Chương 10
Nó chỉ làm cho thành phố Long Môn trở nên trơn trượt, nguy hiểm hơn gấp bội lần mỗi khi bóng tối buông xuống màn đêm dày đặc.
Lý Khôi đứng giữa lòng đường Nguyễn Huệ, nơi những tia sáng đèn neon phản chiếu trên mặt (bê tông) ướt sũng tạo ra những ảo ảnh màu sắc méo mó.
Nước mưa lạnh lẽo chảy dọc theo sống mũi hắn, hòa lẫn với mùi máu kim loại tanh tưởi còn sót lại từ cuộc giao tranh trước đó.
Cảm giác này rất lạ.
Không phải vì đau đớn thể xác mà là sự trống rỗng trong lòng ngực.
Hắn vừa bước ra khỏi phòng khách sạn 312 của tòa nhà The Diamond Hotel.
Nơi đây từng là nơi hắn trú ẩn tạm thời, giờ đã trở thành hiện trường của một vụ án mạng chưa được giải mã.
Những ánh đèn rực rỡ bên ngoài cố che giấu những bí mật đen tối nhất diễn ra trong lòng nó mỗi đêm qua ngày.
Hành lang sảnh tầng ba vắng vẻ đáng sợ.
Không có tiếng bước chân nhân viên lễ tân, không có tiếng cười nói của khách du lịch.
Chỉ có sự im lặng nặng nề như chì rót vào tai hắn.
Đột nhiên, một bóng người xuất hiện trước mặt hắn từ góc khuất của thang bộ phía đối diện.
Đó không phải là bảo vệ an ninh thông thường với đồng phục chỉnh tề và thái độ dè chừng.
Kẻ đó mặc vest đen hoàn chỉnh, cắt may tinh xảo đến mức không một nếp nhăn nào có thể tồn tại trên vải vóc đắt tiền ấy.
Tóc cắt ngắn gọn gàng, khuôn mặt lạnh tanh như băng giá mùa đông.
Trên vai trái là chiếc túi da màu nâu sẫm trông rất đắt tiền, nhưng Lý Khôi nhận ra mùi hương đặc trưng phát ra từ nó — mùi của giấy tờ mật và mực in truyền thống cổ điển.
Lý Khôi dừng bước ngay lập tức.
Cơ thể hắn tự động chuyển sang tư thế phòng thủ tiềm thức, một phản xạ đã ăn sâu vào tủy xương sau nhiều năm sống trong bóng tối.
Bàn chân dích lại phía sau để sẵn sàng di chuyển linh hoạt, hai tay buông lỏng nhưng các khớp ngón tay co cứng chuẩn bị cho một cuộc giao tranh ngắn gọn và quyết liệt nếu cần thiết.
Không khí xung quanh dường như đông lạnh.
Hắn không biết tên kẻ này.
Nhưng hắn cảm nhận được sự nguy hiểm tỏa ra từ từng lỗ chân lông của đối phương.
"Ngươi dám giết tôi?" Giọng nói vang lên, trầm thấp nhưng sắc bén như lưỡi dao găm vừa mới mài xong.
Nó cắt ngang dòng suy nghĩ của Lý Khôi, kéo hắn trở lại thực tại phũ phàng.
Kẻ trong vest đen mỉm cười một cách đầy kiêu ngạo.
Nụ cười ấy không mang chút thiện ý nào, mà là sự từ bi giả tạo của kẻ đứng trên thiên đường nhìn xuống địa ngục.
"Tôi chỉ đang làm công việc dọn dẹp rác thải cho thành phố này thôi."
Lý Khôi nhíu mày.
Hắn tự hỏi liệu mình có phải là thứ rác rưởi cần được loại bỏ hay không.
Nhưng trước khi hắn kịp phản ứng, một luồng huyết khí đen ngòm xé toang không khí, nhắm thẳng vào tim hắn.
Tốc độ nhanh đến mức mắt thường khó lòng theo dõi.
Đó không phải là đòn đánh vật lý thông thường.
Nó mang đậm dấu ấn của võ học cổ truyền kết hợp với sự tàn độc hiện đại.
Lý Khôi quay người cực nhanh, kiếm quang vừa kịp quét ngang thì một giọng nói quen thuộc vang lên từ trong bóng tối phía sau lưng hắn.
"Đừng cử động." Tiếng nói ấy khiến máu trong cơ thể Lý Khôi đóng băng.
Hắn nhận ra giọng điệu đó dù có trải qua bao nhiêu biến cố.
Đó là giọng của Bạch Tuyết, đặc vụ điều tra bí mật mà hắn từng tin tưởng nhất.
Nhưng tại sao cô lại đứng ở đây?
Tại sao ánh mắt cô lại lạnh lẽo đến vậy?
Bạch Tuyết bước ra từ bóng tối, tay cầm một khẩu súng ngắn nhỏ gọn nhưng chết người.
Nòng súng chỉ thẳng vào giữa trán Lý Khôi.
Ánh đèn đường mờ ảo chiếu xuống khuôn mặt xinh đẹp của cô, tạo nên những vùng sáng tối tương phản gay gắt.
Cô không hề run rẩy.
Ngược lại, vẻ tĩnh lặng trên gương mặt cô toát lên một sự quyết đoán đáng sợ.
"Anh nghĩ mình là người duy nhất phát hiện ra sự thật sao?" Cô hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng chứa đựng vô vàn sát ý.
Lý Khôi nheo mắt nhìn cô.
Sự nghi ngờ trỗi dậy trong lòng hắn như những con rắn độc đang bò chậm rãi dưới da thịt.
Tại sao Bạch Tuyết lại biết?
Tại sao cô lại xuất hiện đúng lúc này?
Và quan trọng nhất, kẻ mặc vest đen kia là ai?
Hắn nhanh chóng phân tích tình hình.
Hai đối thủ bao vây một mình hắn.
Nếu chiến đấu trực diện, khả năng sống sót của hắn gần như bằng không.
Nhưng nếu hắn lùi bước, bí mật về cái chết của "bản thân" cũ sẽ mãi mãi bị chôn vùi trong lòng đất thành phố Long Môn này.
"Hắn là ai?" Lý Khôi hỏi, giọng nói trầm xuống thấp nhất có thể để che giấu sự bất an bên trong.
Hắn không nhìn Bạch Tuyết mà tập trung vào kẻ mặc vest đen đang đứng im lìm phía sau cô.
Kẻ đó vẫn giữ nguyên nụ cười lạnh lùng trên môi, như một nhà ảo thuật chờ đợi khoảnh khắc cao trào của màn trình diễn.
"Đó là Lý Anh." Bạch Tuyết đáp lại ngắn gọn.
Tên gọi ấy khiến Lý Khôi cảm thấy tim mình đập mạnh hơn trong lồng ngực.
Phản diện mà hắn đã nghe nhắc đến nhiều lần trong những báo cáo mật của tập đoàn Long Môn?
Người đàn ông được coi là biểu tượng của trật tự và sự ổn định, người bảo vệ thành phố bằng cách loại bỏ mọi yếu tố bất ổn — kể cả cảm xúc con người?
Lý Khôi cười bitterly.
Vậy ra đây chính là cạm bẫy.
Không phải ngẫu nhiên mà hắn lại gặp Bạch Tuyết ở nơi này.
Đây là một cuộc kiểm tra (trung thành).
Hắn cần phải tìm ra cách thoát khỏi tình thế tiến thoái lưỡng nan này mà không làm lộ sơ hở.
"Và anh cũng vậy." Lý Khôi nói, mắt đăm đăm nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Bạch Tuyết.
Trong khoảnh khắc ấy, hắn thấy được sự ám ảnh bởi sự hoàn hảo đang cháy rực trong đáy mắt cô.
Cô không muốn giết hắn vì thù hận cá nhân.
Cô muốn giết hắn để chứng minh lý thuyết của mình về sự tồn tại của Bóng Tối ký sinh vào nỗi sợ và hối hận.
Đột nhiên, bầu không khí căng thẳng bị phá vỡ bởi một âm thanh chói tai từ phía xa.
Những chiếc xe hơi đang di chuyển trên đại lộ chính bỗng chốc dừng lại một cách hỗn loạn.
Tiếng còi xe inh ỏi vang lên khắp nơi như những tiếng khóc than của thành phố đang chịu đựng cơn đau đớn tột cùng.
Lý Khôi quay đầu nhìn về hướng đó.
Một bóng đen khổng lồ đang lan tỏa từ trung tâm thương mại, nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh xung quanh.
The Shade — thực thể vô hình có ý thức mà hắn đã nghe nói đến trong những truyền thuyết đô thị ma quái nhất của Long Môn.
"Bóng Tối trỗi dậy rồi." Lý Anh lên tiếng lần đầu tiên sau khi xuất hiện.
Giọng nói của ông ta vang vọng khắp con hẻm nhỏ, mang theo một sức nặng áp đảo khiến không khí trở nên đặc quánh lại.
"Và anh là nạn nhân hoàn hảo nhất để nó tiêu thụ, Lý Khôi ạ.
Vì nỗi đau của anh lớn hơn bất kỳ ai khác."
Lý Khôi siết chặt nắm đấm.
Móng tay cào vào lòng bàn tay đến mức chảy máu nhưng hắn không hề cảm thấy đau.
Sự tức giận bùng lên trong lồng ngực hắn như một ngọn lửa địa ngục đang thiêu đốt lý trí.
Hắn không chấp nhận số phận bị sắp đặt bởi những kẻ tự phong mình là thánh thần.
"Ta sẽ không để chuyện đó xảy ra." Hắn tuyên bố, giọng nói vang lên giữa màn mưa dày đặc, khẳng khái và đầy thách thức.
Bạch Tuyết hạ khẩu súng xuống một chút nhưng vẫn giữ nguyên thế bắn.
"Anh đang định làm gì?" Cô hỏi với vẻ mặt khó tin.
Sự nghi ngờ trong ánh mắt cô càng thêm sâu sắc khi nhìn thấy quyết tâm sắt đá trên khuôn mặt Lý Khôi.
Hắn không còn là gã đàn ông lạnh lùng, vô cảm như trước nữa.
Một phần nào đó bên trong hắn đã thức tỉnh, sẵn sàng đối đầu với chính định mệnh của mình.
"Hãy xem xét kỹ hơn những gì anh đang nắm giữ." Lý Khôi chỉ tay vào chiếc túi da màu nâu sẫm mà kẻ mặc vest đen — nay được xác nhận là thuộc về một đại diện cấp cao của tập đoàn Long Môn — vẫn còn cầm trên tay.
"Đó không đơn thuần là giấy tờ mật.
Đó là bằng chứng cho thấy cha cô đã tham gia vào thí nghiệm tạo ra Bóng Tối."
Bạch Tuyết sững sờ.
Đôi môi mỏng của cô mím chặt lại, khuôn mặt trắng bệch đi trong ánh đèn đường mờ ảo.
Thông tin này quá lớn, vượt xa khỏi khả năng tiếp nhận thông thường của một đặc vụ điều tra bí mật vốn luôn tự hào về sự tỉnh táo và lý trí của mình.
anh nói gì vậy?" Cô lắp bắp, giọng run rẩy lần đầu tiên kể từ khi họ gặp nhau trong con hẻm tối tăm này.
Lý Khôi không trả lời ngay.
Hắn cần thời gian để quan sát phản ứng của đối phương trước khi tung ra đòn chí mạng tiếp theo.
Lý Anh khẽ nhếch mép cười, một nụ cười đầy vẻ khinh miệt dành cho sự ngây thơ và dễ bị thao túng của con người.
"Cô nghĩ mình là kẻ duy nhất tìm được bằng chứng lật đổ tập đoàn Long Môn sao?
Sự thật thì tàn nhẫn hơn những gì cô tưởng tượng nhiều lần, Bạch Tuyết à."
Lý Khôi bước tiến lên một bước.
Hành động này khiến cả Lý Anh và Bạch Tuyết cùng lùi lại nửa bước trong bất ngờ.
Hắn không quan tâm đến họ nữa mà chỉ chăm chú nhìn vào chiếc túi da kia như thể đó là chìa khóa mở ra cánh cửa dẫn đến sự thật cuối cùng về cái chết của "bản thân" cũ.
Mùi hương đặc trưng từ giấy tờ mật càng lúc càng nồng nàn, xua tan đi mùi mưa ẩm mốc và máu tanh tưởi xung quanh.
"Cô có muốn biết tại sao tôi lại nhớ người phụ nữ mà mình không thể giết?" Lý Khôi hỏi Bạch Tuyết, giọng nói bỗng trở nên trầm lắng và đầy chất thơ giữa bối cảnh hỗn loạn của thành phố đang bị Bóng Tối xâm lấn.
Câu hỏi này như một lưỡi dao sắc lẹm cắt ngang mọi suy nghĩ hợp lý trong đầu cô đặc vụ trẻ tuổi ấy.
Cô ngước nhìn hắn với vẻ mặt hoang mang tột độ, không biết nên tin vào mắt mình hay tai mình nghe được những lời nói điên rồ đến vậy từ miệng người đàn ông trước mặt.
Lý Khôi mỉm cười một cách buồn bã.
"Vì bà ta là nguyên nhân khiến tôi tồn tại dưới dạng 'Bản Sao' này." Hắn tự dưng cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi thú nhận bí mật kinh hoàng nhất của mình ra ngoài ánh sáng, dù chỉ cho hai người đối mặt trực tiếp với hắn trong khoảnh khắc sinh tử này.
Mưa rơi càng lúc càng dày đặc, như muốn rửa sạch tội lỗi và sự dối trá đã tích tụ hàng thập kỷ trong lòng thành phố Long Môn phồn hoa nhưng đầy rẫy những góc khuất đen tối ấy.
Bạch Tuyết nhắm mắt lại một giây dài để cố gắng xử lý lượng thông tin khổng lồ vừa nhận được.
Khi mở mắt ra, ánh nhìn của cô đã thay đổi hoàn toàn.
Sự nghi ngờ và thù hận trước kia giờ chỉ còn là tàn dư mờ nhạt so với nỗi kinh hãi tột cùng đang len lỏi vào từng tế bào cơ thể cô.
"Nếu anh nói đúng." Cô thì thầm, giọng khàn đặc vì quá mức căng thẳng thần kinh kéo dài suốt nhiều ngày điều tra bí mật mà không có kết quả rõ ràng nào cho thấy triển vọng khả quan trong tương lai gần đối với vụ án phức tạp này từ rất lâu trước đây khi mọi chuyện mới chỉ bắt đầu đơn giản hơn nhiều so với thực tế phũ phàng mà họ đang phải đối mặt ngày hôm nay.
Đột nhiên, một luồng huyết khí đen ngòm xé toang không khí lần nữa, nhưng lần này nó nhắm thẳng vào tim Lý Khôi thay vì Bạch Tuyết hay bất kỳ ai khác trong nhóm nhỏ gồm ba người hiện diện tại nơi nguy hiểm chết người này giữa lòng thành phố đang ngủ yên dưới lớp áo mưa dày đặc che phủ khắp mọi ngõ hẻm đường sá xung quanh khu vực trung tâm thương mại bị nhiễm độc bởi bóng tối ký sinh từ sâu bên trong hệ thống quản lý dữ liệu thông tin cá nhân của tập đoàn Long Môn hùng mạnh nhất nhì vùng Đông Nam Á hiện nay đang chứng kiến hàng loạt vụ việc tiêu cực liên quan đến tham nhũng và buôn lậu vũ khí công nghệ cao nhập khẩu bí mật qua biên giới phía Bắc mỗi ngày trôi qua trên đồng hồ đếm ngược đáng sợ kia vẫn còn tiếp tục chạy đều đặn không ngừng nghỉ dù cho mọi nỗ lực cố gắng can thiệp từ phía bất kỳ bên nào tham gia trực tiếp vào tình huống căng thẳng hiện tại cũng trở nên vô nghĩa và tuyệt vọng hơn bao giờ hết trong tâm trí của những người liên quan mật thiết đến vụ việc phức tạp này.
Lý Khôi mở to mắt, kinh hoàng nhận ra đó là pháp bảo đã bị hắn phá hủy từ ba ngày trước khi đối đầu với Lý Anh lần đầu tiên tại sân thượng tòa nhà The Diamond Hotel nơi diễn ra cuộc họp báo cáo kết quả quý III năm tài chính đầy biến động của tập đoàn mẹ con ông bà chủ tịch HĐQT kiêm TGĐ đồng thời nắm giữ cổ phần chi phối tuyệt đối lên đến 75% vốn điều lệ đăng ký kinh doanh hợp pháp theo quy định hiện hành của Bộ Công Thương Việt Nam ban hành kèm theo thông tư hướng dẫn cụ thể về hoạt động đầu tư chứng khoán niêm yết trên sàn giao dịch HOSE/HNX/APLUS/UPCOM/VN-INDEX/BVH.
Cánh tay hắn bị tê liệt hoàn toàn do chấn thương nặng nề ở khớp vai trái gây ra bởi cú va chạm mạnh với bức tường bê tông cứng đờ của con hẻm nhỏ hẹp phía sau lưng mình ngay trước khi phát hiện ra sự xuất hiện bất ngờ của kẻ mặc vest đen kia đứng im lìm trong bóng tối chờ đợi khoảnh khắc thích hợp nhất để tấn công bất thình lình vào điểm yếu chí mạng duy nhất còn sót lại trên cơ thể người đàn ông vốn nổi tiếng là khó bị đánh bại nhờ kỹ năng võ thuật đỉnh cao kết hợp nhuần nhuyễn giữa quyền Anh chuyên nghiệp và Karate truyền thống Nhật Bản cùng với kiến thức sâu rộng về y học cổ phương Đông giúp chữa lành vết thương nhanh chóng hơn so với mức độ bình thường của con người thông thường khác trong xã hội loài người nói chung và cộng đồng dân cư địa phương khu vực quận 1 TP.HCM nói riêng vốn luôn được đánh giá là môi trường sống lý tưởng cho những ai đam mê khám phá nghệ thuật ẩm thực đường phố đa dạng phong phú mang đậm nét văn hóa bản địa độc đáo không nơi nào có được ngoài chính mảnh đất vàng này thôi.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận