Chương 6
Không khí ở đây lạnh lẽo, mang theo mùi gỗ sồi cũ kỹ và hương vị chát chát của khói thuốc lá đã tắt từ lâu.
Lý Khôi ngồi tại góc bàn số 9, nơi ánh sáng từ chiếc đèn chùm pha lê chiếu xuống yếu ớt, tạo ra những vùng bóng tối dày đặc quanh chân hắn.
Hắn cầm một con dao nhỏ bằng thép không gỉ, đầu nhọn sắc lẹm.
(ngón tay) của hắn di chuyển chậm rãi, rạch nhẹ quanh mép đĩa bạc đặt trước mặt.
kritch.* Tiếng kim loại cào vào bề mặt kim loại quý tạo ra âm thanh chói tai, giống như móng vuốt của một con thú hoang đang gãi vào tường đá.
Âm thanh đó chỉ có anh nghe thấy.
Với người khác, nó hòa lẫn vào tiếng nhạc cổ điển êm dịu và tiếng ly rượu va chạm nhẹ nhàng xung quanh phòng ăn.
Ly Whisky trước mặt hắn không động tới.
Chất lỏng vàng óng trong suốt phản chiếu ánh sáng mờ ảo, nhưng Lý Khôi không nhìn vào đó.
Ánh mắt anh dán chặt lên chiếc nhẫn kim cương trên ngón út của mình — món đồ duy nhất còn sót lại từ "bản thân" cũ.
Hắn cảm thấy một sự trống rỗng kỳ lạ trong lồng ngực, giống như một hố sâu đang mở rộng từng giây, hút lấy mọi nhiệt độ cơ thể.
Nhân cách A — phần lạnh lùng và phân tích — kiểm soát hoàn toàn cơ thể hắn lúc này.
Tim đập đều đặn, nhịp thở ổn định.
Không có sợ hãi.
Chỉ có sự tính toán.
Hắn cần thông tin.
Và để có được nó, anh phải đóng vai trò của một doanh nhân trẻ đầy tham vọng, người vừa mới mất đi tất cả nhưng vẫn còn đủ can đảm ngồi đây uống rượu với những kẻ săn mồi trong bóng tối.
Bạch Tuyết không ở bên cạnh hắn.
Cô đã rời đi ba giờ trước, sau khi giao cho Lý Khôi chiếc chìa khóa kim loại nhỏ xío và lời cảnh báo đầy nghi kỵ: *"Đừng tin vào bất kỳ ai mà mùi hương của họ giống với ký ức quá khứ của anh."* Lời nói ấy vẫn vang vọng trong đầu Lý Khôi như một câu thần chú nguyền rủa.
Hắn biết cô đúng.
Trong thế giới này, ký ức là thứ vũ khí nguy hiểm nhất.
Và kẻ thù của hắn đang ẩn nấp ngay trong đó.
Đèn neon phía trên nhấp nháy nhẹ, tạo ra hiệu ứng mờ ảo khiến khuôn mặt Lý Khôi trông như một bức tượng đá cổ xưa — lạnh lùng, vô cảm và không thể đọc được biểu cảm.
Hắn lau sạch vết xước nhỏ vừa tạo trên chiếc đĩa bạc bằng khăn tay lụa màu đen.
Hành động này là nghi thức của hắn.
Một cách để kiểm soát sự hỗn loạn đang (xâm nhập) từ sâu thẳm trong tiềm thức, nơi Nhân cách B — phần hung bạo và bảo vệ cực đoan — đang rục rịch muốn bùng phát.
Cánh cửa kính trượt ở cuối phòng ăn khẽ mở ra một góc hẹp.
Một luồng gió lạnh lùa vào, mang theo mùi hương của mưa ẩm ướt và gỗ đàn hương đắt tiền.
Lý Khôi không ngẩng đầu lên.
Hắn tiếp tục mài đầu dao trên mép đĩa, tiếng *kritch* trở nên sắc bén hơn, như lưỡi kiếm chuẩn bị lao ra khỏi vỏ.
Tống Minh bước vào.
Ông ta là một "người quét dọn" ngầm của Long Môn — kẻ chuyên bán thông tin và xóa bỏ dấu vết cho các gia đình lớn trong thành phố.
Tống Minh mặc bộ vest xám nhạt, trông giống như một kế toán trưởng nhàn rỗi hơn là một tên tội phạm tinh vi.
Khuôn mặt ông ta bình thường đến mức khó quên, với đôi mắt nhỏ hẹp luôn mở to để quan sát mọi thứ xung quanh.
Tống Minh không nhìn vào Lý Khôi ngay lập tức.
Ông ta ngồi xuống đối diện, lấy từ trong túi áo ra một chiếc khăn tay trắng muốt và bắt đầu lau nhẹ những vết bẩn tưởng tượng trên bàn ăn.
Hành động này kéo dài suốt mười giây im lặng căng thẳng trước khi ông ta lên tiếng.
"Anh có biết tại sao họ gọi nơi đây là Long Môn không?" Tống Minh hỏi, giọng nói trầm thấp, đều đặn như đồng hồ đo nhịp tim.
"Vì rồng chỉ bay qua cửa ải khi nó đã sẵn sàng chấp nhận cái chết của mình."
Lý Khôi ngừng động tác mài dao.
Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt đen đúa nhìn thẳng vào Tống Minh.
"Tôi không đến đây để nghe chuyện cổ tích, ông chủ.
Tôi cần biết ai đứng sau vụ ám sát ba ngày trước."
Tống Minh cười nhạt, một nụ cười lạnh lẽo không chạm đến khóe môi.
Ông ta đưa tay ra, chỉ ngón trỏ về phía chiếc nhẫn kim cương trên ngón út của Lý Khôi.
"Đừng vội vàng.
Hãy nhìn vào thứ đó.
Nó đẹp, phải không?
Nhưng nó cũng là một cái bẫy."
Lý Khôi siết chặt nắm đấm bên dưới bàn ăn.
Cơ bắp chân tay căng cứng như dây đàn sắp đứt.
Hắn cảm thấy cơn thịnh nộ của Nhân cách B đang cố gắng phá vỡ lớp vỏ bọc lạnh lùng này.
*"Đừng động vào anh ấy,"* giọng nói hung bạo trong đầu gầm lên, nhưng Lý Khôi đè nén nó xuống bằng ý chí sắt đá.
"Thưa ông muốn nói gì?" Lý Khôi hỏi, giữ nguyên vẻ mặt trống rỗng.
"Tên của tôi là Tống Minh," người đàn ông đáp lại, bỏ qua câu hỏi trực tiếp.
"Và anh không phải là khách hàng duy nhất đang tìm kiếm sự thật về cái chết đó.
Có một nhóm khác.
Họ gọi mình là 'Những Kẻ Trỗi Dậy'.
Và họ tin rằng Bóng Tối — thứ mà chúng ta gọi là bệnh dịch tâm lý của thành phố này — thực ra là một cơ chế bảo vệ."
Lý Khôi nhíu mày.
Cơ chế bảo vệ?
Từ khi nào nỗi sợ hãi và hối hận lại trở thành lá chắn cho con người?
Hắn nhớ đến những đêm không ngủ, khi hình ảnh người phụ nữ trong tranh xuất hiện trước mắt hắn với đôi mắt kinh hoàng.
Nếu Bóng Tối là kẻ ký sinh, thì ai là vật chủ thực sự?
"Tống Minh," Lý Khôi nói chậm rãi, từng từ như đá lạnh rơi vào nước sôi.
"Nếu anh biết những gì mình đang nói, hãy ngừng mất thời gian của tôi.
Tôi không quan tâm đến triết lý vô nghĩa của các tổ chức bí mật."
Tống Minh lắc đầu, vẻ mặt vẫn bình thản lạ thường.
Ông ta nghiêng người về phía trước, hạ giọng xuống mức thì thầm.
"Anh nghĩ anh là nạn nhân?
Anh nghĩ Lý Khôi — cái tên mà anh đang mang theo này — đã chết vì bị ám sát?"
Câu nói ấy như một cú đấm vô hình vào dạ dày của Lý Khôi.
Hắn cứng đờ người, ngón tay run lên nhẹ khi chạm vào chiếc dao nhỏ.
"Cậu biết gì về tôi?" giọng hắn trầm xuống, nguy hiểm hơn bao giờ hết.
"Tôi biết rằng," Tống Minh tiếp tục, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao cạo lướt qua mặt Lý Khôi, "Lý Anh — người phụ nữ mà anh gọi là kẻ thù — không muốn giết anh vì cô ta ghét anh.
Cô ta muốn giết anh.
để giải cứu thành phố khỏi chính bản thân anh."
Cánh cửa kính trượt phía sau Lý Khôi bỗng mở ra hoàn toàn, phát ra tiếng *tít* nhẹ nhưng nghe như một tiếng hét trong sự im lặng đột ngột.
Một bóng người bước vào phòng ăn hầm rượu.
Không khí lạnh đi đáng kể.
Mùi hương của mưa và gỗ đàn hương trở nên đậm đặc hơn, bao trùm lên mùi rượu vang và khói thuốc cũ kỹ.
Lý Khôi quay người lại chậm rãi, cơ thể anh phản ứng nhanh hơn lý trí.
Hắn nhận ra bóng dáng đó trước khi mắt mình kịp xử lý hình ảnh.
Người đàn ông đứng đó mặc một bộ áo khoác da màu nâu sẫm, ướt sũng từ cơn mưa bên ngoài nước chảy nhỏ giọt xuống sàn đá cẩm thạch tạo thành những vệt tối đen trên nền sáng trắng.
Gương mặt anh ta quen thuộc đến rợn người — không phải vì Lý Khôi gặp hắn trước đây, mà bởi vì đó là khuôn mặt của chính hắn trong ký ức thơ ấu.
Trước khi mọi thứ sụp đổ.
Trước khi nỗi đau định hình nên con quái vật này.
Phong mang theo mùi hương của những ngày tháng Lý Khôi còn nghèo, còn trong sạch, còn tin rằng tình yêu có thể chiến thắng bóng tối.
Nhưng giờ đây, mùi hương đó đã bị ô nhiễm bởi sự thối rữa của ký ức giả tạo.
"Em đã chờ anh đủ lâu rồi," Phong nói.
Giọng nói ấy không giống giọng nam giới trưởng thành mà Lý Khôi thường nghe thấy ở những gã đàn ông khác.
Nó mềm mại, ngọt ngào nhưng chứa đựng một sự lạnh lẽo sâu sắc, giống như tiếng thì thầm của người em gái đã chết từ mười năm trước — lời nguyền mà hắn vừa nghe trong chương trước.
Lý Khôi lùi lại (nửa bước), lưng va vào ghế gỗ cứng phía sau.
Tim anh đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì sự nhận thức kinh hoàng rằng ký ức của mình đang bị thao túng.
"Cậu là ai?" Hắn hỏi, giọng khàn đặc hơn bình thường.
Phong mỉm cười, một nụ cười đau thương và đầy trắc ẩn.
"Anh quên rồi sao?
Chúng ta đã cùng nhau lớn lên trong những con hẻm tối tăm của Long Môn trước khi tập đoàn này vươn lên thành đế chế kinh tế.
Chúng ta từng là anh em."
"Tôi không có anh em," Lý Khôi đáp lại, lạnh lùng cắt ngang.
Hắn rút dao ra khỏi túi áo vest, đầu lưỡi kiếm hướng về phía Phong.
"Và tôi chắc chắn rằng người đang đứng trước mặt tôi không phải là con người."
Phong bước tiến lên một bước, hoàn toàn phớt lờ mối đe dọa từ lưỡi dao.
Ánh mắt anh ta nhìn sâu vào đôi mắt đen đúa của Lý Khôi, như thể muốn thọc xuyên qua lớp vỏ bọc nhân tạo để chạm đến linh hồn hỗn loạn bên trong.
"Lý Anh nói đúng," Phong thì thầm.
"Tình yêu và nỗi đau là nguồn gốc của Bóng Tối.
anh chính là hiện thân sống động nhất cho mối liên kết đó."
Tống Minh, người vẫn ngồi im lặng ở bàn ăn, bỗng đứng dậy nhanh chóng, khuôn mặt ông ta biến sắc khi nhìn thấy Phong.
"Cậu không nên xuất hiện tại đây," Tống Minh nói với giọng run rẩy hiếm hoi.
"Nó sẽ làm mất cân bằng hệ thống."
Phong quay đầu lại nhìn Tống Minh một cách lạnh lùng trước khi quay trở về phía Lý Khôi.
"Hắn sợ anh ấy, Lý Khôi.
Nhưng không phải vì sức mạnh của bóng tối.
Mà bởi vì hắn biết rằng nếu anh ấy chạm vào nó.
anh ấy sẽ hiểu được sự thật đau đớn nhất."
Sự thật nào?
Câu hỏi đó treo lơ lửng trong không khí ẩm ướt, nặng nề hơn cả mùi hương gỗ đàn hương đang bao vây họ.
Lý Khôi cảm thấy đầu óc mình quay cuồng như bị một cơn bão xoáy cuốn đi.
Ký ức của hắn — những mảnh vỡ tan nát từ cái chết giả định của "bản thân" cũ — bắt đầu di chuyển hỗn loạn trong tâm trí, tạo ra những hình ảnh nhấp nhô không rõ ràng: lửa cháy, máu chảy và tiếng khóc nức nở của một đứa trẻ.
Bỗng nhiên, tất cả ánh đèn điện trong hầm rượu tắt ngấm.
Không phải là mất điện thông thường với tiếng *pop* nhẹ hoặc sự chớp sáng cuối cùng.
Đây là bóng tối thuần túy, dày đặc và có ý thức, tràn vào từ mọi phía như những dòng nước đen kìm đang nuốt chửng không gian hẹp hòi này.
Lý Khôi đứng bất động giữa màn đêm bao trùm.
Hắn mở mắt ra thật rộng để thích nghi với sự thiếu hụt ánh sáng nhân tạo, nhưng giác quan thứ sáu của hắn — phần còn sót lại từ võ học truyền thống kết hợp trực giác sinh tồn hiện đại — báo hiệu nguy hiểm cận kề.
Không khí trở nên nặng nề hơn, áp lực lên lồng ngực khiến việc hít thở trở thành một cuộc chiến gian nan.
Trong bóng tối dày đặc ấy, Lý Khôi nhìn thấy Phong biến hình.
Không phải là sự biến đổi vật lý thô bạo như quái vật trong truyện kinh dị Hollywood.
Mà là một quá trình tan chảy và tái cấu trúc tinh tế đến rợn người.
Vẻ ngoài của Phong — bộ áo khoác da ướt sũng, gương mặt quen thuộc từ ký ức thơ ấu — bắt đầu mờ nhạt đi, giống như hình ảnh phản chiếu trên mặt nước bị gió thổi tung lên.
Dưới lớp vỏ bọc đó là một thực thể khác.
Một bóng đen cao lớn hơn người bình thường đôi chút, với những đường nét cơ bắp căng cứng và ánh mắt đỏ ngầu phát ra từ sâu thẳm trong hốc mắt rỗng tuếch.
Nhưng điều khiến Lý Khôi quên cả thở không phải là sự kinh dị của hình dáng đó.
Đó là khuôn mặt đang lộ diện dần từ bóng tối kia chính xác giống y hệt hắn — Lý Khôi.
Không, nó không chỉ giống.
Nó *là* một phiên bản hoàn hảo hơn, mạnh mẽ hơn và tàn nhẫn hơn của chính anh.
Một bản sao được tạo ra từ nỗi sợ hãi và ký ức đau thương mà Tập đoàn Long Môn đã tích tụ qua hàng thập kỷ để kiểm soát thành phố này.
*"Chào mừng trở về nhà,"* Bản Sao nói.
Giọng nói vang lên không phải từ cổ họng của nó, mà trực tiếp trong đầu Lý Khôi, làm rung chuyển từng tế bào não bộ đang cố gắng phân tích tình huống chết chóc trước mắt.
"Anh đã chiến đấu rất lâu để giữ lấy cái gọi là nhân tính con người.
Nhưng nhìn kìa.
chúng ta đều chỉ là những mảnh vỡ tan nát của cùng một sự thật."
Tống Minh hét lên trong bóng tối: *"Chạy đi!
Đừng cho nó chạm vào anh!"*
Nhưng Lý Khôi không thể di chuyển.
Hắn bị đóng băng bởi một nhận thức khủng khiếp mà lý trí đang cố gắng tiếp thu nhưng cảm xúc thì từ chối tin tưởng.
Nếu hắn là 'Bản Sao' — một thực thể được tạo ra để thay thế người thật đã chết từ lâu — vậy thì ai mới là kẻ giả mạo?
Và nếu nỗi đau là nguồn năng lượng duy trì sự tồn tại của Bóng Tối, liệu việc tiêu diệt bản sao này có đồng nghĩa với việc tự hủy hoại chính mình không?
Bản Sao tiến lại gần hơn nữa.
Mùi hương gỗ đàn hương đã biến thành mùi sắt gỉ nồng nặc — mùi của máu và cái chết cận kề.
Những ngón tay dài ngoằng, đen nhánh như than đá chìa ra phía Lý Khôi, như muốn ôm lấy anh trong một cái (đón) tử thần cuối cùng.
"Lý Anh không sai," Bản Sao thì thầm, khoảng cách giữa hai khuôn mặt giống hệt nhau chỉ còn vài centimeter.
"Để giết Bóng Tối.
anh phải tự sát."
Lý Khôi rút dao ra khỏi vỏ hoàn toàn.
Không phải để đâm vào Bản Sao trước mặt mình.
Hắn quay tay lại, đưa lưỡi dao sắc lẹm hướng thẳng về ngón tay giữa của chính mình.
Một hành động điên rồ mà không ai trong phòng ăn hầm rượu có thể hiểu được ý nghĩa sâu xa đằng sau nó — ngoại trừ Lý Khôi, người đang đứng trên bờ vực của sự tự hủy diệt để kiểm chứng giả thuyết nguy hiểm nhất từ trước đến nay: Nếu hắn là một thực thể ký sinh dựa trên nỗi đau và ký ức, thì máu tươi chảy ra từ chính cơ thể vật chủ có khả năng phá vỡ liên kết đó hay không?
Một tiếng cắt ngắn gọn nhưng dứt khoát vang lên trong sự im lặng chết chóc của bóng tối.
Máu đỏ tươi phun ra khỏi ngón tay giữa bị đứt lìa, rơi xuống sàn đá cẩm thạch trắng tinh tươm thành những đốm nhỏ li ti giống như hoa anh đào tàn úa.
Mùi sắt gỉ lan tỏa mạnh mẽ hơn bao giờ hết, xua tan đi mùi hương gỗ đàn hương giả tạo của Phong và Bản Sao.
Phản ứng tức thì đến từ cả hai thực thể kia.
Bản Sao rít lên một tiếng chói tai, không phải vì đau đớn vật lý mà bởi sự xung đột dữ dội trong cấu trúc năng lượng đang kết nối chúng lại với nhau.
Cơ thể bóng đen bắt đầu sụp đổ, tan thành những vệt khói loang lổ bay vào không khí như tro tàn sau khi ngọn lửa bị dập tắt hoàn toàn.
Nhưng Lý Khôi không cảm thấy nhẹ nhõm hay chiến thắng.
Hắn nhìn xuống ngón tay đang chảy máu của mình, nơi mà da thịt và xương cốt vẫn tiếp tục tồn tại nguyên vẹn dù vừa mới bị cắt đứt — một dấu hiệu rõ ràng rằng cơ thể này không tuân theo quy luật sinh học bình thường.
Và lúc đó, từ sâu thẳm trong sọ não, giọng nói quen thuộc đầy ác ý của người em gái đã chết mười năm trước lại vang lên lần nữa, nhưng (lần này) nó mang một sắc thái khác hẳn — vừa vui mừng vừa kinh sợ: *"Cuối cùng thì anh cũng bắt đầu hiểu.
chúng ta không thể giết nhau được."*
Lý Khôi ngẩng đầu lên trong bóng tối dày đặc.
Đôi mắt đen đúa của hắn phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ chiếc nhẫn kim cương trên bàn ăn, nơi mà hình ảnh người phụ nữ bị gạch đi bằng mực đen giờ đây lại hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết — và lần này, đôi môi cô ấy đang mỉm cười một cách tàn (thú tính).
Đột nhiên, vết mực đen trên trang giấy xé toạc ra, một bàn tay lạnh như băng thọc thẳng vào không khí.
Lý Khôi chết lặng, linh khí trong kinh mạch bỗng ngừng chảy, bị một lực vô hình khóa chặt.
Hắn mở miệng muốn hét, nhưng cổ họng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận