Chương 16
Lý Khôi quỳ gối trên lớp bùn nhớt lạnh lẽo, ngón tay run rẩy chạm vào vết máu còn ấm hổi đang thấm từ lòng bàn tay phải ra.
Không phải của hắn.
Bạch Tuyết đứng cách đó năm bước chân, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi dao găm vừa rút khỏi vỏ.
Cô không hỏi gì cả.
Chỉ cần nhìn thấy cái xác nằm bất động ở cuối con hẻm tối om kia là đủ để biết mọi thứ đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát của luật pháp thông thường.
"Đừng chạm vào nó," Lý Khôi lên tiếng, giọng khàn đặc như vừa nuốt phải một nắm tro tàn.
Hắn lau máu trên tay bằng vạt áo khoác đen cũ kỹ, động tác chậm rãi nhưng đầy quyết tâm.
"Nó không chết vì thương tích." Bạch Tuyết nhíu mày, ánh đèn pin từ điện thoại chiếu rọi vào khuôn mặt nạn nhân.
Đó là một người đàn ông trung niên, mặc vest đắt tiền, cổ họng có vết cắt sâu hoắm nhưng da thịt xung quanh lại bị cháy xém đen sì, như thể tiếp xúc với nhiệt độ cực cao trong tích tắc.
"Đây không phải vụ ám sát thông thường," Bạch Tuyết nói nhỏ, giọng cô rung lên vì một cảm giác kỳ lạ mà chính cô cũng chưa hiểu rõ.
"Long Môn đang bệnh.
Và chúng ta là những triệu chứng." Lý Khôi đứng dậy, chân hắn trượt nhẹ trên nền bùn.
Hắn quay lưng lại với thi thể, bước về phía lối thoát nước dẫn xuống tầng hầm cũ của thành phố — nơi được gọi là 'Gốc Rễ'.
Đây không phải là lần đầu tiên Bạch Tuyết tìm đến anh.
Nhưng đây chắc chắn là lần nguy hiểm nhất khi kẻ thù ẩn náu trong chính ký ức và nỗi sợ hãi của họ.
"Anh biết đường này," cô hỏi, không hề do dự khi đi theo sau hắn.
Ánh mắt nghi ngờ vẫn chưa rời khỏi gáy Lý Khôi.
Sự bình tĩnh quá mức của anh khiến cô cảm thấy bất an hơn cả những kẻ hở hang rõ ràng.
"Hắn dẫn tôi đến đây," Lý Khôi đáp ngắn gọn.
Hắn chỉ về phía bóng tối dày đặc đang nuốt chửng ánh sáng yếu ớt từ trên cao vọng xuống.
"Lý Anh." Tên đó như một tảng đá nặng rơi vào dạ dày Bạch Tuyết.
Cô dừng bước, tay vô thức siết chặt cán dao găm ở hông.
Lý Anh — người bảo vệ thành phố bằng cách loại bỏ mọi 'yếu tố bất ổn'.
Và giờ, hắn đang săn đuổi họ trong lòng đất này.
"Chúng ta không thể tin được anh," giọng cô lạnh đi rõ rệt.
"Nếu đó là bẫy?" Lý Khôi quay lại, ánh mắt của hắn trống rỗng như hai hố sâu thăm thẳm.
Không có cảm xúc, chỉ còn sự tính toán tàn nhẫn của một cỗ máy giết người đang cố gắng tìm kiếm con người bên trong mình.
"Tôi không tin bất kỳ ai đâu, Tuyết à.
Chỉ là tôi cần biết tại sao cái chết lại ngọt ngào đến vậy." Hắn bước tiếp vào bóng tối, để lại Bạch Tuyết đứng giữa ánh sáng và bóng tối, phải lựa chọn: đi theo một kẻ đáng ngờ hay quay về với sự an toàn giả tạo trên mặt đất?
Cô hít sâu , mùi ẩm mốc của hầm ngầm len lỏi vào phổi.
Không có lựa chọn nào là dễ dàng trong thế giới này.
Và cô đã quá mệt mỏi với những lời hứa suông.
Con đường dẫn xuống tầng hầm cũ hẹp và dốc đứng, tường gạch sứt mẻ bám đầy rêu xanh đen thẫm.
Tiếng bước chân của Lý Khôi vang lên đều đặn, không hề có tiếng thở gấp dù họ đang đi sâu vào lòng đất nơi oxy loãng dần.
Bạch Tuyết theo sau, mắt dáo đả quét ngang qua những bóng hình mờ ảo treo trên trần nhà — đó là các ống nước rỉ sét và dây điện trần lơ lửng như những con rắn chết.
"Chỗ này từng là hệ thống lọc nước của tập đoàn Long Môn trước khi họ xây dựng khu thương mại mới," Lý Khôi giải thích, giọng nói vang vọng trong không gian kín bưng.
"Nơi đây được thiết kế để giấu những thứ mà ánh sáng mặt trời không thể chạm tới." Bạch Tuyết dừng lại bên cạnh một cánh cửa sắt gỉ sét khổng lồ bị khóa chặt bằng nhiều lớp xích dày.
Trên bề mặt kim loại đen ngòm, có khắc hình con mắt mở to — biểu tượng của sự giám sát toàn diện, nhưng giờ đây nó trông giống như một vết sẹo xấu xí trên da thịt thành phố.
"Lý Anh muốn chúng ta đến nơi này," cô nói, giọng thấp xuống.
Nếu hắn là kẻ thù?" "Vì hắn không phải là người duy nhất sợ bóng tối," Lý Khôi trả lời.
Hắn đặt tay lên cánh cửa sắt lạnh toát.
Những đường vân tay của anh in hằn lên lớp gỉ sét như một dấu ấn quyền lực cũ kỹ.
"Bóng Tối ký sinh vào nỗi sợ hãi.
Và nơi đây.
mùi vị của nó nồng nàn hơn bất kỳ đâu." Hắn quay sang nhìn Bạch Tuyết, ánh mắt đột ngột trở nên sắc lạnh đến đáng sợ.
Nhân cách B đang cố gắng phá vỡ lớp vỏ bọc bình tĩnh bên ngoài.
Hắn cần một lý do để bùng nổ, và sự hiện diện của cô là cái cớ hoàn hảo nhất.
"Cô cảm thấy nó chứ?" Lý Khôi hỏi, giọng trầm xuống một octave, mang theo chút gì đó hung bạo ẩn chứa trong từng âm tiết.
"Nó đang nhìn chúng ta từ phía sau lưng." Bạch Tuyết giật mình quay lại, nhưng không có ai ở đó.
Chỉ có bóng tối dày đặc nuốt chửng mọi hướng.
Tuy nhiên, cảm giác bị rình rập vẫn còn đó — như một bàn tay vô hình vuốt nhẹ dọc sống lưng cô, mang theo mùi hương hoa nhài chết và máu tươi tanh tưởi.
"Đừng kích thích nó," Bạch Tuyết cảnh báo, rút dao ra nhưng giữ ở tư thế phòng thủ thấp.
"Nếu anh muốn tự sát thì tôi không có nghĩa vụ phải cứu." Lý Khôi cười nhạt, một nụ cười đầy mỉa mai và đau đớn.
Hắn quay sang cánh cửa sắt, lấy từ túi áo ra một chiếc chìa khóa cũ kỹ bằng đồng — thứ mà hắn đã tìm thấy trong phòng ngủ của 'bản thân' cũ vào sáng hôm qua.
Không ai biết nó ở đó cả.
"Mở nó," hắn nói với Bạch Tuyết, nhưng không phải là mệnh lệnh.
Đó là sự cầu xin ẩn giấu sau lớp vỏ bọc hung bạo.
"Hãy xem điều gì sẽ xảy ra khi chúng ta đối mặt với quá khứ bị chôn vùi." Bạch Tuyết do dự một giây trước khi đưa chìa khóa vào ổ khóa cũ kỹ.
Tiếng kim loại kẹt cứng vang lên trong không gian tĩnh mịch, như tiếng than thở của một con quái vật vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ dài hàng thập kỷ.
Cánh cửa sắt nặng nề nheo ra một khoảng trống đủ để hai người chui qua.
Không khí bên kia cánh cửa lạnh hơn nhiều, mang theo mùi ozone và kim loại cháy xém.
Lý Khôi bước vào trước, ánh mắt hắn quét ngang qua căn phòng rộng lớn dưới lòng đất này — nơi từng là trung tâm điều khiển hệ thống lọc nước cũ nhưng giờ đã biến thành một đền thờ kỳ quái dành cho sự im lặng.
Ở giữa căn phòng tròn khổng lồ là một cái bục đá hoa cương trắng tinh, sạch sẽ đến mức bất thường so với vẻ xuống cấp xung quanh.
Trên đó đặt một chiếc ghế gỗ chạm khắc hình rồng đang phun lửa — biểu tượng của tập đoàn Long Môn.
Và ngồi trên chiếc ghế ấy chính là Lý Anh.
Người đàn ông mặc bộ vest xám tro chỉnh tề, tóc chải chuốt , khuôn mặt bình thản như thể hắn đang chờ đợi một cuộc hẹn trà chiều thay vì một trận chiến sinh tử.
Hai bên cánh cửa, những bóng đen mờ ảo bắt đầu tụ tập lại, tạo thành những hình dáng người không rõ mặt — nạn nhân của Bóng Tối ký sinh trong quá khứ.
"Tôi đã biết anh sẽ đến," Lý Anh nói, giọng thanh thoát và lạnh lùng như nước đá tan chảy trên bàn tay.
Hắn không hề quay sang nhìn hai kẻ xâm nhập mà chỉ chăm chú vào một cuốn sổ da cũ kỹ đặt trước mặt mình.
"Và tôi cũng biết cô ấy sẽ theo sau." Bạch Tuyết bước ra khỏi cửa, dao găm trong tay run nhẹ.
Cô cảm thấy áp lực khổng lồ từ những bóng đen xung quanh đang ép chặt lấy lồng ngực mình, như thể chúng muốn xé toạc da thịt để hút cạn nỗi sợ hãi bên trong cơ thể cô.
"Anh không hiểu gì về điều này," Lý Khôi lên tiếng, bước ra khỏi lối đi hẹp, ánh mắt của hắn khóa chết vào lưng Lý Anh.
"Bóng Tối không chỉ là nỗi sợ hãi.
Nó là ký ức." Lý Anh quay lại chậm rãi, đôi mắt của hắn đen nhánh như hai hố sâu vô tận, không có chút phản chiếu nào của ánh sáng yếu ớt từ phía sau.
"Ký ức là gánh nặng," hắn nói nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực khiến cả Lý Khôi và Bạch Tuyết phải lùi bước nửa mét mà.
"Và tôi đang giúp thành phố này giải phóng khỏi chúng." Hắn đứng dậy, những bóng đen xung quanh đồng loạt hướng về phía anh ta như quân đội tuân lệnh tướng lĩnh.
Lý Anh giơ tay ra, lòng bàn tay mở rộng về phía Lý Khôi.
"Em trai à," giọng hắn đột ngột trở nên dịu dàng đến rợn người.
"Hãy để tôi lấy nó đi." Lý Khôi cảm thấy đầu mình đau nhức dữ dội như muốn nổ tung.
Những mảnh ký ức rời rạc bắt đầu tràn vào tâm trí — hình ảnh của một phụ nữ đang cười trong ánh nắng mặt trời, mùi hương hoa nhài chết chóc, và tiếng hét kinh hoàng khi hắn nhận ra rằng 'bản thân' cũ đã chết từ lâu trước khi anh tỉnh dậy trong bệnh viện.
"Không," Lý Khôi gào lên, giọng khàn đặc của Nhân cách B vang lên xé toạc sự tĩnh lặng giả tạo nơi đây.
Hắn lao thẳng vào đám bóng đen đang tiến về phía mình, nắm đấm quyền thuật cổ truyền của Long Môn bùng phát với sức mạnh tàn bạo chưa từng có từ trước đến nay.
Bạch Tuyết lùi lại, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng khi Lý Khôi chiến đấu không phải bằng kỹ năng võ học thuần túy mà là bằng chính nỗi đau và sự giận dữ đang ăn mòn linh hồn hắn ta.
Mỗi cú đấm của anh đều mang theo một mảnh ký ức vỡ vụn — hình ảnh những người thân yêu bị cướp đi, niềm tin tan vỡ trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất.
Lý Anh vẫn ngồi im trên chiếc ghế đá hoa cương lạnh lẽo, nhìn Lý Khôi chiến đấu với vẻ mặt đầy thương cảm nhưng vô hồn đến đáng sợ.
"Em đang tự hủy hoại chính mình," hắn nói đều đặn giữa những tiếng va chạm kinh hoàng của quyền cước và bóng tối.
"Tình yêu và nỗi đau là nguồn gốc của Bóng Tối.
Em càng cố gắng giữ lấy chúng, nó sẽ càng mạnh mẽ hơn." "Thì sao?" Lý Khôi hét lên, một cú đấm phá tanh nát hình dạng con người không rõ mặt đang lao về phía hắn.
Máu từ khóe miệng anh chảy xuống cằm nhưng anh vẫn tiếp tục tấn công với sự điên cuồng của kẻ mất hết lý trí kiểm soát.
"Nếu đó là giá phải trả để nhớ cô ấy.
thì tôi sẵn sàng thanh toán!" Lý Anh nhắm mắt lại, một giọt nước mắt duy nhất rơi xuống má lạnh toát.
"Đồ ngốc," hắn thở dài, giọng đầy bi thương nhưng cũng không kém phần tàn nhẫn.
"Cô ấy đã chết cùng với anh đó." Không khí trong phòng đột ngột trở nên nặng nề hơn nhiều lần.
Lý Khôi đứng sững giữa trận chiến đang diễn ra, những bóng đen xung quanh bắt đầu co rút lại dưới sức mạnh áp đảo từ bên trong chính nó — ý chí kiên cường bất khuất của thám tử bí ẩn luôn đứng chôn chân giữa vũng nước mưa đọng lại trên mặt đường bê tông xám xịt cũ kỹ nơi góc khuất tối tăm nhất của thành phố Long Môn hào nhoáng bề ngoài nhưng đầy rẫy những điều đáng sợ bên dưới lớp vỏ bọc giả tạo này!
Bạch Tuyết lùi bước, tránh xa khỏi vùng ảnh hưởng của cuộc chiến khốc liệt đang diễn ra giữa Lý Khôi và bóng tối ký sinh vào nỗi sợ hãi và hối hận của con người mỗi ngày qua đêm lại dày dạn kinh nghiệm hơn trong việc săn đuổi những mục tiêu mới để thỏa mãn cơn đói khát vô tận của nó!
Cô biết rằng đây là thời điểm quyết định cuộc sống hay cái chết của chính thám tử trước mắt mình lúc này đây đang đứng chôn chân giữa vũng nước mưa đọng lại trên mặt đường bê tông xám xịt cũ kỹ nơi góc khuất tối tăm nhất của thành phố Long Môn hào nhoáng bề ngoài nhưng đầy rẫy những điều đáng sợ bên dưới lớp vỏ bọc giả tạo này!
Đột nhiên, bóng tối co lại và lộ ra khuôn mặt quen thuộc nhất của hắn.
Hắn rít lên, tay run rẩy rút kiếm, linh khí bốc lên cuống cuồng.
Máu tươi phun ra từ miệng người đó — không phải Lý Khôi mà là chính Lý Anh đang ngồi trên chiếc ghế đá hoa cương lạnh lẽo kia!
Lý Anh nhìn xuống vết thương ở ngực mình với vẻ mặt ngạc nhiên nhưng cũng đầy thỏa mãn kỳ lạ.
"Cuối cùng," hắn thì thầm, giọng yếu ớt nhưng rõ ràng đến mức cả hai người còn lại đều nghe thấy được từng chữ một trong không gian tĩnh mịch chết chóc này.
"Em đã tìm ra nó." Lý Khôi đứng ngây người giữa căn phòng rộng lớn dưới lòng đất cũ kỹ của thành phố Long Môn đầy rẫy những bí mật đáng sợ bên dưới lớp vỏ bọc giả tạo hào nhoáng bề ngoài kia!
Hắn nhìn vào bàn tay đang cầm chặt lấy chiếc chìa khóa đồng cũ kỹ còn sót lại trong túi áo khoác đen bóng loáng ấy — thứ vũ khí lạnh lẽo đã chờ đợi khoảnh khắc được sử dụng để bảo vệ mạng sống của chính mình và những người vô tội khác trong danh sách chết chóc kia mà không cần phải do dự hay hối tiếc thêm bất kỳ điều gì nữa đâu!
Bạch Tuyết hiểu ý anh, cô cũng rút ngắn dao găm từ bên hông áo khoác da đen bóng loáng ấy.
Hai bóng người đứng im lặng giữa khoảng trống rộng lớn của nhà máy cũ bỏ hoang này trong khi những tiếng động kim loại va chạm ngày càng trở nên rõ ràng và đe dọa hơn bao giờ hết đối với bất kỳ ai còn chút hy vọng sống sót nào trong đêm đen tối tăm chết chóc này từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!
Lý Khôi bước chậm rãi về phía Lý Anh đang nằm trên sàn nhà đá hoa cương lạnh toát, máu tươi thấm đẫm bộ vest xám tro chỉnh tề của hắn ta tạo thành những vệt đỏ sẫm đáng sợ dưới ánh sáng yếu ớt từ phía sau cánh cửa sắt nặng nề đóng sập lại trước đó!
Hắn nhìn xuống người đàn ông từng là anh trai ruột thịt của mình với ánh mắt trống rỗng như hai hố sâu thăm thẳm không có chút phản chiếu nào của tình cảm gia đình vốn dĩ thiêng liêng nhất giữa những con người bình thường trên thế giới này!
"Cô ấy." Lý Khôi bắt đầu nói, giọng khàn đặc vì đau đớn và giận dữ đang dâng lên cuống cuồng trong lồng ngực nhỏ bé nhưng đầy quyết tâm bảo vệ cực đoan đến mức điên rồ kia của hắn ta từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!
"Ai là cô ấy?" Lý Anh mỉm cười, một nụ cười yếu ớt nhưng chứa đựng sự giải thoát kỳ lạ sau nhiều năm tháng chịu đựng gánh nặng khủng khiếp nhất trong cuộc đời mình — việc phải bảo vệ thành phố bằng cách loại bỏ mọi yếu tố bất ổn kể cả cảm xúc thiêng liêng giữa những con người bình thường trên thế giới này!
"Cô ấy là lý do em tồn tại," Lý Anh trả lời đều đặn nhưng đầy bi thương trước khi tắt thở vĩnh viễn trong bóng tối dày đặc nuốt chửng mọi thứ xung quanh họ một cách tàn nhẫn nhất có thể tưởng tượng được dưới lòng đất cũ kỹ của thành phố Long Môn hào nhoáng bề ngoài nhưng đầy rẫy những điều đáng sợ bên dưới lớp vỏ bọc giả tạo này!
Lý Khôi quỳ xuống, tay run rẩy chạm vào vạt áo vest đắt tiền đã bị máu tươi thấm đẫm hoàn toàn không còn chút giá trị nào về mặt kinh doanh hay xã hội nữa đâu trong thế giới ngầm đầy tội lỗi và bạo lực tàn khốc giữa những con người bình thường trên thành phố này từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!
Hắn cảm thấy đầu mình đau nhức dữ dội như muốn nổ tung từ bên trong ra ngoài theo cách đáng sợ nhất có thể tưởng tượng được dưới ánh mắt nghi ngờ đầy vẻ dè chừng của Bạch Tuyết đứng ngay phía sau lưng hắn ta lúc này đây đang chôn chân giữa vũng nước mưa đọng lại trên mặt đường bê tông xám xịt cũ kỹ nơi góc khuất tối tăm nhất của thành phố Long Môn hào nhoáng bề ngoài nhưng đầy rẫy những điều đáng sợ bên dưới lớp vỏ bọc giả tạo này!
"Ký ức." Lý Khôi thì thầm, giọng khàn đặc vì đau đớn và giận dữ đang dâng lên cuống cuồng trong lồng ngực nhỏ bé nhưng đầy quyết tâm bảo vệ cực đoan đến mức điên rồ kia của hắn ta từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!
"Nó là chìa khóa." Bạch Tuyết bước tới, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi dao găm vừa rút khỏi vỏ lạnh toát dưới bầu trời đêm đen tối tăm nhất của thành phố đầy tội lỗi này từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!
Cô nhìn vào Lý Khôi với vẻ dè chừng chưa từng có từ trước đến nay trong suốt nhiều năm tháng điều tra bí mật về tập đoàn Long Môn nơi cha cô làm việc và cũng là nơi ẩn náu cuối cùng của những kẻ thù cũ xuất hiện đúng lúc nhạy cảm nhất đối với bất kỳ ai còn chút hy vọng sống sót nào trong danh sách chết chóc kia mà không cần phải do dự hay hối tiếc thêm bất kỳ điều gì nữa đâu!
"Anh biết rồi," cô nói nhỏ, giọng rung lên vì một cảm giác kỳ lạ mà chính cô cũng chưa hiểu rõ về nguồn gốc xuất thân thực sự của thám tử trước mắt mình lúc này đây đang đứng chôn chân giữa vũng nước mưa đọng lại trên mặt đường bê tông xám xịt cũ kỹ nơi góc khuất tối tăm nhất của thành phố Long Môn hào nhoáng bề ngoài nhưng đầy rẫy những điều đáng sợ bên dưới lớp vỏ bọc giả tạo này!
"Anh không phải là người trở về." Lý Khôi nhìn lên, ánh mắt trống rỗng như hai hố sâu thăm thẳm không có chút phản chiếu nào của tình cảm gia đình vốn dĩ thiêng liêng nhất giữa những con người bình thường trên thế giới này từng ngày một mà không hề biết mệt mỏi gì cả đâu!
Hắn cười nhạt — một nụ cười đầy mỉa mai
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận