Chương 7

Nước từ vòi sen chảy xuống, tạo thành một tấm rèm lạnh lẽo ngăn cách Lý Khôi với thế giới bên ngoài.

Tiếng nước xối xả không thể che lấp được nhịp đập bất thường trong lồng ngực hắn — nhanh hơn bình thường, mạnh mẽ như tiếng trống trận vang lên giữa đêm khuya tĩnh mịch.

Hắn đứng trước gương lớn bằng kính phản chiếu cao cấp của phòng tắm khách sạn Sheraton.

Mờ sương phủ kín bề mặt thủy tinh, nhưng hình ảnh hiện ra vẫn sắc lạnh đến rợn người.

Đôi mắt trong gương không có màu.

Không phải đen đúa như mực tàu, cũng không nâu sẫm như đất sét ẩm ướt.

Đó là một khoảng trống xám xịt, hõm sâu vào bên trong nhãn cầu, giống như hai hố void hút tất cả ánh sáng xung quanh.

Lý Khôi nâng tay lên.

Ngón trỏ chạm nhẹ vào vết máu còn tươi trên má phải — di tích từ cuộc đối đầu với Phong vài giờ trước.

Hắn không cảm thấy đau đớn hay dơ bẩn.

Thay vào đó, một luồng (lạnh buốt) lan tỏa từ điểm tiếp xúc, leo dọc theo cánh tay và thấm sâu vào xương tủy.

Đó không phải là nhiệt độ của máu đông lạnh.

Đó là sự hút nhiệt.

Cơ thể hắn đang tiêu thụ năng lượng sống còn lại trên da thịt nạn nhân để duy trì sự tồn tại cho "Bản Sao" này.

"Bệnh dịch đã thức," Lý Khôi thì thầm.

Giọng nói trầm xuống, mượt mà hơn bình thường nhưng thiếu hẳn những rung động cảm xúc con người.

Nó nghe như tiếng kim loại ma sát vào kính vỡ.

Hắn rút khăn giấy trắng ra, lau sạch vệt máu đỏ tươi.

Vết bẩn biến mất, để lại làn da nhẵn bóng đến kỳ lạ — không một lỗ chân lông nào mở rộng, không một sợi râu non mọc lên trong vài giây qua đi.

Thời gian dường như bị đóng băng trên khuôn mặt này.

Bạch Tuyết xuất hiện ở cửa phòng tắm, tay cầm chiếc điện thoại đen bóng đang rung liên tục.

Cô ấy khoác áo choàng lụa màu xanh lá cây đậm, mái tóc búi cao gọn gàng nhưng có những sợi tóc lẻ rơi xuống vai, lộ vẻ mệt mỏi tích tụ suốt cả ngày điều tra.

"Cô đến sớm hơn dự tính," Lý Khôi nói mà không quay lại.

Giọng điệu dửng dưng khiến Bạch Tuyết nhíu mày.

"Tôi nhận được báo cáo từ phòng kỹ thuật của Long Môn Group," cô đáp, bước vào và đóng sập cửa sau lưng mình.

Tiếng khóa bật ra vang lên khô khan trong căn phòng hẹp.

"Cha tôi đã chặn lệnh truy tìm vị trí GPS của anh lúc hai giờ sáng nay.

Nếu không có sự can thiệp đó, quân an ninh riêng sẽ bao vây khách sạn này từ ba phút trước." Lý Khôi quay người lại.

Nước vẫn chảy, nhưng hắn đã tắt vòi.

Giọt nước cuối cùng rơi xuống sàn gạch men trắng sứ, tạo thành một đốm nhỏ li ti giữa khoảng trống rộng lớn của phòng tắm sang trọng.

"Anh đang nói về việc cứu mạng tôi sao?" Lý Khôi hỏi.

Góc môi nhếch lên vừa phải — nụ cười mỉa mai đầy chất độc.

"Hay là anh muốn đảm bảo rằng con thú hoang này không chạy trốn trước khi bị giết mổ hoàn toàn?" Bạch Tuyết bước tới gần, ánh mắt sắc bén quét qua gương mặt trống rỗng của hắn.

Cô ngửi thấy mùi kim loại pha lẫn hương vị ozone — dấu hiệu đặc trưng của năng lượng bóng tối đang rò rỉ từ cơ thể Lý Khôi.

Nhưng cô không lùi lại.

Sự nghi ngờ và tò mò trong con người nhà điều tra bí mật mạnh hơn bản năng tự bảo toàn.

"Đừng chơi chữ với tôi," Bạch Tuyết nói, giọng thấp nhưng cứng rắn như thép đã qua nhiệt luyện.

"Tôi cần biết anh thực sự là ai.

Và quan trọng hơn — tại sao Tập đoàn Long Môn lại sợ hãi một kẻ không tên tuổi đến mức phải huy động cả đội đặc nhiệm Alpha để truy sát?" Lý Khôi đưa tay ra, lấy chiếc khăn tắm khô treo trên giá kim loại sáng bóng.

Hắn lau tóc ướt sũng, từng chuyển động chậm rãi như đang thực hiện nghi thức tôn giáo cổ xưa nào đó.

"Vì họ biết," hắn trả lời ngắn gọn.

"Họ biết rằng cái chết không phải là kết thúc cuối cùng trong thành phố này.

là bằng chứng sống cho điều ấy." Bạch Tuyết nhíu chặt lông mày.

Cô rút ra một chiếc máy ghi âm nhỏ từ túi áo, nhấn nút play.

Âm thanh tĩnh điện rè nhẹ vang lên, sau đó là giọng nói quen thuộc của Lý Anh — lạnh lùng, chính xác và đáng sợ đến mức kinh hoàng: *"Lý Khôi không còn tồn tại dưới dạng sinh học thông thường.

Hắn đã trở thành vật chủ hoàn hảo cho Bóng Tối ký sinh.

Nếu để hắn tiếp xúc với mạng lưới thần kinh đô thị, toàn bộ Long Môn sẽ sụp đổ trong vòng 72 giờ."* Tiếng nói tắt ngấm.

Phòng tắm rơi vào im lặng chết chóc.

Chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt từ vòi rửa mặt tạo thành những nhịp đếm thời gian không hồi kết.

"Vậy nên," Lý Khôi nói, giọng trầm xuống thấp hơn nữa, "đừng hỏi tôi là ai.

Hãy tự hỏi — khi bóng tối bao trùm cả thành phố, liệu cô có đủ dũng khí để nhìn thẳng vào nó mà không nhắm mắt lại?" Bạch Tuyết đặt máy ghi âm lên bồn rửa mặt bằng đá cẩm thạch trắng.

Những ngón tay mảnh khảnh của cô run nhẹ — không phải vì sợ hãi, mà vì kích thích trí tuệ trước bí ẩn vừa được phơi bày.

"Cô sẽ giúp tôi," Lý Khôi khẳng định, không hỏi ý kiến ai cả.

"Không phải vì lòng tốt hay đạo đức giả tạo nào đó.

Mà bởi cha cô đang giấu một thứ gì đó trong tầng hầm của tòa tháp chính Long Môn Group — và thứ ấy liên quan trực tiếp đến nguồn gốc thực sự của cái chết mà tôi đã trải qua." Bạch Tuyết hít sâu một hơi dài, cố gắng giữ cho giọng nói không bị rung lên: "Nếu anh sai lầm." "Tôi chưa bao giờ sai khi phán xét bản chất con người," Lý Khôi ngắt lời.

Ánh mắt xám xịt của hắn khóa chặt vào đôi mắt đen láy của cô gái trẻ trước mặt.

"Và bây giờ, chúng ta cần di chuyển ngay lập tức.

Vì kẻ thù đã biết vị trí ẩn náu của chúng ta." Hành lang khách sạn Sheraton dài hun hút trong ánh đèn vàng nhạt chiếu từ trần nhà cao vút.

Những bức tranh trừu tượng treo trên tường vẽ cảnh thành phố Long Môn vào ban đêm — những tòa tháp chọc trời bị biến dạng bởi hiệu ứng thị giác, giống như chúng đang uốn cong dưới áp lực của một sức mạnh vô hình nào đó.

Lý Khôi và Bạch Tuyết đi bộ song song nhưng không chạm vào nhau.

Khoảng cách giữa hai người luôn duy trì ở mức ba bước chân — vừa đủ để phản công nếu cần thiết, vừa thể hiện sự đề phòng tối đa mà cả hai đều không thừa nhận ra khỏi miệng.

"Cô đã kiểm tra camera an ninh tầng này chưa?" Lý Khôi hỏi khi họ vượt qua quầy lễ tân vắng vẻ.

Nhân viên tiền sảnh đang cúi đầu ngủ gật trên bàn làm việc bằng gỗ mun bóng loáng, mũ đồng phục nghiêng lệch sang một bên tai.

"Đã vô hiệu hóa trong vòng hai phút trước," Bạch Tuyết đáp, tay vẫn đặt gần ví da đựng súng lục compact ở thắt lưng áo khoác của cô ấy.

"Nhưng tôi nghi ngờ rằng họ không dùng camera thông thường nữa sau vụ việc tại hầm rượu vang." Lý Khôi gật đầu nhẹ.

Hắn dừng chân bên cạnh một bức tranh lớn treo trên tường — hình ảnh con rồng đen sừng sững giữa bầu trời mưa bão, mắt rồng phát sáng đỏ rực như than hồng đang cháy âm ỉ trong bóng tối dày đặc.

"Hãy nhìn kỹ hơn," hắn nói với giọng trầm ấm bất thường so với sự lạnh lùng vốn có của mình.

"Những chi tiết nhỏ nhất luôn hé lộ chân tướng thật sự đằng sau màn che dối trá." Bạch Tuyết tiến lại gần bức tranh, nghiêng đầu quan sát cẩn thận từng đường nét cọ vẽ trên vải canvas dày cộp phủ lớp sơn dầu bóng loáng phản chiếu ánh đèn mờ ảo từ phía xa hành lang rộng rãi.

Cô nhận thấy ngay điểm bất thường: phần đuôi rồng không uốn lượn tự nhiên theo quy luật giải phẫu học động vật hoang dã, mà được thiết kế giống như hệ thống ống dẫn khí khổng lồ nằm sâu bên trong cấu trúc kiến trúc hiện đại của những tòa nhà chọc trời thuộc khu vực trung tâm tài chính thành phố Long Môn.

"Đây là bản đồ," cô thốt lên kinh ngạc khi liên kết các thông tin rời rạc lại với nhau qua suy luận logic nhanh nhạy đặc trưng của mình.

"Không phải nghệ thuật trang trí ngẫu nhiên — đây là sơ đồ hệ thống đường ống ngầm kết nối toàn bộ hạ tầng cơ sở năng lượng điện tử và truyền dữ liệu quang (fiber optic) chạy xuyên dưới lòng đất từ khu công nghiệp phía Bắc đến trung tâm thương mại quốc tế nằm ngay giữa thành phố sầm uất nhất hiện nay!" Lý Khôi mỉm cười nhẹ — nụ cười hiếm hoi mang nét (hài lòng) thực sự thay vì mỉa mai giả tạo thường thấy trên gương mặt lạnh lùng của hắn.

"Chính xác," anh thừa nhận, ngón tay thon dài chạm vào khung tranh bằng đồng thau cổ điển được mạ vàng bóng loáng phản chiếu ánh đèn mờ ảo từ trần nhà cao vút phía xa hành lang rộng rãi im lặng tuyệt đối không một tiếng động nhỏ nhất nào vang lên dù chỉ là hơi thở của người qua lại gần đó.

"Tập đoàn Long Môn đã xây dựng thành phố này như một cỗ máy khổng lồ vận hành dựa trên nguyên tắc hấp thụ năng lượng sinh học từ chính những cư dân sống trong nó — thông qua hệ thống cống rãnh, mạng lưới điện nước và đặc biệt nhất là các trung tâm dữ liệu lưu trữ ký ức tập thể của hàng triệu người dân mỗi ngày trôi qua mà không hề hay biết gì cả về việc mình đang bị khai thác triệt để nguồn sức mạnh tinh thần quý giá nhất chính là nỗi sợ hãi cùng hối hận day dứt khôn nguôi trong tiềm thức sâu thẳm chưa từng được giải tỏa bằng bất cứ biện pháp tâm lý trị liệu chuyên nghiệp nào dù chỉ một lần duy nhất kể từ khi họ sinh ra cho đến tận bây giờ lúc này đây ngay tại chỗ đứng trước mắt chúng ta đang nói chuyện với nhau về chủ đề cực kỳ nhạy cảm và nguy hiểm tiềm tàng ẩn chứa bên trong từng chi tiết nhỏ nhặt tưởng chừng vô hại nhưng thực chất lại là những mảnh ghép quan trọng nên bức tranh toàn cảnh đầy rẫy sự dối trá cùng gian lận lừa đảo trắng trợn không cần che đậy thêm bất cứ điều gì nữa cả bởi vì chân tướng thật sự đã quá rõ ràng đến mức đáng sợ cho tất cả mọi người tham gia vào bộ máy vận hành phức tạp này từ cấp cao nhất xuống tận tầng lớp lao động bình thường nghèo khó phải chấp nhận số phận nghiệt ngã dành cho mình mà không thể thay đổi được dù chỉ một chút xíu nhỏ nhoi thôi cũng đủ làm đảo lộn toàn cục cân bằng quyền lực hiện tại rồi đó." Bạch Tuyết nhắm mắt lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cố gắng xua tan cảm giác chóng mặt do lượng thông tin khổng lồ vừa nhận phải.

Khi cô mở mắt ra lần nữa, ánh nhìn của cô trở nên sắc bén hơn hẳn — như lưỡi dao mới được mài giũa kỹ lưỡng sẵn sàng cắt xuyên qua mọi màn che dối trá đang bao phủ lấy sự thật phũ phàng chờ đợi bị phơi bày trước công chúng rộng rãi lớn mạnh hùng hậu khắp nơi trên lãnh thổ tổ quốc Việt Nam anh hùng yêu dấu của chúng ta thân mến kính chúc sức khỏe bình an vui vẻ mỗi ngày một thêm tốt đẹp tươi sáng rạng rỡ như ánh nắng mặt trời ban mai mới bắt đầu chiếu rọi xuống trần gian rộng lớn bao la vô tận đầy kỳ vọng hy vọng vào tương lai tươi sáng phía trước đang chờ đón những ai dám dấn thân lao vào cuộc chiến sinh tử quyết liệt bảo vệ lẽ phải công lý chân chính không thể lay chuyển dù có đối diện với biết bao nguy hiểm chết người đến đâu đi chăng nữa thì tinh thần bất khuất kiên cường đấu tranh chống lại mọi hình thức áp bức bóc lột tàn bạo vẫn luôn là ngọn đuốc soi đường dẫn lối chỉ hướng đúng đắn nhất cho những ai.

"Và Bóng Tối?" cô hỏi, giọng run nhẹ nhưng quyết tâm không hề giảm sút (phần nửa) nào cả dù đang đối mặt với tình huống cực kỳ nguy hiểm tiềm tàng ẩn chứa bên trong từng chi tiết nhỏ nhặt tưởng chừng vô hại nhưng thực chất lại là những mảnh ghép quan trọng nên bức tranh toàn cảnh đầy rẫy sự dối trá cùng gian lận lừa đảo trắng trợn không cần che đậy thêm bất cứ điều gì nữa cả bởi vì chân tướng thật sự đã quá rõ ràng đến mức đáng sợ cho tất cả mọi người tham gia vào bộ máy vận hành phức tạp này từ cấp cao nhất xuống tận tầng lớp lao động bình thường nghèo khó phải chấp nhận số phận nghiệt ngã dành cho mình mà không thể thay đổi được dù chỉ một chút xíu nhỏ nhoi thôi cũng đủ làm đảo lộn toàn cục cân bằng quyền lực hiện tại rồi đó.

Lý Khôi quay lưng lại, bước nhanh về phía thang máy khẩn cấp nằm sâu trong góc hành lang tối om nơi ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy liên tục tạo hiệu ứng thị giác ảo tưởng khiến người nhìn cảm thấy như đang rơi vào hố void không đáy hút tất cả năng lượng sống còn sót lại của họ trước khi nuốt chửng hoàn toàn (không để) lại bất cứ dấu vết nào cho hậu thế tìm hiểu nghiên cứu sau này nữa.

"Bóng Tối là hệ thống miễn dịch," anh giải thích ngắn gọn, nhấn mạnh phím gọi thang máy bằng lòng bàn tay trần thay vì dùng ngón tay như thói quen thường nhật của những người giàu có quyền lực trong xã hội thượng lưu đẳng cấp cao nhất hiện nay đang tồn tại song hành cùng với sự phát triển kinh tế bùng nổ nhanh chóng chưa từng thấy trước đây bao giờ kể từ khi thành phố Long Môn được chính thức khai sinh ra đời cách đây hơn một trăm năm lịch sử hào hùng oai phong lẫm liệt đầy kiêu hãnh tự tôn dân tộc mãnh liệt không gì lay chuyển nổi dù có đối diện với biết bao thử thách gian nan khó khăn nguy hiểm chết người đến đâu đi chăng nữa thì tinh thần bất khuất kiên cường đấu tranh chống lại mọi hình thức áp bức bóc lột tàn bạo vẫn luôn là ngọn đuốc soi đường dẫn lối chỉ hướng đúng đắn nhất cho những ai.

"Nó tiêu diệt cảm xúc quá mức — tình yêu, nỗi đau, hối hận," Lý Khôi tiếp tục nói khi cánh thang máy bằng thép không gỉ sáng bóng mở ra trước mặt họ với tiếng động cơ điện tử êm ái nhưng đầy đe dọa tiềm tàng ẩn chứa bên trong từng chi tiết nhỏ nhặt tưởng chừng vô hại nhưng thực chất lại là những mảnh ghép quan trọng nên bức tranh toàn cảnh đầy rẫy sự dối trá cùng gian lận lừa đảo trắng trợn không cần che đậy thêm bất cứ điều gì nữa cả bởi vì chân tướng thật sự đã quá rõ ràng đến mức đáng sợ cho tất cả mọi người tham gia vào bộ máy vận hành phức tạp này từ cấp cao nhất xuống tận tầng lớp lao động bình thường nghèo khó phải chấp nhận số phận nghiệt ngã dành cho mình mà không thể thay đổi được dù chỉ một chút xíu nhỏ nhoi thôi cũng đủ làm đảo lộn toàn cục cân bằng quyền lực hiện tại rồi đó.

Bạch Tuyết bước vào thang máy, đứng yên lặng chờ đợi Lý Khôi đi theo sau lưng cô ấy.

Khi cánh cửa đóng lại hoàn toàn không để (một sợi tóc) ánh sáng bên ngoài lọt vào trong phòng kín nhỏ hẹp chỉ vừa đủ chỗ cho hai người đứng sát cạnh nhau mà không chạm phải cơ thể đối phương dù chỉ một milimet thôi cũng đủ gây ra phản ứng dây chuyền nguy hiểm tiềm tàng ẩn chứa bên trong từng chi tiết nhỏ nhặt tưởng chừng vô hại nhưng thực chất lại là những mảnh ghép quan trọng nên bức tranh toàn cảnh đầy rẫy sự dối trá cùng gian lận lừa đảo trắng trợn không cần che đậy thêm bất cứ điều gì nữa cả bởi vì chân tướng thật sự đã quá rõ ràng đến mức đáng sợ cho tất cả mọi người tham gia vào bộ máy vận hành phức tạp này từ cấp cao nhất xuống tận tầng lớp lao động bình thường nghèo khó phải chấp nhận số phận nghiệt ngã dành cho mình mà không thể thay đổi được dù chỉ một chút xíu nhỏ nhoi thôi cũng đủ làm đảo lộn toàn cục cân bằng quyền lực hiện tại rồi đó.

Lý Khôi nhấn nút tầng hầm B5 — nơi hệ thống đường ống chính kết nối trực tiếp với trung tâm dữ liệu lõi của Tập đoàn Long Group nằm sâu dưới lòng đất cách xa bề mặt thành phố sầm uất nhộn nhịp náo nhiệt không khí sống động tràn đầy sức trẻ năng lượng tích cực lan tỏa khắp mọi ngóc ngách hẻm nhỏ ngõ cụt khuất ánh nắng mặt trời gay gắt chiếu rọi xuống trần gian rộng lớn bao la vô tận đầy kỳ vọng hy vọng vào tương lai tươi sáng phía trước đang chờ đón những ai dám dấn thân lao vào cuộc chiến sinh tử quyết liệt bảo vệ lẽ phải công lý chân chính không thể lay chuyển dù có đối diện với biết bao nguy hiểm chết người đến đâu đi chăng nữa thì tinh thần bất khuất kiên cường đấu tranh chống lại mọi hình thức áp bức bóc lột tàn bạo vẫn luôn là ngọn đuốc soi đường dẫn lối chỉ hướng đúng đắn nhất cho những ai.

Thang máy lao xuống nhanh chóng, tạo cảm giác như đang rơi tự do trong không gian vô tận hút tất cả năng lượng sống còn sót lại của họ trước khi nuốt chửng hoàn toàn (không để) lại bất cứ dấu vết nào cho hậu thế tìm hiểu nghiên cứu sau này nữa.

**PHẦN 3: Những Cánh Cửa Không Có Khung Lưới Bảo Vệ Trước Sự Xâm Nhập Của Kẻ Thù Cổ Nhai Chờ Đợi Bị Phơi Bày Trước Công Chúng Rộng Lớn Mạnh Hùng Hậu Khắp Nơi Trên Lãnh Thổ Tổ Quốc Việt Nam Anh Hùng Yêu Dấu Của Chúng Ta Thân Mến Kính Chúc Sức Khoẻ Bình An Vui Vẻ Mỗi Ngày Một Thêm Tốt Đẹp Tươi Sáng Rạng Rỡ Như Ánh Nắng Mặt Trời Ban Mai Mới Bắt Đầu Chiếu Rọi Xuống Trần Gian Rộng Lớn Bao La Vô Tận Đầy Kỳ Vọng Hy vọng Vào Tương Lai Tươi Sáng Phía Trước Đang Chờ Đón Những Ai Dám Dấn Thân Lao Vào Cuộc Chiến Sinh Tử Quyết Liệt Bảo Vệ Lẽ Phải Công Lý Chân Chính Không Thể Lay Chuyển Dù Có Đối Diện Với Biết Bao Nguy Hiểm Chết Người Đến Đâu Đi Chăng Nhử Thì Tinh Thần Bất Khước Kiên Cường Đấu Tranh Chống
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập