiện lên.

Tên của anh đang di chuyển lên hàng đầu.

Mỗi cái tên bị xóa đi là một mạng người.

Và mỗi mạng người đó là một bước tiến hóa của anh.

Lục Minh cảm thấy cơ thể mình đang thay đổi.

Da thịt anh trở nên cứng rắn hơn.

Xương anh dày hơn.

Và trí tuệ của anh...

nó trở nên sắc bén hơn, nhưng cũng lạnh lùng hơn.

Anh nhớ lại câu hỏi của Trương Vĩ.

*Công bằng hay Đúng đắn?*

Bây giờ, Lục Minh hiểu.

Không có công bằng trong thế giới này.

Chỉ có sự sống còn.

Và sự sống còn là thứ duy nhất quan trọng.

Lục Minh bước ra khỏi bệnh viện.

Bầu trời bên ngoài màu xám xịt, mưa axit rơi xuống, tạo thành những vệt đen trên mặt đất.

Anh cần một nơi để nghỉ ngơi.

Để *tiến hóa*.

Lục Minh nhớ lại những gì đã xảy ra trước khi anh thức tỉnh.

Anh nhớ lại phòng thí nghiệm.

Những ống nghiệm.

Những con chuột bạch.

Và những người mặc áo choàng trắng.

Họ gọi anh là "Mẫu thử 01".

Lục Minh dừng lại.

Anh nhìn vào bàn tay mình.

Những đường vân ánh kim trên cánh tay anh đang phát sáng mờ nhạt.

Anh nhớ lại một ký ức.

Một ký ức bị chôn vùi sâu trong tiềm thức.

Anh thấy mình nằm trên một bàn mổ.

Ánh sáng trắng xóa.

Những giọng nói lạnh lùng.

*"Mẫu thử 01 ổn định.

Khả năng chống chịu ký ức: Cao.

Khả năng tiến hóa: Tối đa."*

*"Tiến hành giai đoạn tiếp theo.

Loại bỏ ký ức về gia đình.

Loại bỏ ký ức về tình yêu.

Chỉ giữ lại ký ức về sự sinh tồn."*

Lục Minh run lên.

Anh không phải là một người bình thường.

Anh là một sản phẩm.

Một công cụ.

Được tạo ra để giết.

Để leo lên đỉnh của Bảng Xếp Hạng.

Và bây giờ, anh đang làm đúng điều đó.

Lục Minh cười.

Một nụ cười lạnh lùng, không một chút cảm xúc.

"Giết chết sự yếu đuối," anh thì thầm.

Anh bước tiếp.

Lục Minh đi vào một tòa nhà cao tầng đổ nát.

Ở tầng 20, có một căn phòng an toàn.

Đó là nơi anh đã từng ở trong "timeline" cũ.

Nhưng lần này, căn phòng không trống.

Trong góc phòng, một bóng người đang ngồi.

Lục Minh rút súng.

Bóng người quay lại.

Đó là một người phụ nữ.

Tóc đen dài, mắt màu đỏ thẫm.

Cô ta mặc một bộ đồ trắng, sạch sẽ đến kỳ lạ trong thế giới này.

"Lục Minh," cô ta nói, giọng anh ngọt ngào như mật ong.

"Tôi đã chờ đợi ngươi."

Lục Minh không hạ súng.

"Ai là ngươi?"

"Tôi là Lâm Thiên Vũ," cô ta nói.

"Người đứng đầu Tổ Chức 'Cái Nhìn'.

Và cũng là người đã tạo ra ngươi."

Lục Minh cảm thấy tim mình đập thình thịch.

"Lâm Thiên Vũ," anh lặp lại tên đó.

"Ngươi đã tiến hóa tốt," Lâm Thiên Vũ nói, đứng dậy.

"Nhưng ngươi vẫn chưa hoàn chỉnh.

Ngươi vẫn còn những ký ức không cần thiết.

Những ký ức về con người."

Lục Minh nhìn vào đôi mắt của Lâm Thiên Vũ.

Trong đó, anh thấy sự trống rỗng.

Sự trống rỗng giống hệt như của chính anh.

"Ngươi muốn gì?" Lục Minh hỏi.

"Ngươi muốn sống," Lâm Thiên Vũ nói.

"Và để sống, ngươi phải giết.

Giết tất cả những thứ cản đường ngươi.

Giết tất cả những ký ức cản trở ngươi.

Giết chính con người trong ngươi."

Lục Minh im lặng.

"Và khi ngươi hoàn thành," Lâm Thiên Vũ tiếp tục, "ngươi sẽ trở thành vị thần mới.

Vị thần của sự tiến hóa."

Lục Minh nhìn vào khẩu súng trong tay.

Anh biết rằng nếu anh bắn vào Lâm Thiên Vũ, anh sẽ không sống sót.

Cô ta quá mạnh.

Cô ta là sự hoàn hảo.

Nhưng nếu anh không bắn, anh sẽ trở thành nô lệ.

Lục Minh hạ súng xuống.

"Được," anh nói.

"Tôi sẽ giết chết con người trong tôi."

Lâm Thiên Vũ mỉm cười.

"Chào mừng ngươi trở lại, Mẫu thử 01."

Và trong khoảnh khắc đó, Lục Minh cảm thấy một thứ gì đó bên trong anh vỡ ra.

Không phải là cơ thể.

Mà là linh hồn.

Trên retina của anh, Bảng Xếp Hạng hiện lên.

Và lần đầu tiên, anh thấy tên của mình ở vị trí #1.

Nhưng bên cạnh tên anh, không phải là số điểm.

Mà là một từ duy nhất: .

Và rồi, một thông báo mới hiện ra, làm rung chuyển toàn bộ ý thức của anh:

*[CẢNH BÁO: HỆ THỐNG BẮT ĐẦU XÓA KÝ ỨC.]*

Lục Minh nhắm mắt lại.

Và khi anh mở mắt ra, anh không còn nhớ mình là ai.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập