Chương 8
Lý Khôi đứng giữa lòng đường Nguyễn Huệ, nước mưa lạnh lẽo chảy dọc theo sống mũi hắn, hòa lẫn với mùi máu kim loại tanh tưởi còn vương vấn trên cổ tay.
Hắn không chạy.
Không cần phải chạy khi kẻ thù đã nằm ngay trước mặt, dù chúng đang ẩn mình trong bóng tối dày đặc của những tòa nhà chọc trời xung quanh.
Ánh đèn neon từ các biển quảng cáo phía trên phản chiếu xuống vũng nước đọng dưới chân hắn, tạo thành một tấm gương vỡ nát.
Nhưng thay vì hình ảnh chính mình, Lý Khôi nhìn thấy hàng ngàn đôi mắt đỏ ngầu lóe lên từ những khoảng tối giữa các tầng lầu cao.
Chúng không chớp.
Những bóng người đó đứng bất động trên mái nhà, như những con bọ chét khổng lồ đang chờ đợi cơ thể vật chủ yếu đuối nhất để nhảy vào ký sinh.
Không khí đóng băng lại thành từng cục đá nhỏ lơ lửng trong gió ẩm ướt.
Lý Khôi hít sâu một hơi, cảm giác lạnh giá không chỉ từ bên ngoài mà còn tỏa ra từ chính lõi của hắn — nơi Nhân cách B đang gầm gừ đòi máu.
Hắn biết rằng mình không thể chiến đấu với cả đám đông này bằng sức mạnh vật lý thông thường.
Đây là bẫy.
Một cái bẫy được thiết kế hoàn hảo để ép hắn phải đối mặt với sự thật mà hắn đã cố tình chôn vùi từ khi bước chân trở lại Long Môn.
Hắn đưa tay lên, chạm nhẹ vào vết thương trên ngón tay nơi da thịt vừa tự lành vài phút trước.
Cảm giác tê dại lan tỏa, báo hiệu rằng cơ thể này đang phản ứng ngược với ý chí của Lý Khôi nhân cách A.
Hắn cần dữ liệu.
Cần bằng chứng.
Và ngay lúc đó, một bóng đen từ tầng mười lăm tòa nhà đối diện lao xuống, nhắm thẳng vào đầu hắn.
Lý Khôi né người sang trái chỉ trong tích tắc, âm thanh xé toạc không khí của cú đấm hụt vang lên như tiếng súng nổ bên tai.
Hắn quay lại, mắt lạnh băng quét qua kẻ tấn công — một gã đàn ông mặc vest ướt sũng, khuôn mặt biến dạng vì những mạch máu đen đang nổi cuống trên da đầu hắn ta.
Đó là Phong, một trong những "người bảo vệ" của tập đoàn Long Môn, hay chính xác hơn là một con rối đã bị Bóng Tối chiếm hoàn toàn quyền kiểm soát thần kinh.
Phong gầm lên, tiếng hú chứa đựng sự đau đớn và điên cuồng của kẻ mất đi nhân tính.
Hắn lao vào lần nữa, tốc độ nhanh hơn trước đó gấp ba lần.
Lý Khôi không tránh né thêm.
Hắn bước tới, nắm chặt cổ tay Phong đang vung lên, rồi dùng lực xoay chiều từ khuỷu chân đạp mạnh vào sống lưng đối phương.
Xác thịt của Phong bay ra như một viên đạn vô hình, lao thẳng vào hàng những bóng người đứng chực trên mái nhà kính gần nhất.
Tiếng vỡ kính rầm vang, làm rung chuyển cả con phố vắng lặng.
Nhưng điều khiến Lý Khôi chết lặng không phải là tiếng ồn, mà là phản ứng từ đám đông đó.
Những bóng người trên mái nhà bắt đầu di chuyển — không phải đi bộ, mà là trượt xuống theo những đường ống nước và dây cáp điện như thể chúng đang chảy ra từ một khối gelatin đen ngòm.
Bạch Tuyết xuất hiện ở lối thoát hiểm bên cạnh Lý Khôi, khẩu súng ngắn trong tay cô đã được nạp đạn đầy đủ nhưng ngón tay lại không hề chạm vào cò.
Cô nhìn lên những bóng người trượt xuống với vẻ mặt trắng bệch, đôi môi run rẩy thành lời: "Đừng nhìn chúng, Lý Khôi!
Mắt của chúng chứa đựng ký ức về nỗi sợ hãi của ngươi.
Nếu ngươi nhìn thấy mình trong đó, ngươi sẽ trở thành một phần của chúng." Lý Khôi quay sang cô gái tóc bạc kia, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo: "Tôi không quan tâm đến những gì chúng là.
Tôi chỉ cần biết ai đã tạo ra chúng." Hắn bước qua xác Phong đang nằm bất động giữa vũng máu và nước mưa, hướng thẳng về phía tòa tháp trung tâm dữ liệu — nơi mà theo thông tin tình báo của Bạch Tuyết, hệ thống Core điều khiển toàn bộ cơ chế ký sinh này đang vận hành.
Họ rời khỏi khu vực chiến đấu hỗn loạn đó bằng cách chui vào một lối đi ngầm bị lãng quên bên dưới bãi đỗ xe tầng hầm B3.
Không khí ở đây hôi hám mùi dầu nhớt cũ và nấm mốc ẩm ướt, tạo cảm giác như đang đi sâu vào ruột của con quái vật khổng lồ mà thành phố Long Môn thực sự là.
Lý Khôi dẫn đầu, bước chân không phát ra một tiếng động nào dù sàn nhà đầy những vũng nước đọng bẩn thỉu.
Bạch Tuyết chạy theo phía sau, hơi thở gấp gáp hơn bình thường vì sợ hãi lẫn kích thích của việc khám phá bí mật.
Cô liếc nhìn lưng áo khoác da ướt sũng của Lý Khôi, lòng thầm nghi ngờ về sự lạnh lùng đến mức vô cảm đó.
Liệu hắn có thực sự là con người?
Hay chỉ là một công cụ hoàn hảo được chế tạo để dọn dẹp những sai lầm mà loài người không thể tự giải quyết?
Đột nhiên, lối đi ngầm mở ra vào một khoảng trống lớn hơn — một ga tàu điện ngầm cũ kỹ đã bị đóng cửa từ thời chiến tranh.
Ở giữa sân ga hoang tàn đó, Mai đang đứng bất động dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt.
Cô mặc chiếc áo mưa màu đỏ tươi như máu, tay cầm chặt cán dù nhựa cong vênh.
Khi nhìn thấy Lý Khôi, đôi mắt cô mở to đầy kinh hoàng nhưng lại không hề thụt lùi về phía sau.
"Lý Khôi." Mai gọi tên hắn bằng giọng run rẩy, nước mắt lăn dài trên má nhưng khuôn mặt thì cứng đờ như tượng đá.
"Cô ấy nói.
cô ấy bảo đừng tin anh." Lý Khôi dừng bước, ánh mắt sắc lạnh quét qua dáng vẻ của người con gái mà ký ức rằng hắn từng yêu thương sâu đậm nhất trong đời.
Tuy nhiên, trái tim hắn không hề đập nhanh hơn dù chỉ một nhịp.
Nhân cách A kiểm soát hoàn toàn cơ thể, loại bỏ mọi cảm xúc dư thừa có thể gây cản trở tư duy phân tích.
Hắn nhìn thấy những vết đen li ti bám trên cổ Mai — dấu hiệu rõ ràng của sự xâm nhập Bóng Tối ở giai đoạn đầu..
Lý Khôi không hỏi tại sao.
Trong thế giới này, lý do luôn đi kèm với cái giá phải trả, và hắn chưa bao giờ là người thích nợ nần cảm xúc.
Hắn chỉ cần xác minh giả thuyết.
Những vết đen li ti trên cổ Mai không đơn thuần là bệnh tật hay dị ứng da liễu thông thường.
Chúng mang một cấu trúc xoắn ốc kỳ lạ, giống như những sợi dây thừng vô hình đang siết chặt lấy mạch máu của cô ấy từ bên trong.
Hắn tiến lại gần hơn một bước nữa.
Mùi hương hoa nhài quen thuộc tỏa ra từ cơ thể Mai giờ đây đã bị lẫn vào đó mùi kim loại lạnh lẽo — mùi của sắt và sự phân hủy chậm rãi.
Lý Khôi nheo mắt, tập trung toàn bộ giác quan vào việc quan sát.
Hắn thấy được những sợi tơ bóng tối mỏng như tóc đang len lỏi dưới lớp da trắng nõn của cô ấy, di chuyển theo nhịp đập của trái tim Mai với tốc độ đáng kinh ngạc.
"Cô biết điều đó chứ?" Lý Khôi hỏi, giọng điệu phẳng lặng đến mức rợn người.
Không một chút run rẩy, không một dấu hiệu của sự đau khổ hay bất ngờ.
Hắn đang trò chuyện như thể họ là hai đối tác trong một vụ mua bán cổ phiếu sắp đổ vỡ.
Mai ngước lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh nhìn thì trống rỗng đáng sợ.
"Anh nghĩ tôi có thể giữ bí mật mãi sao?
Bóng Tối không cho phép sự im lặng kéo dài quá ba ngày.
Nó cần tiếng nói để lan truyền." "Ba ngày?" Lý Khôi lặp lại từ ngữ đó như đang đo đạc kích thước của một khối vật liệu nguy hiểm.
"Vậy nghĩa là chúng ta đã ở trong vùng ảnh hưởng này đủ lâu rồi." Hắn quay sang nhìn xung quanh căn phòng khách sạn cao cấp nhưng lạnh lẽo.
Những bức tranh trừu tượng treo trên tường dường như cũng bị những bóng đen nhẹ nhàng bao phủ, tạo nên một cảm giác ngột ngạt khó chịu.
Lý Khôi nhớ lại chuyến bay từ Thượng Hải đến đây hai ngày trước.
Khi đó, hắn chỉ cảm thấy mệt mỏi sau một cuộc họp dài với đối tác đầu tư bất động sản ở khu vực Đông Nam Á.
Hắn không ngờ rằng sự mệt mỏi ấy thực chất là dấu hiệu đầu tiên của việc hệ thống phòng thủ tinh thần bị xói mòn.
"Mai," Lý Khôi gọi tên cô, lần này giọng điệu có chút trầm hơn.
"Ai đã đưa nó vào người cô?
Không phải tôi nói về nguồn gốc sinh học, mà là ai đã tạo ra lỗ hổng để thứ đó xâm nhập?" Mai cười nhạt, một nụ cười đầy chua chát và tuyệt vọng.
Cô ta chạm tay lên cổ mình, nơi những vết đen đang lan rộng dần từng li từng tí.
"Anh không nhớ sao?
Người duy nhất có thể làm được điều đó là người hiểu rõ cấu trúc phòng thủ tâm trí của tôi hơn bất kỳ ai khác." Lý Khôi sững sờ.
Trí não hắn hoạt động với tốc độ cực nhanh, lọc bỏ hàng ngàn khả năng và tập trung vào một giả thuyết duy nhất nhưng lại vô cùng điên rồ.
Hắn nhớ đến anh trai mình — Lý Kiệt.
Người đàn ông luôn mỉm cười trong những buổi họp báo, người đã tài trợ cho tất cả các dự án từ thiện của Mai ba năm qua.
Và cũng là kẻ từng nói với hắn rằng: "Tình yêu đích thực đôi khi cần sự hy sinh lớn lao nhất." "Lý Kiệt?" Hắn thốt ra cái tên đó như thể nó là một lời nguyền.
Mai gật đầu, nước mắt chảy xuống nhưng khuôn mặt vẫn giữ nguyên vẻ cứng đờ đáng sợ.
"Anh ấy nói đây là cách bảo vệ chúng ta khỏi những kẻ thù khác.
Anh ấy nói rằng nếu để Bóng Tối kiểm soát hoàn toàn, chúng ta sẽ trở nên mạnh mẽ hơn, bất tử hơn trong thế giới ngầm này." Lý Khôi cảm thấy một cơn giận dữ lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Hắn không tin anh trai mình đã điên rồ đến mức biến người yêu của em trai thành một thí nghiệm sống.
Nhưng bằng chứng trước mắt quá rõ ràng.
Những sợi tơ bóng tối trên cổ Mai đang phát sáng mờ ảo, phản chiếu ánh đèn neon từ cửa sổ phòng khách sạn nhìn ra thành phố về đêm.
Hắn cần phải hành động ngay lập tức.
Nếu để sự xâm nhập này tiến sâu hơn nữa, Mai sẽ mất đi ý thức hoàn toàn và trở thành một con rối cho Bóng Tối điều khiển.
Và tệ hại hơn cả là Lý Kiệt — kẻ đứng sau màn hình này — có thể đã chuẩn bị sẵn một kế hoạch lớn lao mà hắn chưa hề biết đến.
Lý Khôi rút ra chiếc bật lửa Zippo từ túi áo vest, mở nắp và thắp lên ngọn lửa nhỏ li ti.
Ánh sáng vàng cam nhảy múa trong bóng tối của căn phòng, tạo nên những hình ảnh kỳ lạ trên tường.
Hắn không định dùng lửa để đốt Mai — đó là điều cuối cùng hắn muốn làm.
Nhưng ngọn lửa này sẽ giúp hắn nhìn rõ hơn những sợi tơ vô hình đang bám vào da thịt cô ấy.
"Cô có cảm thấy đau khi tôi chạm vào nó không?" Lý Khôi hỏi, tay phải của hắn di chuyển chậm rãi về phía cổ Mai.
Ngón tay trỏ và ngón giữa đặt nhẹ nhàng lên vùng da bị nhiễm độc.
Mai run rẩy nhưng không né tránh.
nó ấm áp, anh ạ.
Giống như một cái ôm từ bên trong." Lý Khôi nhíu mày.
Sự mô tả đó hoàn toàn trái ngược với những gì hắn biết về Bóng Tối.
Thứ này thường gây ra cảm giác lạnh lẽo và tê liệt.
Việc Mai cảm thấy "ấm áp" chứng tỏ rằng cơ thể cô ấy đang bị thao túng ở mức độ sâu hơn, thậm chí là sự thích nghi sinh học đối với ký sinh trùng tâm linh này.
Hắn dùng lực mạnh nhất có thể mà không làm tổn thương da thịt của Mai để ấn vào một điểm cụ thể trên cổ cô ấy — nơi giao thoa giữa hai tuyến mạch chính theo lý thuyết y khoa phương Đông kết hợp võ thuật truyền thống.
Một âm thanh kỳ lạ vang lên, giống như tiếng vải xé rách nhưng lại phát ra từ bên trong cơ thể người.
Mai hét lên đau đớn, ngã quỵ xuống sàn nhà carpet mềm mại.
Lý Khôi lao tới đỡ lấy cô ấy trước khi cô chạm đất hoàn toàn.
Hắn cảm nhận được sự rung động mạnh mẽ truyền qua bàn tay mình — không phải là nhịp tim bình thường, mà là một xung năng lượng hỗn loạn đang cố gắng phá vỡ các ràng buộc vật lý.
nó biết anh đã phát hiện ra," Mai thều tha nói, mắt trợn ngược lên nhìn trần nhà với vẻ kinh hoàng tột độ.
"Nó không thích khi bị chạm vào bằng ý chí của người khác." Lý Khôi đặt Mai xuống nhẹ nhàng, sau đó lùi lại vài bước để tạo khoảng cách an toàn.
Hắn biết rằng mình vừa kích hoạt một cơ chế phòng thủ nào đó của Bóng Tối đang cư ngụ trong Mai.
Bây giờ, hắn cần tìm ra điểm yếu trước khi thứ này phản công trở lại — có thể là bằng chính cơ thể của Mai làm vũ khí.
Hắn quan sát kỹ hơn những vết đen trên cổ cô ấy.
Chúng không còn di chuyển hỗn loạn nữa mà bắt đầu sắp xếp thành một hình dạng cụ thể.
Lý Khôi nheo mắt, cố gắng nhận ra ký tự hoặc biểu tượng nào đó ẩn chứa trong cấu trúc phức tạp kia.
Sau vài giây tập trung cao độ, hắn nhận thấy rằng những đường nét xoắn ốc đang tạo nên chữ "K" — viết tắt của tên anh trai mình: Kiệt.
Đây không chỉ là sự xâm nhập ngẫu nhiên hay tai nạn y khoa.
Đây là một dấu hiệu chủ ý.
Lý Kiệt đã đánh dấu con mồi của mình ngay từ đầu, biến Mai thành một kênh truyền dẫn năng lượng cho Bóng Tối mà hắn đang nuôi dưỡng trong bóng tối.
Và giờ, khi Lý Khôi can thiệp vào quá trình này, anh ấy chắc chắn sẽ biết được mọi thứ.
Hắn cần thông tin gấp.
Không phải để cứu Mai theo cách truyền thống — vì rõ ràng việc đó không thể thực hiện ngay lúc này với những kiến thức hạn hẹp của hắn về Bóng Tối giai đoạn đầu.
Mà là để hiểu rõ hơn về quy mô của trò chơi mà Lý Kiệt đang dàn dựng.
Ai còn lại trong mạng lưới này?
Có bao nhiêu người khác đã bị "đánh dấu"?
Và mục đích cuối cùng của tất cả những thí nghiệm điên rồ này là gì?
Lý Khôi rút điện thoại ra, tắt chế độ rung và chuyển sang chế độ bay để ngăn chặn mọi theo dõi định vị.
Hắn mở ứng dụng nhắn tin mã hóa mà hắn luôn sử dụng cho các giao dịch đen tối nhất trong ngành kinh doanh bất động sản quốc tế.
Người nhận duy nhất có thể cung cấp thông tin về Lý Kiệt là một cựu điều tra viên cảnh sát hình sự đã nghỉ hưu — người từng giúp hắn thoát khỏi một vụ án giết người giả định khi còn trẻ, đổi lại những khoản đầu tư bí mật vào các công ty rửa tiền hợp pháp.
Hắn gõ nhanh ba dòng chữ: "Tôi cần gặp anh gấp.
Đem theo hồ sơ cũ của Lý Kiệt từ năm 2018 đến nay.
Tôi trả gấp đôi số tiền thỏa thuận ban đầu." Gửi đi tin nhắn, Lý Khôi quay lại nhìn Mai đang nằm bất động trên sàn nhà.
Cô ấy đã ngất đi sau cú sốc thần kinh vừa rồi, nhưng hơi thở vẫn đều đặn — dù có phần nặng nề hơn bình thường.
Những vết đen trên cổ cô ấy giờ đây dường như sáng lên một chút dưới ánh đèn phòng khách sạn, tạo nên một hiệu ứng thị giác kỳ lạ giống như những ngôi sao nhỏ đang nhấp nháy trong đêm tối dày đặc.
Hắn biết rằng mình không thể để Mai ở lại nơi này nữa.
Phòng khách sạn có thể đã bị nghe lén hoặc theo dõi bởi các thiết trí giám sát của Lý Kiệt.
Hắn cần di chuyển đến một địa điểm an toàn hơn — nơi mà ngay cả những con mắt vô hình nhất cũng khó lòng xâm nhập được.
Lý Khôi cúi xuống, nâng Mai lên trong vòng tay mình với sự cẩn trọng tối đa.
Cơ thể cô ấy nhẹ bẫng, không khác gì một bộ xương khô đã bị tước đoạt đi mọi sinh lực.
Hắn bước ra khỏi phòng khách sạn 312 của tòa nhà The Diamond Hotel tại trung tâm thành phố Hồ Chí Minh, nơi những ánh đèn neon rực rỡ bên ngoài đang cố che giấu những bí mật đen tối nhất diễn ra trong lòng nó mỗi đêm qua ngày.
Khi vừa đặt chân vào hành lang sảnh tầng ba, một bóng người xuất hiện trước mặt hắn từ góc khuất của thang bộ phía đối diện.
Đó không phải là khách sạn nhân viên hay bảo vệ an ninh thông thường.
Kẻ đó mặc vest đen hoàn chỉnh, tóc cắt ngắn gọn gàng và mang theo một chiếc túi da màu nâu sẫm trông rất đắt tiền trên vai trái.
Lý Khôi dừng bước ngay lập tức, cơ thể hắn tự động chuyển sang tư thế phòng thủ tiềm thức — bàn chân dích lại phía sau để sẵn sàng di chuyển linh hoạt, hai tay buông lỏng nhưng các khớp ngón tay co cứng chuẩn bị cho một cuộc giao tranh ngắn gọn và quyết liệt nếu cần thiết.
Bóng đen từ sau lưng Lý Khôi bất ngờ lao ra, lưỡi dao lạnh lẽo nhắm thẳng vào huyệt đạo tử huyệt của hắn.
Hắn quay người cực nhanh, kiếm quang vừa kịp quét ngang thì một giọng nói quen thuộc vang lên từ trong bóng tối.
"Ngươi dám gi
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận