Chương 4

Cánh cửa kính của sảnh khách sạn trượt ra với một tiếng kêu rè nhẹ, cắt ngang dòng không khí ẩm ướt đang chờ đợi bên ngoài.

Lý Khôi bước ra, bộ vest Armani màu xám tro vốn đắt tiền giờ đã nhàu nát ở vai phải.

Vết máu khô trên áo sơ mi trắng như một con dấu tội ác, đóng lại dưới ánh đèn neon nhấp nháy của biển quảng cáo phía đối diện.

Long Môn vào lúc nửa đêm không giống thành phố mà hắn từng biết.

Những cột khói từ các ống xả xe hơi hòa lẫn với mùi hôi thối của rác thải phân hủy và thứ mùi kim loại tanh tưởi — máu.

Mùi đó nồng nặc, xộc lên mũi Lý Khôi như một cú đấm vào mặt vô hình.

Hắn dụi mắt, cố gắng xua đi cảm giác chóng mặt đang quay cuồng trong sọ não.

Hắn không nhớ rõ mình đã làm gì để có được vết thương ở vai.

Chỉ biết rằng khi tỉnh dậy bên cạnh chiếc điện thoại rung lên liên tục của Lý Anh, thế giới này bỗng trở nên méo mó và đáng sợ hơn bao giờ hết.

Không gian trước mặt hắn vừa mới vỡ ra.

Một vết nứt trong nhận thức mà không ai khác ngoài hắn nhìn thấy được.

Một bóng người lảng thảng đi ngang qua lối hẻm tối bên cạnh khách sạn.

Bước chân của kẻ đó nặng nề, lê từng bước một cách khó khăn.

Lý Khôi nheo mắt.

Trong góc khuất của ánh sáng vàng cam từ đèn đường, hình dáng ấy trông giống như một con thú bị thương đang tìm kiếm thức ăn hơn là một con người bình thường.

Hắn nhớ lại lời nói cuối cùng của Lý Anh: *“Tiêu diệt nỗi đau.”* Và giọng nói nam trầm thấp từ chiếc điện thoại: *“Kết quả trong năm phút.”*

Năm phút đã trôi qua.

Nhưng không có ai đến để kết liễu hắn.

Chỉ có sự im lặng đáng sợ và cảm giác bị theo dõi dai dẳng như những con kiến bò dưới da thịt.

Lý Khôi rút tay ra khỏi túi áo, ngón tay chạm vào vết thương trên vai.

Da thịt nóng rực, dường như đang sôi sục một thứ năng lượng lạ lùng nào đó mà hắn không thể kiểm soát.

Hắn cần câu trả lời.

Và nơi duy nhất có thể giải mã những điều phi lý này là người phụ nữ đã từng cứu mạng hắn — hay ít nhất, là kẻ thù nguy hiểm nhất của hắn trong ván cờ kinh doanh này: Đường Nhi.

Lý Khôi bước nhanh vào con hẻm tối.

Những giọt mưa nhỏ bắt đầu rơi, lạnh buốt và cay xé mắt.

Hắn không chạy.

Sự hung bạo trong người hắn đang lắng xuống, nhường chỗ cho sự tỉnh táo chết chóc của một kẻ săn mồi thực thụ.

Hắn cần đến phòng làm việc riêng trên tầng 50 của tòa tháp LongDoor nơi Đường Nhi thường lui tới vào những đêm khuya như thế này.

Hẻm tối dần mở ra, dẫn hắn trở lại ánh sáng nhân tạo chói lóa của trung tâm thành phố.

Lý Khôi lái chiếc xe sedan màu đen cũ kỹ mà hắn đã mua lại từ một garage bỏ hoang gần đó.

Lái xe giúp anh ổn định thần kinh hơn là đi bộ trong sự hỗn loạn này.

Cần vô lăng lạnh giá dưới lòng bàn tay đổ mồ hôi.

Những tòa nhà chọc trời phía trước phát sáng rực rỡ như những thanh kiếm bằng thủy tinh và thép đâm thẳng vào bầu trời đen kịt.

Tòa tháp LongDoor nằm ở trung tâm, to lớn, uy nghi nhưng cũng đầy đe dọa.

Nó không chỉ là một công ty đa quốc gia; nó là trái tim của thành phố này, nơi bơm máu tiền bạc và quyền lực đến từng ngóc ngách.

Hắn đỗ xe trong hầm gara tầng B2, tắt máy và ngồi im lặng một lúc.

Tiếng động cơ nguội dần phát ra những tiếng leng keng nhỏ bé.

Lý Khôi nhắm mắt lại, cố gắng lắng nghe nhịp đập của riêng mình.

Nó nhanh hơn bình thường.

Máu hắn đang chảy mạnh hơn, nóng hơn.

Khi mở cửa xe bước xuống, không khí trong hầm gara lạnh lẽo và mùi sơn mới xộc vào mũi.

Hắn đi thang máy lên tầng 50.

Nút bấm kim loại phản chiếu khuôn mặt nhợt nhạt của anh.

Đôi mắt đen láy ấy giờ đây sâu thẳm như vực thẳm.

Cánh cửa kính phòng làm việc trên cùng mở ra khi hắn bước đến gần, không cần thẻ từ hay mật khẩu.

Hệ thống an ninh dường như đã nhận diện được sinh trắc học mới của hắn — hoặc đơn giản là bị vô hiệu hóa bởi một quyền lực cao hơn mà Lý Khôi chưa hề biết tới.

Phòng rộng lớn, tối om, chỉ có ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình máy tính chiếu lên khuôn mặt thanh niên đang ngồi sau bàn làm việc bằng gỗ mun.

Cô ấy mặc bộ đồ ngủ màu trắng tinh khiết, tương phản hoàn toàn với vẻ ngoài sắc bén thường ngày của một nữ giám đốc tài chính.

Cô không ngẩng đầu lên khi Lý Khôi bước vào.

Tay cô vẫn gõ lia lịa trên bàn phím, những dòng mã code chạy nhanh như mưa trên màn hình đen.

"Anh đến muộn ba phút," Đường Nhi nói, giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ.

"Và anh đang chảy máu.

Máu của anh.

mùi vị rất đặc biệt."

Lý Khôi đứng sững lại.

Hắn cảm thấy một cơn giận dữ bùng nổ trong lồng ngực nhưng bị kìm nén bởi sự tò mò.

"Cô biết tôi là ai?"

"Không," Đường Nhi đáp, lần này cô ngẩng đầu lên.

Ánh mắt sắc lạnh của cô quét qua vết thương trên vai Lý Khôi như đang đọc lấy số đo.

"Tôi chỉ biết rằng anh không còn là con người thuần túy nữa.

Và anh cũng chưa phải là một cái bóng hoàn chỉnh."

Lý Khôi bước lại gần bàn làm việc.

Khoảng cách giữa họ rút ngắn dần, chỉ còn vài centimet.

Hắn có thể ngửi thấy mùi hương hoa nhài quen thuộc trên người cô — mùi hương của những ký ức êm đềm mà hắn từng mơ hồ nhớ đến trong giấc ngủ hỗn loạn.

Nhưng lần này, bên cạnh mùi hoa, anh cũng cảm nhận được thứ mùi tanh nồng của máu cũ và sự giả tạo đang tỏa ra từ chính Đường Nhi.

"Anh đang nói dối," Lý Khôi lên tiếng, giọng trầm thấp nhưng đầy uy lực.

"Lý Anh muốn giết tôi vì tôi là 'nỗi đau'.

Cô lại để cho tôi vào đây dễ dàng như vậy."

Đường Nhi mỉm cười.

nụ cười mỏng manh, không chạm đến đáy mắt lạnh băng của cô ấy.

Không, Lý Khôi.

Anh quá quý giá.

Tập đoàn LongDoor cần những thứ mà họ không thể kiểm soát bằng tiền bạc hay luật pháp.

Anh là hiện thân hoàn hảo nhất cho sự hỗn loạn có trật tự."

Hắn nắm chặt tay.

Nhẫn nhẫn đau đớn xuyên qua các khớp ngón tay trắng bệch.

"Tôi muốn xem hồ sơ.

Hồ sơ về cái ngày mà 'Lý Khôi' cũ chết đi, và thứ gì đó được tạo ra để thay thế anh ta."

Đường Nhi dừng tay gõ phím lại.

Cô quay ghế sang một bên, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao cạo lướt qua gương mặt lạnh lùng của hắn.

"Anh nghĩ mình là bản sao?

Một thực thể ký sinh?"

"Không," Lý Khôi đáp dứt khoát.

"Tôi biết tôi không phải là anh ta.

Nhưng tôi nhớ cô ấy." Hắn nói đến người phụ nữ trong quá khứ — kẻ thù mà hắn yêu nhất, và cũng là người duy nhất khiến trái tim băng giá của hắn rung động.

"Và đó là lý do tại sao tôi sống.

Để tìm ra sự thật về cái chết của mình và mối liên hệ với cô ấy."

Đường Nhi đứng dậy.

Cô đi vòng quanh bàn làm việc, tiến lại gần Lý Khôi đến mức hơi thở nóng hổi của cô chạm vào má anh.

"Sự thật không bao giờ ngọt ngào, Lý Khôi.

Nó là một lưỡi dao hai lưỡi cắt đứt mọi dây rốn với quá khứ."

Lý Khôi không lùi bước.

Hắn đối diện thẳng với ánh mắt đầy sự thách thức của cô gái trước mặt mình.

"Cho tôi xem hồ sơ," anh nói, giọng lạnh như băng giá giữa mùa đông.

"Hoặc là tôi sẽ phá vỡ căn phòng này thành từng mảnh nhỏ."

Đường Nhi khẽ nháy mắt, dường như hài lòng với thái độ hung hăng đó.

Cô gật đầu nhẹ, mở một ngăn kéo khóa sinh trắc học phía dưới bàn làm việc.

Bên trong không phải là tiền mặt hay vũ khí, mà là hàng tá tập giấy tờ dày cộp và những bản hợp đồng kinh doanh mật của tập đoàn LongDoor được đóng dấu đỏ tươi — biểu tượng con rồng nghiến nát trái đất.

Lý Khôi bước tới, tay run nhẹ khi cầm lấy chiếc hồ sơ đầu tiên.

Anh mở nó ra.

Những dòng chữ in nhỏ li ti hiện lên trước mắt anh: *Dự án Bóng Tối - Giai đoạn 3: Tách Ly Cảm Xúc.*

Hắn lướt qua các trang giấy.

Đây không phải là báo cáo tài chính thông thường.

Đây là nhật ký thí nghiệm y sinh kết hợp với thuật phong thủy đô thị đen tối.

LongDoor đang sử dụng năng lượng từ nỗi sợ hãi và hối hận của cư dân thành phố để nuôi dưỡng một thực thể vô hình — thứ họ gọi là "Bóng Tối".

Và Lý Khôi?

Hắn không phải là người trở về sau khi chết đi.

Hắn đọc dòng cuối cùng trong hồ sơ, tay hắn bắt đầu run lên dữ dội hơn.

*Chủ đề 01: Bản Sao Ký Sinh.

Nguồn gốc: Nỗi sợ bị bỏ rơi và ký ức đau thương của nguyên bản.

Trạng thái: Không ổn định.

Cần được giám sát chặt chẽ hoặc tiêu diệt nếu mất kiểm soát.*

"Tôi là gì?" Lý Khôi hỏi, giọng nghẹn lại trong cổ họng.

Hắn cảm thấy như thế giới đang sụp đổ xung quanh mình một lần nữa, nhưng lần này, nó đến từ bên trong tâm trí hắn.

"Cô ấy không phải là người yêu anh," Đường Nhi nói khẽ, đứng ngay sau lưng hắn, hơi thở phả vào tai lạnh lẽo.

"Cô ấy là 'Mồi'.

Người phụ nữ mà nguyên bản Lý Khôi đã chết vì bảo vệ.

Tập đoàn LongDoor đã sử dụng nỗi đau mất mát đó để kích hoạt tiềm năng ẩn trong não bộ của anh — hay đúng hơn là cái xác không hồn đang chứa đựng linh hồn mới này."

Lý Khôi nhìn ra cửa sổ kính lớn.

Dưới kia, thành phố Long Môn rực rỡ như một bức tranh điện tử sống động.

Những dòng xe cộ chảy trôi như những tế bào máu trong cơ thể con người khổng lồ này.

Nhưng trong mắt anh, nó đã biến đổi hoàn toàn.

Những tòa nhà không còn là bê tông cốt thép vô tri.

Chúng giống như những khối u đang nở nang, hút lấy sự sống từ bầu trời đêm đen kịt.

Những bóng người đi lại dưới đường phố trông nhỏ bé và mong manh đến kỳ lạ, dễ dàng bị nuốt chửng bởi cái bóng của chính họ khi ánh đèn tắt dần.

Hắn quay lưng lại với khung cảnh đáng sợ đó, đối diện với Đường Nhi.

Gương mặt thanh niên ấy không còn sự bối rối hay hoang mang nữa.

Chỉ có một sự trống rỗng sâu thẳm và lạnh lùng tuyệt đối.

Hắn đã hiểu ra mọi thứ.

Lý Anh muốn giết hắn vì cảm xúc là điểm yếu.

LongDoor nuôi dưỡng Bóng Tối bằng nỗi sợ hãi.

Anh là kết quả của cả hai.

"Vậy thì," Lý Khôi nói, giọng đều đều như đang đọc một bản án tử hình dành cho chính mình.

"Nếu tôi là nỗi đau được nhân tạo ra để kiểm soát hệ thống này."

Đường Nhi bước lại gần, lấy từ trong túi áo ra một chiếc chìa khóa kim loại nhỏ xío, sáng lấp lánh dưới ánh đèn neon chiếu vào phòng.

Cô đặt nó lên bàn làm việc, đẩy nhẹ về phía Lý Khôi.

"Thì hãy trở thành cơn bão," cô thì thầm.

"Và đốt cháy tất cả những gì chúng ta đã xây dựng."

Lý Khôi nhìn chiếc chìa khóa.

Hắn không chạm vào nó ngay lập tức.

Thay vì vậy, hắn ngẩng đầu lên nhìn bức chân dung treo trên tường — hình ảnh người phụ nữ mà anh nhớ nhất trong ký ức hỗn loạn của mình.

Nhưng khuôn mặt trong tranh giờ đây đã bị gạch đi bằng mực đen đậm đặc, chỉ còn lại đôi mắt đang mở to kinh hoàng nhìn thẳng vào hắn.

Và từ sâu thẳm trong sọ não, một giọng nói không thuộc về Lý Khôi vang lên rõ ràng, đầy ác ý và quen thuộc đến rợn người: *"Em đã chờ anh đủ lâu rồi."*

Mực đen bỗng hóa lỏng, tuôn trào từ bức tranh như dòng máu tươi lao thẳng vào mặt Lý Khôi.

Hắn cứng đờ người, cảm giác lạnh thấu xương khi nhận ra giọng nói ấy chính là của người em gái đã chết từ mười năm trước.

Bàn tay vô hình siết chặt cổ họng hắn, khiến hắn không thể
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập