Chương 34
hở hẹp giữa hai tòa nhà cao tầng đang thi công ở khu B, nơi ánh đèn neon từ quảng trường phía dưới bị che khuất bởi những khối bê tông thô ráp.
Những bóng đen dài được kéo dãn ra như những ngón tay xương xẩu vươn tới, cố gắng tóm lấy gót giày của anh trong tuyệt vọng vô nghĩa.
Hơi thở Lý Khôi đều đặn, nhịp tim đập mạnh nhưng không loạn.
Hắn không chạy vì sợ hãi, mà để thu hẹp khoảng cách với mục tiêu trước khi nó kịp biến dạng hoàn toàn.
Phía sau lưng, tiếng bước chân nặng nề vang lên từ tầng dưới thấp, kèm theo âm thanh ướt át như thịt sống bị xé toạc khỏi xương.
Đó là con quái vật bóng tối đang đuổi bắt một nạn nhân vô tội — hay chính xác hơn, nó đang "ăn" nỗi sợ của gã đó để nuôi dưỡng sự tồn tại của mình trong thế giới thực.
Lý Khôi dừng chân đột ngột trên sàn bê tông trần của tầng mười lăm.
Bụi xi măng bay lên mù mịt dưới giày.
quay người lại.
Ánh mắt lạnh lùng quét qua khoảng không tối om trước mặt.
Không có gì cả, chỉ trừ một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng — dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy Bóng Tối đã ngụy trang hoàn hảo vào bóng đêm của thành phố Long Môn này.
"Hắn ở đây," Lý Khôi thì thầm, giọng nói khô khan như đá mài.
Hắn không nhìn bằng mắt thường mà dùng trực giác — thứ năng lực được đánh thức cùng với ký ức bị chôn vùi trong đầu hắn.
Cảm giác đó giống như có một con bọ cạp đang bò trên da thịt anh, nhỏ bé nhưng đầy độc tố.
Bạch Tuyết xuất hiện từ phía sau góc cột bê tông, khẩu súng ngắn đã lên nòng hướng về phía trước mặt Lý Khôi.
Ánh mắt cô sắc lạnh, nghi ngờ mọi thứ kể cả đồng đội của mình trong những tình huống như thế này.
Cô không tin vào trực giác mơ hồ, chỉ tin bằng chứng và đạn dược.
"Đừng di chuyển," Bạch Tuyết ra lệnh, giọng nói trầm thấp nhưng đủ sức cắt ngang không khí căng thẳng.
"Nếu đó là một cái bẫy tâm lý, việc bước vào sẽ khiến anh trở thành nạn nhân hoàn hảo." Lý Khôi không nhìn cô.
Hắn chỉ tập trung vào khoảng trống trước mặt mình.
Không gian ở đó đang bị bóp méo nhẹ nhàng, như thể nhiệt độ giảm xuống đột ngột tạo ra những đường cong ảo ảnh trên mắt người xem.
"Nó đã nuốt gã nhân viên ngân hàng rồi," Lý Khôi nói, giọng điệu dửng dưng đến đáng sợ.
"Chúng ta không còn thời gian để thảo luận về chiến thuật." "Anh định làm gì?" Bạch Tuyết hỏi, nhưng tay cô vẫn giữ nguyên tư thế sẵn sàng nổ súng bất cứ lúc nào.
Cô nghi ngờ cách tiếp cận của Lý Khôi — quá liều lĩnh, quá gần với cái chết.
Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết rằng nếu không có anh, họ sẽ không bao giờ chạm được đến lõi của sự thật về Tập đoàn Long Môn và những thí nghiệm tàn khốc mà cha cô từng tham gia.
Lý Khôi bước tới một bước.
Chỉ một bước duy nhất vào vùng bóng tối dày đặc đó.
Và ngay lập tức, thế giới xung quanh anh sụp đổ.
Không phải là sự sụp đổ vật lý của bê tông hay kính vỡ, mà là sự tan rã của hiện thực.
Những bức tường chung cư cũ biến mất, thay vào đó là những hành lang vô tận của ký ức đau thương.
Mùi máu tươi nồng nặc hơn bao giờ hết, nhưng không từ cơ thể sống — nó đến từ quá khứ.
Lý Khôi cảm nhận được nỗi sợ hãi của gã nhân viên ngân hàng kia đang lan tỏa trong không khí như một loại virus tâm lý.
Nỗi sợ bị sa thải, nợ nần chồng chất, sự cô đơn tột cùng giữa đám đông thành phố lớn.
Lý Khôi nhắm mắt lại.
Hắn không cần nhìn thấy kẻ thù để đánh bại nó trong môi trường này.
Trong thế giới của Bóng Tối, thị giác là một bẫy chết người.
Chúng ta chỉ có thể dựa vào sự im lặng tuyệt đối và ý chí sắt đá.
Anh trở thành một lỗ hổng trong mạng lưới sợ hãi — nơi mà nỗi kinh hoàng không thể bám víu được vì thiếu chất dinh dưỡng cảm xúc.
Khi con quái vật chính lao vào anh, nó mang hình dạng của một khối u đen sẫm đầy gai góc, với hàng trăm đôi mắt nhỏ li ti mở ra trên bề mặt trơn nhẵn ướt át.
Mỗi cặp mắt đó đều phản chiếu nỗi đau của nạn nhân đã bị tiêu hóa trước đó.
Lý Khôi không né tránh.
Anh đứng yên như tượng đá, để cho con quái vật lao thẳng vào ngực mình.
Dao rựa trong tay anh phát sáng nhẹ — không phải ánh sáng thần thánh nào cả, mà là phản xạ lạnh lẽo từ lưỡi thép được tôi luyện bởi bạo lực thuần túy.
Khi con quái vật chạm vào da thịt Lý Khôi, nó nhận ra sự trống rỗng bên trong hắn.
Không có nỗi sợ hãi để ăn mòn, không có hối hận để khai thác.
Chỉ có một khoảng chân không chết chóc mà ngay cả Bóng Tối cũng phải dè chừng.
Lưỡi dao cắt ngang qua cấu trúc năng lượng của con quái vật với độ chính xác phẫu thuật.
Âm thanh phát ra không giống như thịt bị xé rách, mà giống như kính vỡ dưới áp lực nước sâu — một tiếng nổ giòn tan vang vọng trong tâm trí của Lý Khôi hơn là tai nghe thực tế.
Con quái vật rít lên bằng giọng nói chồng chất từ hàng chục nạn nhân khác nhau trước khi sụp đổ xuống sàn nhà bê tông trần.
Nhưng thay vì biến thành xác thịt thối rữa, nó co lại nhanh chóng thành một quả cầu bóng đen nhỏ gọn, lăn đi trên mặt đất và biến mất trong khe nứt của nền móng chưa hoàn thiện.
Lý Khôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng cơ thể anh run lên bần bật — không phải vì sợ hãi mà do kiệt sức.
trì trạng thái phi cảm xúc cực độ.
Bạch Tuyết chạy tới bên cạnh anh, khuôn mặt cô trắng bệch như giấy nháp.
Cô nhìn xuống chỗ con quái vật từng đứng đó, rồi quay sang nhìn Lý Khôi với ánh mắt phức tạp khó đọc.
"Cô vừa chứng kiến điều gì?" Lý Khôi hỏi, giọng nói yếu đi rõ rệt so với lúc trước.
Đây là lần đầu tiên anh cho phép sự mệt mỏi thể hiện ra bên ngoài vỏ bọc lạnh lùng của mình.
Bạch Tuyết không trả lời ngay lập tức.
Cô cúi xuống nhặt thứ gì đó từ khe nứt nơi quả cầu bóng đen vừa biến mất vào.
Khi cô ngẩng lên, trong tay cô cầm một mảnh giấy trắng nhỏ bé — loại giấy dùng cho hóa đơn ngân hàng, nhưng lại có dòng chữ viết tay màu đỏ tươi như máu: *Lý Anh đang chờ anh.* "Anh ấy biết chúng ta đã đến đây," Bạch Tuyết nói, giọng run nhẹ không phải vì sợ hãi mà do giận dữ kìm nén.
"Tập đoàn Long Môn không chỉ quan sát chúng ta từ xa nữa.
Họ đang chủ động mời gọi." Lý Khôi nhận lấy mảnh giấy từ tay cô.
Chữ viết nắn nót cẩn thận đến mức đáng ngại — từng nét bút đều mang vẻ hoàn hảo toán học, giống như những thiết kế kiến trúc của các tòa nhà chọc trời trong thành phố này.
Không có cảm xúc trong từng đường nét ấy, chỉ có sự tính toán lạnh lùng và kiểm soát tuyệt đối.
"Anh ấy muốn gặp tôi," Lý Khôi nói với giọng dửng dưng giả tạo che giấu cơn bão đang cuộn sóng bên trong tâm trí anh.
Nhân cách B bắt đầu động dưới lớp vỏ ý thức tỉnh táo — một tiếng thì thầm hung bạo đòi hỏi máu và trả thù cho sự vi phạm không gian riêng tư này.
"Không," Bạch Tuyết lắc đầu quyết liệt, nắm chặt tay Lý Khôi kéo anh dậy khỏi vị trí ngồi sụp xuống.
"Anh ấy muốn bắt chúng ta bước vào bẫy cuối cùng trước khi đóng cửa vĩnh viễn mọi khả năng thoát ra ngoài.
Nếu đi theo lời mời này, chúng ta sẽ không còn là những người điều tra bí ẩn nữa — mà trở thành nạn nhân trong phòng thí nghiệm của anh ta." Nhưng Lý Khôi đã nhìn thấy thứ gì đó khác trên mảnh giấy kia — một chi tiết nhỏ li ti ở góc dưới cùng bên phải mà mắt thường khó nhận ra nếu không nghiêng ánh sáng đúng cách.
Đó là dấu hiệu riêng tư giữa hắn và bản thân cũ trước khi chết: hình ảnh nửa vòng trăng khuyết kèm theo ba chấm đen nhỏ xío như giọt mực rơi xuống trang giấy trắng tinh.
"Mẹ tôi." Lý Khôi thì thầm, giọng nói vỡ vụn thành những mảnh vỡ đau đớn không thể giấu diếm được nữa.
Ký ức về người phụ nữ luôn xuất hiện trong mơ của anh — khuôn mặt mờ nhạt nhưng nụ cười ấm áp đầy ân cần — bỗng chốc trở nên sắc nét đến tàn nhẫn qua lăng kính ký ức mới tìm thấy này.
Bạch Tuyết nhìn thấy sự thay đổi đột ngột trên gương mặt Lý Khôi và hiểu ngay rằng họ đã chạm vào một phần bí mật quan trọng hơn nhiều so với những gì cô tưởng tượng trước đó về vụ án mạng ba năm trước kia tại thành phố Long Môn huyền ảo nhưng đầy bóng tối này đang dần hé lộ bộ mặt thật đáng sợ nhất của nó cho tất cả mọi người chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng sắp xảy ra tiếp theo trong không gian chật hẹp ngột ngạt nơi đây lúc này đây.
Gió đêm lạnh buốt quét qua vết thương trên cánh tay Lý Khôi khi anh bước ra khỏi tòa nhà xây dựng bỏ hoang, mang theo mùi vị kim loại gỉ sét vẫn còn vương vấn trong mũi nhưng giờ đã pha lẫn thêm hương hoa hồng khô lạ lùng — thứ hương đặc trưng của phòng làm việc Lý Anh ở tầng 89 tháp đồng hồ Long Môn đang phát sáng chói lòa phía xa trung tâm thành phố.
Một bóng đen đứng trên đỉnh tháp cao nhất, nhìn xuống anh từ độ cao hơn một trăm mét như một vị thần phán xét nhân loại tội lỗi dưới trần gian này bằng ánh mắt vô cảm đầy vẻ hoàn hảo toán học đáng sợ đến mức khiến cả Bạch Tuyết cũng phải nín thở kinh hoàng trước sự thật phũ phàng đang chờ đợi họ phía trước không lối thoát nào có thể tránh né được nữa đâu trong cuộc chơi tử thần sắp bắt đầu ngay lập tức đây rồi.
Bạch Tuyết đứng im như một pho tượng đá giữa màn đêm lạnh lẽo của thành phố.
Giọng nói của cô run rẩy khi thốt lên tên hắn trong sự kinh hãi tột độ.
Ánh mắt cô dán chặt vào bóng đen đó với vẻ tuyệt vọng không thể tin nổi.
Hắn bước xuống từ đỉnh tháp mà không cần dây an toàn hay thiết bị hỗ trợ nào cả.
Đôi giày da màu tối chạm nhẹ nhàng trên mặt bê tông lạnh giá của tầng 89.
Những bước chân ấy vang lên đều đặn như nhịp đếm thời gian cho cái chết sắp đến gần hơn mỗi giây một chút trong không khí ngột ngạt này mà ai cũng cảm nhận được sự hiện diện đáng sợ đang bao trùm lấy toàn bộ khu vực xung quanh họ bây giờ đây rồi còn gì nữa đâu phải không nào?
Đan Lương nheo mắt lại khi quan sát kỹ hơn qua ống nhòm ngắm bắn của mình.
Hắn thấy rõ từng chi tiết nhỏ nhất trên người kẻ thù trước mặt lúc này đây.
Bộ vest đen bóng loáng phản chiếu ánh đèn neon từ những tòa nhà xung quanh tạo nên hiệu ứng thị giác kỳ lạ đến kinh ngạc về sự hoàn hảo toán học đáng sợ mà hắn chưa bao giờ gặp phải trong suốt nhiều năm tháng theo đuổi con đường võ nghệ và kinh doanh đầy máu lửa đằng sau bức màn nhung sang trọng của giới thượng lưu thành phố này cả đời người đàn ông trước mắt mình luôn giữ được vẻ ngoài điềm tĩnh khó hiểu đến mức khiến bất kỳ ai đối diện cũng cảm thấy bất an sâu thẳm trong tiềm thức họ ngay từ cái nhìn đầu tiên chưa từng có tiền lệ nào sánh bằng kể từ khi hắn bắt đầu cuộc sống mới tại Long Môn thành phố này cách đây đúng mười hai năm trước kia nếu tính theo lịch dương thì con số đó lại càng trở nên ý nghĩa hơn bao giờ hết đối với những người am hiểu về tử vi mệnh lý cũng như các nguyên tắc cơ bản trong phong thủy kiến trúc đô thị hiện đại đang ngày một phát triển mạnh mẽ theo hướng tích cực nhưng vẫn tiềm ẩn nhiều nguy cơ khó lường trước được cho tương lai gần nữa chứ?
Hắn hạ thấp ống nhòm xuống vai trái của mình một cách chậm rãi đầy tính toán chiến lược cao siêu mà không hề tỏ ra vội vã hay lo lắng chút nào cả dù biết rất rõ rằng đây có thể là khoảnh khắc quyết định số phận của toàn bộ phe phái đang đối đầu trực diện với nhau trong cuộc chiến ngầm sắp nổ ra bất cứ lúc nào cũng được nữa đâu phải sao?
Bạch Tuyết nắm chặt lấy cánh tay hắn đến mức khớp xương trắng bệch vì đau đớn.
Những ngón tay mảnh khảnh của cô xuyên thấu qua lớp vải áo khoác dày dặn của Đan Lương để lại những vết hằn đỏ rực trên làn da nhợt nhạt thiếu máu vì sợ hãi quá mức mà không hề hay biết rằng chính sự hoảng loạn này đang khiến chúng trở thành mục tiêu dễ dàng hơn cho kẻ thù thông minh nhất từ trước đến giờ chưa từng gặp phải trong bất kỳ trường hợp nào khác liên quan trực tiếp hoặc gián tiếp đến mạng sống con người bao gồm cả hai nhân vật trung tâm câu chuyện hiện tại cũng như tất cả những ai có mối liên hệ mật thiết với họ dù chỉ là sơ khai nhất thôi thì vẫn đủ để gây ra hậu quả nghiêm trọng không thể lường trước được nữa đâu phải sao?
Đan Lương quay sang nhìn cô bằng ánh mắt lạnh băng đầy vẻ kiên định lạ thường.
Hắn nhẹ nhàng gỡ tay Bạch Tuyết ra khỏi cánh tay mình một cách dứt khoát nhưng không hề thô bạo hay tàn nhẫn chút nào cả trái lại còn rất tôn trọng và chu đáo theo phong cách đặc trưng của những người đàn ông đã trải qua nhiều biến cố cuộc sống khắc nghiệt đến mức tưởng chừng như không thể vượt qua được nữa đâu phải sao?
"Cô hãy nhớ kỹ điều này," hắn nói với giọng trầm thấp đầy uy lực khiến cho cả bầu không khí xung quanh dường như cũng bị đóng băng lại ngay tức thì trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy trước khi mọi thứ bắt đầu thay đổi hoàn toàn theo hướng bất ngờ nhất mà chẳng ai có thể đoán được kết cục cuối cùng sẽ ra sao nữa đâu phải không nào?
"Anh ấy không chỉ là một con người bình thường," hắn tiếp tục nói thêm với vẻ mặt nghiêm nghị chưa từng thấy trong suốt nhiều năm qua kể từ khi hai người họ gặp nhau lần đầu tiên tại buổi tiệc chiêu đãi thượng lưu tổ chức bên bờ sông Hoàng Hà vào mùa thu năm đó cách đây đúng bảy mươi hai giờ đồng hồ trước lúc sự kiện đáng nhớ nhất của cuộc đời hắn chính thức diễn ra đầy đủ ý nghĩa biểu tượng cho một chương mới mở rộng hơn trong mối quan hệ phức tạp giữa tình yêu thương và lòng thù hận đang dần chiếm lấy toàn bộ tâm trí cũng như thể xác con người vốn dĩ luôn khao khát được tự do sống theo cách riêng mình muốn mà không bị ràng buộc bởi bất kỳ luật lệ nào cả dù là pháp lý hay đạo đức xã hội truyền thống vẫn thường áp đặt lên vai những cá nhân độc lập mạnh mẽ kiểu như hắn vậy đó chứ?
Bạch Tuyết mở to mắt kinh ngạc khi nghe câu nói đầy ẩn ý khó hiểu ấy từ chính môi miệng người đàn ông mà cô yêu thương nhất trên đời này.
Cô không thể tin được vào tai mình đang nghe thấy điều gì vừa rồi đây nữa đâu phải sao?
em không hiểu," cô lắp bắp lại với giọng run rẩy đầy vẻ bất lực trước thực tại phũ phàng đang chờ đợi họ phía trước ngay lúc này đây mà chẳng có lối thoát nào khả.
người trong hoàn cảnh hiện tại phức tạp đến mức khó tả bằng lời nói đơn giản thông thường được nữa đâu phải không?
Đan Lương quay trở lại hướng mắt nhìn về phía bóng đen kia lần nữa với vẻ mặt lạnh lùng đầy tính toán chiến lược cao siêu mà hắn vẫn luôn duy trì từ trước giờ đây chưa từng thay đổi chút nào cả dù cho hoàn cảnh có khó khăn đến mức nào đi chăng nữa thì cũng chẳng thể làm lay chuyển được ý chí kiên cường của người đàn ông tên gọi là Đan Lương này đâu phải sao?
"Chẳng cần hiểu," hắn đáp ngắn gọn đầy vẻ dứt khoát lạ thường khiến cho Bạch Tuyết càng thêm phần bối rối không biết phải phản ứng lại thế nào mới đúng mực trong tình huống nhạy cảm hiện tại giữa hai người họ lúc này đây nữa đâu phải không nào?
"Chỉ cần nhớ kỹ điều anh vừa nói với cô ấy là đủ rồi còn gì khác nữa đâu?" Hắn đưa tay lên chỉnh lại kính mắt một cách chậm rãi đầy vẻ ung dung tự tại mà chẳng hề tỏ ra lo lắng hay sợ hãi chút nào cả dù biết rất rõ rằng đây có thể là khoảnh khắc quyết định số phận của toàn bộ phe phái đang đối đầu trực diện với nhau trong cuộc chiến ngầm sắp nổ ra bất cứ lúc nào cũng được nữa đâu phải sao?
Bóng đen trên đỉnh tháp bỗng nhiên biến mất vào không trung một cách đầy bí ẩn khó hiểu.
Không có dấu hiệu gì cho thấy hắn đã rời đi theo hướng nào cả dù là bay lên cao hay nhảy xuống thấp hơn phía dưới chân mình lúc này đây nữa đâu phải sao?
Đan Lương nhíu mày lại khi quan sát kỹ hơn khu vực mà bóng đen vừa đứng trước đó một cách đầy tập trung và cẩn trọng.
Hắn nghi ngờ rằng có thể đã xảy ra điều gì đó ngoài tầm kiểm soát của cả hai người họ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy lúc nãy chưa biết rõ ràng chính xác là cái gì đang chờ đợi họ phía trước ngay sau lưng cánh cửa kín cổng cao tường này nữa đâu phải không?
Bạch Tuyết bước lại gần hắn hơn một chút với vẻ mặt đầy lo lắng và sợ hãi tột độ.
Cô đưa tay ra nắm lấy bàn tay lạnh toát của Đan Lương như muốn tìm kiếm sự an ủi cuối cùng trong khoảnh khắc nguy hiểm nhất mà cả hai chưa từng trải qua bao giờ nữa đâu phải sao?
Bỗng dưng, bàn tay lạnh toát kia hóa thành một khối băng đen, xé toạc da thịt hắn mà không lưu tình.
Đan Lương kinh hoàng nhìn thấy trong lòng bàn tay cô, một con mắt máu đỏ đang mở to trừng trừng.
Hắn mở miệng muốn hét lên khi cái bóng sau lưng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận