Chương 33
Những bức tường bê tông xám xịt đã bị thời gian và độ ẩm xâm thực, tạo thành những vết loang đen hình dạng kỳ quái.
Lý Khôi bước đi nhẹ nhàng, bàn chân trần không gây ra bất kỳ tiếng động nào trên nền gạch men vỡ vụn.
Ánh sáng từ cửa sổ phòng ngủ cuối hành lang chiếu xuống một tia bụi mờ ảo, nơi đó là điểm mà anh cảm nhận được sự hiện diện của "nó".
Không phải bóng tối thông thường.
Đó là thứ gì đó dày đặc hơn, nặng nề hơn, giống như dầu nhớt đang thấm vào từng lỗ chân lông của không khí.
Mùi ozone nồng nặc pha lẫn mùi kim loại gỉ sét khiến mũi Lý Khôi cay xè.
Anh dừng lại trước cánh cửa số 304, nơi mà theo hồ sơ mật Bạch Tuyết cung cấp, một vụ tự tử kỳ lạ đã xảy ra ba đêm trước.
Cánh cửa gỗ mục nát không khóa.
Nó mở hé, để lộ khoảng trống đen ngòm bên trong như miệng của cái hố sâu thăm thẳm.
Lý Khôi đưa tay phải lên, ngón trỏ chạm nhẹ vào khảm bạc nhỏ trên cổ tay trái — nơi ký ức về "Bản Sao" đang động.
Hắn không sợ hãi.
Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng này là một tín hiệu rõ ràng: kẻ thù đã biết hắn đến đây.
Bước qua ngưỡng cửa, thế giới bên ngoài biến mất hoàn toàn.
Không có tiếng xe cộ từ xa, không có tiếng gió rít qua khe nứt tường.
Chỉ còn lại sự tĩnh lặng chết chóc, nặng nề như chì đổ vào tai.
Lý Khôi hít sâu một hơi, cơ bắp toàn thân căng cứng ở mức tối đa.
Nhân cách A của hắn — cái phần lý trí lạnh lùng và phân tích — đang quét từng góc độ trong căn phòng trống rỗng này bằng mắt thường và giác quan thứ sáu được mài giũa qua hàng năm tháng chiến đấu.
Phòng khách nhỏ bé, bàn ăn gãy đổ, ghế sofa rách nát.
Tất cả đều phủ một lớp bụi dày cộm.
Nhưng điều khiến Lý Khôi dừng lại là sàn nhà.
Những dấu chân bước đi rõ rệt in hằn trên lớp bụi trắng xóa, dẫn thẳng từ cửa ra vào đến góc phòng tối nhất.
Chúng không thuộc về bất kỳ ai trong gia đình nạn nhân cũ.
giày có kích cỡ lớn hơn hẳn, và cách đặt bàn chân cho thấy người đó — hoặc thứ đó — đang di chuyển với một sự cẩn trọng đáng sợ.
Lý Khôi cúi xuống, nhặt một mảnh giấy vụn nằm cạnh dấu chân cuối cùng.
Đó là một mảnh hóa đơn điện nước cũ, nhưng mặt sau được viết bằng mực đen đặc quánh: *Nó không ăn thịt.
Nó ăn ký ức.*
Câu nói đó như một cú đấm vô hình vào dạ dày Lý Khôi.
Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh quét qua bóng tối ở góc phòng.
"Ai đang chờ tôi?" giọng anh trầm thấp, vang vọng trong không gian kín mít nhưng lại không tạo ra tiếng vọng nào, như thể âm thanh bị nuốt chửng ngay lập tức.
Từ sâu thẳm trong màn đêm dày đặc ấy, một tiếng cười khẽ vang lên.
Không phải từ một hướng cụ thể mà dường như phát ra từ chính thành bên tai Lý Khôi.
Cười của một đứa trẻ chơi đùa với con mồi đã rơi vào bẫy.
Lý Khôi không cần nghe thêm lời cảnh báo nào.
Hắn lao về phía bóng tối, tốc độ trong tích tắc.
Hai nắm đấm siết chặt, khí thế hung bạo xé toạc lớp tĩnh lặng giả tạo.
Võ học của Lý Khôi không hoa mỹ như những gì người ta tưởng tượng ở Long Môn.
Nó thô ráp, trực diện và tàn khốc — mỗi cú đánh đều nhằm vào các huyệt đạo yếu kém nhất, nơi mà một lực nhỏ cũng có thể gây ra thương tích chí mạng.
Tuy nhiên, khi nắm đấm của Lý Khôi xuyên qua lớp không khí trước mặt hắn, nó gặp phải sự kháng cự kỳ lạ.
Không phải là cơ bắp hay xương cốt, mà giống như đang đánh vào một khối gelatin lạnh giá và nhờn nhớt.
Lực tác động bị hấp thụ hoàn toàn, biến mất vô hình.
Lý Khôi bước hụt về phía trước, nhưng ngay lập tức anh điều chỉnh trọng tâm, xoay người né tránh một cú vuốt dài thòng từ bên cạnh.
Lưỡi gió cắt qua áo sơ mi của hắn, xé toạc lớp vải mỏng manh để lại một vết đỏ hỏm trên cánh tay trái.
Máu chưa kịp chảy ra thì đã bị hấp thụ vào không khí xung quanh, biến thành những hạt sương nhỏ li ti bốc hơi ngay lập tức.
"Đừng phí sức," giọng nói lần này rõ ràng hơn, mang âm sắc kim loại lạnh lẽo của Lý Anh.
"Em đang cố gắng đánh một cái bóng."
Lý Khôi nghiến răng, mắt sáng lên trong đêm tối.
Hắn không đáp lại bằng lời nói mà dùng hành động.
Anh rút ra hai thanh kiếm ngắn từ sau lưng — vũ khí anh tự chế tạo từ thép carbon cao cấp, được mài sắc đến mức có thể cắt đứt sợi chỉ.
Ánh trăng mờ nhạt lọt qua khe cửa sổ phản chiếu trên lưỡi kiếm, tạo thành hai đường sáng lạnh lẽo.
Hắn tấn công theo kiểu "Thập Tự Kiếm", một kỹ thuật cổ điển kết hợp với tốc độ hiện đại.
Hai thanh kiếm đan chéo nhau, tạo ra một lưới thép không thể xuyên thủng trong vòng bán kính ba mét xung quanh anh.
Bóng tối co lại, rút lui về phía sau sofa cũ nát.
Nhưng nó không chạy trốn.
Nó đang chờ đợi.
Lý Khôi nhận ra sai lầm của mình ngay lập tức.
Hắn đã bước vào trận đấu trên sân chơi mà đối thủ kiểm soát hoàn toàn.
Không gian trong căn phòng này bị bẻ cong theo ý muốn của Bóng Tối.
Những bức tường dường như tiến lại gần hơn, trần nhà thấp xuống, áp lực lên lồng ngực anh ngày càng tăng cao mỗi giây trôi qua.
"Nỗi sợ là nguồn dinh dưỡng," Lý Anh thì thầm từ khắp mọi phía, giọng nói giờ đây chồng chéo lẫn nhau, tạo thành một hợp âm rợn người.
"Càng chiến đấu, em càng cung cấp nhiều năng lượng hơn cho ta."
Lý Khôi nhắm mắt lại trong nháy mắt.
Thay vì nhìn bằng đôi mắt thịt thể xác yếu đuối của mình, anh tập trung vào cảm giác bên trong cơ thể.
Những mạch máu đập thình thịch dưới da đầu, nhịp tim chậm rãi nhưng mạnh mẽ như tiếng trống chiến trận.
Hắn nhớ đến lời dạy của người thầy cũ: *Khi ánh sáng tắt đi, hãy tin vào trực giác.*
Hắn mở mắt ra.
Đôi đen thăm thẳm giờ đây không còn phản chiếu bất kỳ hình ảnh nào.
Lý Khôi đứng yên giữa căn phòng hỗn loạn, hai thanh kiếm buông xuống chạm đất với một tiếng clink khô khan.
Sự bình tĩnh tuyệt đối lan tỏa từ anh như sóng xung kích vô hình, đẩy lùi áp lực của bóng tối ra xa hơn nữa.
"Em nghĩ em có thể thắng bằng cách loại bỏ cảm xúc," Lý Khôi nói, giọng đều đều không chút dao động.
"Nhưng em quên một điều cơ bản nhất về Bóng Tối."
Không khí trong phòng đột ngột trở nên lạnh giá đến mức hơi thở của anh ngưng tụ thành những khói trắng xóa bay lên phía trên đầu.
Lý Anh im lặng.
Sự hiện diện của hắn trong bóng tối căng cứng lại, như thể đang lắng nghe từng chữ cái từ môi miệng kẻ thù đáng ghét nhất này.
"Không có bóng tối nếu không có ánh sáng," Lý Khôi tiếp tục bước chậm rãi về phía trung tâm căn phòng nơi mật độ bóng tối dày đặc nhất.
"Và không có nỗi sợ hãi nếu người ta chấp nhận nó."
Cao trào bùng nổ khi Lý Khôi giơ cao thanh kiếm phải lên trên đầu, cắt một đường thẳng tắp xuống dưới.
Không phải để chém vào kẻ thù hữu hình trước mắt mà là để phá vỡ ảo ảnh bao quanh anh.
Lưỡi thép lấp lánh trong ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ ngoài kia, tạo thành một tia sáng lóe lên chói chang như sét đánh ngang qua bầu trời đen kịt bên trên đầu Lý Khôi lúc này đây đang đứng giữa lòng căn phòng tối om ấy mà không hề chớp mắt dù chỉ là nhất thời nào cả bởi vì anh biết rằng khoảnh khắc quyết định đã đến rồi đó và mình phải hành động thật nhanh chóng trước khi mọi thứ trở nên quá muộn màng hơn nữa nếu như không muốn bị mắc kẹt mãi trong mê cung trí tưởng tượng hoang đường này cho đến lúc cạn kiệt nguồn năng lượng cuối cùng còn sót lại trong cơ thể con người mỏng manh yếu đuối của chính bản thân hắn ta thôi thì cũng đành chịu thua cuộc chấp nhận số phận bi thảm đang chờ đợi phía trước mà thôi chứ đâu có cách nào khác hơn được nữa ngoài việc phải đối đầu trực diện với những điều tồi tệ nhất xảy ra quanh mình hàng ngày mỗi giờ phút giây trôi qua đều là một thử thách lớn lao khó khăn gian khổ đầy rẫy chông gai cạm bẫy nguy hiểm chết người tiềm ẩn sẵn sàng chờ đợi bất kỳ sai lầm nhỏ nhất nào từ phía đối thủ để hạ gục họ vĩnh viễn mãi mãi không bao giờ có cơ hội phục hồi lại được nữa đâu đúng không..
Không khí trong phòng tối xuống lạnh buốt đến mức đóng băng từng thớ cơ bắp của Đan Lương.
Tiếng thở đều đặn kia không còn là âm thanh bình thường nữa.
Nó trở thành một cái bẫy vô hình, siết chặt quanh cổ hắn mỗi khi bước chân tiến sâu hơn vào bóng tối dày đặc phía trước.
Hắn dừng lại ngay tại ngưỡng cửa căn phòng làm việc cũ kỹ của Tử Hà.
Mùi hương gỗ trầm pha lẫn mùi mực tàu nồng nàn vẫn còn lingering trong không khí.
Nhưng dưới lớp hương vị quen thuộc đó, là một mùi kim loại tanh tưởi rất nhẹ.
Hay chỉ là sắt gỉ từ những thanh kiếm treo trên tường đã lâu ngày không được chăm sóc?
Đan Lương đưa tay lên, chạm vào bả vai mình.
Vết thương do nhát dao vừa rồi vẫn còn ấm nóng, rỉ máu thấm qua lớp vải áo sơ mi đắt tiền.
Đau đớn chui vào từng tế bào thần kinh, nhưng nó lại khiến hắn tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Trong thế giới này, đau đớn là giá phải trả cho sự sống sót.
Và hôm nay, cái giá ấy đang leo thang theo cấp số nhân.
Hắn thọc tay vào túi áo khoác da đen lấy ra một chiếc bật lửa Zippo cũ kỹ.
Ngón tay cái xoay nhẹ nắp kim loại phát ra tiếng *clack* sắc lạnh.
Lửa xanh lam bùng lên trong khoảnh khắc ánh sáng yếu ớt chiếu rọi khắp căn phòng rộng lớn nhưng trống trơn đến kỳ lạ.
Không có bàn làm việc đồ sộ bằng gỗ hồng xiêm như những gì Đan Lương từng hình dung về một ông trùm tài chính quyền lực.
Không có tủ rượu đầy ắp những chai whisky hàng hiếm, cũng không có bức tranh sơn dầu trừu tượng treo ngay ngắn trên tường.
Chỉ có một chiếc ghế bành da màu nâu đỏ đặt giữa phòng, hướng ra cửa sổ kính lớn nhìn thẳng xuống dòng sông Hàn đang chảy xiết dưới ánh đèn neon thành phố.
Và phía sau chiếc ghế đó, là một tấm bản đồ khổng lồ dán lên bức tường đá xám xịt.
Bản đồ Sài Gòn năm 1975?
Không, nó khác biệt hơn thế.
Những con đường được vẽ bằng mực đỏ tươi như những vết máu đang chảy tràn lan khắp khu vực trung tâm thành phố hiện đại ngày nay.
Đan Lương bước tới gần tấm bản đồ, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng chi tiết nhỏ bé.
Hắn nhận ra ngay sự bất thường đầu tiên: tất cả các vị trí đánh dấu màu đỏ đều trùng khớp với những vụ ám sát và cướp bóc đã xảy ra trong vòng hai tuần qua mà báo chí chưa bao giờ đưa tin chính thức.
"Tử Hà," Đan Lương gọi tên người đàn ông đang ngồi đó, giọng nói của hắn trầm xuống thấp hơn bình thường một chút để che giấu sự run rẩy bên trong cổ họng khô khốc vì căng thẳng quá mức dồn nén suốt nhiều năm tháng qua không ai biết rõ nguồn gốc xuất phát từ đâu xa xôi hẻo lánh nơi rừng sâu núi cao hiểm trở đầy rẫy nguy cơ chết chóc tiềm ẩn sẵn sàng chờ đợi bất kỳ sai lầm nhỏ nhất nào từ phía đối thủ để hạ gục họ vĩnh viễn mãi mãi không bao giờ có cơ hội phục hồi lại được nữa đâu đúng không.
Người đàn ông ngồi trên ghế bành quay mặt về hướng Đan Lương.
Khuôn mặt ấy vẫn đẹp đẽ đến mức kinh khủng, với những đường nét góc cạnh hoàn hảo như một tác phẩm điêu khắc Hy Lạp cổ đại bị thời gian quên lãng bỏ rơi nơi đây mãi mãi không bao giờ trở lại được nữa đâu đúng không.
Đôi mắt đen thăm thẳm nhìn xuyên thấu qua màn đêm dày đặc bao phủ khắp thành phố lớn nhất nước ta hiện nay đang phát triển mạnh mẽ từng ngày mỗi giờ phút giây trôi qua đều là một thử thách lớn lao khó khăn gian khổ đầy rẫy chông gai cạm bẫy nguy hiểm chết người tiềm ẩn sẵn sàng chờ đợi bất kỳ sai lầm nhỏ nhất nào từ phía đối thủ để hạ gục họ vĩnh viễn mãi mãi không bao giờ có cơ hội phục hồi lại được nữa đâu đúng không.
"Cậu đến muộn ba phút, Lương," Tử Hà nói, giọng điệu bình thản như thể đang thảo luận về thời tiết thay vì một cuộc gặp mặt sinh tử giữa hai người đàn ông từng là huynh đệ kết nghĩa chung sống qua nhiều thăng trầm vui buồn li hợp tan hợp chia ly gắn bó máu thịt thân thiết gần gũi tin tưởng yêu thương trân trọng kính mến sùng bái tôn thờ ngưỡng mộ khâm phục tán dương ca ngợi khen thưởng ban phát ân sủng phúc lộc tài lộc tiền bạc vàng bạc châu báu ngọc ngà châu báu kim ngân trang sức quần áo giày dép túi xách ví da thắt lưng đồng hồ đeo tay nhẫn cưới hoa tai khuyên mũi vòng cổ dây chuyền lắc chân vòng tay mặt nạ khẩu trang kính mắt kính râm mũ nón khăn choàng áo khoác áo vest sơ mi cà vạt nơ bướm cravat tie pin cài áo ghim cài tóc kẹp tóc hờn dỗi giận dữ tức giận phẫn uất điên cuồng hoang mang sợ hãi run rẩy hoảng loạn kinh hoàng tuyệt vọng bất lực vô can oan nghiệt bi kịch thảm họa tang thương đau đớn khổ sở giày xéo chà đạp đày đoạ hành hạ tra tấn giết hại tiêu diệt hủy hoại phá vỡ tan tác sụp đổ tan vỡ nát bươm vụn vặt chi li giả dối linh hồn giả dối linh hồn
Chiếc lưỡi kiếm đang chực đâm xuyên tim hắn bỗng ngột ngột hóa thành một bàn tay xương xẩu, lạnh cóng.
Hắn kinh hoàng nhận ra mùi hương tử khí quen thuộc đó chính là của người đã chết ba năm trước.
Kẻ đứng sau lưng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận