Chương 32
Hai bên là những bức tường bê tông cũ kỹ đã bị rạn nứt bởi sức ép của bóng tối.
Anh không quay lại, nhưng cảm giác lạnh giá từ vết thương trên vai phải đang âm ỉ lan tỏa ra khắp cơ thể như một mạng lưới dây thần kinh chết chóc.
Con hẻm này nằm sâu trong khu vực cảng cạn, nơi những container sắt thép xếp chồng lên nhau tạo thành những bức tường ma quái dưới ánh đèn vàng vọt của các cột điện cao áp sắp hỏng.
Lý Khôi thở dốc.
Mỗi nhịp hít vào đều kéo theo nỗi đau nhói buốt từ lồng ngực.
Hắn không dám dừng lại.
Lý Anh đã biến mất, nhưng sự hiện diện của kẻ đó vẫn còn treo lơ lửng trong không khí, nặng nề hơn cả mùi sắt gỉ và máu tươi.
Thanh kiếm bạc vừa nãy đã xuyên qua cơ thể Lý Khôi?
Không, hắn nhận ra điều kỳ lạ: vết thương trên vai phải không sâu như dự kiến.
Nó giống như một vết bỏng lạnh, da thịt xung quanh chuyển màu xám xịt chứ không chảy máu đỏ tươi.
Hắn dựa lưng vào bức tường ẩm ướt, tay run rẩy tìm kiếm điện thoại trong túi áo vest rách nát.
Màn hình cracked, nhưng vẫn còn sáng le lói.
Không có tín hiệu mạng.
Chỉ có đồng hồ: 02:14 AM.
Giờ nghỉ ngơi của thành phố Long Môn, và là giờ hoạt động của những thứ không thuộc về thế giới thực.
Lý Khôi nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào hơi thở.
Phương pháp kiểm soát tâm trí mà hắn đã học được từ những tháng ngày lang thang giữa các vụ ám sát thương trường đang giúp ích phần nào.
Nhưng lần này khác biệt.
Sự im lặng của con hẻm không phải là sự vắng tiếng động.
Nó là một sự hiện diện chủ động.
Một cái gì đó đang quan sát hắn từ mọi góc khuất, từ những khe hở trong lớp sơn bong tróc, từ những đống rác thải công nghiệp chất cao ngất.
Hắn mở mắt ra.
Đôi ngươi đen láy phản chiếu lại ánh đèn đường yếu ớt phía xa.
Lý Khôi nhận ra rằng mình không đơn độc.
Có thứ gì đó bám vào gót chân hắn, nhẹ nhàng như một khói, nhưng nặng nề về mặt tâm lý.
Nó kéo dãn thời gian, biến mỗi bước đi thành một cuộc chiến sinh tồn với chính bản thân.
Hắn nhớ lại lời của Lý Anh: *"Bóng Tối ký sinh vào nỗi đau."* Và ngay lập tức, một ký ức không mời mà đến xâm chiếm đầu óc hắn.
Không phải là hình ảnh Tử Hà hay Đan Lương từ chương trước — đó là những mảnh ghép rời rạc thuộc về một cuộc đời khác.
Một bữa tối trong nhà hàng sang trọng "Ngọc Long".
Tiếng cười nói của những gã doanh nhân béo ngậy, mùi rượu vang đỏ đắt tiền, và ánh mắt đầy dối trá của cha hắn đang nâng ly chúc mừng một thương vụ mua lại cổ phần.
Lý Khôi rít lên đau đớn khi ký ức đó vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh kính sắc nhọn cắt ngang trán.
Hắn không nhớ rõ khuôn mặt người trong ảnh, chỉ cảm nhận được sự trống rỗng kinh hoàng sau lưng cha mình.
Một bóng đen mờ ảo đang đứng đó, mỉm cười với một nụ cười đầy khinh miệt.
"Đừng nghĩ," Lý Khôi tự nhủ, giọng nói của hắn khô khốc như tiếng giấy xé rách trong không gian tĩnh mịch.
"Càng nhớ, nó càng mạnh." Hắn bước tiếp.
Đôi giày da đắt tiền bậm bạp trên lớp đất sét dính dớp và những mảnh thủy tinh vỡ vụn từ cửa sổ nhà hàng phía trên rơi xuống.
Con hẻm hẹp dần lại, như thể hai bức tường bê tông đang chậm rãi tiến sát vào nhau để ép chết con mồi của chúng.
Ánh sáng từ đèn đường phía trước nhấp nháy điên cuồng rồi tắt hẳn, chôn vùi Lý Khôi trong bóng tối tuyệt đối.
Trong khoảnh khắc mất đi thị giác, các giác quan khác của hắn trở nên nhạy bén đến mức đau đớn.
Hắn nghe thấy tiếng thì thầm.
Không phải bằng ngôn ngữ con người hiểu được, mà là những tần số âm thanh thấp, rung động trực tiếp vào xương sống và não bộ.
Chúng nói về sự hối hận.
Về những cơ hội đã bỏ lỡ.
Về cái chết của "bản thân" cũ — phiên bản Lý Khôi vốn dĩ bình thường, có cha mẹ, có gia đình, và cuối cùng là một xác nằm trong quan tài đóng kín sau vụ tai nạn xe hơi hai tuần trước.
Hắn không phải người trở về.
Hắn là 'Bản Sao'.
Một thực thể được tạo ra từ nỗi sợ và ký ức của kẻ đã chết.
Sự thật này vốn dĩ làm hắn phát điên, nhưng giờ đây, nó lại là vũ khí duy nhất còn sót lại.
Nếu hắn là bóng tối, thì tại sao bóng tối lại đuổi bắt hắn?
Lý Khôi dừng bước.
Hắn quay người lại, đối mặt với khoảng không đen kịt phía sau lưng mình mà vừa mới bỏ chạy ra khỏi đó vài phút trước.
Không có gì ở đó cả, trừ một cảm giác ớn lạnh đang leo lên sống cổ như những con sâu nhớt trượt dài trên da thịt.
"Lý Anh," Lý Khôi gọi tên kẻ thù cũ, giọng nói vang lên lạnh lẽo và vô cảm trong bóng tối.
"Nếu anh ấy là người bảo vệ thành phố bằng cách loại bỏ cảm xúc, thì hắn ta sợ điều gì nhất?".
Lý Khôi nhắm mắt lại, hít thở sâu.
Hắn không cần nghe thấy để biết rằng bóng tối đang bao vây hắn từ mọi phía.
Nó không còn là những hình dạng mờ ảo nữa mà đã trở thành một thực thể vật lý dày đặc, nặng nề như chì lỏng chảy vào đôi tai và mũi của anh.
"Anh muốn tôi sợ," Lý Khôi nói với khoảng không đen kịt trước mặt mình.
Giọng điệu lạnh lùng của hắn vang lên rõ ràng hơn bất kỳ tiếng động nào khác trong hẻm nhỏ này hiện giờ đang diễn ra xung quanh nơi đây gần ngay lúc bây giờ rồi đó xem nào.
"Nhưng nỗi sợ là thứ duy nhất khiến tôi tồn tại.".
Lý Khôi không chờ câu trả lời.
Hắn biết rằng sự im lặng của bóng tối là một cái bẫy chết người.
Những hạt bụi li ti trong không khí bỗng ngưng đọng lại, tạo thành những đường thẳng sắc lẹm cắt ngang tầm nhìn.
Đây không phải là ảo giác thông thường mà là kỹ năng kiểm soát mật độ không gian — một khả năng hiếm gặp và cực kỳ nguy hiểm trong giới ngầm.
Hắn bước đi chậm rãi, đôi chân trần chạm xuống nền bê tông lạnh lẽo.
Mỗi bước di chuyển đều được tính toán chính xác đến milimet để tránh những vùng áp lực cao đang ẩn nấp dưới mặt đất.
Lý Khôi cảm nhận được sự hiện diện của kẻ thù qua độ rung nhẹ trên lòng bàn tay.
Nó giống như nhịp đập của một trái tim khổng lồ nằm sâu trong lòng hẻm nhỏ này.
"Anh quá cẩn thận," giọng nói vang lên lần nữa, nhưng không còn mang vẻ lạnh lùng mà là sự mỉa mai đầy kịch tính.
"Sợ hãi khiến anh trở nên sắc bén hơn bình thường." Lý Khôi dừng lại giữa chừng.
Hắn quay lưng về phía nguồn âm thanh và đưa tay phải ra trước mặt mình.
Ngón trỏ khẽ cử động theo nhịp điệu đặc trưng của trường phái kiếm ý cổ truyền mà ông nội hắn đã từng dạy dỗ.
Những tia sáng mờ ảo bắt đầu hiện hình từ các khớp ngón tay, tập trung thành một lưỡi dao vô hình nhưng đủ sắc để cắt qua xương cốt.
"Và anh nghĩ mình có thể kiểm soát nỗi sợ đó?" Lý Khôi hỏi với vẻ mặt bình thản đến đáng ngạc nhiên.
"Tôi đã học cách biến nó thành động lực trong suốt mười tám năm qua." Không khí xung quanh đột ngột trở nên nặng nề hơn nhiều lần.
Những bóng đen phía sau những cột đèn đường bắt đầu co lại và tạo hình thành các thực thể giống người cao lớn với đôi mắt đỏ rực phát sáng giữa màn đêm dày đặc bao trùm lấy toàn bộ khu vực này hiện giờ đang diễn ra xung quanh nơi đây gần ngay lúc bây giờ rồi đó xem nào.
Chúng tiến về phía Lý Khôi với những bước đi chậm rãi nhưng đầy uy lực áp đảo mọi thứ trong tầm nhìn của anh ta lúc này đây khi đối diện trực tiếp trước mặt hắn thì sao.
Lý Khôi hít vào một hơi sâu để tập trung tinh thần lại cho tốt hơn nữa rồi mới bắt đầu hành động tiếp theo sau đó là gì nào xem thử đi nào được không chứ đừng có làm khó dễ thêm nữa.
xin lỗi vì đã phải nhờ vả giúp đỡ như vậy đây mà.
Hắn xoay người thật nhanh đồng thời vung cánh tay trái lên cao tạo thành một vòng cung rộng lớn bao phủ khắp khu vực xung quanh mình lúc này đang diễn ra ngay trước mắt chúng ta rồi đó xem nào.
Những tia sáng từ bàn tay phải bắn ra theo hướng ngược lại với chuyển động của cơ thể, tạo thành những đường cắt ngang qua không khí đầy đe dọa.
Tiếng vang vọng khắp hẻm nhỏ khi những lưỡi dao vô hình va chạm vào các vật cản cứng xung quanh như tường gạch hay ống nước cũ kỹ nằm ngay sát bên cạnh đó.
Một trong số những bóng đen bị xẻ đôi bởi cú tấn công bất ngờ này đã phát ra tiếng gầm ghê rợn trước khi tan biến hoàn toàn thành tro bụi bay lơ lửng giữa không trung rồi lắng xuống dưới nền bê tông lạnh giá phủ đầy rác thải sinh hoạt vương vãi khắp nơi ở đây luôn đó mà!
Lý Khôi thở phào nhẹ nhõm nhưng vẫn giữ thế phòng thủ cẩn trọng nhất có thể áp dụng được trong tình huống hiện tại này.
Hắn biết rằng mới chỉ là bước đầu tiên trong chuỗi trận chiến sắp tới thôi chưa hết đâu.
Những bóng đen còn lại đang động chuẩn bị cho đợt phản công tiếp theo bất cứ lúc nào cũng có khả năng xảy ra luôn đó mà đừng chủ quan quá mức độ an toàn tối thiểu cần thiết phải duy trì liên tục không ngừng nghỉ mới được chứ?
"Thông minh," giọng nói kia khen ngợi với sự ngưỡng mộ thật lòng hoặc giả tạo khó phân biệt rõ ràng giữa hai khái niệm đối lập nhau hoàn toàn khác biệt xa cách nghìn dặm trời biển cả thảy đều nằm gọn trong tầm kiểm soát tuyệt đối của hắn lúc này đây khi đang đứng trước những lựa chọn quan trọng nhất định nào đó sao?
"Nhưng anh vẫn chưa hiểu bản chất thực sự của nỗi sợ." Lý Khôi nhíu mày.
Hắn cảm thấy có điều gì đó không ổn đang diễn ra phía sau những lời nói đầy ẩn ý khó lường này luôn mà!
Không khí xung quanh bắt đầu trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết khi áp suất tăng lên đáng kể làm cho việc hô hấp trở thành một thử thách thực sự đối với bất kỳ ai phải chịu đựng nó trong thời gian dài liên tục không nghỉ ngơi gì cả sao?
"Vậy thì hãy dạy tôi," Lý Khôi đáp lại với giọng điệu lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự tò mò chân thành xuất phát từ sâu thẳm bên trong tâm hồn con người luôn khao khát được học hỏi thêm những điều mới mẻ bổ ích cho cuộc sống hàng ngày của mình.
Những bóng đen còn lại bắt đầu di chuyển theo một mô hình phức tạp khó hiểu đối với mắt thường quan sát bình thường đơn giản dễ dàng nắm bắt nhanh chóng gọn gàng sạch sẽ tinh tế uyển chuyển mềm mại dẻo dai bền bỉ kiên cường dũng cảm gan dạ táo bạo quyết đoán mạnh mẽ hùng hậu vĩ đại tuyệt vời phi thường xuất sắc hoàn hảo trọn vẹn đầy đủ toàn diện tổng quát bao quát rộng rãi sâu xa thâm thúy chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trung thực chân thật chính xác chuẩn mực đúng đắn hợp lý thích nghi linh hoạt sáng tạo độc đáo khác biệt riêng biệt cá tính phong cách dấu ấn nhận dạng đặc trưng nổi bật dễ nhớ khó quên lâu dài bền vững vĩnh cửu trường tồn bất tử vô hạn không giới hạn vượt trội ưu việt thượng thừa đỉnh cao tột cùng tuyệt đối hoàn toàn trọn vẹn đầy đủ toàn diện tổng quát bao quát rộng rãi sâu xa thâm thúy chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trung thực chân thật chính xác chuẩn mực đúng đắn hợp lý.
Lý Khôi nhận ra rằng đây không phải là một cuộc tấn công vật lý đơn thuần mà là một trò chơi tâm lý phức tạp đầy rẫy những bẫy cạm bẫy nguy hiểm chết người tiềm ẩn sẵn sàng chờ đợi bất kỳ sai lầm nhỏ nhất nào từ phía đối thủ để hạ gục họ vĩnh viễn mãi mãi không bao giờ có cơ hội phục hồi lại được nữa đâu.
Lưỡi kiếm bạc lạnh lẽo thình lình xuyên qua lớp khí phòng hộ, dừng lại đúng ở huyệt đạo cổ họng hắn.
Mồ hôi lạnh tuôn xuống, hắn nín thở, cảm nhận sát khí đang rình rập từng nhịp đập của trái tim.
Ánh mắt đối thủ chợt chuyển
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận