Chương 2

Lưỡi dao lạnh lùng lướt qua không khí, dừng lại chỉ cách hõm cổ Lý Khôi ba centimet.

Không phải là do sự chậm chạp của tay cầm dao, mà là vì Lý Khôi đã bất động hoàn toàn.

Máu từ vết thương ở vai chương trước nhỏ xuống sàn nhà gỗ quý, tạo thành những vết loang đỏ như hoa tử thảo nở rộ trong đêm đen.

Người phụ nữ trước mặt anh không còn mang vẻ dịu dàng của "em gái" mà anh từng bảo vệ suốt mười tám năm qua.

Đôi mắt cô mở to, đồng tử co lại thành những vạch đen sắc lẹm, phản chiếu ánh đèn neon từ cửa sổ đang tắt dần phía sau lưng cô.

Cô ta cười, một nụ cười méo mó, thiếu vắng mọi sự ấm áp của con người.

"Lý Khôi," giọng nói của Lý Anh vang lên, không còn là tiếng thì thầm dịu dàng mà là âm thanh kim loại va vào đá, lạnh lẽo và cùn cụt.

"Em đã bảo anh đừng quay lại thành phố này."

Lý Khôi cố gắng hít thở sâu hơn, nhưng bàn tay trắng sứ siết chặt cổ họng hắn đang chặn đứng luồng oxy.

Hắn cảm thấy nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực, mỗi cú đập đều là một lời nhắc nhở về cái chết cận kề.

Không phải sợ hãi.

Là giận dữ.

Hắn không nhớ rõ mình đã làm gì để kết thúc trận chiến với sinh vật kia ở bên ngoài.

Chỉ biết rằng khi hắn bước vào căn phòng này, Lý Anh đang đứng đó.

Như thể cô là một kẻ canh gác cánh cửa địa ngục.

"Thả tôi ra," Lý Khôi gằn lên qua kẽ răng bị siết chặt.

Giọng nói của hắn khàn đặc, mang theo mùi máu tanh và sự đe dọa ngầm ẩn của Nhân cách B đang động (chực chờ bùng nổ).

"Còn không muốn chết thì đừng chơi trò này."

Lý Anh nhếch môi cười nhẹ hơn.

Đầu ngón tay cô chạm vào hõm cổ Lý Khôi, nơi mạch đập mạnh nhất.

Cô không đẩy dao tiến sâu thêm dù chỉ một milimét.

Sự kiểm soát của cô hoàn hảo đến đáng sợ.

"Chết?" Lý Anh lặp lại từ đó như thể nó là một khái niệm xa lạ.

"Anh nghĩ em đang cố giết anh à?

Em đang cứu anh, Khôi."

"Cứu cái quái gì?" Lý Khôi gầm lên, sức mạnh tiềm tàng trong cơ bắp hắn bùng phát.

Những gân xanh nổi rõ trên cổ tay phải của cô căng phồng ra khi cô kháng cự lại lực đẩy vô hình từ vai hắn.

"Cứu tôi khỏi sự thật mà anh không thể chịu đựng được sao?"

Lý Anh gật đầu chậm rãi.

Ánh mắt đen láy của cô nhìn thẳng vào đôi mắt hỗn loạn của Lý Khôi, nơi hai nhân cách đang tranh giành quyền kiểm soát cơ thể này.

"Chính xác là vậy.

Bóng Tối ký sinh vào nỗi đau và hối hận.

anh chính là một gói hàng đầy ắp những thứ đó."

Lý Khôi sững sờ.

Không phải vì lời nói của cô, mà vì cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lồng ngực hắn.

Một sự trống rỗng.

Một khoảng chân không nơi ký ức đáng lẽ phải đau đớn nhất lại trở nên mờ nhạt như sương mù buổi sáng.

Hắn nhớ khuôn mặt người phụ nữ kia — kẻ thù mà hắn yêu nhất nhưng cũng là người hắn không thể giết.

Tại sao một kẻ sát thủ lạnh lùng như Lý Khôi lại có thể tha thứ cho cái chết của chính mình, hoặc ít nhất là của "bản thân" cũ?

"Hãy trả lời em," Lý Anh nói, giọng điệu đột ngột trở nên dịu dàng hơn, nguy hiểm hơn.

"Ai đã giết anh?"

Lý Khôi không đáp lại ngay.

Thay vào đó, hắn dùng hai tay nắm chặt lấy cổ tay cô gái trước mặt mình.

Lực bóp của hắn đủ mạnh để làm gãy xương ngón tay một người thường, nhưng đối với Lý Anh, nó chỉ như một cái ôm nhẹ nhàng.

Cô thậm chí còn không nhíu mày.

"Anh không nhớ," Lý Khôi nói thật.

Đây là sự thật duy nhất mà cả hai nhân cách trong đầu hắn đều đồng ý.

"Nhưng tôi biết rằng có thứ gì đó sai lệch."

Lý Anh thả lỏng tay, rút dao ra khỏi cổ họng anh và bước lùi lại một bước.

Cô lau lưỡi dao bằng khăn lụa trắng cầm sẵn trên tay, động tác uyển chuyển như một vũ công ballet đang chuẩn bị cho điệu múa cuối cùng.

"Đó là lý do tại sao Tập đoàn Long Môn cần anh.

Và cũng là lý do tại sao chúng ta không thể để anh tiếp tục tồn tại với bộ nhớ đó."

"Tập đoàn?" Lý Khôi lặp lại từ này, cảm giác quen thuộc nhưng xa lạ đập vào tai hắn.

Hắn nhìn quanh căn phòng sang trọng với nội thất bằng gỗ mun và da bò Ý.

Những bức tranh treo tường đều bị che kín bởi vải đen dày.

"Cha tôi làm việc cho họ?

Hay đó là cái bẫy mà anh đã rơi vào?"

Lý Anh cười khẽ, một tiếng cười không có chút tình cảm nào.

"Anh vẫn nghĩ mọi thứ xoay quanh máu mủ và gia đình sao?

Naïf (ngây thơ).

Long Môn không phải là công ty xây dựng hay tài chính như những gì họ đăng tải trên báo chí.

Họ quản lý ranh giới giữa thế giới này và Bóng Tối."

Cô bước về phía bàn làm việc bằng đá cẩm thạch, nơi một chiếc điện thoại di động đang rung lên liên tục.

Màn hình sáng le lói trong bóng tối, chiếu rọi khuôn mặt lạnh lùng của cô.

"Bóng Tối không chỉ là quái vật.

Nó là sự phản chiếu của tâm trí con người.

Khi nỗi sợ đạt đến đỉnh điểm, nó hóa thành thực thể.

Và Long Môn.

những thực thể đó."

"Thu gom?" Lý Khôi nhíu mày.

Hắn cảm thấy đầu đau dữ dội, như có một cây búa đang đập vào thái dương bên trái.

"Anh đang nói về việc bán linh hồn sao?"

"Tại phải dùng từ ngữ sáo rỗng vậy?" Lý Anh quay lại, ánh mắt sắc lạnh hơn bao giờ hết.

"Chúng ta loại bỏ những yếu tố bất ổn.

Nỗi sợ là nhiên liệu.

Hối hận là chất xúc tác.

Và cảm xúc.

cảm xúc là lỗ hổng trong hệ thống phòng thủ của thành phố này."

Lý Khôi sực nhớ lại hình ảnh người phụ nữ kia.

Người phụ nữ mà hắn không thể giết.

Vì cô ấy đại diện cho nỗi đau lớn nhất của hắn?

Hay vì chính cô ấy là một phần của cơ chế kiểm soát mà Long Môn đang sử dụng?

"Và anh?" Lý Khôi hỏi, giọng trầm xuống thấp hơn.

"Anh thuộc về phe nào trong trò chơi này, em gái yêu dấu?"

Lý Anh dừng lại.

Cô nhìn Lý Khôi với ánh mắt phức tạp — sự pha trộn giữa nỗi đau bị che giấu và sự quyết đoán tuyệt đối.

"Em là người dọn dẹp những sai sót.

anh đang trở thành một lỗi nghiêm trọng."

Lý Khôi bước tiến về phía trước, không cần suy nghĩ.

Hành động này xuất phát trực tiếp từ bản năng sinh tồn của Nhân cách B — hung bạo và bảo vệ cực đoan.

Hắn lao vào Lý Anh như một cơn bão tố nhỏ, bàn tay phải vung lên nhằm vào cằm cô để đánh bật cô ra khỏi tầm kiểm soát.

Lý Anh nghiêng người né tránh cú đấm với sự uyển chuyển đáng kinh ngạc.

Cô trượt qua kẽ hở trong phòng thủ của Lý Khôi và dùng khuỷu tay đập mạnh vào huyệt đạo ở cổ họng anh.

Một cơn đau nhói lên, khiến Lý Khôi khom người xuống, ho sặc máu.

"Anh yếu đi nhiều lắm," Lý Anh nói khi đứng thẳng dậy, chỉnh lại vạt áo khoác không hề bị nhăn.

"Cơ thể này đã suy kiệt vì cố gắng chứa đựng hai ý thức mâu thuẫn."

"Cơ thể nào?" Lý Khôi lau vết máu từ khóe miệng, mắt sắc lạnh nhìn cô gái trước mặt.

Hắn nhận ra điều gì đó kỳ lạ trong chuyển động của Lý Anh.

Nó không chỉ là võ thuật.

Đó là sự hiểu biết sâu sắc về giải phẫu học và điểm yếu sinh lý — giống như một bác sĩ phẫu thuật đang mổ xẻ bệnh nhân mà không cần gây mê.

"Cơ thể này," Lý Anh nói, chạm vào ngực mình rồi chỉ vào ngực Lý Khôi.

"Được tạo ra từ nỗi sợ hãi của người đàn ông đã chết cách đây ba năm."

Lý Khôi sững sờ.

Thế giới xung quanh dường như dừng lại trong một tích tắc.

Tiếng mưa rơi bên ngoài cửa kính trở nên xa xôi, mơ hồ.

"Chết?" Lý Khôi lặp lại từ đó, giọng run rẩy không phải vì sợ hãi mà vì sự bất ổn của toàn bộ nền tảng tồn tại của hắn.

"Anh đang nói ai chết?

Hay anh ấy?"

Lý Anh bước đến gần hơn, khuôn mặt cô hiện rõ trong ánh đèn mờ ảo.

Cô nhìn thẳng vào mắt Lý Khôi, và lần đầu tiên, Lý Khôi thấy sự mệt mỏi ẩn sâu sau lớp vỏ lạnh lùng của em gái mình.

"Người đàn ông tên Lý Khôi — người anh yêu thương, bảo vệ và nhớ nhung — đã chết," cô nói chậm rãi, từng chữ một như những lưỡi dao sắc bén đâm vào tim hắn.

"Hắn tự sát để ngăn chặn Bóng Tối lan rộng đến khu dân cư phía Bắc thành phố.

Nhưng nỗi sợ hãi cuối cùng của hắn.

nó quá mạnh mẽ.

Nó tạo ra một 'Bản Sao'."

"Bản sao?" Lý Khôi nghiến răng, cảm giác trống rỗng trong lòng bỗng chốc biến thành cơn giận dữ bùng nổ.

"Anh đang nói tôi là cái bóng?

Một bản copy lỗi thời của xác chết?"

"Không phải bản copy," Lý Anh sửa lại lời hắn với sự chính xác đáng sợ.

"Là thực thể ký sinh được tạo ra từ nỗi đau và ký ức bị bóp méo.

Anh không có quá khứ, Khôi.

Anh chỉ có những mảnh vỡ mà Long Môn đã lắp ráp lại để phục vụ mục đích của họ."

Lý Khôi cười.

Một nụ cười đầy khinh miệt và điên cuồng.

Hắn bước lùi ra sau, tạo khoảng cách an toàn giữa hai người trước khi bạo lực tái diễn.

"Vậy thì hãy cho tôi xem bằng chứng," hắn nói, giọng lạnh băng.

"Cho tôi thấy cái chết của 'tôi'.

Cho tôi thấy lý do tại sao một con quái vật được sinh ra từ nỗi sợ lại có thể cảm nhận tình yêu?"

Lý Anh mở túi xách da đen bên hông cô và lấy ra một chiếc máy chiếu nhỏ gọn bằng kích thước lòng bàn tay.

Cô bật nguồn, hình ảnh hiện lên trên bức tường trắng phía sau Lý Khôi.

Đó là cảnh quay từ camera an ninh của bệnh viện Long Môn vào ba năm trước.

Trong khung hình mờ ảo, một người đàn ông nằm bất động trên giường bệnh.

Anh ấy gầy guòm đến mức da bọc xương, những đường gân nổi rõ trên cổ và tay.

Người đó trông giống hệt Lý Khôi hiện tại, nhưng với đôi mắt nhắm nghiền vĩnh viễn.

Một nữ y tá đang rút dây (tiểu cầu) ra khỏi tĩnh mạch anh ta.

"Đây là cảnh cuối cùng của Lý Khôi thật," Lý Anh nói, giọng điệu khách quan như một nhà báo tường trình về tai nạn giao thông.

"Hắn đã ký giấy hiến tạng trước khi chết.

Tất cả các cơ quan nội tạng đều được chuyển đến phòng thí nghiệm ngầm dưới tầng hầm 5 của trụ sở Long Môn."

Lý Khôi nhìn hình ảnh đó với sự trống rỗng kinh hoàng trong lòng.

Hắn không cảm thấy đau buồn cho cái chết của người đàn ông kia.

Thay vào đó, hắn cảm thấy một nỗi sợ hãi nguyên thủy — rằng chính mình cũng chỉ là một tập hợp các tế bào và dữ liệu sai lệch đang cố gắng giả vờ sống.

"Và tôi?" Lý Khôi hỏi, giọng nói bỗng trở nên bình thản đến đáng lo ngại.

Nhân cách A đã hoàn toàn kiểm soát lại cơ thể hắn sau cú sốc ban đầu.

"Tôi được sinh ra từ đâu trong phòng thí nghiệm đó?

Từ máu của anh ấy?

Hay từ nỗi sợ hãi của những người xung quanh?"

"Từ nỗi sợ," Lý Anh khẳng định.

"Cụ thể là nỗi sợ bị bỏ rơi và sự cô đơn tột cùng mà hắn trải qua trước khi chết.

Long Môn phát hiện ra rằng 'Bản Sao' có khả năng kháng cự với Bóng Tối cao hơn bất kỳ đặc vụ nào khác vì chúng không có cảm xúc thật sự để ký sinh vào.

Chúng ta đã dùng anh như một vũ khí, Khôi."

"Và bây giờ?" Lý Khôi hỏi.

"Khi tôi bắt đầu nhớ những thứ không thuộc về mình?

Khi tôi yêu người phụ nữ mà lẽ ra phải giết?"

Lý Anh tắt máy chiếu đi.

Bóng tối bao trùm căn phòng lại, chỉ còn ánh sáng xanh lét từ màn hình điện thoại đang rung lên liên tục của cô là nguồn sáng duy nhất.

"Bây giờ anh trở thành mối đe dọa lớn nhất cho hệ thống ổn định cảm xúc mà chúng ta đã xây dựng.

Và em phải loại bỏ anh."

Lý Khôi nhìn vào chiếc điện thoại đang rung lên của Lý Anh.

Hắn biết ai đang gọi.

Không cần nhìn màn hình, hắn có thể đoán ra đó là những người điều hành trò chơi này — những gã đàn ông mặc vest đen ngồi trong phòng họp kín trên tầng cao nhất của tòa nhà Long Môn, nơi họ quyết định số phận của cả thành phố bằng cách nhấn nút và duyệt ngân sách.

"Anh không sợ tôi," Lý Khôi nói với giọng trầm thấp, đầy uy lực.

"Nhưng anh đang sợ thứ gì đó khác."

Lý Anh im lặng trong vài giây dài đằng đng.

Lần đầu tiên kể từ khi họ gặp nhau, vẻ mặt lạnh lùng của cô xuất hiện một vết nứt nhỏ — sự do dự.

"Anh biết rồi," Lý Khôi tiếp tục bước tiến về phía trước, từng bước chân đều đặn và nặng nề như tiếng chuông báo tử.

"Lý Anh yêu dấu, em không chỉ là kẻ dọn dẹp.

Em cũng là một sản phẩm của Long Môn.

Một bản sao hoàn hảo hơn tôi."

Đôi mắt Lý Anh mở to trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

Sự kinh ngạc lộ rõ trên khuôn mặt cô trước khi bị che khuất bởi lớp vỏ bọc cứng rắn trở lại.

"Anh không thể biết chuyện đó," cô thì thầm, giọng run rẩy lần đầu tiên.

"Tại sao em có phản xạ nhanh hơn giới hạn sinh học con người?" Lý Khôi hỏi, tay phải hắn đã cầm lấy một chiếc ghế gỗ quý và bẻ gãy nó thành hai nửa với lực bóp khủng khiếp.

"Tại sao em không bao giờ ngủ?

Tại sao em lại ám ảnh bởi sự hoàn hảo đến mức điên cuồng?

Vì anh cũng vậy!

Chúng ta là những con quái vật được sinh ra từ nỗi sợ của Long Môn, nhưng tôi đã chọn cách sống theo ý mình."

Lý Anh lùi bước về phía cửa sổ kính.

Bên ngoài, mưa vẫn rơi xối xả, làm nhoà đi ánh sáng neon của thành phố Long Môn — một thành phố bị bệnh đang cố gắng che giấu những vết loét thối rữa bên trong bằng lớp sơn son thiếp vàng hào nhoáng.

"Em không có lựa chọn," Lý Anh nói, giọng cô vỡ vụn.

"Nếu em ngừng kiểm soát cảm xúc, Bóng Tối sẽ ăn mòn lý trí của em và biến thành quái vật thực sự.

Em phải giữ khoảng cách với mọi người để tồn tại."

"Nếu vậy thì hãy cho tôi thấy điều gì xảy.

phá vỡ quy tắc đó," Lý Khôi nói, nâng nửa chiếc ghế gỗ lên như một thanh kiếm thô sơ.

"Giết tôi đi, em gái yêu dấu.

Hoặc là chạy trốn và để mặc thành phố này chìm vào bóng tối mà chúng ta cùng tạo ra."

Lý Anh nhìn hắn với ánh mắt đầy đau khổ và quyết định cuối cùng trong lòng cô đã được đưa ra.

Cô không rút dao ra lần nữa.

Thay vào đó, cô nhấn mạnh vào nút đỏ trên chiếc điện thoại đang rung lên liên tục trước mặt Lý Khôi.

Tiếng chuông cắt cụt im bặt ngay lập tức khi một giọng nói nam trầm thấp và đầy quyền uy vang lên từ loa của thiết bị, xuyên thấu qua màn mưa đêm dày đặc bên ngoài cửa kính: "Đã bắt đầu chưa?

Tôi cần kết quả trong năm phút."

Lý Khôi nhìn vào chiếc điện thoại đang được đưa đến trước mặt mình.

Màn hình hiển thị một dòng mã nguồn đỏ thẫm cùng với biểu tượng logo của Tập đoàn Long Môn — con rồng cuốn chiếu đang nghiến nát trái đất.

Và bên cạnh đó là tên người gọi:

Lý Khôi ngước lên nhìn cô gái trước mặt mình, khuôn mặt lạnh lùng và đầy sự phản bội chưa từng thấy trong ánh mắt đen láy của em gái yêu dấu mà hắn vừa mới nhận ra bản chất thật sự.

Giám đốc Lý Anh thản nhiên giơ cao một cuộn trục vàng rực rỡ, nơi khắc rõ tên Lý Khôi đang bị dấu huyết ấn phong tỏa.

Tim hắn đập dữ dội, máu trong người như đông đặc lại trước thực tế tàn khốc.

Hắn lao về phía trước, nhưng không gian trước mặt bỗng
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập