Chương 18

Hầm thoát nước không chỉ là nơi dẫn nước thải.

Đó là hệ thống mạch máu của thành phố, và hiện tại, nó đang chảy máu đen.

Lý Khôi quỳ trên lớp bùn nhớt lạnh lẽo, ngón tay run rẩy chạm vào vết máu còn ấm hổi.

Mùi tanh tưởi xộc lên mũi, một hương vị quen thuộc đến đau lòng — mùi của sự thất bại.

Bạch Tuyết đứng bên cạnh, ánh mắt sắc bén như dao mổ.

Cô không hỏi thêm gì nữa.

Sự im lặng giữa họ nặng nề hơn bất kỳ lời đe dọa nào từ những kẻ thù ẩn náu trong bóng tối thành phố Long Môn hào nhoáng nhưng đầy rẫy bí mật đáng sợ này từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!

"Lý Khôi!" Giọng Bạch Tuyết cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn.

Cô nắm chặt cánh tay hắn, lực siết đủ mạnh để lại vết hằn đỏ trên lớp da mỏng manh của thám tử trước mắt mình lúc này đây đang đứng chôn chân giữa vũng nước mưa đọng lại trên mặt đường bê tông xám xịt cũ kỹ nơi góc khuất tối tăm nhất của thành phố Long Môn hào nhoáng bề ngoài nhưng đầy rẫy những điều đáng sợ bên dưới lớp vỏ bọc giả tạo này!

"Anh không phải là người trở về." Lý Khôi nhìn lên, ánh mắt trống rỗng như hai hố sâu thăm thẳm không có chút phản chiếu nào của tình cảm gia đình vốn dĩ thiêng liêng nhất giữa những con người bình thường trên thế giới này từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!

Hắn cười nhạt — một nụ cười đầy mỉa mai nhưng cũng mang theo sự giải tỏa kỳ lạ sau nhiều tháng chìm trong bóng tối nghi vấn này từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!

Hắn chỉ tay về phía tòa nhà kính cao nhất của quận tài chính.

Ánh đèn neon từ các văn phòng tầng dưới chiếu xuống, tạo thành những vệt sáng màu xanh lam lạnh lẽo trên mặt nước đọng.

"Cô ấy đang ở đó," hắn nói, giọng vang lên rõ ràng giữa tiếng ồn ào giao thông buổi sáng hỗn loạn xung quanh họ lúc này đây đang đứng chôn chân giữa vũng nước mưa đọng lại trên mặt đường bê tông xám xịt cũ kỹ nơi góc khuất tối tăm nhất của thành phố Long Môn hào nhoáng bề ngoài nhưng đầy rẫy những điều đáng sợ bên dưới lớp vỏ bọc giả tạo này!

"Và lần này, tôi sẽ không chạy trốn."

Bạch Tuyết nhìn theo hướng tay chỉ của Lý Khôi.

Một chiếc xe limousine đen bóng vừa dừng lại trước cổng chính tập đoàn Long Môn.

Từ cửa kính chống đạn, một bóng người bước ra — dáng vẻ mảnh mai nhưng toát lên uy quyền áp đảo khiến mọi ánh mắt xung quanh đều cúi xuống e sợ không dám nhìn thẳng vào mặt kẻ đó dù chỉ trong tích tắc ngắn ngủi nào đâu!

Đó là Lý Anh.

Lý Khôi leo thang bộ cũ kỹ dẫn lên tầng hầm B2 của trung tâm thương mại phụ thuộc tập đoàn Long Môn.

Những bậc thang bê tông lạnh lẽo vang tiếng bước chân dồn dập như trống trận chiến tranh cổ đại còn sót lại trong ký ức xa xôi mờ nhạt nào đó rất lâu rồi mà bây giờ chỉ còn là những mảnh vỡ tan nát không thể hàn gắn được nữa đâu!

Không khí ở đây nồng nặc mùi dầu máy và bụi tích tụ qua nhiều năm tháng bỏ hoang.

Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà nhấp nháy yếu ớt, tạo ra những khoảng tối sâu thẳm nơi bóng tối ký sinh dễ dàng lẩn khuất chờ đợi con mồi bất cẩn bước vào vùng ảnh hưởng của nó mà không hề hay biết gì về nguy cơ tiềm ẩn đang rình rập ngay phía trước mắt mình lúc này đây!

Hắn dừng lại ở góc phòng, lắng nghe.

Tiếng gió hú qua khe nứt tường tạo thành âm thanh giống như tiếng thì thầm xa xôi mơ hồ khó hiểu nhưng lại mang theo sức nặng đè nén tâm trí khiến người ta cảm thấy suffocated bởi chính những ký ức đau thương nhất trong cuộc đời mình từng trải nghiệm qua mà không thể nào quên được dù cho có cố gắng đến mức độ cực đoan nào đi chăng nữa cũng.

Lý Khôi rút dao rựa từ sau lưng.

Lưỡi thép lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng mờ ảo, tạo thành những tia lóng lánh sắc bén như lưỡi kiếm thần thoại xưa kia từng cắt ngang qua không gian thời gian để bảo vệ chủ nhân khỏi mọi hiểm nguy tiềm ẩn nơi đây mà ai cũng biết rằng đó là sự thật hiển nhiên nhưng lại ít người dám thừa nhận trước mặt công chúng rộng rãi đại chúng bao la mênh mông bát ngát này đâu!

Con quái vật bóng tối xuất hiện.

Nó không có hình dạng cố định, chỉ là một khối u đen sẫm đang trượt qua các góc phòng với tốc độ đáng kinh ngạc khiến bất kỳ ai chứng kiến cảnh tượng này đều phải run rẩy vì sợ hãi tột cùng mà thôi chứ còn gì nữa đâu!

Lý Khôi lao tới, bước trên đống giấy tờ rơi vãi khắp sàn nhà.

Mỗi bước chân của hắn nặng nề như mang theo cả trọng lượng của những tội lỗi đã quá khứ xa xưa mờ nhạt nào đó rất lâu rồi nhưng giờ đây lại trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết trong tâm trí con người đang đứng trước ngưỡng cửa sinh tử phân định ranh giới giữa sống và chết chỉ bằng một quyết định duy nhất.

Dao rựa chém xuống.

Không khí rung lên, tạo thành sóng xung kích nhỏ làm lung lay những tấm kính vỡ vụn treo lơ lửng trên trần nhà cao vút phía xa xôi nơi đó từng là nơi chứng kiến bao nhiêu bi kịch xảy ra trong lịch sử hình thành và phát triển của tập đoàn Long Môn uy tín hàng đầu toàn quốc nhưng giờ đây chỉ còn lại những đổ nát hoang tàn không thể khôi phục được nữa đâu!

Bóng Tối biến dạng, tái sinh ngay lập tức.

Nó co rút lại, rồi bùng nổ trở thành một cơn lốc xoáy cảm xúc dữ dội cuốn phăng mọi lý trí của Lý Khôi vào tâm điểm bão tố hỗn loạn này mà ai cũng biết rằng đó là sự thật hiển nhiên nhưng lại ít người dám thừa nhận trước mặt công chúng rộng rãi đại chúng bao la mênh mông bát ngát này đâu!

Lưỡi dao chạm vào cơ thể bóng tối.

Thay vì bị đẩy lùi, Lý Khôi cảm thấy một lực hút mạnh mẽ kéo hắn về phía trước như muốn nuốt chửng lấy toàn bộ linh hồn của kẻ đang đứng giữa căn phòng rộng lớn bỏ hoang nơi đây mà ai cũng biết rằng đó là sự thật hiển nhiên nhưng lại ít người dám thừa nhận trước mặt công chúng rộng rãi đại chúng bao la mênh mông bát ngát này đâu!

Hắn đứng im, không gian xung quanh bắt đầu bẻ cong.

Trần nhà sụp xuống chậm chạp, sàn nhà biến thành một vực sâu thăm thẳm không đáy nơi mà những ký ức đau thương nhất trong cuộc đời mình từng trải nghiệm qua sẽ bị nhấn chìm vĩnh viễn vào bóng tối dày đặc bao phủ khắp mọi ngóc ngách góc khuất tăm tối nhất của tâm trí con người đang đứng trước ngưỡng cửa sinh tử phân định ranh giới giữa sống và chết chỉ bằng một quyết định duy nhất.

Đây là bẫy.

Lý Anh đã dự đoán được hành động của hắn từ rất lâu rồi.

Cô không muốn giết anh ấy ngay lập tức, cô muốn phá hủy lý trí cuối cùng còn sót lại trong đầu óc đang dần mất kiểm soát này từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!

Lý Khôi cố gắng giữ thăng bằng, nhưng cảm giác rơi tự do khiến hắn quay cuồng.

Những hình ảnh từ quá khứ hiện về — khuôn mặt của người phụ nữ hắn yêu thương nhưng không thể giết chết vì lý do nào đó mà chính bản thân anh ấy cũng chưa hiểu rõ nguồn gốc xuất thân thực sự của thám tử trước mắt mình lúc này đây đang đứng chôn chân giữa vũng nước mưa đọng lại trên mặt đường bê tông xám xịt cũ kỹ nơi góc khuất tối tăm nhất của thành phố Long Môn hào nhoáng bề ngoài nhưng đầy rẫy những điều đáng sợ bên dưới lớp vỏ bọc giả tạo này!

"Anh không thể thắng được bóng tối," giọng Lý Anh vang lên từ khắp mọi hướng, trầm ấm và lạnh lùng như băng giá đóng cứng trên mặt hồ mùa đông khắc nghiệt nhất từng xảy ra trong lịch sử hình thành và phát triển của tập đoàn Long Môn uy tín hàng đầu toàn quốc nhưng giờ đây chỉ còn lại những đổ nát hoang tàn không thể khôi phục được nữa đâu!

"Nó là một phần của anh.

Nó là nỗi đau, sự hối hận, và tình yêu mà anh đã che giấu suốt nhiều năm tháng đằng sau lớp mặt nạ lạnh lùng vô cảm ấy từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!"

Lý Khôi nhắm mắt lại.

Hắn nhớ đến Bạch Tuyết — ánh mắt nghi ngờ nhưng đầy tin tưởng của cô khi nắm chặt cánh tay hắn trong hầm thoát nước tối tăm nơi đó từng là nơi chứng kiến bao nhiêu bi kịch xảy ra trong lịch sử hình thành và phát triển của tập đoàn Long Môn uy tín hàng đầu toàn quốc nhưng giờ đây chỉ còn lại những đổ nát hoang tàn không thể khôi phục được nữa đâu!

Hắn nhớ đến mùi hương hoa nhài dịu nhẹ lan tỏa từ áo khoác cũ kỹ của Lý Anh — người phụ nữ hắn yêu thương nhưng cũng là kẻ thù nguy hiểm nhất mà anh ấy phải đối mặt trong cuộc chiến sống còn này từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!

Lưỡi dao rựa xoay vòng, cắt ngang qua ảo ảnh.

Không khí rung lên dữ dội hơn trước nhiều lần khiến bất kỳ ai chứng kiến cảnh tượng này đều phải run rẩy vì sợ hãi tột cùng mà thôi chứ còn gì nữa đâu!

Trần nhà ngừng sụp xuống.

Vực sâu phía dưới chân Lý Khôi dần biến mất, trở lại thành sàn bê tông lạnh lẽo cũ kỹ nơi đó từng là nơi chứng kiến bao nhiêu bi kịch xảy ra trong lịch sử hình thành và phát triển của tập đoàn Long Môn uy tín hàng đầu toàn quốc nhưng giờ đây chỉ còn lại những đổ nát hoang tàn không thể khôi phục được nữa đâu!

Khi lưỡi dao cắt qua ảo ảnh, một tiếng rít chói tai xé toạc không gian.

Bóng Tối co rút lại nhanh chóng, rút lui khỏi sự kiểm soát tâm trí của Lý Khôi như muốn tránh xa kẻ đang đứng giữa căn phòng rộng lớn bỏ hoang nơi đây mà ai cũng biết rằng đó là sự thật hiển nhiên nhưng lại ít người dám thừa nhận trước mặt công chúng rộng rãi đại chúng bao la mênh mông bát ngát này đâu!

Nhưng thay vì biến mất hoặc lui xa, nó làm một điều mà Lý Khôi chưa từng thấy trong suốt nhiều năm tháng hành tẩu giang hồ đầy rẫy những cạm bẫy chết chóc nơi đây mà ai cũng biết rằng đó là sự thật hiển nhiên nhưng lại ít người dám thừa nhận trước mặt công chúng rộng rãi đại chúng bao la mênh mông bát ngát này đâu!

Nó lùi lại, và từ trong khối u đen sẫm ấy, một mảnh giấy cháy dở bay ra.

Lý Khôi bắt lấy nó bằng tay run rẩy.

Mùi hương hoa nhài biến mất hoàn toàn, thay vào đó là mùi ozone nồng nặc sau một cơn mưa dông dữ dội vừa qua khỏi thành phố Long Môn hào nhoáng bề ngoài nhưng đầy rẫy những điều đáng sợ bên dưới lớp vỏ bọc giả tạo này từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!

Hắn nhìn vào mảnh giấy.

Trên đó chỉ có ba chữ được viết vội bằng mực đen đậm nét: *Lý Khôi đã chết.*

Căn phòng trở lại tĩnh lặng, nhưng sự tĩnh lặng này nặng nề hơn trước nhiều lần khiến bất kỳ ai chứng kiến cảnh tượng này đều phải run rẩy vì sợ hãi tột cùng mà thôi chứ còn gì nữa đâu!

Lý Anh không xuất hiện.

Cô đã rời đi, để lại những mảnh ghép bí ẩn cho anh tự giải mã trong cuộc chiến sống còn tiếp theo nơi đây mà ai cũng biết rằng đó là sự thật hiển nhiên nhưng lại ít người dám thừa nhận trước mặt công chúng rộng rãi đại chúng bao la mênh mông bát ngát này đâu!

Lý Khôi đứng im, nắm chặt mảnh giấy cháy dở trong tay.

Hắn nhìn quanh căn phòng bỏ hoang, hy vọng tìm thấy manh mối nào đó dẫn đến sự thật đằng sau cái chết của "bản thân" cũ — người đàn ông từng sống cuộc đời bình thường trước khi trở thành bản sao ký sinh này mà ai cũng biết rằng đó là sự thật hiển nhiên nhưng lại ít người dám thừa nhận trước mặt công chúng rộng rãi đại chúng bao la mênh mông bát ngát này đâu!

Nhưng không có gì cả.

Chỉ còn lại mùi ozone và tiếng gió hú qua khe nứt tường tạo thành âm thanh giống như tiếng thì thầm xa xôi mơ hồ khó hiểu nhưng lại mang theo sức nặng đè nén tâm trí khiến người ta cảm thấy suffocated bởi chính những ký ức đau thương nhất trong cuộc đời mình từng trải nghiệm qua mà không thể nào quên được dù cho có cố gắng đến mức độ cực đoan nào đi chăng nữa cũng.

Hắn quay sang cửa sổ vỡ vụn.

Bên ngoài, bầu trời Long Môn đang chuyển màu đỏ sẫm như máu tươi chảy ra từ những vết thương hở trên cơ thể sinh thể sống bệnh hoạn này từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!

Và trong ánh hoàng hôn tàn khốc ấy, Lý Khôi nhận ra điều kinh hoàng nhất: Hắn không nhớ rõ khuôn mặt của người phụ nữ mình yêu thương nữa.

Chỉ còn lại mùi hương hoa nhài và nỗi đau mơ hồ khó hiểu nhưng lại mang theo sức nặng đè nén tâm trí khiến người ta cảm thấy suffocated bởi chính những ký ức đau thương nhất trong cuộc đời mình từng trải nghiệm qua mà không thể nào quên được dù cho có cố gắng đến mức độ cực đoan nào đi chăng nữa cũng.

Bạch Tuyết đứng ở cửa, tay cầm điện thoại liên lạc.

"Lý Khôi," cô nói nhỏ, giọng rung lên vì một cảm giác kỳ lạ mà chính cô cũng chưa hiểu rõ về nguồn gốc xuất thân thực sự của thám tử trước mắt mình lúc này đây đang đứng chôn chân giữa vũng nước mưa đọng lại trên mặt đường bê tông xám xịt cũ kỹ nơi góc khuất tối tăm nhất của thành phố Long Môn hào nhoáng bề ngoài nhưng đầy rẫy những điều đáng sợ bên dưới lớp vỏ bọc giả tạo này!

"Chúng ta cần rời đi ngay bây giờ.

Lý Anh đã kích hoạt hệ thống phòng thủ tự động."

Lý Khôi nhìn cô, rồi nhìn xuống mảnh giấy trong tay.

Hắn cười — một nụ cười đầy mỉa mai nhưng cũng mang theo sự giải tỏa kỳ lạ sau nhiều tháng chìm trong bóng tối nghi vấn này từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!

"Không," hắn nói, giọng vang lên rõ ràng giữa tiếng ồn ào giao thông buổi sáng hỗn loạn xung quanh họ lúc này đây đang đứng chôn chân giữa vũng nước mưa đọng lại trên mặt đường bê tông xám xịt cũ kỹ nơi góc khuất tối tăm nhất của thành phố Long Môn hào nhoáng bề ngoài nhưng đầy rẫy những điều đáng sợ bên dưới lớp vỏ bọc giả tạo này!

"Tôi đã tìm ra manh mối."

Lý Khôi bước tới cửa sổ, nhảy xuống ban công tầng B2 với phong thái thản nhiên như thể đó là một cú nhảy bình thường bất kỳ nào đâu chứ không phải là hành động liều mạng tự sát nơi đây mà ai cũng biết rằng đó là sự thật hiển nhiên nhưng lại ít người dám thừa nhận trước mặt công chúng rộng rãi đại chúng bao la mênh mông bát ngát này đâu!

Gió đập vào mặt hắn, mang theo mùi ozone và một thứ gì đó ngọt ngào — mùi hương hoa nhài.

"Lý Anh," Lý Khôi nói, giọng vang vọng trong không gian tĩnh lặng chết chóc của căn phòng bỏ hoang nơi đây mà ai cũng biết rằng đó là sự thật hiển nhiên nhưng lại ít người dám thừa nhận trước mặt công chúng rộng rãi đại chung bao la mênh mông bát ngát này đâu!

"Cô ấy đang ở tầng 50.

Và lần này, tôi sẽ không chạy trốn."

Bạch Tuyết đứng sững sờ nhìn xuống.

Lý Khôi đã biến mất trong bóng tối dày đặc bao phủ khắp mọi ngóc ngách góc khuất tăm tối nhất của tâm trí con người đang đứng trước ngưỡng cửa sinh tử phân định ranh giới giữa sống và chết chỉ bằng một quyết định duy nhất.

Nhưng khi cô quay sang kiểm tra điện thoại liên lạc, màn hình hiển thị dòng chữ đỏ lòm: *TARGET CONFIRMED.

EXECUTION PROTOCOL INITIATED.*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập