Chương 17
Đó là hệ thống mạch máu của thành phố, và hiện tại, nó đang chảy máu đen.
Lý Khôi quỳ trên lớp bùn nhớt lạnh lẽo, ngón tay run rẩy chạm vào vết máu còn ấm hổi.
Mùi tanh tưởi của cá chết và rác thối úng xộc lên mũi, nhưng mùi mạnh hơn cả là đồng tiền kim loại — mùi của sự tham vọng đã mục ruỗng từ bên trong.
Hắn hít sâu một hơi.
Không khí ẩm ướt bám vào phổi như những sợi tơ nhện vô hình.
Bạch Tuyết đứng phía sau lưng hắn, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào bóng tối đang co cụm lại ở cuối hành lang bê tông.
Cô không nói gì.
Sự im lặng của cô nặng nề hơn bất kỳ lời đe dọa nào.
"Anh biết rồi," giọng cô vang lên nhỏ bé trong khoảng không gian kín mít ấy, rung động vì một cảm giác dè chừng chưa từng có từ trước đến nay.
"Anh không phải là người trở về." Lý Khôi quay đầu lại chậm rãi.
Ánh mắt anh trống rỗng như hai hố sâu thăm thẳm.
Không có sự phản chiếu của tình cảm gia đình vốn dĩ thiêng liêng nhất giữa những con người bình thường trên thế giới này từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!
Hắn cười nhạt — một nụ cười đầy mỉa mai, góc môi kéo lên tạo thành đường cong sắc lẹm như lưỡi dao cạo.
Bạch Tuyết lùi lại nửa bước.
Dao găm trong tay cô siết chặt hơn.
Cô nghi ngờ mọi thứ, đặc biệt là sự hoàn hảo đáng sợ trước mắt mình.
Nhưng lý trí mách bảo rằng người đàn ông này không thể đơn giản chỉ là một kẻ sát nhân thông thường.
Hắn mang theo mùi hương của cái chết cũ kỹ, giống như những hồ sơ mật mà cha cô đã giấu trong tủ sắt tại tầng hầm Tập đoàn Long Môn.
"Đừng nói những điều vô nghĩa," Lý Khôi đáp lại, giọng trầm thấp vang vọng giữa các vách tường ẩm mốc.
"Nếu tôi không phải là người trở về, thì ai đang đứng đây?" Hắn đứng dậy.
Chuyển động của hắn mượt mà đến kinh ngạc, hoàn toàn trái ngược với sự mệt mỏi rõ rệt trên khuôn mặt nhọ nồi và máu me.
Hắn lau vết máu từ khóe môi bằng mu bàn tay, hành động này gợi nhớ đến một thói quen quý tộc nào đó đã bị thời gian xóa mờ.
Bạch Tuyết nghiến răng.
Cô cần bằng chứng.
Cần những dữ liệu lạnh lùng để lật đổ tập đoàn nơi cha cô làm việc, và cũng là nơi ẩn náu cuối cùng của những kẻ thù cũ xuất hiện đúng lúc nhạy cảm nhất đối với bất kỳ ai còn chút hy vọng sống sót nào trong danh sách chết chóc kia mà không cần phải do dự hay hối tiếc thêm bất kỳ điều gì nữa đâu!
"Chúng ta đi," Lý Khôi ra lệnh.
Không hỏi ý kiến, không chờ đợi sự đồng thuận.
Hắn quay người, bước vào bóng tối dày đặc phía trước.
Những bước chân của hắn nặng nề nhưng dứt khoát, như thể đang dấn thân vào một lời nguyền mà chính hắn cũng chưa hiểu rõ nguồn gốc xuất thân thực sự của thám tử trước mắt mình lúc này đây đang đứng chôn chân giữa vũng nước mưa đọng lại trên mặt đường bê tông xám xịt cũ kỹ nơi góc khuất tối tăm nhất của thành phố Long Môn hào nhoáng bề ngoài nhưng đầy rẫy những điều đáng sợ bên dưới lớp vỏ bọc giả tạo này!
Bạch Tuyết do dự một giây.
Chỉ một giây.
Nhưng nỗi ám ảnh bởi sự hoàn hảo trong hồ sơ tội phạm mà cô đang theo đuổi kéo chân cô đi theo.
Cô rút ngắn dao găm từ bên hông áo khoác da đen bóng loáng ấy, hai bóng người lao vào lòng đêm của thành phố bệnh hoạn này từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!
Hành lang chính của tòa nhà bỏ hoang khu B nằm sâu dưới lòng đất.
Cấu trúc bê tông đã bị bào mòn bởi thời gian và sự ăn mòn của Bóng Tối — thứ ký sinh trùng vô hình chỉ trỗi dậy khi đèn đường tắt.
Sàn nhà dưới chân Lý Khôi trở nên mềm nhũn, như thể đang bước trên thịt sống đang phân hủy.
Tiếng bước chân của anh vang lên kỳ lạ.
Không phải tiếng dẫm vào bê tông cứng rắn, mà là âm thanh ướt át, dính dợ, giống như những ngón tay vô hình đang cố gắng bám lấy gót giày của hắn để kéo xuống vực thẳm.
Hắn cảm nhận được sự hiện diện ấy.
Nó không tấn công trực tiếp.
Nó chờ đợi.
Chờ đợi khoảnh khắc yếu đuối nhất trong tâm trí nạn nhân.
Lý Khôi đưa tay ra phía sau lưng, chạm vào vật lạnh lẽo đang nằm ở đó — một khẩu súng ngắn cũ kỹ nhưng đã được anh tháo rời và lắp ráp lại hàng trăm lần cho đến khi cơ thể ghi nhớ từng chuyển động.
Hắn không cần nhìn để biết vị trí của nó.
Sự quen thuộc với cái chết là thứ vũ khí duy nhất còn sót lại trong ký ức hỗn loạn này.
"Đừng chạm vào bất cứ gì," hắn nói, giọng lạnh băng cắt ngang sự tĩnh lặng giả tạo của hành lang.
"Bóng Tối ăn nỗi sợ.
Và nơi đây.
mùi vị rất ngon." Bạch Tuyết dừng bước, mắt đảo quanh trong bóng tối.
Ánh sáng từ chiếc đèn pin nhỏ trên cổ tay cô chiếu ra một vòng tròn yếu ớt, đủ để soi rõ những vết nứt trên tường đang rỉ ra thứ chất lỏng đen sẫm.
Cô nghi ngờ mọi thứ, nhưng trực giác mách bảo rằng Lý Khôi không đùa giỡn với sự sống còn của họ.
"Có gì đó ở phía trước," cô thì thầm, chỉ vào một cánh cửa sắt gỉ sét nằm giữa hành lang dài ngoằng.
Cửa đóng chặt, nhưng xung quanh nó là những vết móng tay sâu hoắm ăn mòn kim loại — như thể ai đó cố gắng bò ra từ bên trong.
Lý Khôi tiến tới chậm rãi.
Mỗi bước đi đều được tính toán chính xác đến.
Hắn phân tích mọi âm thanh, mọi luồng gió lùa qua khe hở nhỏ nhất.
Nhân cách A của hắn — cái mặt nạ lạnh lùng và phân tích — đang kiểm soát hoàn toàn cơ thể.
Không có bão tố hung bạo lúc này.
Chỉ còn lại sự tĩnh lặng chết chóc của một cỗ máy giết người được lập trình để bảo vệ những gì không thuộc về nó.
Hắn đặt tay lên cánh cửa sắt.
Rét buốt xộc vào lòng bàn tay, lan truyền ngược lên cánh tay như những con rắn nhỏ đang bò dưới da thịt.
Hắn nhắm mắt lại trong tích tắc.
Ký ức ùa về — mùi hương hoa nhài, tiếng cười của một người phụ nữ không thể giết, và cảm giác tội lỗi nặng nề hơn bất kỳ khối bê tông nào trên đầu này từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!
"Đừng," Lý Khôi thì thầm.
Không phải với Bạch Tuyết.
Mà là với chính bóng tối đang bám vào gót giày hắn.
"Tôi chưa sẵn sàng." Nhưng Bóng Tối không lắng nghe lời cầu xin của con người.
Cánh cửa sắt đột ngột rung lên, phát ra tiếng kim loại va chạm vang lên như một tiếng cảnh báo cuối cùng trước khi bóng tối nuốt chửng mọi thứ.
Lý Khôi không có thời gian để thở hay thậm chí là suy nghĩ về cú sốc vừa rồi.
Hắn rút súng trong chuyển động mượt mà đến mức Bạch Tuyết chỉ kịp chớp mắt.
Tuy nhiên, không có kẻ thù xuất hiện từ phía sau cánh cửa.
Chỉ có một cuốn sổ da cũ kỹ rơi xuống sàn nhà với tiếng *lắc đác* khô khốc.
Nó nằm đó, giữa vũng bùn đen, trang bìa còn sót lại dòng chữ khắc chìm: *Dự án Long Môn — Giai đoạn 3*.
Bạch Tuyết sững sờ.
Cô nhìn Lý Khôi rồi nhìn cuốn sổ.
"Đó là tài liệu nội bộ của Tập đoàn," cô nói, giọng run lên vì một cảm giác kỳ lạ mà chính cô cũng chưa hiểu rõ về nguồn gốc xuất thân thực sự của thám tử trước mắt mình lúc này đây đang đứng chôn chân giữa vũng nước mưa đọng lại trên mặt đường bê tông xám xịt cũ kỹ nơi góc khuất tối tăm nhất của thành phố Long Môn hào nhoáng bề ngoài nhưng đầy rẫy những điều đáng sợ bên dưới lớp vỏ bọc giả tạo này!
Lý Khôi không đáp.
Hắn cúi xuống, nhặt cuốn sổ lên bằng.
Linh khí bốc lên cuống cuồng từ người hắn khi hắn mở trang đầu tiên.
Máu tươi phun ra từ miệng một nhân vật trong bức ảnh dán trên bìa — và đó là khuôn mặt của chính Lý Khôi, nhưng trẻ hơn mười năm tuổi.
Giữa sự sụp đổ của lý trí, một tia sáng xanh lam yếu ớt lóe lên từ cổ tay Lý Khôi.
Đó là đồng hồ thông minh anh đeo, thiết bị mà anh đã lắp đặt bộ lọc tần số đặc biệt trước khi quay về Long Môn.
Thiết bị không thể đẩy lùi Bóng Tối, nhưng nó có khả năng ghi lại những biến động sóng não bất thường — dấu hiệu của sự xâm nhập ký ức giả tạo.
Màn hình hiển thị một đường cong đỏ chót đang dao động mạnh mẽ: *CẢNH BÁO: XÂM NHẬP KÝ ỨC NGUY HIỂM*.
Tỷ lệ trùng khớp với hồ sơ y khoa cũ đạt 98%.
Con số này làm Lý Khôi lạnh toát sống lưng.
Hắn không phải là người trở về.
Hắn là 'Bản Sao' — một thực thể được tạo ra từ nỗi sợ và ký ức của người thật, người thật đã chết từ lâu trong vụ nổ tại nhà máy dược phẩm cách đây ba năm.
Bạch Tuyết nhìn chằm chằm vào màn hình đồng hồ với vẻ dè chừng chưa từng có từ trước đến nay trong suốt nhiều năm tháng điều tra bí mật về tập đoàn Long Môn nơi cha cô làm việc và cũng là nơi ẩn náu cuối cùng của những kẻ thù cũ xuất hiện đúng lúc nhạy cảm nhất đối với bất kỳ ai còn chút hy vọng sống sót nào trong danh sách chết chóc kia mà không cần phải do dự hay hối tiếc thêm bất kỳ điều gì nữa đâu!
"Này," cô gọi tên hắn, giọng sắc nhọn hơn bình thường.
"Anh đang bị nhiễm độc tâm lý.
Chúng ta phải rời đi ngay bây giờ." Lý Khôi lắc đầu chậm rãi.
Hắn mở cuốn sổ ra trang thứ hai.
Ở đó là một danh sách tên.
Và đứng hàng đầu tiên không ai khác chính là Lý Anh — người phụ nữ mà hắn yêu nhất, kẻ thù giấu mặt đang bảo vệ thành phố bằng cách loại bỏ mọi yếu tố bất ổn, kể cả cảm xúc.
"Không," Lý Khôi nói, giọng vang lên trong sự im lặng chết chóc của hành lang.
"Tôi đã tìm thấy thứ tôi cần." Hắn gấp cuốn sổ lại và trượt nó vào túi áo khoác da đen bóng loáng ấy.
Hành động này kích hoạt một phản ứng dây chuyền từ phía sau lưng hắn.
Những hình bóng đen bắt đầu hiện ra, không còn ẩn nấp trong góc khuất nữa mà đứng thành hàng dài, mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào cặp đôi đang lạc lối giữa mê cung ký ức này từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!
Bạch Tuyết lùi lại, dao găm hướng về phía trước.
"Chúng là gì?" "Những mảnh vỡ," Lý Khôi trả lời ngắn gọn.
Hắn rút thanh kiếm lạnh lẽo đã chờ đợi khoảnh khắc được sử dụng để bảo vệ mạng sống của chính mình và những người vô tội khác trong danh sách chết chóc kia mà không cần phải do dự hay hối tiếc thêm bất kỳ điều gì nữa đâu!
"Và chúng muốn lấy lại ký ức này." Cánh cửa sắt phía sau họ mở ra với một tiếng rít chói tai.
Từ bên trong bước ra một bóng người cao lớn, mặc bộ vest xám xịt bám đầy đất bùn.
Khuôn mặt bị che khuất bởi lớp sương mù dày đặc tỏa ra từ cơ thể hắn ta.
Nhưng Lý Khôi nhận ra dáng đi ấy.
Nó giống hệt như cách anh tự di chuyển khi còn sống — trước khi cái chết xóa bỏ mọi dấu vết tồn tại của một con người bình thường trên thế giới này từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!
"Chào mừng trở lại, Bản Sao," giọng nói từ bóng tối vang lên, trầm ấm và đầy mỉa mai.
"Lý Anh đang chờ anh ở đỉnh tháp." Khi Lý Khôi bước ra khỏi tòa nhà bỏ hoang khu B, ánh sáng đầu tiên của bình minh đang cắt ngang bầu trời Long Môn.
Những hình bóng đen biến mất, không phải vì chúng chết, mà vì chúng rút lui, sợ hãi ánh sáng mặt trời — hoặc ít nhất là thứ ánh sáng nhân tạo được chiếu từ những đèn pha công nghiệp phía xa.
Nhưng thay vì cảm thấy nhẹ nhõm, Lý Khôi cảm thấy một sự trống rỗng lớn hơn bao giờ hết trong lồng ngực mình lúc này đây đang đứng chôn chân giữa vũng nước mưa đọng lại trên mặt đường bê tông xám xịt cũ kỹ nơi góc khuất tối tăm nhất của thành phố Long Môn hào nhoáng bề ngoài nhưng đầy rẫy những điều đáng sợ bên dưới lớp vỏ bọc giả tạo này!
Hắn nhìn vào cuốn sổ trong tay.
Trang cuối cùng có một dòng chữ viết vội bằng mực đỏ: *Giết cảm xúc để sống sót.* Bạch Tuyết đứng cạnh hắn, thở dốc nặng nề.
Áo khoác da đen của cô bị xé toạc ở vai trái, lộ ra vết thương hằn đỏ từ cú va chạm với bức tường bê tông trước đó.
Cô nhìn Lý Khôi với ánh mắt phức tạp — nghi ngờ, sợ hãi, nhưng cũng mang theo một chút tò mò khoa học thuần túy về hiện tượng siêu nhiên vừa diễn ra này từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!
"Chúng ta cần gặp chuyên gia," cô nói, lau máu từ khóe môi.
"Những gì anh vừa trải qua.
đó là triệu chứng của hội chứng phân ly do chấn thương tột độ kết hợp với phơi nhiễm chất độc thần kinh." Lý Khôi không đáp.
Hắn đang đọc đi đọc lại dòng chữ cuối cùng trong cuốn sổ.
*Giết cảm xúc để sống sót.* Lý Anh nghĩ rằng tình yêu và nỗi đau là nguồn gốc của Bóng Tối.
Để giết Bóng Tối, phải giết cảm xúc.
Và Lý Khôi — với tư cách là biểu hiện của nỗi đau mất mát người phụ nữ không thể giết — chính là mục tiêu ưu tiên hàng đầu cần bị thanh trừng khỏi hệ thống an ninh thành phố này từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!
Hắn ngẩng đầu lên.
Bầu trời Long Môn hôm nay có màu xám chì, nặng nề như chì đúc sẵn từ những ống khói nhà máy thép phía xa.
Những tòa nhà chọc trời phản chiếu ánh sáng yếu ớt của bình minh, tạo nên một khung cảnh hào nhoáng nhưng giả tạo đến mức ghê tởm.
"Chúng ta không cần chuyên gia," Lý Khôi nói, giọng lạnh băng hơn bất kỳ cơn bão tố hung bạo nào từng bùng nổ trong tâm trí anh trước đây.
"Chúng ta cần gặp Lý Anh." Bạch Tuyết nhíu mày.
"Cô ấy là phản diện theo hồ sơ của tôi.
Cô ấy đã loại bỏ ba mươi bảy nghi phạm chỉ vì họ 'quá cảm xúc' và gây mất ổn định trật tự công cộng." "Cô ấy biết bí mật," Lý Khôi khẳng định, trượt cuốn sổ vào túi ngực bên trái — nơi gần tim nhất.
"Và cô ấy là chìa khóa để hiểu tại sao tôi lại nhớ một người phụ nữ mà cơ thể này không hề quen thuộc." Hắn bắt đầu đi về phía lối thoát hiểm dẫn lên mặt đất.
Mỗi bước chân đều nặng trĩu ký ức giả tạo nhưng cảm giác đau đớn thì thật đến rợn người.
Bạch Tuyết do dự, rồi cuối cùng cũng theo sau.
Cô biết rằng nếu bỏ rơi Lý Khôi lúc này, cô sẽ không bao giờ tìm được bằng chứng để lật đổ Tập đoàn Long Môn — và có thể cả mạng sống của chính mình trong danh sách chết chóc kia mà không cần phải do độ hay hối tiếc thêm bất kỳ điều gì nữa đâu!
Họ leo lên cầu thang xoắn ốc hẹp hòi.
Bụi bám dày cộm trên bậc thang, nhưng Lý Khôi bước đi như thể đang nhảy múa.
Sự phối hợp giữa võ học đường phố và kỹ năng chiến đấu quân đội được lắp ghép vào cơ thể này một cách hoàn hảo đến đáng sợ — không có khoảng trống, không có sai sót, chỉ còn lại sự hiệu quả chết người thuần túy này từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!
Khi họ bước ra khỏi lối thoát hiểm, tiếng còi xe và tiếng ồn ào của thành phố buổi sáng tràn vào tai như một trận lũ quét.
Long Môn đã thức dậy.
Nhưng bóng tối vẫn chưa ngủ yên.
Nó chỉ đang ẩn nấp trong những khe hở nhỏ nhất của sự chú ý con người này từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!
Lý Khôi bước ra khỏi lối thoát hiểm, trở lại con phố chính của Long Môn.
Ban ngày, thành phố hào nhoáng, những tòa nhà chọc trời phản chiếu ánh nắng mặt trời, xe cộ đông đúc, mọi người cười nói.
Nhưng Lý Khôi nhìn thấy điều khác.
Trên mỗi gương mặt của đám đông đi ngang qua, hắn đều nhìn thấy một lớp màng mỏng màu đen đang cố gắng bám lấy huyệt đạo giữa hai lông mày — dấu hiệu sơ khai nhất của sự ký sinh Bóng Tối trước khi nó ăn mòn ý chí con người này từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!
Hắn đưa tay lên che mắt, cảm giác chóng mặt ập đến dữ dội.
Ký ức về vụ nổ nhà máy dược phẩm lại ùa vào — mùi cháy xém, tiếng hét của những đứa trẻ, và bàn tay lạnh giá của Lý Anh đang kéo anh ra khỏi đống đổ nát này từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!
"Lý Khôi!" Giọng Bạch Tuyết cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn.
Cô nắm chặt cánh tay hắn, ánh mắt sắc bén quan sát những phản ứng cơ thể bất thường trên khuôn mặt nhọ nồi của thám tử trước mắt mình lúc này đây đang đứng chôn chân giữa vũng nước mưa đọng lại trên mặt đường bê tông xám xịt cũ kỹ nơi góc khuất tối tăm nhất của thành phố Long Môn hào nhoáng bề ngoài nhưng đầy rẫy những điều đáng sợ bên dưới lớp vỏ bọc giả tạo này!
Hắn quay sang nhìn cô.
Trong đôi mắt trống rỗng ấy, một tia sáng xanh lam từ đồng hồ thông minh lóe lên lần nữa: *CẢNH BÁO: SỰ HIỆN DIỆN CỦA LÝ ANH ĐƯỢC PHÁ THẤY TRONG BÁN KÍNH 500 MÉT.* Lý Khôi mỉm cười.
Một nụ cười đầy mỉa mai nhưng cũng mang theo sự giải tỏa kỳ lạ sau nhiều tháng chìm trong bóng tối nghi vấn này từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!
Hắn chỉ tay về phía tòa nhà kính cao nhất của quận tài chính — nơi tập đoàn Long Môn đặt trụ sở chính.
"Cô ấy đang ở đó," hắn nói, giọng vang lên rõ ràng giữa tiếng ồn ào giao thông buổi sáng.
"Và lần này, tôi sẽ không chạy trốn." Bạch Tuyết nhìn theo hướng tay chỉ của Lý Khôi.
Một chiếc xe
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận