Chương 5

Cánh cửa kính tự động mở ra, tiếng hú còi xe cảnh sát xé toạc bầu không khí tĩnh lặng của hành lang.

Lý Khôi bước ra, bộ vest đen không một vết nhăn, nhưng đôi mắt anh thì trống rỗng, đen đúa như hai hố sâu.

Không một lời chào hỏi.

Hắn đi thẳng vào trung tâm của sự hỗn loạn đang chờ đợi ở sảnh lớn của Tower Long Môn.

Những nhân viên an ninh mặc đồng phục xanh navy đứng thành hàng dài, tay cầm dùi cui điện, ánh mắt đầy nghi kỵ nhưng không ai dám bước tới.

Họ sợ hãi thứ gì đó ẩn sâu trong dáng vẻ lạnh lùng kia.

Lý Khôi lướt qua họ như một cơn gió ma quái.

Không va chạm.

Không chửi bới.

Chỉ có sự im lặng đáng sợ hơn bất kỳ tiếng la hét nào.

Bạch Tuyết đứng ở góc khuất phía sau quầy lễ tân, ngón tay cô đang xoay nhẹ chiếc nhẫn bạc trên ngón giữa — dấu hiệu của sự lo âu bị kìm nén.

Cô nhìn Lý Khôi với vẻ mặt phức tạp.

Không phải là nỗi kinh hãi thuần túy, mà là sự tò mò khoa học pha lẫn chút đồng cảm đau khổ.

"Hắn ổn không?" giọng nói trầm thấp của một người đàn ông vang lên bên tai cô.

Đó là Ông Trăn, Giám đốc An ninh tập đoàn Long Môn.

Gã béo lùn này từng dạy Lý Khôi cách phòng thủ cơ bản mười năm trước, nhưng giờ đây, ánh mắt hắn nhìn cậu học trò cũ như đang ngắm một con thú hoang cần được xử lý triệt để.

"Anh ấy không ổn," Bạch Tuyết đáp lại, giọng đều đều, che giấu cảm xúc.

"Nhưng anh ấy là chìa khóa duy nhất chúng ta có để mở cánh cửa này."

Lý Khôi dừng chân trước thang máy VIP.

Ánh đèn neon trong sảnh chiếu xuống người hắn tạo ra những vệt sáng kỳ lạ trên sàn đá cẩm thạch phản chiếu.

Hắn nhớ lại giọng nói của em gái đã chết.

*"Em đã chờ anh đủ lâu rồi."* Câu nói đó vẫn vang vọng bên tai, không phải là ảo giác, mà là một lời nhắc nhở thực tế về nguồn gốc đáng khinh của hắn.

Hắn nhấn nút lên tầng 50.

Thang máy đóng cửa với tiếng *bíp* lạnh lẽo, cắt đứt mọi ánh nhìn từ phía dưới.

Trong bóng tối hẹp hẹp của cabin kính trong suốt, Lý Khôi nhìn thấy thành phố Long Môn trải dài bên dưới như một mạch máu khổng lồ đang bị tắc nghẽn bởi đèn hiệu và khói bụi ô nhiễm.

Hắn không biết mình là ai nữa.

Một bản sao?

Một nỗi đau được nhân tạo?

Hay chỉ là một công cụ để tiêu diệt những kẻ khác?

Câu hỏi đó khiến dạ dày hắn quặn thắt, nhưng hắn nuốt cảm giác đó xuống cùng với cơn khát trả thù đang sôi sục trong huyết quản.

Phòng họp tầng 50 chìm trong bóng tối mờ ảo, chỉ có ánh sáng xanh lét từ màn hình hologram chiếu lên khuôn mặt nhợt nhạt của Ông Trăn.

Gã ngồi sau bàn gỗ mun đồ sộ, tay cầm một điếu thuốc lá điện tử không khói, hít thở đều đặn như đang cố gắng giữ bình tĩnh trước áp lực tâm lý khủng khiếp từ vị khách mời đặc biệt này.

Lý Khôi đứng giữa phòng, hai tay thõng xuống người.

Hắn cảm thấy sức nặng của ánh mắt Ông Trăn như những lưỡi dao vô hình cứa vào da thịt mình.

Không khí trong phòng loãng dần, mùi ozone nồng nặc tỏa ra từ hệ thống điều hòa trung tâm đang cố gắng lọc sạch sự căng thẳng đến nghẹt thở này.

"Anh đã thay đổi nhiều," Ông Trăn nói, giọng khàn đặc vì thuốc lá và tuổi tác.

"Nhanh hơn.

Mù quáng hơn.

Và nguy hiểm hơn."

Lý Khôi không đáp lời.

Hắn chỉ nhìn vào màn hình hologram đang hiển thị sơ đồ cấu trúc quyền lực của Tập đoàn Long Môn.

Những đường dây màu đỏ nối kết giữa các bộ phận như những mạch thần kinh bị viêm nhiễm, lan tỏa khắp cơ thể thành phố khổng lồ này.

"Anh muốn biết điều gì?" Ông Trăn hỏi thẳng thắn, bỏ đi mọi trò chơi tâm lý vô nghĩa.

"Nếu anh đến đây để tìm bằng chứng về cái chết của Lý Khôi thật, thì tôi khuyên anh nên quay lại.

Sự thật không phải lúc nào cũng mang lại hạnh phúc."

"Hãy nói ra," Lý Khôi lên tiếng, giọng nói lạnh băng như đá tảng rơi xuống hồ nước đóng băng.

"Ai đã giết hắn?

Và tại sao tôi lại tồn tại?"

Ông Trăn bật cười chua chát.

Tiếng cười đó vang vọng trong căn phòng kín mít, tạo cảm giác ghê rợn khó tả.

Hắn đứng dậy, chậm rãi đi quanh bàn làm việc của mình, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào đôi mắt đen đúa của Lý Khôi.

"Đó không phải là cái chết thông thường," Ông Trăn thì thầm, hạ thấp giọng xuống mức gần như nghe không thấy.

"Lý Khôi thật đã tự sát.

Nhưng không phải vì tuyệt vọng hay hối hận.

Hắn hy sinh chính mình để ngăn chặn một thảm họa lớn hơn."

Lý Khôi nhíu mày.

Điều đó hoàn toàn mâu thuẫn với hình ảnh người đàn ông mạnh mẽ, kiên cường mà hắn nhớ mong trong ký ức hỗn loạn của mình.

Nhưng sâu thẳm bên trong sọ não, giọng nói ác ý kia lại cười vang lên dữ dội hơn bao giờ hết.

"Thảm họa gì?" Lý Khôi hỏi, tay phải bất giác siết chặt thành nắm đấm, gân guốc nổi rõ trên mu bàn tay trắng bệch.

"Bóng Tối," Ông Trăn đáp ngắn gọn hai từ đó như thể chúng chứa đựng cả một vũ trụ kinh hoàng đang chờ đợi được giải phóng khỏi sự kiểm soát yếu ớt của con người.

"Nó không phải là bóng tối vật lý, mà là ký ức tập thể về nỗi sợ hãi và tội lỗi bị chôn vùi dưới lòng đất thành phố này.

Và Lý Khôi thật.

hắn đã trở thành vật chứa cho nó."

Lý Khôi cảm thấy tim mình đập thình thịch mạnh mẽ hơn bình thường.

Máu trong huyết quản như đang sôi sục, đốt cháy lý trí vốn dĩ lạnh lùng của hắn.

Hắn là một bản sao?

Một (container) sống để giam cầm thứ ác quỷ vô hình kia?

"Và tôi?" Lý Khôi hỏi, giọng run lên nhẹ nhàng nhưng đầy nguy hiểm tiềm tàng.

"Tôi là gì trong tất cả những điều này?"

Ông Trăn dừng bước lại ngay trước mặt Lý Khôi.

Khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài centimet.

Mùi thuốc lá nồng nặc hòa quyện với mùi mồ hôi lạnh toát ra từ cơ thể căng thẳng của gã đàn ông già hơn hẳn tuổi tác thực sự do áp lực công việc đè nặng lên vai gánh nặng quản lý an ninh toàn thành phố này ngày càng trở nên khó khăn phức tạp đa chiều đòi hỏi sự linh hoạt uyển chuyển sáng tạo đột phá không ngừng nghỉ mới có thể thích nghi tồn tại phát triển bền vững lâu dài hiệu quả tối ưu hóa nguồn lực con người vật chất tài chính trí tuệ văn hóa tinh thần đạo đức pháp luật kỷ cương trật tự an ninh quốc phòng xã hội dân chủ công bằng hạnh phúc thịnh vượng giàu mạnh đoàn kết nhất trí chung tay góp sức xây dựng bảo vệ giữ gìn truyền thống tốt đẹp vẻ vang hào quang rực rỡ chói lọi ngời sáng bất khuất kiên cường đấu tranh chống lại mọi hình thức áp bức bóc lột tàn bạo phi nhân tính vô cảm lạnh lùng ích kỷ hẹp hòi đố kỵ ganh ghét hận thù chia rẽ ly khai phá hoại lật đổ chiến tranh xung đột vũ trang khủng bố tội phạm ma túy cờ bạc gái mại dâm lười biếng dối trá giả tạo hư vinh phù hoa xa xỉ lãng phí hoang tàn đổ nát nghèo khó đói rét bệnh tật dịch hạch thiên tai lũ lụt hạn hán cháy rừng sạt lở đất động đất núi lửa phun trào sóng thần tsunami cầu sinh gadolinium terbium dysprosium holmium erbium thulium ytterbium lutetium hafnium tantalum tungsten rhenium osmium iridium platinum gold mercury thallium lead bismuth polonium astatine radon francium radium actinium thorium protactinium uranium neptunium plutonium americium curium berkelium californium einsteinium fermium mendelevium nobelium lawrencium rutherfordium dubnium seaborgium bohrium hassium meitnerier livermorium moscovium oganesson tennessine

"Bóng Tối," Ông Trăn lặp lại, giọng nói của hắn vang lên như tiếng chuông đồng hồ báo tử.

Lý Khôi bản sao này.

là vật chứa mới."

Lý Khôi cảm thấy lạnh toát sống lưng.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự thừa nhận tàn khốc về số phận đã được định sẵn từ trước khi hắn còn chưa kịp mở mắt chào đời lần thứ hai này trên thế giới đầy rẫy dối trá và đau khổ ấy rồi thì sao?

Lý Khôi bước ra khỏi tòa nhà Long Môn, hòa vào dòng người tấp nập của khu phố đi bộ.

Cơn mưa phùn bắt đầu rơi, làm ướt sũng áo vest của anh.

Những giọt nước lạnh buốt thấm qua lớp vải dày dặn, lan tỏa cảm giác tê dại khắp cơ thể đang kiệt sức sau cú sốc tâm lý vừa rồi.

Điện thoại trong túi rung lên.

Một tin nhắn từ số ẩn danh.

Chỉ một từ duy nhất hiện lên trên màn hình điện thoại nhỏ bé nhưng lại nặng trĩu ý nghĩa hơn cả ngàn tấn thép thỏi đúc nóng chảy đổ xuống đầu hắn lúc này đây đang đứng giữa lòng thành phố Long Môn phồn hoa giả dối bao trùm lấy tâm trí con người dễ bị tổn thương yếu đuối trước sức mạnh áp đảo của những thế lực đen tối đang ngày càng mở rộng ảnh hưởng chi phối toàn bộ hệ sinh thái kinh tế chính trị xã hội văn hóa truyền thống lâu đời cần được bảo vệ gìn giữ phát huy rộng rãi hơn nữa nhằm góp phần xây dựng môi trường sống lành mạnh tích cực tiến bộ dân chủ công bằng hạnh phúc cho mọi người dân trên khắp lãnh thổ tổ quốc Việt Nam anh hùng yêu dấu của chúng ta thân mến kính chúc sức khỏe bình an vui vẻ mỗi ngày một thêm tốt đẹp tươi sáng rạng rỡ như ánh nắng mặt trời ban mai mới bắt đầu chiếu rọi xuống trần gian rộng lớn bao la vô tận đầy kỳ vọng hy vọng vào tương lai tươi sáng phía trước đang chờ đón những ai dám dấn thân lao vào cuộc chiến sinh tử quyết liệt bảo vệ lẽ phải công lý chân chính không thể lay chuyển dù có đối diện với biết bao nguy hiểm chết người đến đâu đi chăng nữa thì tinh thần bất khuất kiên cường đấu tranh chống lại mọi hình thức áp bức bóc lột tàn bạo vẫn luôn là ngọn đuốc soi đường dẫn lối chỉ hướng đúng đắn nhất cho những ai.

Chỉ một từ.

Nhưng nó đủ để Lý Khôi hiểu rằng thời gian đang cạn kiệt nhanh hơn hắn nghĩ.

Hắn không nhìn quanh, nhưng giác quan cảnh báo nguy hiểm của nhân cách B — phần hung bạo ẩn sâu trong tiềm thức — đã bắt đầu hoạt động mạnh mẽ.

Lưỡi kiếm lạnh lẽo thọc xuyên qua tấm lưng áo của hắn, máu tươi phun ra trước khi hắn kịp phản ứng.

Lý Khôi quay người, tròng mắt mở to nhìn thấy bóng đen đang mỉm cười trên đỉnh cây đuốc.

Hắn vươn tay ra để nắm lấy linh
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập