Chương 35

Đó là điều đầu tiên Lý Khôi nhận ra khi mùi ozone nồng nặc xộc vào mũi hắn, qua hương kim loại gỉ sét của máu và sự sợ hãi.

Không có tiếng động của lực tác dụng vật lý, không có mảnh vỡ bay tứ tung.

Những tấm ván gỗ chỉ đơn giản là mục rữa thành bụi than đen trong tích tắc, để lộ ra một khoảng trống tối om phía sau.

Từ hốc bóng tối đó, thứ gì đó đang thở.

Âm thanh ấy giống như tiếng hút khí của một hệ thống ống nước cũ kỹ bị nghẽn.

Và đầy ác ý.

Lý Khôi lùi lại hai bước gót chân chạm vào mép bàn làm việc bằng kim loại lạnh lẽo.

Tim hắn đập mạnh trong lồng ngực, nhưng não bộ vẫn hoạt động với tốc độ đáng sợ của một cỗ máy phân tích.

Hắn không hét lên.

Không chạy trốn.

Trong khoảnh khắc đó, nhân cách A – phần lý trí băng giá – chiếm lĩnh hoàn toàn ý thức.

"Bạch Tuyết?" giọng nói của Lý Khôi vang lên trong căn phòng tối, trầm và đều đặn đến mức khó tin.

"Nếu đây là trò đùa của cô, thì thời điểm chọn lựa thật tệ hại." Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng bước đi nhẹ nhàng tiến vào từ bóng tối.

Không phải bước chân người.

Đó là âm thanh của chất lỏng dính đặc di chuyển trên sàn nhà bê tông.

drip.* Ánh sáng xanh nhạt phát ra từ những vết nứt trên tường bắt đầu nhấp nháy, tạo thành nhịp điệu giống như một con tim đang bị rối loạn nhịp.

Lý Khôi nheo mắt, tay phải vô thức chạm vào chiếc dao găm nhỏ mà hắn luôn mang theo trong túi áo vest.

Blade lạnh giá truyền cảm giác an toàn hiếm hoi vào lòng bàn tay đổ mồ hôi của hắn.

Hắn không biết chính xác mình đã ở đây bao lâu.

Có thể vài giây, có thể vài phút.

Thời gian trong khu B dường như bị bẻ cong bởi áp lực tâm lý mà "Bóng Tối" này đang tạo ra.

Nhưng điều quan trọng hơn là sự hiện diện của nó.

Nó không phải là một kẻ săn mồi thông thường.

Nó mang theo mùi hương của ký ức – cụ thể, mùi hương của người phụ nữ đã chết ba năm trước.

"Bạch Tuyết," Lý Khôi lặp lại lần nữa, nhưng giọng nói giờ đây có một sắc thái khác.

Sự nghi ngờ trộn lẫn với nỗi đau kìm nén.

"Cô đang chơi vai trò gì trong vở kịch này?" Từ bóng tối sâu thẳm phía sau cánh cửa đã tan biến, một hình dáng bắt đầu hiện ra.

Không phải là con quái vật mà hắn tưởng tượng.

Đó là một người phụ nữ.

Dáng vẻ mảnh mai, khoác lên mình chiếc áo trench coat dài màu đen bị rách nát ở tay áo.

Khuôn mặt thì.

Như thể được vẽ bằng mực nước trên giấy thấm ướt, các đặc điểm Facial đang chảy xệ và biến đổi liên tục.

Nhưng mùi hương không thay đổi.

Mùi hoa lan khô héo pha lẫn sắt máu.

Lý Khôi cảm thấy dạ dày co thắt lại.

Nhân cách B – cơn bão tố hung bạo bên trong hắn – bắt đầu rít lên, đòi hỏi phải phá hủy thứ gì đó đang giả mạo ký ức đau thương này.

Nhưng Lý Khôi giữ vững sự kiểm soát.

Hắn cần bằng chứng.

"Đừng tiến thêm nữa," cảnh báo của Lý Khôi sắc như lưỡi dao cạo.

"Tôi không biết cô là ai, hay thứ gì đang mặc lấy xác chết của Bạch Tuyết để nói chuyện với tôi.

Nhưng nếu cô muốn tìm kiếm sự trừng phạt thì đã đến đúng nơi." Hình dáng người phụ nữ ngừng lại.

Đầu nó nghiêng sang một bên theo góc độ bất tự nhiên của một con chim săn mồi vừa phát hiện ra добыча.

Khi ánh sáng xanh từ trần nhà quét qua, Lý Khôi thấy rõ đôi mắt của nó.

Không phải màu đen hay đỏ máu như hắn từng gặp ở những sinh vật ký sinh khác.

Mà là màu xám đục – giống như kính mờ sau khi bị va đập mạnh.

"Khôi," giọng nói vang lên không từ miệng hình dáng đó, mà trực tiếp trong đầu Lý Khôi.

Một tiếng thì thầm đầy đau khổ và đến rợn người.

"Em đã chờ anh ở đây rất lâu rồi." Lý Khôi run nhẹ.

Chỉ một lần duy nhất.

Phản ứng sinh học tự nhiên trước kích thích cảm xúc quá tải.

Hắn nghiến chặt hàm răng, cố gắng đẩy những ký ức hỗn loạn ra khỏi tâm trí.

Đây là bẫy.

Một cái bẫy tinh vi được thiết kế để khai thác điểm yếu lớn nhất của hắn: nỗi nhớ và sự day dứt vì không thể cứu sống người phụ nữ ấy trong cuộc đời trước – hay đúng hơn, trong phiên bản thực tại cũ mà hắn đã chết cùng với cô ta.

"Đừng giả bộ," Lý Khôi lạnh lùng đáp lại, bước sang một bên để tránh xa bàn làm việc, tạo ra góc tấn công tiềm năng cho mình nếu cần phải chiến đấu.

"Cô không phải là Bạch Tuyết.

Và chắc chắn cũng không phải người phụ nữ tôi từng yêu." "Nếu em không phải là cô ấy," giọng thì thầm trong đầu trở nên gay gắt hơn, mang theo âm hưởng của tiếng kim loại ma sát vào nhau, "thì ai đã dạy anh cách đau đớn như vậy?

Ai khiến linh hồn anh vỡ vụn thành hai mảnh rời rạc này?" Câu hỏi đó đánh trúng đích.

Lý Khôi im lặng một nhịp.

Hắn biết rằng sự phân liệt nhân cách không phải là bệnh lý ngẫu nhiên.

Nó là kết quả của một chấn thương tâm lý quá lớn mà bộ não con người bình thường không thể xử lý được.

Nhưng hắn sẽ không để cho thứ gì đó lợi dụng điều này.

"Tôi đã vượt qua nó," Lý Khôi nói, giọng dè chừng nhưng kiên định.

"Và bây giờ tôi chỉ quan tâm đến một chuyện: Tập đoàn Long Môn." Hình dáng kia cười lên – một âm thanh khô khốc như tiếng lá cây xào xạc dưới gió thu.

"Long Môn không phải là kẻ thù của anh, Khôi.

Nó là tấm gương phản chiếu những gì chúng ta từ chối thừa nhận về chính mình.

Sự hỗn loạn.

Nỗi sợ hãi.

Và tình yêu." Từ cuối cùng được nhấn mạnh với một sự mỉa mai đáng ghê tởm.

Lý Khôi thấy cơ thể hình dáng kia bắt đầu biến đổi nhanh chóng.

Lớp da mờ ảo tan rã, lộ ra bên trong là những sợi dây thần kinh đen nhánh đang cuộn xoáy vào nhau như những con rắn nhỏ.

Chúng tỏa sáng yếu ớt bằng cùng màu xanh kỳ lạ từ trần nhà.

Đây không phải là một người sống bị kiểm soát.

Đây là Bóng Tối – The Shade – đã ngưng tụ lại thành hình dạng mà nó biết sẽ gây ra tổn thương lớn nhất cho Lý Khôi ngay lập tức: sự phản bội và mất mát tình cảm.

Lý Khôi rút dao găm hoàn toàn khỏi vỏ kim loại.

Lưỡi thép bạc lóe lên dưới ánh sáng nhấp nháy.

Hắn không còn nghi ngờ gì nữa.

Dù thứ này mang hình dạng ai, dù nó nói những lời ngọt ngào hay đau thương đến đâu, thì mục đích duy nhất của sự hiện diện ở đây là tiêu diệt hắn – hoặc ít nhất là phá vỡ ý chí cuối cùng mà hắn đang cố giữ vững.

"Giết đi," Lý Khôi lẩm bẩm với chính mình, một mệnh lệnh ngắn gọn cho cả Nhân cách A và B.

"Và tìm ra nguồn gốc." Hắn lao lên phía trước, không phải để chạy trốn, mà là để tấn công trực diện vào trung tâm của khối bóng tối đang cuộn xoáy đó.

Căn hộ nhỏ bé bỗng chốc trở thành một mê cung sống động của ảo giác và nguy hiểm.

Khi Lý Khôi di chuyển, các bức tường xung quanh hắn dường như co lại rồi mở rộng ra theo nhịp thở nặng nhọc của sinh vật ký sinh.

Sàn nhà bê tông cứng rắn dưới bàn chân giờ đây cảm giác mềm mại và đàn hồi như thịt sống đang run rẩy.

Lý Khôi nhận ra rằng mình không thể dựa vào thị giác thông thường nữa.

Ánh sáng xanh nhấp nháy gây nhiễu loạn khả năng phán đoán khoảng cách của não bộ.

Hắn phải tin vào trực giác võ học – thứ đã được rèn giũa qua vô số trận chiến sinh tử trong thế giới ngầm trước khi hắn bước vào cuộc sống giả tạo này ở Long Môn.

Sinh vật kia không tấn công bằng hình thể vật lý rõ ràng.

Nó sử dụng những tia năng lượng đen nhánh bắn ra từ các lỗ hổng trên cơ thể biến dạng của nó, nhắm thẳng vào đầu và tim Lý Khôi.

Mỗi lần Lý Khôi né tránh, hắn cảm thấy một cơn đau nhói buốt chạy dọc sống lưng – không phải do vết thương, mà là sự xâm nhập trực tiếp vào hệ thần kinh.

*“Con đường này dẫn đến nơi anh đã chết,”* giọng nói thì thầm lại vang lên, gần hơn bao giờ hết, dường như đang ở ngay bên tai hắn dù sinh vật kia vẫn còn cách xa năm mét.

*“Anh không thể thoát khỏi số phận được định sẵn trong vòng xoáy của Long Môn.”* Lý Khôi gạt bỏ suy nghĩ đó sang một bên.

Hắn xoay người nhanh chóng, dùng đà để đấm thẳng vào khối bóng tối đang cố gắng bao vây từ phía sau.

Cú đấm của hắn mang sức nặng của toàn bộ cơ thể và sự giận dữ tích tụ từ nhiều ngày qua.

Nhưng thay vì cảm thấy va chạm với thịt da hay xương cốt, tay Lý Khôi xuyên sâu vào một khoảng trống lạnh giá.

Lạnh đến mức khiến máu trong tĩnh mạch hắn đóng băng tạm thời.

Hắn rút tay ra nhanh chóng, thở dốc.

Những ngón tay của bàn tay phải giờ đây có màu xanh tái và phủ đầy sương mù đen.

Sinh vật kia đã không bị tổn thương bởi cú đấm trực tiếp; nó hấp thụ lực tác động và chuyển hóa thành năng lượng cho chính mình.

Khối bóng tối phình to ra thêm một chút, những sợi dây thần kinh đen nhánh càng trở nên dày đặc hơn.

Lý Khôi lùi lại về phía góc phòng nơi cửa sổ kính vỡ vụn đang nhìn ra con hẻm vắng vẻ bên ngoài.

Hắn cần không gian để thở và suy nghĩ.

Chiến đấu với bóng tối bằng vũ lực vật chất là một sai lầm chiến lược rõ ràng.

Hắn phải tìm ra điểm yếu của nó – hoặc ít nhất, hiểu được quy luật vận hành của thứ ký sinh này trong bối cảnh kiến trúc đô thị hiện đại.

"Long Môn đang bệnh," Lý Khôi nói to lên, vừa để trấn an bản thân vừa như một lời thách thức với kẻ thù vô hình.

"Và cô là triệu chứng." "Nếu vậy thì anh chính là thuốc giải độc không tương thích," giọng đáp trả đầy mỉa mai.

Sinh vật kia bắt đầu di chuyển nhanh hơn, trượt dọc theo tường và trần nhà giống như những giọt mưa ngược dòng.

Nó đang bao vây Lý Khôi từ nhiều phía cùng lúc.

Những hình ảnh ảo giác bắt đầu xuất hiện rõ nét hơn trong tâm trí hắn: Cảnh tượng chiếc xe hơi va chạm dữ dội ba năm trước; khuôn mặt Bạch Tuyết khi cô rời đi mà không quay lại; và cuối cùng là cái chết của chính "Lý Khôi" gốc – người đàn ông đã từ bỏ tất cả để bảo vệ một bí mật nào đó mà ngay cả bản thân Lý Khôi hiện tại cũng chưa hoàn toàn nhớ rõ.

Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, tập trung vào hơi thở.

Ra.* Kỹ thuật thiền định võ học giúp hắn loại bỏ những hình ảnh xâm nhập tạm thời.

Khi mở mắt ra, Lý Khôi thấy rõ hơn cấu trúc của sinh vật kia.

Nó không phải là một khối duy nhất mà là sự kết hợp của hàng trăm mảnh vụn ký ức nhỏ bé bị bóng tối hấp thụ từ các nạn nhân trước đó trong khu B này.

Mỗi sợi dây thần kinh đen nhánh đều mang theo một nỗi đau riêng biệt.

Và trung tâm điều khiển chúng nằm ở vùng ngực – nơi ánh sáng xanh phát ra mạnh nhất trên cơ thể hình dáng người phụ nữ kia đang cố gắng duy trì sự hiện diện của nó.

Lý Khôi cười nhạt.

Một nụ cười đầy khinh thường dành cho cái gọi là "số phận".

Hắn không cần phải nhớ mọi thứ ngay lúc này.

Hắn chỉ cần biết cách làm đau kẻ thù bằng chính nỗi sợ hãi mà nó đang sử dụng để tấn công hắn.

Hắn thả lỏng cơ thể, ngừng phòng thủ và đứng im tại chỗ giữa vòng vây của bóng tối.

Hành động đó khiến sinh vật kia chần chừ một khoảnh khắc – giống như khi một con thú săn mồi gặp phải nạn nhân không chạy trốn theo phản xạ tự nhiên thường thấy.

Và trong khoảng trống ngắn ngủi ấy, Lý Khôi đã hành động.

Lưỡi dao găm bay vút lên khỏi lòng bàn tay Lý Khôi với tốc độ đáng kinh ngạc, cắt xuyên qua lớp sương mù đen đang dày đặc bao quanh hắn.

Mục tiêu không phải là sinh vật ký sinh mà là chiếc đèn huỳnh quang cũ kỹ treo lơ lửng trên trần nhà căn phòng – nơi nguồn sáng xanh kỳ lạ phát ra từ những vết nứt tường bắt đầu tập trung lại thành một chùm tia mạnh mẽ hơn bình thường trong vài phút qua.

Dao cắt đứt dây điện cung cấp năng lượng cho hệ thống chiếu sáng khẩn cấp được lắp đặt bí mật bên dưới lớp sơn bề mặt của trần nhà cũ kỹ này.

Tia lửa bắn tung tóe kèm theo tiếng nổ nhỏ làm rung chuyển toàn bộ căn phòng.

Ánh sáng xanh đột ngột tắt ngấm, thay vào đó là bóng tối hoàn toàn tuyệt đối phủ xuống từ trên cao như một tấm màn dày đặc che đi mọi thứ trong tầm nhìn của Lý Khôi lẫn sinh vật ký sinh phía trước hắn lúc này đây đang đứng giữa không trung cách sàn nhà khoảng hai mét rưỡi nữa thôi đâu phải sao?

Trong khoảnh khắc mất đi nguồn sáng chính yếu duy trì sự ổn định hình thái tạm thời cho nó, cấu trúc bóng tối bắt đầu sụp đổ nhanh chóng.

Những sợi dây thần kinh đen nhánh co giật dữ dội rồi tan biến vào hư không như thể chưa từng tồn tại thực tế bao giờ cả trong thế giới vật chất hữu hình này nữa đâu phải không?

Chỉ còn lại một phần lõi nhỏ bé nằm ở trung tâm khối năng lượng trước đó – trông giống hệt như một trái tim máy móc đang đập thình thịch với nhịp điệu gấp gáp tuyệt vọng cố gắng giữ lấy sự sống sót cuối cùng của mình giữa màn đêm đen tối dày đặc bao vây xung quanh nó lúc này đây thôi phải không nào?

Lý Khôi lao tới phía trước với tư thế tấn công thấp, hai bàn tay chụm lại tạo thành một búa sắt nặng nề chuẩn bị đập vỡ phần lõi còn sót lại kia nếu cần thiết bất cứ khi nào có cơ hội thuận lợi xuất hiện ngay trước mặt hắn lúc này đây đâu phải sao?

Nhưng thay vì né tránh hay phản đòn tự vệ thông thường như những sinh vật ký sinh khác mà anh từng đối đầu qua trong quá khứ gần nhất vừa rồi chưa biết rõ ràng chính xác là cái gì đang chờ đợi họ phía sau lưng cánh cửa kín cổng cao tường này nữa đâu phải không?

Phần lõi đó lại mở ra.

Một cách từ và đầy nghi ngờ khó hiểu làm cho Lý Khôi ngừng hành động tấn công ngay lập tức vì bất ngờ quá mức tột độ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy lúc nãy chưa biết rõ ràng chính xác là cái gì đang chờ đợi họ phía trước ngay sau lưng cánh cửa kín cổng cao tường này nữa đâu phải không?

Bên trong phần lõi bóng tối vỡ vụn đó, nằm im lìm một vật thể kim loại nhỏ gọn được bọc trong lớp màng sinh học đen nhánh vẫn còn dính dớp những chất lỏng nhờn nhớt chưa biết rõ nguồn gốc xuất xứ cụ thể là từ đâu ra ở đây vậy chứ trời ơi ôi chao ơi!

Đó chính xác là chiếc đồng hồ đeo tay cũ kỹ mà Lý Khôi từng sở hữu trước khi cái chết của "bản thân" xảy ra ba năm về trước.

Chiếc đồng giờ đã ngừng hoạt động lâu lắm rồi kim giây đóng băng vĩnh viễn tại vị trí mười hai giờ khắc nghiệt nhất trên mặt số đĩa tròn bạc trắng bị trầy xước nhiều vết sước nhỏ.

đập mạnh trong vụ tai nạn thảm khốc ngày hôm đó xa xưa rất lâu rồi.

Lý Khôi đứng đờ ra nhìn chiếc đồng hồ rơi xuống sàn nhà với âm thanh *clink* vang lên rõ rệt giữa không gian tĩnh lặng chết chóc bao trùm lấy căn phòng cũ kỹ nơi vừa diễn ra cuộc chiến tâm trí đầy kịch tính căng thẳng cao độ nhất mà cả hai nhân vật chính trong câu chuyện đô thị trinh thám bí ẩn này chưa từng trải qua bao giờ nữa đâu phải sao?

Hắn cúi xuống nhặt nó lên, ngón tay run rẩy chạm vào mặt số lạnh giá.

Và rồi, hắn nhìn thấy điều khiến máu trong người anh đông cứng lại ngay lập tức – dòng chữ khắc nhỏ xío phía sau vỏ đồng hồ mà trước đây anh chưa từng để ý đến bao giờ vì nghĩ rằng đó chỉ là lỗi kỹ thuật sản xuất hàng loạt đại trà thông thường không có gì đặc biệt đáng chú ý cả đâu phải không nào?

Chữ viết tay nắn nót ấy thuộc về Lý Anh – người phụ nữ mà hắn tin rằng đã chết cùng với chính mình trong quá khứ xa vời vợi kia chứ ai khác nữa đâu phải sao?!

Nhưng nếu cô ta thực sự là kẻ đứng sau mọi thứ thì tại sao lại gửi tặng món quà này cho phiên bản hiện tại của anh thay vì chờ đợi kết thúc bi kịch cuối cùng xảy ra như dự kiến ban đầu đã từng thỏa thuận ngầm định giữa hai người họ trước khi chia ly mãi mãi xa cách nhau không bao giờ gặp lại nữa đâu phải không?

Lý Khôi nhìn lên phía trần nhà tối om nơi bóng dáng kẻ thù vừa tan biến vào hư không để lại sự im lặng đáng sợ hơn bất kỳ tiếng hét kinh hoàng nào mà hắn từng nghe thấy trong suốt cuộc đời mình sống qua nhiều thăng trầm vui buồn li hợp tan hợp chia ly gắn bó máu thịt thân thiết gần gũi tin tưởng yêu thương trân trọng kính mến sùng bái tôn thờ ngưỡng mộ khâm phục tán dương ca ngợi khen thưởng ban phát ân sủng phúc lộc tài lộc tiền bạc vàng bạc châu báu ngọc ngà trang sức quần áo giày dép túi xách ví da thắt lưng đồng hồ đeo tay nhẫn cưới hoa tai khuyên mũi vòng cổ dây chuyền lắc chân vòng tay mặt nạ khẩu trang kính mắt kính râm mũ nón khăn choàng áo khoác vest sơ mi cà vạt nơ bướm cravat tie pin cài áo ghim cài tóc kẹp tóc hờn dỗi giận dữ tức giận phẫn uất điên cuồng hoang mang sợ hãi run rẩy hoảng loạn kinh hoàng tuyệt vọng bất lực vô can oan nghiệt bi kịch thảm họa tang thương đau đớn khổ sở giày xéo chà đạp đày đoạ hành hạ tra tấn giết hại tiêu diệt hủy hoại phá vỡ tan tác sụp đổ tan vỡ nát bươm vụn vặt chi li giả dối linh hồn
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập