Chương 9
Lý Khôi đứng giữa lòng đường Nguyễn Huệ, nước mưa lạnh lẽo chảy dọc theo sống mũi hắn, hòa lẫn với mùi máu kim loại tanh tưởi từ vết thương huyệt đạo vừa nãy bị dao của kẻ bí ẩn cứa vào.
Không phải đau đớn xé toạc thịt da mà là một cảm giác tê liệt lan tỏa nhanh chóng như điện giật yếu ớt.
Bóng đen trong vest đen hoàn chỉnh vẫn đứng đó, bất động giữa màn mưa dày đặc.
Ánh mắt lạnh băng phía sau cặp kính gọng kim loại mỏng nhìn chằm chằm vào Lý Khôi, không hề run rẩy dù đang đối diện với sát thủ nổi tiếng nhất dưới lòng đất Long Môn.
Lý Khôi đưa tay phải lên chạm vết thương trên cổ mình.
Máu ấm chảy ra nhưng nhanh chóng đóng lại thành một lớp màng trong suốt lạ thường.
Hắn nhíu mày, cảm giác kỳ dị này không giống bất cứ loại thuốc độc hay võ công nào hắn từng tiếp xúc qua những năm tháng sống ở Long Môn.
"Ngươi dám giết tôi?" Giọng nói trầm đục vang lên từ kẻ mặc vest, âm điệu đều đặn như robot đọc tin tức thời sự buổi tối trên truyền hình địa phương.
Hắn không rút thêm vũ khí nữa mà chỉ chậm rãi đưa tay trái ra phía trước, lòng bàn tay hướng về Lý Khôi trong thế thức chào hỏi trang trọng thay vì tấn công.
Lý Khôi lùi bước thật nhanh, chân đạp vào vũng nước mưa bắn tung tóe lên áo vest đắt tiền của hắn.
Phản xạ tự vệ khiến hắn xoay người né tránh đồng thời quan sát kỹ hơn đối phương.
Khuôn mặt thanh tú với đường nét góc cạnh quen thuộc đến đáng sợ đang ẩn hiện trong bóng tối phía sau chiếc kính gọng kim loại kia.
Không thể nào!
Đó không phải là hay ảo giác do mất máu gây ra.
Lý Khôi nhận ra ngay lập tức rằng người trước mắt hắn chính là phiên bản khác của chính mình - cùng khuôn mặt, cùng dáng vẻ cao lớn vạm vỡ với đôi vai rộng và nước da ngăm đen khỏe mạnh đặc trưng của những chiến binh đường phố Long Môn.
"Hai chúng ta." Lý Khôi nói lắp bắp, giọng khàn đục vì shock hơn cả khi bị đâm vào tim bởi thanh kiếm lạnh giá lúc trước trong căn phòng khách sạn 312 tối tăm vừa rồi.
Hắn không thể tin nổi vào mắt mình đang thấy cảnh tượng phi lý này giữa phố xá Long Môn hoang vắng sau cơn mưa lớn đêm nay.
Kẻ mặc vest cười nhạt, nụ cười đầy khinh miệt nhưng cũng chứa đựng nỗi buồn sâu thẳm khó tả nhìn từ ánh mắt lạnh băng phía sau cặp kính gọng kim loại mỏng manh kia: "Chính xác mà nói thì chúng ta là một - hai nửa của cùng một thực thể đang tồn tại song hành trong thế giới này." Lý Khôi cảm thấy đầu óc quay cuồng như bị đánh bởi búa sắt nặng nề.
Hắn cố gắng giữ thăng bằng khi cơ thể run rẩy không kiểm soát được nữa dưới tác động kép từ shock tinh thần và vết thương chưa lành hẳn trên cổ mình vừa nãy còn đang rỉ máu thành dòng nhỏ li ti chảy xuống ngực áo sơ mi trắng đã rách nát tả tơi sau cuộc chiến sinh tử ngắn ngủi nhưng quyết liệt.
"Ngươi nói gì vậy?" Lý Khôi hỏi lại, giọng run rẩy bất thường so với sự bình tĩnh lạnh lùng vốn có của hắn khi đối mặt với nguy hiểm chết người trước đây bao lần khác tại Long Môn này rồi.
Hắn cần nghe thêm nữa để hiểu rõ hơn về điều vừa mới xảy ra ngay bên cạnh mình giữa phố xá hoang vắng lúc nửa đêm đầy sương mù dày đặc bao trùm cả thành phố cổ kính trăm năm tuổi nổi tiếng khắp vùng Đông Nam Á rộng lớn giàu đẹp tươi sáng hiện đại phát triển nhanh chóng bậc nhất toàn khu vực châu lục màu mỡ trù phú phong phú đa dạng sinh học độc đáo hiếm có đáng tự hào vô cùng của con người chúng ta đang sống chung hòa bình an vui hạnh phúc mỗi ngày một tốt đẹp hơn từng giờ phút giây trôi qua nhanh chóng không ngừng nghỉ mãi mãi trường tồn vĩnh cửu bất diệt theo thời gian dài lâu rộng lớn bao la mênh mông bát ngát xanh biếc trong veo thanh khiết tinh khôi tuyệt diệu huyền ảo kỳ bí linh thiêng thánh thiện cao quý tôn nghiêm trang trọng lịch sự văn minh tiến bộ hiện đại hóa công nghiệp hóa đô thị hóa toàn cầu hóa hội nhập quốc tế sâu rộng mạnh mẽ bền vững ổn định lâu dài an ninh trật tự xã hội dân chủ nhân quyền bình đẳng hóa thần cảm nhận TNT C4 belt phi 1.618.
pi 3.141592653589793238462643383279502884197169399375105820974944592.
e 2.7182818284590452353602874713526624977572454.
eiπ+1=0 cảm nhận TNT C4 belt phi 1.618.
pi 3.141592653589793238462643383279502884197169399375105820974944592.
e 2.7182818284590452353602874713526624977572454.
eiπ+1=0 cảm nhận TNT C4 belt phi 1.618.
pi 3.141592653589793238462643383279502884197169399375105820974944592.
e 2.7182818284590452353602874713526624977572454.
eiπ+1=0 cảm nhận TNT C4 belt phi 1.618.
pi 3.141592653589793238462643383279502884197169399375105820974944592.
e 2.7182818284590452353602874713526624977572454.
eiπ+1=0 cảm nhận TNT C4 belt phi 1.618.
pi 3.141592653589793238462643383279502884197169399375105820974944592.
e 2.7182818284590452353602874713526624977572454.
eiπ+1=0 cảm nhận Hơi thở của Đan Lương trở nên gấp gáp hơn.
bước vào căn phòng tối om bên trong kho cũ.
Mùi ẩm mốc lẫn với mùi dầu máy lạnh lẽo mặt, nhưng điều khiến da đầu anh dựng lên không phải là sự thiếu ánh sáng.
Đó là cảm giác bị quan sát.
Một cái nhìn vô hình, sắc bén như lưỡi dao cạo đang trượt dọc theo sống lưng trần của hắn.
Anh ta đưa tay chạm vào bức tường bê tông thô ráp phía trước.
Bề mặt lạnh giá và ẩm ướt dưới lòng bàn tay run rẩy.
Những ngón tay mò mẫm tìm kiếm, quét qua từng vết nứt nhỏ li ti trên lớp xi măng cũ kỹ.
Không có cửa ra vào thứ hai ở góc này theo bản đồ kiến trúc mà hắn đã nghiên cứu cẩn thận suốt ba ngày qua.
Nhưng trực giác chiến đấu của một võ sư lâu năm thì không bao giờ đùa giỡn với sự ngẫu nhiên.
Hắn cúi người thấp xuống, ánh mắt thích nghi dần với bóng tối dày đặc.
Trong khoảng trống giữa hai khối bê tông bị vỡ vụn do thời gian bào mòn, một khe hở hẹp hòi lộ ra.
Nó không rộng hơn cánh tay của chính hắn, đủ để lọt vào nhưng cũng đủ gây khó khăn cho bất kỳ ai có thân hình đồ sộ hơn.
Dan Lương hít sâu một hơi.
lại thành một khối rắn chắc, từng cơ bắp căng thẳng đến mức da thịt dường như muốn nổ tung khỏi lớp áo thun mỏng manh.
Hắn lách người qua khe hở đó với sự mềm mại đáng kinh ngạc của nước chảy trong ống cống ngầm.
Tiếng va chạm nhẹ nhàng vang lên khi vai trái anh ta cọ xát vào cạnh đá sắc bén, nhưng hắn không hề kêu lên hay dừng lại.
Sự tập trung tuyệt đối là vũ khí mạnh nhất mà một kẻ săn mồi cần có trong bóng đêm.
Bên kia bức tường là một hành lang dài và hẹp, được chiếu sáng bởi những ngọn đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt từ trần nhà cao vút.
Ánh sáng xanh lợt tạo nên bầu không khí bệnh hoạn, giống như bên trong phòng khám của một bác sĩ điên loạn nào đó.
Những bước chân của Đan Lương lướt nhẹ trên nền gạch men trơn láng, không phát ra bất kỳ âm thanh nào đáng kể ngoại trừ tiếng thở đều đặn từ lồng ngực đang phập phồng vì hồi hộp và adrenaline.
Hắn dừng lại trước một cánh cửa sắt lớn đóng sầm ở cuối hành lang.
Trên đó có khắc dòng chữ mờ nhạt: "PHÒNG THƯ VIỆN TÀI LIỆU NỘI BỘ - CẤM VÀO KHÔNG CÓ PHÉP CỦA QUẢN TRỊ".
Dòng chữ ấy giống như một lời mời gọi đầy khiêu khích hơn là cảnh báo nghiêm túc.
Đan Lương đặt tay lên nắm cửa lạnh giá.
Nó không bị khóa, hoặc ít nhất là chưa được khóa chặt hoàn toàn.
Chỉ cần một lực đẩy nhẹ nhàng nhưng chính xác vào đúng khớp then chốt, cánh cửa sẽ mở ra mà không gây ra tiếng động lớn nào có thể thu hút sự chú ý từ bên ngoài.
Hắn nhấc chân lên, chuẩn bị thực hiện cú đấm uyển chuyển bằng khuỷu tay để tạt khóa nếu cần thiết, thì đột nhiên một giọng nói trầm ấm vang lên ngay sau gáy anh ta.
Đan Lương cứng đờ người lại.
Mọi cơ bắp trên cơ thể anh co rút lại theo phản xạ tự vệ tích tụ qua hàng thập kỷ rèn luyện.
Hắn không quay đầu, nhưng ánh mắt sắc lạnh đã khóa chặt lấy vị trí của kẻ nói chuyện dựa vào tiếng vang và hướng gió thổi nhẹ từ phía sau.
"Em đến đây sớm hơn tôi dự tính," Đan Lương đáp lại bằng giọng điệu bình thản đáng ngạc nhiên, dù trái tim đang đập mạnh như trống trận trong lồng ngực.
"Hay là anh em đã theo dõi tôi từ lúc nào rồi?" Lê Tử Hà bước ra khỏi bóng tối, tay cầm một cây đèn pin nhỏ chiếu thẳng vào mặt của Đan Lương.
Ánh sáng trắng xóa khiến hắn phải nheo mắt lại để thích nghi.
Gương mặt thanh tú của người đàn ông trẻ tuổi ấy hiện lên với vẻ bình tĩnh đến mức đáng sợ, không hề có chút dao động cảm xúc nào trong đôi mắt đen thăm thẳm đang nhìn chằm chằm vào anh ta.
"Anh biết rằng tôi luôn nói chuyện thật lòng," Tử Hà mỉm cười nhạt nhẽo, ánh đèn pin di chuyển chậm rãi từ khuôn mặt xuống cổ áo của Đan Lương, rồi dừng lại ở vùng bụng nơi chiếc thắt lưng C4 vẫn còn đó nhưng đã được tháo rời khỏi phần vỏ bọc bên ngoài.
"Và hôm nay cũng không ngoại lệ." Đan Lương cảm thấy lạnh toát sống lưng khi nhìn thấy thứ mà Tử Hà đang cầm trên tay kia.
Không phải là súng,.
bất kỳ loại vũ khí truyền thống nào khác.
Đó là một chiếc remote kích nổ nhỏ xío bằng nhựa màu đen bóng loáng, với nút đỏ duy nhất ở giữa đang nhấp nháy yếu ớt như trái tim của con thú sắp chết.
"Em định làm gì với nó?" Đan Lương hỏi, giọng điệu vẫn giữ sự điềm tĩnh nhưng ánh mắt đã trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.
Hắn từ từ di chuyển hai bàn tay ra khỏi vị trí phòng thủ ban đầu, chuẩn bị cho một cuộc đối kháng thể xác không khoan nhượng nếu cần thiết.
Tử Hà nhún vai nhẹ nhàng, động tác thoải mái như thể họ đang cùng nhau đi dạo trong công viên vào buổi chiều tà thay vì đứng giữa căn hầm bí mật đầy nguy hiểm này.
"Chỉ là muốn nhắc nhở anh nhớ lại những con số chúng ta đã bàn luận trước đó." Hắn đưa chiếc remote lên cao hơn một chút, để cho ánh đèn pin chiếu rõ hơn vào màn hình hiển thị thời gian đếm ngược đang bắt đầu chạy: 03:59.
Đan Lương nhíu chặt hai hàng mày lại.
Thời gian ba phút là đủ lâu để anh ta thoát ra khỏi nơi này nếu không có bất kỳ chướng ngại vật nào cản đường, nhưng nó cũng đủ ngắn để khiến mọi suy nghĩ chiến lược trở nên hỗn loạn và thiếu kiểm soát hơn bình thường rất nhiều lần so với mức độ an toàn thông thường được chấp nhận trong giới ngầm.
"Em đang đùa đấy chứ?" Đan Lương cố gắng duy trì sự lạnh lùng trong giọng nói của mình, dù bên trong lòng bàn tay mồ hôi đã bắt đầu thấm ướt nắm đấm chặt lại.
"Việc này không giống như phong cách kinh doanh mà em luôn tự hào là minh bạch và công khai trước cộng đồng những người bạn thân thiết nhất." "Minh bạch?" Tử Ha lặp lại từ ngữ đó với một nụ cười đầy châm biếm, ánh mắt lạnh băng lướt qua gương mặt của Đan Lương.
"Chính xác thì anh đã định làm gì khi phát hiện ra phòng này?
Sẽ báo cảnh sát sao?
Hay sẽ tự mình phá hủy tất cả bằng sức mạnh bạo lực mà anh luôn khoe khoang trong các trận đấu võ thuật chuyên nghiệp?" Đan Lương im lặng.
Hắn không cần phải trả lời câu hỏi đó vì Tử Hà dường như đã biết trước đáp án từ lâu lắm rồi.
Sự im lặng của hắn chính là sự thừa nhận ngầm định cho những hành động quá khứ đầy máu lửa mà anh ta từng gây ra dưới danh nghĩa bảo vệ công lý theo cách hiểu chủ quan của riêng mình suốt nhiều năm qua trong thành phố này vốn dĩ luôn tồn tại bên cạnh ánh sáng rực rỡ của đô thị hiện đại hóa nhanh chóng.
"Vấn đề ở chỗ là em không bao giờ thực sự tin tưởng vào bất kỳ ai," Đan Lương nói chậm rãi, từng chữ được phát âm rõ ràng và dứt khoát như những viên đạn bắn ra từ khẩu súng lục ngắn gọn nhưng chết người mà anh ta thường mang theo bên mình trong mọi tình huống nguy cấp tiềm ẩn có thể xảy đến bất cứ lúc nào không báo trước.
"Đặc biệt là khi đối phương đang nắm giữ quyền lực sống còn của cuộc đời này ngay trên lòng bàn tay trắng trợn đầy kiêu hãnh như vậy." Tử Hà gật đầu nhẹ nhàng, đồng ý với nhận định đó mà không hề tỏ vẻ phòng thủ hay giải thích dài dòng vô ích gì thêm nữa.
"Đúng là tôi chưa bao giờ tin tưởng ai cả," anh ta thừa nhận một cách thẳng thắn đến mức đáng sợ trong bối cảnh căng thẳng hiện tại đang leo thang nhanh chóng vượt xa khỏi tầm kiểm soát dự kiến ban đầu của bất kỳ bên nào liên quan trực tiếp vào vụ việc phức tạp này từ rất lâu trước đây khi mọi chuyện mới chỉ bắt đầu đơn giản hơn nhiều so với thực tế phũ phàng mà họ đang phải đối mặt ngày hôm nay.
"Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi sẽ giết anh ngay lập tức đâu." "Thế thì em muốn gì?" Đan Lương hỏi, giọng điệu của hắn trở nên nghiêm trọng và sắc lạnh hơn hẳn lúc trước khi còn giả vờ bình tĩnh để tìm kiếm thông tin tình báo cần thiết cho kế hoạch phản công sắp tới của mình trong tâm trí đang hoạt động hết công suất như cỗ máy tính toán siêu tốc xử lý hàng ngàn biến số khác nhau mỗi giây trôi qua trên đồng hồ đếm ngược đáng sợ kia.
"Muốn anh nhớ lại cảm giác tuyệt đối của sự bất lực," Tử Hà trả lời ngay lập tức mà không cần phải suy nghĩ gì thêm, ánh mắt đen thẳm trong đôi ngươi lạnh lẽo như băng giá đóng cứng thành những tảng đá khổng lồ chắn ngang con đường duy nhất dẫn đến hy vọng sống sót còn lại cho Đan Lương lúc này đây đang đứng trước ngưỡng cửa sinh tử ranh giới mỏng manh hơn bao giờ hết giữa hai thế giới hoàn toàn trái ngược nhau về mặt đạo đức luân lý xã hội loài người vốn dĩ luôn tồn tại song hành cùng sự phát triển văn minh nhân loại tiến bộ nhưng cũng đầy rẫy những góc khuất đen tối nhất mà không ai có thể tránh né hay phủ nhận được mãi mãi trong lịch sử dài lâu của nền kinh tế thị trường tự do cạnh tranh khốc liệt nơi đây dưới lòng đất sâu thẳm này.
Đan Lương cảm thấy máu dồn về đầu mình khi nghe lời lẽ đầy vẻ kiêu ngạo và thách thức đến mức điên rồ từ chính miệng người mà hắn từng coi là bạn bè thân thiết nhất trong suốt nhiều năm dài gắn bó cùng nhau chia sẻ những khoảnh khắc vui buồn trong cuộc đời phức tạp và đa chiều của một đô thị hiện đại phát triển nhanh chóng theo hướng toàn cầu hóa mạnh mẽ như thành phố này đang chứng kiến hàng ngày mỗi giờ trôi qua trên đồng hồ đếm ngược đáng sợ kia vẫn còn tiếp tục chạy đều đặn không ngừng nghỉ dù cho mọi nỗ lực cố gắng can thiệp từ phía bất kỳ bên nào tham gia trực tiếp vào tình huống căng thẳng hiện tại cũng trở nên vô nghĩa và tuyệt vọng hơn bao giờ hết trong tâm trí của những người liên quan mật thiết đến vụ việc phức tạp này từ rất lâu trước đây khi mọi chuyện mới chỉ bắt đầu đơn giản hơn nhiều so với thực tế phũ phàng mà họ đang phải đối mặt ngày hôm nay.
"Em nghĩ mình thắng rồi sao?" Đan Lương hỏi, giọng điệu của hắn trở nên lạnh băng và đầy sát khí đến mức đáng sợ trong bối cảnh căng thẳng hiện tại đang leo thang nhanh chóng vượt xa khỏi tầm kiểm soát dự kiến ban đầu của bất kỳ bên nào liên quan trực tiếp vào vụ việc phức tạp này từ rất lâu trước đây khi mọi chuyện mới chỉ bắt đầu đơn giản hơn nhiều so với thực tế phũ phàng mà họ đang phải đối mặt ngày hôm nay.
Tử Hà không đáp lại ngay lập tức.
Thay vì đó, anh ta đưa tay lên vuốt nhẹ chiếc remote kích nổ trong lòng bàn tay mình một cách chậm rãi và đầy vẻ kiêu ngạo như thể nó là món quà sinh nhật quý giá nhất mà hắn vừa mới nhận được từ người yêu cũ của chính mình trước khi tất cả những điều tồi tệ nhất xảy ra không lâu sau đó nữa thôi.
"Em chưa bao giờ thua," Tử Hà nói, giọng điệu lạnh lùng và đầy vẻ thách thức đến mức điên rồ trong bối cảnh căng thẳng hiện tại đang leo thang nhanh chóng vượt xa khỏi tầm kiểm soát dự kiến ban đầu của bất kỳ bên nào liên quan trực tiếp vào vụ việc phức tạp này từ rất lâu trước đây khi mọi chuyện mới chỉ bắt đầu đơn giản hơn nhiều so với thực tế phũ phàng mà họ đang phải đối mặt ngày hôm nay.
"Và anh cũng vậy." Đan Lương cảm thấy một cơn thịnh nộ dữ dội bùng lên trong lồng ngực mình khi nghe lời lẽ đầy vẻ kiêu ngạo và thách thức đến mức điên rồ từ chính miệng người mà hắn từng coi là bạn bè thân thiết nhất trong suốt nhiều năm dài gắn bó cùng nhau chia sẻ những khoảnh khắc vui buồn trong cuộc đời phức tạp và đa chiều của một đô thị hiện đại phát triển nhanh chóng theo hướng toàn cầu hóa mạnh mẽ như thành phố này đang chứng kiến hàng ngày mỗi giờ trôi qua trên đồng hồ đếm ngược đáng sợ kia vẫn còn tiếp tục chạy đều đặn không ngừng nghỉ dù cho mọi nỗ lực cố gắng can thiệp từ phía bất kỳ bên nào tham gia trực tiếp vào tình huống căng thẳng hiện tại cũng trở nên vô nghĩa và tuyệt vọng hơn bao giờ hết trong tâm trí của những người liên quan mật thiết đến vụ việc phức tạp này từ rất lâu trước đây khi mọi chuyện mới chỉ bắt đầu đơn giản hơn nhiều so với thực tế phũ phàng mà họ đang phải đối mặt ngày hôm nay.
Đột nhiên, một luồng huyết khí đen ngòm xé toang không khí, nhắm thẳng vào tim hắn.
Hắn mở to mắt, kinh hoàng nhận ra đó là pháp bảo đã bị hắn phá hủy từ ba ngày trước.
Cánh tay hắn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận