Chương 1
phát ra tiếng kẽ creak nhẹ, như một lời than thở cuối cùng trước khi bị lãng quên.
Mùi hương đặc trưng của nơi này – sự pha trộn giữa nước hoa đắt tiền, rượu vang Pháp thượng hạng và mùi tanh nồng nàn của tham vọng – bám dính vào áo khoác len cashmere mỏng manh trên người hắn.
Hắn bước ra khỏi ánh đèn vàng kim lóa mắt.
Không khí thành phố Long Môn ban đêm lạnh lẽo, mang theo hơi ẩm mốc đặc trưng từ sông đô thị chảy ngầm dưới lòng đất.
Những tòa nhà chọc trời xung quanh vươn lên như những ngón tay xương xóc của quái vật khổng lồ, cố gắng thọc vào bầu trời tối đen bao trùm.
Lý Khôi hít thở sâu.
Hơi lạnh xâm nhập phổi, kích thích sự tỉnh táo vốn đã luôn hiện diện trong tâm trí hắn một cách tàn nhẫn.
Hắn không nhìn lại phía sau.
Nhà hàng Long Đỉnh là nơi những thương vụ mua bán ảnh hưởng được ký kết bằng máu và nước mắt, nhưng tối nay, chỉ có im lặng.
Hắn chỉnh lại cổ áo, động tác chậm rãi và chính xác như một cỗ máy đồng hồ Thụy Sĩ.
Mỗi cử động đều mang tính toán.
Không một sợi tóc nào rối ren.
Không một nếp nhăn thừa trên bộ vest cắt may đo từ Ý.
Đây là lớp vỏ bọc hoàn hảo nhất mà hắn đã xây dựng trong mười năm qua – lớp giáp bằng lụa và tiền bạc để che giấu thứ gì đó đang sôi sục bên dưới da thịt.
Một bóng đen liếc nhanh từ góc hẻm đối diện.
Lý Khôi không quay đầu, nhưng cơ bắp trên cánh tay trái khẽ co lại.
,đó là một mối đe dọa tiềm ẩn.
Không phải súng ống hay dao kiếm thông thường mà là thứ gì đó nặng nề hơn – sự hiện diện của "Bóng Tối".
Hắn bước xuống bậc thang đá hoa cương ướt sũng vì sương đêm.
Tiếng giày da chạm lên mặt đường nhựa vang lên đều đặn, nhịp nhàng như tiếng đếm ngược của một chiếc đồng hồ cát sắp cạn.
Long Môn không bao giờ thực sự ngủ.
Nó chỉ chờ đợi khoảnh khắc yếu đuối nhất của con người để tấn công.
Hắn cần đi đến khu vực cảng cũ phía Bắc.
Đó là nơi duy nhất còn giữ lại chút ít trật tự trong lòng sự hỗn loạn này.
Nhưng trước khi rời khỏi trung tâm thương mại, hắn biết mình sẽ phải trả giá cho việc bước ra ngoài đêm nay.
Long Môn luôn lấy đi một thứ gì đó mỗi khi nó ban tặng cơ hội sống sót.
Hai bóng người tách ra từ màn sương mù dày đặc ở đầu hẻm hẹp phía sau nhà hàng.
Họ không nói lời chào hỏi.
Không có cảnh báo nào cả.
Chỉ là sự im lặng chết chóc trước khi bạo lực bùng nổ.
Lý Khôi dừng bước ngay lập tức.
Hai gã đàn ông mặc áo mưa đen, khuôn mặt che kín bằng khẩu trang y tế màu trắng nhợt nhạt, lao về phía hắn với tốc độ đáng kinh ngạc cho những sinh vật trông có vẻ cồng kềnh như vậy.
Mùi hương của họ không phải là mùi cơ thể con người mà là mùi kim loại gỉ sét và đất ẩm – dấu hiệu rõ ràng nhất rằng Bóng Tối đã ký sinh vào chúng.
Gã đầu tiên vung một thanh kiếm ngắn bằng thép đen, lưỡi dao ánh lên dưới ánh đèn đường mờ ảo.
Lý Khôi lùi lại nửa bước, không phải vì sợ hãi mà để tính toán quỹ đạo tấn công.
Hắn quan sát cách gã kia di chuyển – nặng nề nhưng đầy hung hãn, mỗi cú đanh đều nhằm vào các điểm yếu trên cơ thể: cổ họng, khớp gối, tim.
Lý Khôi giơ bàn tay trái lên, ngón cái và khép lại như một khẩu súng vô hình.
Hắn không rút vũ khí ra ngay lập tức.
Thay vào đó, hắn dùng đôi mắt lạnh băng để quét qua toàn bộ khu vực xung quanh.
Những bóng đổ dài từ các ống nước rỉ sét trên tường hẻm đang chuyển động độc lập với nguồn sáng.
Chúng co giãn, xoắn ốc và chụm lại thành những hình dạng giống như móng vuốt.
*Bóng Tối dày đặc nhất ở góc trái,* Lý Khôi nhận ra trong đầu.
*Đó là nơi ánh đèn đường đã hỏng từ ba ngày trước.* Hắn bước sang phải, tránh khu vực nguy hiểm đó theo một quy luật toán học chính xác đến rùng mình.
Mỗi bước chân đều được tính toán để tối đa hóa khoảng cách an toàn và giảm thiểu tiếp xúc với những vùng không khí nặng nề hơn bình thường.
Đây không chỉ là võ thuật; đây là sự sinh tồn dựa trên trực giác của kẻ săn mồi trong rừng sâu.
Gã thứ hai lao tới từ phía sau, lợi dụng khoảnh khắc Lý Khôi dịch chuyển vị trí.
Hắn quay người lại nhanh như một con rắn độc, chân phải đá xoáy vào khu vực hạ bộ của gã tấn công.
Tiếng xương cốt nứt nẻ vang lên chát chúa trong không gian hẹp.
Gã đàn ông gục xuống, nhưng thay vì máu chảy ra từ vết thương, những luồng khói đen đặc quánh phun trào từ miệng và mũi hắn ta.
Khói đen lan tỏa nhanh chóng, mang theo mùi tanh của sự thối rữa.
Lý Khôi nín thở trong một phần giây, tránh hít phải thứ khí độc đó.
Hắn biết rằng tiếp xúc trực tiếp với Bóng Tối bị kích thích sẽ khiến ký ức trở về – những mảnh vỡ đau đớn mà hắn đã vất vả chôn vùi dưới lớp băng giá của lý trí.
Gã đầu tiên không chịu thua kém.
Thanh kiếm thép đen chém xuống từ trên cao, nhắm thẳng vào vai Lý Khôi.
Hắn cúi người né tránh, lưỡi dao cắt ngang qua không khí ngay bên tai hắn, mang theo một luồng gió lạnh buốt khiến lông mày hắn dựng lên.
Trong khoảnh khắc gã kia bị mất thăng bằng sau cú đánh hụt, Lý Khôi đưa tay phải ra, nắm chặt lấy cổ áo của gã, rồi dùng lực xoắn mạnh mẽ từ khuỷu tay để quăng đối phương vào tường bê tông phía bên kia hẻm.
Tiếng va chạm vang lên.
Gã đàn ông trượt dài xuống sàn nhà, bất động.
Nhưng Lý Khôi không hề thư giãn.
Hắn vẫn đứng trong tư thế phòng thủ, mắt chăm chú nhìn về phía gã thứ hai đang bò dậy từ đống khói đen.
Cơ thể của gã kia bắt đầu biến dạng – tay chân kéo dài ra, khớp xương xoay ngược chiều tự nhiên, tạo thành một sinh vật lai giữa người và quái vật mà Lý Khôi đã từng chứng kiến nhiều lần trong những cơn ác mộng của mình.
"Làm tốt lắm, Khôi," giọng nói ấy vang lên, nhưng không phải từ miệng gã đàn ông đang biến dạng, mà từ khắp nơi trong hẻm – từ những ống nước rỉ sét trên tường, từ tiếng gió rít qua khe hở của các tòa nhà cao tầng, và thậm chí là từ chính nhịp đập dồn dập trong tim Lý Khôi.
Giọng nói ấy đến đau đớn.
Nó mềm mại, ấm áp và chứa đựng một nỗi buồn sâu sắc mà Lý Khôi chưa bao giờ cho phép bản thân nhớ lại đầy đủ.
Đó là giọng của người phụ nữ hắn yêu nhất – và cũng là kẻ thù lớn nhất mà hắn không thể giết chết vì tình cảm ràng buộc quá mạnh mẽ giữa họ.
"Nhưng anh vẫn chưa hiểu," giọng nói tiếp tục, lan tỏa trong không khí như những gợn sóng trên mặt hồ tĩnh lặng.
"Chúng ta không thể thoát khỏi Long Môn." Lý Khôi nghiến răng, cơ hàm căng cứng đến mức có thể nghe thấy tiếng kêu lạo xạo nhỏ bé.
Hắn biết rằng đây là một bẫy tâm lý – Bóng Tối đang cố gắng lợi dụng ký ức của hắn để làm suy yếu ý chí chiến đấu.
Nhưng điều đáng sợ nhất là giọng nói đó quá chân thực, không mang chút giả tạo nào mà thường thấy trong các ảo giác do Bóng Tối tạo ra.
Gã đàn ông biến dạng đứng dậy hoàn toàn, hai mắt đỏ ngầu phát sáng kỳ lạ dưới ánh đèn đường mờ nhạt.
Nó mở miệng ra – nhưng thay vì tiếng gầm gừ dữ dội như những con mồi khác trước đây, nó lại cất lên một lời thì thầm nhẹ nhàng: "Tuyền nói đúng." Lý Khôi run rẩy nhẹ ở khóe môi.
Cái tên đó giống như một vết thương hở trong tâm trí hắn – nơi ký ức và nỗi đau hòa quyện thành một hỗn hợp nguy hiểm mà không ai có thể chạm vào an toàn.
Hắn nhớ đến khuôn mặt thanh tú của người phụ nữ ấy, những ngón tay mảnh khảnh nắm chặt lấy bàn tay hắn trong đêm mưa rào cuối cùng trước khi mọi thứ sụp đổ.
"Anh đang để chúng ăn mòn anh đấy," giọng nói tiếp tục, lần này gần hơn – như thể nó đang đứng ngay bên tai phải của Lý Khôi.
"Mỗi cú đấm mà anh đánh ra là một ký ức bị lãng quên.
Mỗi bước chân lùi lại là một phần linh hồn bị xé bỏ khỏi cơ thể." Lý Khôi nhắm mắt trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tập trung vào hơi thở sâu và đều đặn.
Hắn cần giữ tỉnh táo.
Không được để cảm xúc chi phối hành động – đó là nguyên tắc sống còn mà hắn đã tự đặt ra cho bản thân từ ngày quyết định trở về Long Môn sau mười năm lưu vong.
Khi mở mắt lại, ánh nhìn của Lý Khôi sắc lạnh hơn trước nhiều lần.
Hắn đưa tay phải vào túi áo vest, rút ra một chiếc khăn lụa trắng tinh – vật dụng duy nhất còn sót lại từ chuyến đi xa cuối cùng cùng Tuyền.
Chiếc khăn ấy không thấm máu hay mồ hôi trong suốt mười năm qua; nó luôn giữ nguyên sự sạch sẽ tuyệt đối như thể thời gian đã ngừng chảy trên đó.
Hắn quấn chiếc khăn quanh bàn tay phải, tạo thành một lớp bảo vệ mỏng manh nhưng mang ý nghĩa biểu tượng lớn lao hơn cả những tấm khiên bằng thép cứng nhất.
"Nếu vậy," Lý Khôi nói với giọng trầm thấp và lạnh lùng, "thì hãy để xem ai sẽ sụp đổ trước." Gã sinh vật lai giữa người và quái vật lao về phía Lý Khôi với tốc độ đáng kinh ngạc.
Những móng vuốt sắc nhọn của nó xoáy vào không khí, tạo ra những luồng gió mạnh khiến tóc Lý Khôi bay phấp phới trong đêm tối.
Hắn lùi lại vài bước, giữ khoảng cách an toàn trong khi quan sát kỹ lưỡng từng chuyển động của đối phương – tìm kiếm điểm yếu tiềm ẩn mà Bóng Tối có thể đã bỏ sót khi ký sinh vào vật chủ này.
Cuộc chiến diễn ra trong sự im lặng chết chóc duy nhất chỉ bị phá vỡ bởi tiếng va chạm giữa da thịt và xương cốt, cùng với những âm thanh kỳ lạ phát ra từ cơ thể biến dạng của gã đàn ông – giống như tiếng gỗ nứt gãy dưới áp lực khổng lồ hoặc kim loại uốn cong vượt quá giới hạn chịu đựng.
Lý Khôi né tránh một cú quất mạnh bằng cánh tay trái đang kéo dài bất thường, đồng thời đưa chân phải đá vào khu vực hông đối phương nơi tập trung nhiều dây thần kinh quan trọng nhất.
Gã sinh vật gào lên – một âm thanh không giống tiếng người mà lại mang đặc trưng của loài thú hoang bị thương nặng – nhưng vẫn tiếp tục tấn công với sự hung hãn ngày càng tăng theo cấp số nhân mỗi giây trôi qua.
Hắn nhận ra rằng chiến thuật phòng thủ đơn thuần sẽ không hiệu quả trong trường hợp này.
Bóng Tối đang sử dụng nỗi sợ hãi tích tụ từ nhiều năm tháng như một nguồn năng lượng vô tận để hồi phục và gia tăng sức mạnh cho vật chủ của nó.
Lý Khôi cần kết thúc trận đấu nhanh nhất có thể – trước khi ký ức về Tuyền trở lại kiểm soát tâm trí hắn hoàn toàn.
Hắn chờ đợi khoảnh khắc gã sinh vật lao tới với cú đấm cuối cùng, nhắm thẳng vào lồng ngực mình – nơi trái tim đang đập mạnh như muốn nổ tung trong lồng ngực.
Đúng lúc đó, Lý Khôi cúi người xuống thấp nhất có thể, tránh né cú tấn công chết chóc này bằng một khoảng cách chỉ vài centimet.
Đồng thời, hắn đưa.
trước mặt, bắt lấy cổ của gã sinh vật – những ngón tay đeo chiếc khăn lụa trắng quấn chặt quanh bàn tay phải giờ đây trở thành điểm tựa vững chắc cho đòn kết liễu sắp tới.
"Long Môn đang ăn mòn chúng ta," Lý Khôi thì thầm vào tai đối phương trong khi siết chặt nắm đấm lại, chuẩn bị tung ra cú đấm mạnh nhất mà hắn có thể thực hiện được với cơ thể vốn đã mệt mỏi vì thiếu ngủ và căng thẳng thần kinh kéo dài suốt nhiều tuần qua.
"Không chỉ là nỗi sợ hãi đơn thuần nữa đâu." Gã sinh vật cố gắng kháng cự bằng cách co rút cổ lại, nhưng sức ép từ hai bàn tay của Lý Khôi quá lớn – đến mức xương sọ bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ li ti dưới làn da nhợt nhạt đang biến đổi liên tục.
Ánh mắt đỏ ngầu của nó dần mờ đi, thay thế bởi sự trống rỗng đáng sợ mà Lý Khôi đã chứng kiến nhiều lần ở những nạn nhân khác bị Bóng Tối tiêu thụ hoàn toàn sau khi ký ức cuối cùng trong đầu họ tan vỡ thành vô số mảnh vụn không thể ghép lại được nữa.
"Mà là ký ức," Lý Khôi tiếp tục nói với giọng lạnh lùng hơn trước rất nhiều, như thể đang đọc một bản án tử hình dành cho chính mình thay vì đối phương đứng ngay trước mặt hắn lúc này đây.
"Mỗi lần anh nhớ về Tuyền." Hắn dừng lời lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi – đủ để cảm nhận sự hiện diện của giọng nói thân thuộc ấy vang lên một lần nữa từ phía sau lưng mình, gần hơn và rõ ràng hơn bất kỳ khi nào khác trong cuộc đời hắn cho đến nay.
".anh mất đi một phần bản thân quý giá nhất mà không hề hay biết," Lý Khôi kết thúc câu nói với vẻ mặt nghiêm nghị đầy bi kịch – thứ cảm xúc hiếm hoi mà người đàn ông lạnh lùng này cho phép biểu lộ ra bên ngoài lớp vỏ bọc bằng đá cứng rắn vốn bao phủ toàn bộ cơ thể và tâm hồn hắn từ khi còn rất nhỏ tuổi xa xưa lắm rồi.
Và ngay sau đó, hắn tung đòn kết liễu – một cú đấm mạnh mẽ vào khu vực giữa hai mắt của gã sinh vật đang suy yếu dần đi từng giây trôi qua trước mặt mình lúc này đây trong không gian hẹp kín bí ẩn nơi hẻm tối đen um tùm xung quanh đầy rẫy bóng ma quá khứ chưa bao giờ thực sự rời bỏ họ dù cố gắng trốn chạy đến đâu xa xôi cách trở thế nào chăng nữa trong cuộc đời ngắn ngủi hữu hạn của con người chúng ta trên thế giới này rộng lớn vô tận mãi không dừng nghỉ ngơi cả ngày lẫn đêm suốt hàng triệu năm qua từ thuở khai thiên lập địa cho tới hết thời gian tồn tại vĩnh hằng bất diệt của vũ trụ bao la mênh mông huyền ảo diệu kỳ tuyệt đẹp rực rỡ lung linh ánh sáng hào quang chói lòa xua tan bóng tối u ám dày đặc che phủ khắp nơi trên mặt đất trần thế này luôn mãi mãi trường tồn vĩnh cửu không hề thay đổi chút nào theo dòng chảy thời gian trôi qua nhanh chậm khác nhau tùy thuộc vào góc nhìn tương đối của từng cá nhân cụ thể trong hoàn cảnh riêng biệt độc đáo vô cùng hiếm gặp khó tìm thấy ở bất kỳ đâu ngoại trừ chính nơi đây – Long Môn – thành phố bị nguyền rủa bởi những ký ức đau thương không bao giờ được phép quên lãng dù có cố gắng xóa bỏ chúng khỏi tâm trí đến mức nào đi chăng nữa thì chúng vẫn luôn hiện diện âm thầm lặng lẽ chờ đợi cơ hội thích hợp nhất để trỗi dậy mạnh mẽ hơn trước rất nhiều lần gấp bội phần so với lúc ban đầu mới xuất hiện lần đầu tiên cách đây khá lâu đời rồi đó.
Gã sinh vật gục xuống bất động trên nền bê tông lạnh giá ướt sũng vì sương đêm và máu đen chảy ra từ những vết thương sâu hoắm do móng vuốt của chính nó gây ra trong quá trình biến dạng trước khi bị Lý Khôi hạ gục hoàn toàn bằng cú đấm chết người vừa rồi không lâu ago đó.
Tàn tích của sinh vật bỗng xé toạc ra, tiết lộ một khối tinh thể máu đỏ thẫm đang đập thình thịch bên trong ngực nó.
Lý Khôi sững sờ khi thấy khối tinh thể đó bỗng hướng về phía hắn, phát ra một luồng sát ý xuyên thấu linh hồn.
Hắn vừa mở miệng quát hỏi thì cổ họng bỗng bị một bàn tay lạnh lẽo siết chặt từ phía
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận