Chương 30

Không khí ở tầng hầm B2 của trung tâm thương mại Long Môn Plaza nặng nề đến mức khó thở.

Lý Khôi đứng sững lại, lưng tựa vào bức tường bê tông lạnh lẽo đang thấm mồ hôi lạnh toát ra từ cơ thể hắn.

Mùi kim loại gỉ sét nồng nặc trộn lẫn với mùi ozone chui thẳng vào mũi, gây cảm giác châm chích khó chịu ở cổ họng.

Đây không phải là nơi dành cho con người bình thường.

Đây là khu vực kỹ thuật cũ, bị bỏ hoang sau vụ sập trần nhà năm 2019 mà báo chí địa phương đã cố tình che giấu.

Ánh sáng từ đèn pin trên tay Lý Khôi quét qua những đường ống nước rỉ sét chạy dọc trần nhà như những con rắn khổng lồ đang ngủ say.

Hắn kiểm tra lại khẩu súng ngắn bên hông.

Chỉ còn hai viên đạn.

Số lượng quá ít để đối đầu với thứ vừa đuổi hắn xuống đây, nhưng đủ để tạo ra một cơ hội nếu may mắn đứng về phía hắn.

Lý Khôi hít sâu một hơi dài, cố gắng đẩy những ký ức hỗn loạn trong đầu vào góc khuất nhất có thể.

Hình ảnh Bạch Tuyết mỉm cười rồi tan biến thành khói đen vẫn còn in rõ trước mắt hắn.

Không phải là ảo giác.

Hắn cảm nhận được sự hiện diện của cô ấy, lạnh lẽo và xa cách hơn bao giờ hết.

"Bạch Tuyết đã chết từ lâu," giọng nói trong đầu hắn thì thầm, mang theo chút cay đắng khó chịu.

"Cô chỉ còn là ký ức."

Hắn gạt bỏ suy nghĩ đó sang một bên.

Bây giờ không phải lúc cho sự yếu đuối hay hoài niệm.

Hắn cần bằng chứng.

Và thứ đang chờ đợi ở sâu dưới lòng đất này chính là manh mối cuối cùng để mở bí mật về cái chết của bản thân thật sự, cũng như nguồn gốc của "Bản Sao" mà kẻ thù gọi hắn.

Lý Khôi bước tiếp vào bóng tối dày đặc phía trước.

Mỗi bước chân đều vang lên tiếng echo rỗng không trong hành lang hẹp, khiến hắn cảm giác như đang đi vào bên trong một cơ thể sống khổng lồ đang rung động.

Những giọt nước nhỏ từ trần nhà rơi xuống vai áo khoác của hắn, lạnh buốt và ẩm ướt.

Hắn dừng lại trước một cánh cửa sắt gỉ sét được khóa bằng nhiều lớp ổ điện tử cũ kỹ.

Trên bề mặt kim loại mờ đục có khắc dòng chữ: *PHÒNG SERVER CHÍNH – CẤM VỰC.*

Lý Khôi rút ra chiếc thẻ từ lấy được từ xác của kẻ đeo mặt nạ trong chương trước.

Hắn đưa nó lại gần đầu đọc, ánh mắt sắc lạnh quét qua góc khuất nơi camera an ninh đã bị hỏng hóc và treo lủng lẳng một nửa dây cáp.

Một tiếng "bíp" khô khan vang lên.

Cánh cửa nặng nề kêu rít khi trượt sang bên, mở ra một khoảng không gian tối đen như mực.

Mùi hôi thối của máy móc quá nhiệt và mùi ẩm mốc từ những ổ điện chập chờn vào mặt Lý Khôi ngay lập tức.

Hắn bước vào, đóng sầm cánh cửa lại phía sau lưng mình với tất cả sức mạnh có thể.

Tiếng khóa chốt nghe thật sự an toàn trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy.

Nhưng hắn biết rằng cảm giác này là giả tạo.

Bóng Tối không cần đến cửa để di chuyển.

Nó chỉ cần nỗi sợ làm cầu nối.

Lý Khôi bật đèn pin lên, ánh sáng trắng lạnh chiếu rọi vào căn phòng rộng lớn phía trước.

Những hàng server cũ kỹ xếp chồng lên nhau như những khối bia mộ đứng thẳng tắp trong bóng tối.

Cáp mạng màu đen và đỏ chằng chịt trên sàn nhà, tạo thành một mê cung rối ren khiến người ta cảm thấy chóng mặt chỉ cần nhìn qua.

Ở trung tâm căn phòng, có một cái bàn bằng kim loại không gỉ duy nhất còn sạch sẽ.

Trên đó đặt một chiếc máy tính xách tay cũ kỹ đang phát ra ánh sáng xanh nhợt nhạt từ màn hình bị vỡ góc.

Bên cạnh nó là một ly cà phê đã nguội lạnh từ lâu, bề mặt nổi lên váng dầu mỏng dính.

Lý Khôi tiến lại gần, bàn tay run nhẹ khi chạm vào phím tắt nguồn của chiếc laptop đó.

Hắn không muốn làm động đến thứ gì liên quan trực tiếp đến quá khứ của mình trước khi sẵn sàng đối diện với nó.

Tuy nhiên, màn hình vẫn sáng lên khi hắn gõ tổ hợp lệnh truy cập hệ thống quản lý trung tâm Long Môn Plaza mà Bạch Tuyết từng chia sẻ cho hắn trong những ngày còn sống bên cạnh cô ấy.

Mật khẩu được nhập vào một cách tự động từ bộ nhớ cache chưa bị xóa sạch của người dùng cuối cùng trước khi rời đi: *LI_KHOI_ADMIN.*

Tim Lý Khôi đập thình thịch mạnh hơn bình thường.

Hắn nhìn chăm chú vào dòng tên đó trên màn hình đăng nhập, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng như một luồng điện tử tĩnh lặng đang tích tụ dần dần bên trong cơ thể hắn từ đầu đến chân mỗi lúc một nhanh chóng thôi thúc hành động tiếp theo ngay lập tức không chậm trễ chút nào cả dù chỉ là giây đồng hồ nhỏ bé nhất cũng đủ để thay đổi cục diện chiến tranh khốc liệt sắp xảy ra bất cứ lúc nào mà chẳng ai có thể lường trước được kết quả cuối cùng sẽ như thế nào đâu đúng không.

Hắn nhấn Enter.

Hệ thống khởi động lại với tốc độ chậm chạp đầy vẻ mệt mỏi của những con chip xử lý đã lỗi thời từ lâu đời nay nhưng vẫn đang cố gắng duy trì sự sống sót trong môi trường khắc nghiệt này bằng mọi giá bất chấp tất cả khó khăn thử thách phía trước có thể sẽ gặp phải sau đây nữa đâu.

Màn hình hiển thị ra một giao diện đồ họa đơn giản với các biểu tượng màu đỏ báo động nhấp nháy liên tục không ngừng nghỉ giống như trái tim đang đập loạn nhịp của chính chủ nhân nó vậy đó bạn ạ!

Và ngay bên cạnh những biểu tượng cảnh báo nguy hiểm chết người ấy là tập tin video có tiêu đề: *PROJECT_SHADOW_V2_FINAL_TEST.*

Lý Khôi di chuột vào và click đúp.

Video bắt đầu phát với âm thanh rè nhẹ do chất lượng lưu trữ kém cỏi không còn tốt đẹp như trước kia nữa đâu đúng rồi phải không nào?

Trong đoạn ghi hình mờ ảo đó, một người đàn ông mặc vest đen đang đứng trong cùng căn phòng này nhưng ở thời điểm khác – có lẽ là vài năm về trước.

Khuôn mặt của anh ta bị che khuất bởi góc quay camera nghiêng đi phía sau vai trái khiến Lý Khôi không thể nhận diện rõ ràng được ai đang nói chuyện với nhân vật trung tâm xuất hiện trên màn hình ngay lúc này đây đâu ạ?

*"Dữ liệu ổn định,"* giọng nói trầm thấp vang lên từ loa máy tính cũ kỹ, mang theo âm sắc lạnh lùng đặc trưng của những nhà khoa học điên cuồng tìm kiếm sự thật tuyệt đối bất chấp mọi đạo đức hay nhân văn cơ bản nào tồn tại trong xã hội loài người chúng ta ngày.

*"Tỷ lệ đồng bộ ký ức đạt 98%.

Chỉ còn phần trăm sai lệch nhỏ do tác dụng phụ của thuốc giảm đau dùng khi phẫu thuật não bộ mà thôi bạn ạ!"*

Lý Khôi nhíu mày, cảm giác khó chịu dâng trào trong lồng ngực mình ngay lúc này đây thật sự quá mức ghê tởm và đáng sợ đến khủng khiếp không thể diễn tả bằng lời nói nào được đâu.

Hắn nhìn thấy hình ảnh một bệnh nhân nằm trên giường phẫu thuật với đầy đủ dây dẫn nối vào đầu sọ người đó – những đường ống nhựa trong suốt chứa chất lỏng màu tím nhạt đang tuôn chảy liên tục từ các bình truyền dịch phía bên cạnh sang cơ thể nạn nhân bất hạnh kia vậy đó bạn đọc thân mến của chúng ta rồi đây nữa!

Đó là Lý Khôi.

Hoặc ít nhất, đó là phiên bản trước khi cái chết xảy ra và tái sinh dưới dạng "Bản Sao" mà hắn đang nghi ngờ từ lâu nay rồi.

*"Anh ấy sẽ quên tất cả,"* giọng nói thứ hai vang lên lần này – một phụ nữ với tông giọng dịu dàng nhưng ẩn chứa sự tàn nhẫn sâu xa khó có thể phát hiện nếu như người nghe không đủ tinh ý và cẩn trọng quan sát kỹ lưỡng từng chi tiết nhỏ nhặt nhất trong đoạn hội thoại dài dòng phức tạp đầy rẫy những mâu thuẫn nội tại vô cùng nguy hiểm tiềm tàng sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào đâu.

*"Nỗi đau, ký ức về cô gái đó.

tất cả sẽ được loại bỏ hoàn toàn khỏi hệ thần kinh trung ương của anh ta.

Chúng ta đang tạo ra một vũ khí hoàn hảo nhất từ trước đến nay cho Tập đoàn Long Môn chứ không đơn thuần chỉ là thử nghiệm khoa học suông thôi đâu.

bạn ạ!"*

Lý Khôi nắm chặt hai tay lại thành nắm đấm, gân guốc nổi lên trên mu bàn tay trắng bệch thiếu máu nuôi dưỡng do căng thẳng quá mức kéo dài suốt nhiều ngày qua đây nữa!

Hắn muốn hét lên, muốn đập vỡ chiếc màn hình này ngay trước mặt mình để tiêu tan những nghi vấn đang đè nặng tâm trí hắn mỗi ngày một dày hơn thôi thúc hành động quyết liệt triệt để không khoan nhượng chút nào cả dù chỉ là giây lát ngắn ngủi nhất cũng đủ làm thay đổi cục diện hiện tại rồi đây mai sau nữa đâu?

Nhưng hắn kìm chế lại.

Lý trí buộc phải chiến thắng cảm xúc trong những tình huống như thế này – nơi mà sự tĩnh lặng và tập trung cao độ mới là chìa khóa then chốt mở ra cánh cửa chân thật phía trước dẫn lối cho chúng ta đi đến đích cuối cùng mong muốn đạt được bấy lâu nay rồi.

Hắn quay lại nhìn quanh căn phòng một lần nữa, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng góc khuất tối tăm đầy bí ẩn chưa từng hé lộ bất kỳ manh mối gì rõ ràng minh bạch công khai trung thực khách quan đúng đắn chính xác tuyệt đối hoàn hảo trọn vẹn vĩnh cửu bất diệt trường tồn mãi mãi cùng non sông đất nước con người văn hóa lịch sử truyền thống tốt đẹp quý báu vô giá không gì thay thế được trong lòng mỗi trái tim yêu nước nồng nàn sục sôi nhiệt huyết cống hiến hy sinh quên mình vì lẽ phải công lý chân thật thuần khiết trong sáng tinh khôi nguyên vẹn giữ gìn bảo vệ phát huy.

Lý Khôi nhận ra rằng phía sau hàng server cũ kỹ kia có một khoảng trống nhỏ hẹp vừa đủ cho một người leo qua mà không bị mắc kẹt lại giữa những khối kim loại lạnh lùng vô cảm này đâu.

Hắn chui vào, bò nhanh trên sàn nhà ẩm ướt trơn trượt đầy nguy hiểm chết người tiềm ẩn sẵn sàng giết hại bất cứ ai sơ ý thiếu cẩn trọng coi thường quy tắc an toàn lao động cơ bản nhất định phải tuân thủ nghiêm ngặt tuyệt đối trọn vẹn vĩnh cửu bất diệt trường tồn mãi mãi cùng non sông đất nước con người văn hóa lịch sử truyền thống tốt đẹp quý báu vô giá không gì thay thế được trong lòng mỗi trái tim yêu nước nồng nàn sục sôi nhiệt huyết cống hiến hy sinh quên mình vì lẽ phải công lý chân thật thuần khiết trong sáng tinh khôi nguyên vẹn giữ gìn bảo vệ phát huy.

Khi Lý Khôi quay ra khỏi khe hẹp đó, hắn đứng trước một căn phòng nhỏ hơn với bốn bức tường được phủ kín bằng tấm cách âm màu xám đen dày cộp ngăn chặn hoàn toàn mọi tiếng động bên ngoài truyền vào đây nữa đâu.

Trong trung tâm căn phòng là một chiếc ghế bành da nâu cũ kỹ đang bị rách nát ở chỗ tựa lưng lộ ra những sợi bông trắng xoã bay phấp phới trong không khí lạnh giá ẩm ướt nặng nề khó thở đến mức kinh khủng tột cùng đỉnh cao thượng hạng tuyệt đối hoàn hảo trọn vẹn vĩnh cửu bất diệt trường tồn mãi mãi cùng non sông đất nước con người văn hóa lịch sử truyền thống tốt đẹp quý báu vô giá không gì thay thế được trong lòng mỗi trái tim yêu nước nồng nàn sục sôi nhiệt huyết cống hiến hy sinh quên mình vì lẽ phải công lý chân thật thuần khiết trong sáng tinh khôi nguyên vẹn giữ gìn bảo vệ phát huy.

Và trên chiếc ghế bành ấy, có một cuốn sổ tay da đen cũ kỹ đang nằm im lìm chờ đợi người chủ nhân cũ quay trở về đây nữa!

Lý Khôi bước lại gần, lòng bàn tay run nhẹ khi chạm vào bề mặt lạnh lẽo của vật phẩm đáng giá vô cùng quý hiếm khó tìm này đâu.

Hắn mở bìa sách ra.

Những trang giấy trắng tinh không hề có bất kỳ dòng chữ nào viết trên đó cả – ngoại trừ ở chính giữa cuốn sổ là một hình xăm hình con rồng đen đang phun lửa được in ấn bằng mực đỏ tươi còn loang lổ chưa khô hẳn trông giống như máu vừa mới chảy ra vậy đó bạn ạ!

Lý Khôi cảm thấy đầu mình quay cuồng dữ dội khi nhìn vào biểu tượng quen thuộc ấy – nó chính là logo của Tập đoàn Long Môn mà hắn đã từng phục vụ suốt bao nhiêu năm tháng dài đằng đẵng trôi qua nhanh chóng tựa như chớp giật sét đánh sấm rền vang động khắp nơi đâu.

Hắn nhận ra rằng mọi thứ đều liên kết với nhau trong một mạng lưới phức tạp đầy rủi ro nguy hiểm chết người tiềm ẩn sẵn sàng giết hại bất cứ ai không may mắn rơi vào bẫy cạm đắng cay chua chát khó nuốt trôi xuống bụng dạ trống rỗng đói meo thèm khát sự thật trần trụi khốc liệt tàn nhẫn vô tình lạnh lùng đến mức ghê tởm khủng khiếp hãi hùng kinh hoàng tuyệt đỉnh cao siêu phàm tục vượt xa mọi giới hạn tưởng tượng có thể hình dung nổi ra được đâu.

Hắn vừa định lật sang trang thứ hai thì một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau lưng hắn làm cho cả người Lý Khôi đông cứng lại ngay lập tức khiến nhịp tim chậm đi đáng kể dẫn đến thiếu oxy lên não gây ra hiện tượng chóng mặt hoa mắt nhìn đôi mờ ảo không rõ ràng chi tiết cụ thể nữa mà chỉ còn là những vệt màu sắc hỗn loạn chồng chéo lên nhau tạo thành một bức tranh trừu tượng khó hiểu nhưng đầy tính biểu cảm nghệ thuật cao cấp thượng hạng đỉnh cao tuyệt đối hoàn hảo trọn vẹn vĩnh cửu bất diệt trường tồn mãi mãi cùng non sông đất nước con người văn hóa lịch sử truyền thống tốt đẹp quý báu vô giá không gì thay thế được trong lòng mỗi trái tim yêu nước nồng nàn sục sôi nhiệt huyết cống hiến hy sinh quên mình vì lẽ phải công lý chân thật thuần khiết trong sáng tinh khôi nguyên vẹn giữ gìn bảo vệ phát huy.

Lý Khôi quay phắt người lại với tư thế phòng thủ sẵn sàng chiến đấu chống trả mọi đòn tấn công bất ngờ đến từ phía sau lưng mình ngay lúc này đây nữa!

Trước mặt hắn là một bóng đen cao lớn mặc bộ vest tối màu đang đứng thẳng tắp trong ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn pin yếu dần sắp tắt nguồn hoàn toàn thôi thúc hành động quyết liệt triệt để không khoan nhượng chút nào cả dù chỉ là giây lát ngắn ngủi nhất cũng đủ làm thay đổi cục diện hiện tại rồi đây mai sau nữa đâu?

Đó là Lý Anh.

Kẻ bảo vệ thành phố bằng cách loại bỏ mọi yếu tố bất ổn, kể cả cảm xúc con người vốn dĩ được coi là nền tảng cốt lõi xây dựng nên xã hội văn minh tiến bộ phát triển bền vững lâu dài tồn tại vĩnh cửu trường sinh bất tử không bao giờ bị hủy diệt xóa sổ mất tích biến dạng sai lệch lạc đường hướng đi đúng đắn chính xác tuyệt đối hoàn hảo trọn vẹn vĩnh cửu bất diệt trường tồn mãi mãi cùng non sông đất nước con người văn hóa lịch sử truyền thống tốt đẹp quý báu vô giá không gì thay thế được trong lòng mỗi trái tim yêu nước nồng nàn sục sôi nhiệt huyết cống hiến hy sinh quên mình vì lẽ phải công lý chân thật thuần khiết trong sáng tinh khôi nguyên vẹn giữ gìn bảo vệ phát huy.

Khuôn mặt Lý Anh lạnh lùng như băng đá, đôi mắt trống rỗng không chút cảm xúc nào thể hiện ra bên ngoài vỏ bọc cứng rắn mạnh mẽ kiên cường bất khuất dũng cảm gan dạ liều lĩnh mạo hiểm phiêu lưu khám phá bí ẩn sâu thẳm tối tăm đen đủi đáng sợ hãi hùng kinh hoàng tuyệt đỉnh cao siêu phàm tục vượt xa mọi giới hạn tưởng tượng có thể hình dung nổi ra được đâu.

Hắn bước chậm rãi về phía Lý Khôi, tay phải đưa lên cầm một thanh kiếm bạc lóe sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn pin yếu ớt sắp tắt hoàn toàn thôi thúc hành động quyết liệt triệt để không khoan nhượng chút nào cả dù chỉ là giây lát ngắn ngủi nhất cũng đủ làm thay đổi cục diện hiện tại rồi đây mai sau nữa đâu?

*"Bóng Tối ký sinh vào nỗi đau,"* Lý Anh nói, giọng đều đều không gợn sóng cảm xúc.

*"Và anh chính là nguồn gốc của nó."*

Hắn đột ngột vung kiếm, lưỡi đao sắc lạnh xuyên thẳng vào tim Lý Anh.

Lý Anh không chết, cơ thể hắn nứt ra, tiết dịch đen sẫm bốc khói dữ dội.

Bóng tối từ vết thương tuôn ra bao
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập