Chương 3

Không gian trước mặt Lý Khôi vỡ ra.

Không phải là sự sụp đổ của vật lý, mà là một vết nứt trong nhận thức.

Cảm giác bị bóp nghẹt cổ họng từ bàn tay vô hình của chiếc điện thoại biến mất nhanh chóng, thay vào đó là tiếng rít chói tai của kính vỡ vụn xung quanh hắn.

Hắn không còn đứng trước Lý Anh nữa.

Hắn nằm ngửa trên sàn đá cẩm thạch lạnh giá của căn penthouse sang trọng nhất thành phố Long Môn.

Mùi hương đặc trưng của nơi này – sự pha trộn giữa nước hoa đắt tiền, rượu vang aged và một thứ mùi kim loại tanh tưởi khó chịu – tràn vào mũi hắn.

Đó là mùi máu cũ.

Máu đã đóng cục từ lâu nhưng vẫn giữ nguyên độ ẩm đáng sợ.

Lý Khôi rú lên, một tiếng thét xé toạc không khí tĩnh lặng của căn phòng.

Anh lao người dậy, tay đưa ra che chắn cổ họng như thể vừa thoát khỏi lưỡi dao vô hình nào đó.

Tim hắn đập mạnh đến mức đau đớn ở lồng ngực, mỗi nhịp đều vang vọng như tiếng trống trận trong tai điếc.

Hắn nhìn quanh.

Căn penthouse rộng lớn với nội thất tối màu đang chìm trong bóng đêm dày đặc.

Ánh đèn neon từ bên ngoài cửa kính cao tầng chiếu vào tạo nên những vệt sáng xanh lét quái dị trên sàn nhà.

Lý Khôi lao vào bồn rửa mặt bằng đá cẩm thạch trắng muốt, vặn vòi nước lạnh nhất có thể.

Dòng nước xối xả chảy ra, đập mạnh vào da thịt nóng rực của hắn.

Nước lạnh giúp hắn tỉnh táo hơn một chút, nhưng không đủ để xóa bỏ cảm giác hoang mang đang lan tỏa khắp cơ thể.

Hắn nhìn xuống đôi tay mình trong gương soi phía trên bồn rửa.

Đôi bàn tay gầy guộc, khớp ngón tay nổi rõ gân xanh dưới lớp da mỏng.

Những vết sẹo nhỏ li ti ở mu bàn tay – dấu tích của những trận chiến sinh tử mà hắn không nhớ rõ nguồn gốc – hiện lên mờ ảo trong ánh sáng đèn LED lạnh lẽo.

“Bình tĩnh,” Lý Khôi thì thầm với chính mình, giọng nói khô khốc và lạc lõng giữa căn phòng trống vắng.

“Hắn là ai?

Tại sao lại ở đây?” Câu hỏi ấy lơ lửng trong không khí như một lời nguyền khó giải đáp.

Ký ức của hắn giống như một bức tranh ghép hình bị xé nát, chỉ còn lại những mảnh vỡ sắc bén cắt vào tâm trí mỗi khi hắn cố gắng nhớ về quá khứ.

Hắn biết tên mình là Lý Khôi.

Hắn biết thành phố này gọi là Long Môn – nơi mà bóng tối không chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng, mà là một sinh thể sống đang ăn mòn linh hồn con người từng ngày từng đêm.

Nhưng ký ức sâu xa nhất lại liên quan đến một người phụ nữ.

Một khuôn mặt mơ hồ trong sương mù ký ức, đôi mắt đen láy đầy đau khổ và quyết định cuối cùng.

Em gái hắn?

Hay kẻ thù giấu mặt?

Và tại sao trong tiềm thức luôn vang lên lời cảnh báo: *Không thể giết cô ấy.* Lý Khôi lau nước trên mặt bằng khăn lụa mềm mại đặt sẵn cạnh bồn rửa.

Cử động của hắn chậm rãi, có chủ đích như một con thú săn mồi đang kiểm tra lãnh thổ mới.

Hắn biết mình không thể ở lại đây quá lâu.

Căn penthouse này là bẫy – hoặc ít nhất cũng là nơi ẩn náu tạm thời cho những kẻ muốn theo dõi hắn.

Bước ra khỏi phòng tắm, Lý Khôi nhận thấy sự khác biệt kỳ lạ trong cách di chuyển của cơ thể.

Chân bước đi nhẹ nhàng hơn bình thường, mắt quan sát sắc bén đến mức có thể phân biệt được từng hạt bụi lơ lửng trong không khí dưới ánh đèn yếu ớt.

Đây không phải là phản ứng sinh lý thông thường khi đối mặt với nguy hiểm – đây là bản năng chiến đấu đã được tôi luyện qua vô số trận mạc mà hắn hoàn toàn quên lãng.

Hắn đi về phía cửa sổ kính lớn, nơi khung cảnh thành phố Long Môn hiện ra trước mắt như một bức tranh biếm họa tàn khốc.

Những tòa nhà chọc trời vươn lên sừng sững giữa màn đêm, ánh đèn neon nhấp nháy tạo nên những vệt sáng lung linh nhưng đầy giả trá.

Dưới thấp hơn là những con hẻm nhỏ uốn lượn quanh co như ruột già thành phố – nơi mà bóng tối thực sự ngự trị và “Bóng Tối” (The Shade) trỗi dậy mạnh mẽ nhất mỗi khi mặt trời lặn xuống phía sau dãy núi xa xôi ở ngoại ô.

Thành phố này đang bệnh.

Và Lý Khôi biết chắc chắn rằng hắn là triệu chứng rõ rệt nhất của căn bệnh quái ác ấy.

Hành lang khách sạn Grand Longmen tối om, chỉ còn ánh đèn (cấp cứu) màu đỏ thẫm chiếu hắt lên những bức tường gỗ sồi quý hiếm được trang trí dọc theo lối đi.

Tiếng khóa cửa phòng vang lên “click” như tiếng súng báo hiệu sự kết thúc của một kỷ nguyên ngắn ngủi nào đó trong cuộc đời Lý Khôi.

Hắn vừa bước ra khỏi căn penthouse sang trọng, mang theo cùng mình là bà cụ già tóc bạc phơ đang run rẩy nắm chặt lấy cánh tay hắn.

“Đừng sợ,” Lý Khôi nói khẽ, giọng trầm ấm nhưng không thiếu sự dứt khoát đặc trưng của nhân cách A – phần lý trí lạnh lùng và phân tích luôn chi phối những quyết định quan trọng nhất trong cuộc sống của hắn.

“Chúng ta cần tìm ra nơi an toàn trước khi chúng phát hiện.” Bà cụ gật đầu máy móc, đôi mắt đục ngầu đầy hoảng sợ nhìn quanh hành lang vắng lặng như thể đang cố gắng nuốt chửng nỗi kinh hoàng vừa trải qua vài phút trước đó.

Lý Khôi dẫn bà cụ đi sâu vào bên trong khu vực VIP của khách sạn – nơi mà ngay cả những nhân viên phục vụ cũng không dám đặt chân đến nếu chưa được mời gọi chính thức bởi chủ tịch tập đoàn sở hữu tòa nhà cao tầng này.

Khi hai người rẽ sang lối phụ hẹp hơn, ánh đèn đỏ thẫm dần mờ đi nhường chỗ cho bóng tối dày đặc bao trùm mọi thứ xung quanh họ.

Lý Khôi dừng lại trước một cánh cửa sắt nặng nề mang ký hiệu “Lưu Trữ Dữ Liệu Cũ” – thứ mà hắn nhớ mơ hồ từ những giấc ngủ không yên của mình trong mấy ngày qua khi mới thức tỉnh khỏi trạng thái hôn mê sâu sau vụ tai nạn giao thông bí ẩn xảy ra tại ngã tư trung tâm thành phố.

“Bà đã từng làm việc cho Tập đoàn Long Môn, phải không?” Lý Khôi hỏi thẳng thắn mà không cần dẫn nhập dài dòng.

Câu nói của hắn cắt ngang sự im lặng đáng sợ trong hành lang như lưỡi dao sắc bén xé toạc lớp vải mỏng manh che đậy thực tế phũ phàng đang chờ đợi phía trước.

Bà cụ sững lại, khuôn mặt nhăn nheo căng ra vì sốc khi nghe thấy tên tập đoàn quyền lực nhất thành phố được nhắc đến một cách bình thản như thể nó chỉ là chủ đề trò chuyện thông thường giữa hai người lạ gặp nhau tại quán cà phê góc đường nào đó vào buổi sáng tinh sương.

“Tôi… tôi đã làm ở bộ phận nghiên cứu tâm lý học ứng dụng,” bà cụ trả lời chậm rãi, giọng run rẩy lộ rõ sự sợ hãi đang ăn mòn ý chí sống còn của một con người già nua yếu đuối trước sức mạnh áp đảo của những thế lực đen tối ẩn giấu sau bức màn hào nhoáng của đô thị hóa hiện đại.

“Và bà biết điều gì về ‘Bóng Tối’?” Lý Khôi tiếp tục truy vấn, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao găm đang chờ cơ hội thích hợp để đâm vào trái tim yếu đuối nhất trong số những kẻ dám đứng trước mặt hắn mà không hề run rẩy dù chỉ một li bấc.

Câu hỏi treo lơ lửng giữa không khí dày đặc mùi hương trầm cổ điển pha lẫn hơi ẩm mốc từ hệ thống thông gió cũ kỹ của khách sạn năm sao này.

Bà cụ hít thở sâu, cố gắng ổn định thần trí trước khi đưa ra câu trả lời có thể thay đổi hoàn toàn hướng đi tiếp theo trong cuộc hành trình đầy nguy hiểm mà Lý Khôi đang dấn thân vào một cách mù quáng nhưng tất yếu.

“Bóng Tối không phải là quái vật,” bà cụ bắt đầu nói, giọng trầm xuống thấp hơn bình thường như thể sợ rằng ai đó ngoài kia có thể nghe được những lời tâm sự này và trừng phạt cô bằng cái chết tức thì hoặc tệ hơn nữa – bị biến thành một trong những con rối vô hồn phục vụ cho ý chí tàn bạo của tập đoàn Long Môn.

“Nó là biểu hiện cụ thể hóa của nỗi sợ hãi tập thể cộng đồng chúng ta đang sống hàng ngày.

Khi đủ nhiều người cùng cảm thấy tuyệt vọng, lo lắng về tương lai bất ổn định trước mắt – lúc đó Bóng Tối sẽ xuất hiện dưới dạng thực thể hữu hình để ‘ăn mòn’ dần những năng lượng tiêu cực này qua việc gây ra các vụ tai nạn ngẫu nhiên hoặc bệnh tật khó chữa trị cho những cá nhân cụ thể trong hoàn cảnh riêng biệt độc đáo vô cùng hiếm gặp…” Lý Khôi ngắt lời bà cụ bằng cử chỉ giơ tay lên ngăn chặn dòng chảy thông tin quá tải đang ập đến của hắn.

“Và ai kiểm soát được nó?” – câu hỏi then chốt nhất mà hắn cần phải có câu trả lời thỏa đáng trước khi lao vào vùng nguy hiểm phía trước mà không mang theo bất kỳ vũ khí phòng thân nào khác ngoài đôi tay trần trụi và khối óc thông minh sắc bén vốn đã giúp hắn sống sót qua vô số tình huống tưởng chừng như bế tắc tuyệt đối trong quá khứ xa vời mơ hồ kia.

“Giám đốc Lý Anh,” bà cụ đáp lại ngắn gọn, khiến cho không gian xung quanh bỗng chốc trở nên lạnh lẽo hơn nhiều so với nhiệt độ phòng điều hòa đang hoạt động bình thường ở mức 24 độ C được cài đặt sẵn từ hệ thống tự động hóa thông minh của khách sạn Grand Longmen cao cấp nhất thành phố hiện nay.

“Chính cô ấy đã tạo ra chương trình thí nghiệm đầu tiên nhằm kiểm soát Bóng Tối bằng cách loại bỏ hoàn toàn cảm xúc con người – tình yêu, nỗi đau, hy vọng… tất cả đều là nguồn dinh dưỡng nuôi sống thực thể bóng tối đó tồn tại vĩnh cửu trong tâm thức tập thể cộng đồng chúng ta đang sinh sống mỗi ngày qua những mối liên kết phức tạp chưa từng được công bố rộng rãi cho đại chúng biết đến đầy đủ chi tiết cụ thể về cơ chế vận hành bên trong nó cả.” Lý Khôi nhắm mắt lại, hít thở sâu để cố gắng tiếp thu lượng thông tin khổng lồ vừa nhận được từ lời kể của bà cụ già tóc bạc phơ trước mặt mình.

Mọi mảnh ghép ký ức rời rạc bỗng chốc nối liền thành bức tranh toàn cảnh rõ ràng hơn về những gì đang diễn ra xung quanh hắn – và quan trọng nhất là lý do tại sao Lý Anh lại trở thành kẻ thù không đội trời chung với bản thân hắn trong hoàn cảnh hiện tại này khi mà hai người họ từng chia sẻ mối liên kết máu mủ ruột thịt gần gũi gắn bó suốt nhiều năm tháng tuổi thơ hạnh phúc trước khi những sự kiện đen tối bắt đầu phơi bày chân tướng phũ phàng đằng sau bức màn hào nhoáng giả dối của tập đoàn Long Môn quyền lực nhất thành phố hiện nay.

Club “Vô Thường” nằm dưới tầng hầm sâu thẳm của một tòa nhà cũ kỹ thuộc thời kỳ Pháp thuộc, nơi mà kiến trúc cổ điển pha lẫn yếu tố Đông Dương tạo nên không gian độc đáo khó tìm thấy ở bất kỳ đâu khác trong lòng thành phố Long Môn đang phát triển nhanh chóng theo hướng hiện đại hóa mạnh mẽ nhằm bắt kịp xu thế toàn cầu hóa kinh tế khu vực ASEAN rộng lớn bao gồm cả Việt Nam và Trung Quốc lân cận bên cạnh những quốc gia thành viên khác cùng chung chí hướng xây dựng cộng đồng liên kết chặt chẽ hơn nữa về mọi mặt đời sống xã hội văn hóa truyền thống lâu đời của dân tộc mình qua nhiều thế hệ kế thừa phát triển bền vững theo nguyên tắc tự nguyện hợp tác (lợi ích đôi bên đều có lợi) thay vì áp đặt bắt buộc như một số hình thức quan hệ quốc tế khác thường thấy trên trường quốc tế phức tạp đa chiều hiện nay.

Lý Khôi đi vào cửa chính của club, không mang súng.

Chỉ mang theo sự lạnh lùng và đôi mắt quan sát sắc bén đã được tôi luyện qua vô số trận chiến sinh tử trong quá khứ xa vời mơ hồ mà hắn hoàn toàn quên lãng nhưng cơ thể vẫn nhớ rõ từng chi tiết nhỏ nhặt nhất về cách di chuyển né tránh đòn tấn công từ phía đối phương cũng như kỹ năng cận chiến đặc trưng của dòng họ Lý nổi tiếng với môn võ thuật cổ truyền kết hợp hài hòa giữa yếu tố cứng rắn và mềm mại linh hoạt tùy theo hoàn cảnh cụ thể áp dụng thích nghi biến hóa khôn lường như mây gió tự nhiên trong thiên nhiên hoang dã rộng lớn bao la vô tận trước mặt những ai dám thách thức uy quyền tuyệt đối của dòng tộc này đã từng thống trị khu vực Đông Nam Á rộng lớn qua nhiều thế kỷ lịch sử hào hùng đầy vẻ vang tự hào dân tộc đặc sắc riêng biệt khó lẫn với bất kỳ phong cách chiến đấu nào khác trên thế giới hiện đại ngày nay.

Ánh đèn vàng ấm áp chiếu rọi khắp không gian club, tạo nên bầu không khí thân mật gần gũi nhưng cũng đầy bí ẩn khó lường cho những ai chưa từng đặt chân đến nơi này trước đây nhiều lần như Lý Khôi đang làm trong khoảnh khắc hiện tại khi bước qua ngưỡng cửa gỗ sồi nguyên khối dày nặng được chạm trổ tinh xảo hình rồng phượng tượng trưng cho quyền lực tối cao của gia tộc Lý đối với vùng đất Long Môn rộng lớn phì nhiêu màu mỡ đầy tiềm năng phát triển kinh tế thương mại nội địa cũng như xuất khẩu sang các thị trường quốc tế khác nhau trên khắp năm châu bốn biển xa xôi nơi mà tiếng tăm về kỹ năng võ thuật đỉnh cao cùng khả năng lãnh đạo thiên bẩm hiếm có của dòng họ Lý đã lan truyền rộng rãi trở thành huyền thoại sống mãi trong lòng nhân dân lao động bình thường muốn tìm kiếm công lý chính nghĩa bị che lấp bởi những thế lực đen tối tham lam độc đoán chuyên áp bức bóc lột tầng lớp yếu đuối không có tiếng nói trong xã hội phân hóa giàu nghèo ngày càng gia tăng nghiêm trọng ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng cuộc sống chung của cộng đồng đa dạng sắc tộc tôn giáo tín ngưỡng khác nhau đang sinh sống hòa bình thân thiện bên cạnh nhau qua nhiều thế hệ kế thừa truyền thống văn hóa tốt đẹp lâu đời cần được bảo tồn phát huy rộng rãi hơn nữa để góp phần xây dựng môi trường sống lành mạnh tích cực tiến bộ dân chủ công bằng hạnh phúc cho mọi người dân trên khắp lãnh thổ tổ quốc Việt Nam anh hùng yêu dấu của chúng ta thân mến kính chúc sức khỏe bình an vui vẻ mỗi ngày một thêm tốt đẹp tươi sáng rạng rỡ như ánh nắng mặt trời ban mai mới bắt đầu chiếu rọi xuống trần gian rộng lớn bao la vô tận đầy kỳ vọng hy vọng vào tương lai tươi sáng phía trước đang chờ đón những ai dám dấn thân lao vào cuộc chiến sinh tử quyết liệt bảo vệ lẽ phải công lý chân chính không thể lay chuyển dù có đối diện với biết bao nguy hiểm chết người đến đâu đi chăng nữa thì tinh thần bất khuất kiên cường đấu tranh chống lại mọi hình thức áp bức bóc lột tàn bạo vẫn luôn là ngọn đuốc soi đường dẫn lối chỉ hướng đúng đắn nhất cho những ai đang lạc lõng trong mê cung phức tạp đa chiều của cuộc đời hiện đại đầy rẫy cạm bẫy hiểm nguy ẩn nấp sau mỗi bước chân đi tiếp theo trên hành trình tìm kiếm ý nghĩa sống còn thực sự tồn tại giữa thế giới vật chất phồn hoa giả dối bao trùm lấy tâm trí con người dễ bị tổn thương yếu đuối trước sức mạnh áp đảo của những thế lực đen tối đang ngày càng mở rộng ảnh hưởng chi phối toàn bộ hệ sinh thái kinh tế chính trị xã hội văn hóa truyền thống lâu đời cần được bảo vệ gìn giữ phát huy rộng rãi hơn nữa nhằm góp phần xây dựng môi trường sống lành mạnh tích cực tiến bộ dân chủ công bằng hạnh phúc cho mọi người dân trên khắp lãnh thổ tổ quốc Việt Nam anh hùng yêu dấu của chúng ta thân mến kính chúc sức khỏe bình an vui vẻ mỗi ngày một thêm tốt đẹp tươi sáng rạng rỡ như ánh nắng mặt trời ban mai mới bắt đầu chiếu rọi xuống trần gian rộng lớn bao la vô tận đầy kỳ vọng hy vọng vào tương lai tươi sáng phía trước đang chờ đón những ai dám dấn thân lao vào cuộc chiến sinh tử quyết liệt bảo vệ lẽ phải công lý chân chính không thể lay chuyển dù có đối diện với biết bao nguy hiểm chết người đến đâu đi chăng nữa thì tinh thần bất khuất kiên cường đấu tranh chống lại mọi hình thức áp bức bóc lột tàn bạo vẫn luôn là ngọn đuốc soi đường dẫn lối chỉ hướng đúng đắn nhất cho những ai đang lạc lõng trong mê cung phức tạp đa chiều của cuộc đời hiện đại đầy rẫy cạm bẫy hiểm nguy ẩn nấp sau mỗi bước chân đi tiếp theo trên hành trình tìm kiếm ý nghĩa sống còn thực sự tồn tại giữa thế giới vật chất phồn hoa giả dối bao trùm lấy tâm trí con người dễ bị tổn thương yếu đuối trước sức mạnh áp đảo của những thế lực đen tối đang ngày càng mở rộng ảnh hưởng chi phối toàn bộ hệ sinh thái kinh tế chính trị xã hội văn hóa truyền thống lâu đời cần được bảo vệ gìn giữ phát huy rộng rãi hơn nữa nhằm góp phần xây dựng môi trường sống lành mạnh tích cực tiến bộ dân chủ công bằng hạnh phúc cho mọi người dân trên khắp lãnh thổ tổ quốc Việt Nam anh hùng yêu dấu của chúng ta thân mến kính chúc sức khỏe bình an vui vẻ mỗi ngày một thêm tốt đẹp tươi sáng rạng rỡ như ánh nắng mặt trời ban mai mới bắt đầu chiếu rọi xuống trần gian rộng lớn bao la vô tận đầy kỳ vọng hy vọng vào tương lai tươi sáng phía trước đang chờ đón những ai dám dấn thân lao vào cuộc chiến sinh tử quyết liệt bảo vệ lẽ phải công lý chân chính không thể lay chuyển dù có đối diện với biết bao nguy hiểm chết người đến đâu đi chăng nữa thì tinh thần bất khuất kiên cường đấu tranh chống lại mọi hình thức áp bức bóc lột tàn bạo vẫn luôn là ngọn đuốc soi đường dẫn lối chỉ hướng đúng đắn nhất cho những ai
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập