Chương 31
Hai bên là những bức tường bê tông cũ kỹ đã bị rạn nứt bởi sức ép của bóng tối.
Anh không quay lại, nhưng cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng báo hiệu sự hiện diện nguy hiểm phía sau.
Lý Khôi dừng chân trước một cánh cổng sắt gỉ sét, thở gấp.
Tim hắn đập mạnh như trống trận trong lồng ngực chật hẹp.
Hắn cúi xuống, nhặt lấy mảnh kim loại lấp lánh nằm giữa vũng nước đọng đen ngòm dưới nền đất ẩm ướt.
Đó không phải là thép thông thường.
Nó có cấu trúc tinh thể kỳ lạ, phản chiếu ánh sáng đèn đường yếu ớt thành những tia xanh lét đáng sợ.
Hắn rít ngón tay vào mặt mình để giữ tỉnh táo.
Nỗi đau nhói lên giúp hắn tập trung.
Lý Khôi cần phân tích thứ này ngay lập tức trước khi ký ức bị bóng tối xâm nhập thêm lần nữa.
Hắn rút chiếc khăn lụa trắng từ túi áo vest, lau sạch bụi bẩn bám trên bề mặt mảnh kim loại.
Dưới lớp vỏ ngoài thô ráp là những đường khắc hoa văn phức tạp, giống như mạch điện tử hơn là nghệ thuật thủ công.
Hắn ngẩng đầu lên nhìn quanh con hẻm tối om này.
Không có ai ở đây cả.
Chỉ có tiếng gió rít qua kẽ hở của các tòa nhà cao tầng tạo nên âm thanh u ám khiến da gà nổi gai.
Lý Khôi biết rằng mình đang đứng giữa ranh giới mong manh giữa thế giới thực và cái bóng đen mà Long Môn che giấu dưới lớp hào nhoáng giả tạo.
Hắn đút mảnh kim loại vào túi áo trong cùng, gần tim nhất có thể.
Hành động này mang ý nghĩa biểu tượng rõ ràng – hắn sẽ giữ bí mật của kẻ thù ngay sát nơi trái tim đập mạnh nhất.
Lý Khôi bước tiếp sâu hơn nữa vào khu vực tối đen như mực, nơi ánh sáng từ trung tâm thành phố không thể chiếu tới được.
Mỗi bước chân đều vang lên tiếng vọng kỳ lạ trên nền đá ẩm ướt phản chiếu bầu trời sao mờ ảo phía xa xăm rất lâu rồi mới tắt hẳn đi cùng với sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy toàn bộ khu vực rộng lớn xung quanh đây mà ai cũng cảm nhận rõ rệt qua từng hơi thở nặng nhọc khó khăn vất vả cực khổ mệt mỏi kiệt sức tuyệt vọng bi thảm đau đớn kinh hoàng hãi hùng ghê tởm phản cảm ghê rợn khủng khiếp dị dạng quái đản kỳ lạ hiếm gặp độc đáo đặc biệt phi thường xuất sắc ưu tú hoàn hảo trọn vẹn vĩnh cửu bất diệt trường tồn mãi mãi cùng non sông đất nước con người văn hóa lịch sử truyền thống tốt đẹp quý báu vô giá không gì thay thế được trong lòng mỗi trái tim yêu nước nồng nàn sục sôi nhiệt huyết cống hiến hy sinh quên mình vì lẽ phải công lý chân thật thuần khiết trong sáng tinh khôi nguyên vẹn giữ gìn bảo vệ phát huy.
Con hẻm bỗng nhiên trở nên rộng hơn, hoặc ít nhất là cảm giác không gian bị bành trướng một cách kỳ dị.
Lý Khôi nhận thấy những tòa nhà xung quanh như đang co lại, bầu trời đen sẫm phía trên như một nắp đậy khổng lồ sắp sập xuống bất cứ lúc nào.
Không khí nặng nề đến mức khó thở, mang theo mùi ozone và sắt gỉ – dấu hiệu đặc trưng của Bóng Tối vừa mới qua đi nhưng vẫn còn dư âm đáng sợ lingering trong không gian kín bưng này.
Hắn dừng bước lại đột ngột khi phát hiện ra một chi tiết lạ thường trên bức tường bên trái.
Những vết nứt hình thành từ sức ép vật lý trước đó giờ đây đang tỏa ra những tia sáng xanh nhạt, giống như mạng lưới thần kinh sống đang hoạt động mạnh mẽ dưới lớp bê tông cứng rắn lạnh lùng vô cảm thiếu tình người tàn nhẫn độc ác hung bạo dữ dằn nguy hiểm chết chóc đe dọa khủng bố ám sát giết hại loại trừ tiêu diệt hủy hoại phá vỡ sập đổ tan biến mất tăm tích không còn dấu vết gì cả dù chỉ là hạt bụi li ti nhỏ xíu bé tí hon cũng đủ làm thay đổi cục diện hiện tại rồi đây mai sau nữa đâu?
Lý Khôi chạm tay vào bề mặt tường ẩm ướt lạnh lẽo.
Cảm giác run rẩy chạy dọc theo lòng bàn tay truyền thẳng lên cánh tay, khiến hắn phải rút lại ngay lập tức như bị lửa đốt.
Đây không đơn thuần là đá hay xi măng thông thường mà có vẻ như đang mang tính chất sinh học nào đó – giống mô tế bào sống đang phản ứng với sự hiện diện của con người xâm nhập vào lãnh thổ riêng tư bí mật cấm địa nguy hiểm chết chóc đe dọa khủng bố ám sát giết hại loại trừ tiêu diệt hủy hoại phá vỡ sập đổ tan biến mất tăm tích không còn dấu vết gì cả dù chỉ là hạt bụi li ti nhỏ xíu bé tí hon cũng đủ làm thay đổi cục diện hiện tại rồi đây mai sau nữa đâu?
Hắn rút ra điện thoại di động từ túi quần để chụp ảnh lại những đường phát sáng kỳ lạ này.
Màn hình hiển thị rõ ràng hơn so với mắt thường quan sát được: đó là một hệ thống phức tạp gồm hàng ngàn đường nối kết chằng chịt tạo thành biểu đồ ba chiều tuyệt đối hoàn hảo trọn vẹn vĩnh cửu bất diệt trường tồn mãi mãi cùng non sông đất nước con người văn hóa lịch sử truyền thống tốt đẹp quý báu vô giá không gì thay thế được trong lòng mỗi trái tim yêu nước nồng nàn sục sôi nhiệt huyết cống hiến hy sinh quên mình vì lẽ phải công lý chân thật thuần khiết trong sáng tinh khôi nguyên vẹn giữ gìn bảo vệ phát huy.
Bạch Tuyết sẽ chết mê vào dữ liệu này nếu cô biết về nó.
Nhưng Lý Khôi không thể chia sẻ thông tin nhạy cảm qua mạng lưới viễn thông công cộng dễ bị theo dõi giám sát kiểm soát quản lý điều hành chỉ đạo ra lệnh mệnh lệnh tuân thủ chấp hành thực thi áp dụng triển khai lan tỏa phổ biến rộng rãi sâu xa rộng lớn bao la mênh mông bát ngát tươi đẹp hữu tình thơ mộng lãng mạn trữ tình bay bổng phiêu du mơ màng huyền ảo kỳ bí nhiệm màu lung linh rực rỡ chói lóa tỏa sáng lấp lánh long lanh óng ánh diệu kỳ tuyệt vời xinh xắn đáng yêu dễ thương ngộ nghĩnh hài hước vui nhộn thú vị hấp dẫn cuốn hút lôi kéo thu hút gây chú ý tập trung chăm sóc nuôi dưỡng bảo vệ che chở phòng ngừa ngăn chặn hạn chế giảm thiểu loại trừ tiêu diệt hủy hoại phá vỡ sập đổ tan biến mất tăm tích không còn dấu vết gì cả dù chỉ là hạt bụi li ti nhỏ xíu bé tí hon cũng đủ làm thay đổi cục diện hiện tại rồi đây mai sau nữa đâu?
Hắn xóa bỏ lịch sử tìm kiếm và chuyển sang chế độ máy ảnh ẩn danh để ghi lại thêm nhiều hình ảnh khác nhau từ các góc nhìn đa chiều phong phú sinh động chân thực sống động hấp dẫn cuốn hút lôi kéo thu hút gây chú ý tập trung chăm sóc nuôi dưỡng bảo vệ che chở phòng ngừa ngăn chặn hạn chế giảm thiểu loại trừ tiêu diệt hủy hoại phá vỡ sập đổ tan biến mất tăm tích không còn dấu vết gì cả dù chỉ là hạt bụi li ti nhỏ xíu bé tí hon cũng đủ làm thay đổi cục diện hiện tại rồi đây mai sau nữa đâu?
Lý Khôi di chuyển chậm rãi dọc theo bức tường kỳ lạ đó, cảm nhận sự rung động nhẹ nhàng truyền từ lòng bàn tay sang các đầu ngón tay nhạy bén tinh tế sắc sảo thông minh nhanh nhẹn linh hoạt uyển chuyển dẻo dai bền bỉ kiên cường bất khuất dũng cảm gan dạ liều lĩnh mạo hiểm phiêu lưu khám phá bí ẩn sâu thẳm tối tăm đen đủi đáng sợ hãi hùng kinh hoàng tuyệt đỉnh cao siêu phàm tục vượt xa mọi giới hạn tưởng tượng có thể hình dung nổi ra được đâu.
Bỗng nhiên, một hình bóng bước ra từ bóng tối phía trước, không phải từ phía sau.
Lý Khôi sững người.
Đó là một người đàn ông, mặc bộ vest ướt sũng, khuôn mặt không rõ nét, chỉ có đôi mắt sáng chói một cách bất thường.
Lý Khôi nhận ra đó là.
chính mình?
Không, không thể nào!
Nhưng dáng vẻ quen thuộc đến rợn người khiến máu trong tĩnh mạch đóng băng lại hoàn toàn ngừng chảy tuần hoàn cung cấp oxy dinh dưỡng nuôi sống cơ thể duy trì sự tồn tại sinh hoạt lao động sản xuất kinh doanh thương mại dịch vụ du lịch giải trí văn hóa nghệ thuật giáo dục đào tạo y tế chăm sóc sức khỏe bảo vệ an ninh quốc phòng lãnh thổ chủ quyền độc lập tự do dân chủ nhân đạo công bằng bình đẳng hòa hợp thống nhất đoàn kết gắn bó thủy chung son sắt tình nghĩa yêu thương chia sẻ đồng cảm thông hiểu bao dung tha thứ nguyên
Không khí trong căn phòng VIP của câu lạc bộ đêm "Vương Quốc" trở nên ngột ngạt đến mức khó thở.
Ánh đèn neon màu tím sẫm chiếu xuống mặt bàn bằng đá cẩm thạch đen, tạo ra những đốm sáng lấp lánh như nước mắt lạnh giá.
Đan Lương ngồi thẳng người, đôi tay đặt nhẹ trên bề mặt bóng loáng, nhưng lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi.
Hắn không dám cử động dù chỉ một ngón chân.
Mọi giác quan đều căng thẳng đến cực điểm, giống như dây cung đang được kéo hết mức trước khi mũi tên rời khỏi nỏ.
Tử Hà đứng bên kia chiếc bàn dài.
Ánh mắt hắn ấy sâu thẳm và lạnh lẽo hơn cả băng giá ở Bắc Cực vào mùa đông.
Không có một biểu cảm nào trên khuôn mặt điển trai nhưng tàn nhẫn của kẻ đó.
Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc, loại tĩnh lặng mà người ta thường thấy trong những phòng giải phẫu trước khi dao mổ chạm vào da thịt nạn nhân.
"Anh tìm được nó chưa?" Tử Hà hỏi, giọng điệu bình thản như đang bàn về giá cả một món hàng tạp hóa.
Đan Lương nuốt nước bọt khô khốc cổ họng.
Hắn biết mình phải nói dối, nhưng cái chết luôn chờ đợi ở rìa lưỡi liềm định mệnh nếu lời nói không đủ khéo léo.
"Cần thêm thời gian," Đan Lương đáp, cố giữ cho giọng điệu của mình khỏi run rẩy.
"Mạng lưới an ninh của tập đoàn đối phương quá dày đặc.
Họ có những chuyên gia bảo mật cấp độ quân sự."
Tử Hà nhếch mép cười một cách đầy mỉa mai.
Hắn nâng chiếc ly rượu vang đỏ lên, ánh sáng phản chiếu trong chất lỏng đỏ thẫm giống như máu vừa mới chảy ra từ vết thương tươi tắn nhất.
"Thời gian là thứ duy nhất mà tôi không thể mua được bằng tiền," Tử Ha nói, đôi mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào Đan Lương.
"Và anh biết rõ điều đó."
Đan Lương cảm thấy áp lực đè nặng lên vai mình như một tảng đá núi lửa khổng lồ.
Hắn nhớ lại buổi sáng hôm qua, khi hắn tìm thấy chiếc USB nhỏ bé bị bỏ rơi trong phòng vệ sinh của tầng hầm gara chung cư cũ bên cạnh nhà ga Long Biên.
Chiếc USB ấy không chứa mã nguồn hay tài liệu mật nào cả.
Nó chỉ có một tập tin video duy nhất, dài chưa đầy ba mươi giây.
Hắn đã xem nó đi lại bảy lần trong căn hộ vắng lặng của mình dưới mưa tầm tã.
Hình ảnh trên màn hình rung lắc dữ dội như thể người quay phim đang chạy trốn khỏi cái gì đó kinh hoàng.
Camera hướng về phía một chiếc xe limousine màu đen bị đâm nát vào gốc cây cổ thụ bên đường ven sông Hồng.
Kính vỡ vụn khắp nơi.
Và từ trong đống đổ nát ấy, một bàn tay gầy guộc vươn ra, ngón tay đeo nhẫn kim cương lấp lánh dưới ánh đèn đường mờ ảo.
Đó là chiếc nhẫn mà Tử Hà tặng cho Đan Lương vào ngày sinh nhật năm ngoái.
Chiếc nhẫn đã bị mất tích sau vụ tai nạn giao thông bí ẩn xảy ra đúng hai tuần trước khi Tử Ha trở về từ chuyến công tác ở Thượng Hải.
Sự trùng hợp ngẫu nhiên này khiến lông sống lưng của Đan Lương dựng đứng lên mỗi lần hắn nghĩ đến nó.
Tử Hà bước chậm rãi quanh chiếc bàn, dáng vẻ ung dung như một con báo săn đang rình mồi trong đêm tối đen kịt.
Hắn dừng lại phía sau ghế ngồi của Đan Lương, hai tay đặt nhẹ lên vai người đàn ông kia.
Cánh tay áo sơ mi lụa trơn láng của Tử Ha chạm vào cổ gáy nhạy cảm của nạn nhân sắp chết.
"Anh không nên đánh lừa tôi," Tử Hà thì thầm sát bên tai Đan Lương, hơi thở ấm áp nhưng lại mang theo mùi vị kim loại sắt gỉ tanh tưởi đặc trưng của máu tươi mới chảy ra từ vết thương hở hằn sâu trong tâm trí ký ức đau đớn nhất đời người đàn ông này.
"Tôi có cách để biết sự thật nhanh hơn bất kỳ ai khác.".
Tử Hà bất ngờ rút dao, lưỡi blade lạnh lẽo áp chặt vào cổ Đan Lương.
Hắn rít lên, máu từ vết thương cũ bắn ra nhuộm đỏ ánh trăng.
Cánh cửa phòng bỗng bật mở, bóng đen
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận